I Love Ngoc Lan

Vài điều muốn viết…

| condautienghatrudoi
Chiều chủ nhật nào cũng thấy buồn, một nỗi buồn miên man, hư ảo, khó tả…
Nghĩ lại nó thấy cuộc đời ngắn lắm. Nó chẳng biết là có có kiếp sau hay k. Nhưng lỡ mà k có kiếp sau thì sao? Con người ta vẫn sống đấy rồi chết đấy. Cái chết đến rất dễ dàng. Mà rồi khi sống người ta đã làm được gì nhiều đâu? Hay có những tội lỗi người ta đã mang đầy mình lúc này đây, nếu có kiếp sau, có địa ngục thì người ta còn được có cơ hội thay đổi, đền bù cho những gì mình đã gây ra. Nhưng nếu k có thì sao?
Thân nặng này, sống ở đây, ăn học, rồi làm việc, rồi chết. Bao nhiêu người vẫn có cuộc sống như thế. Nhưng bao nhiêu người trong số họ giống nó, một buổi chiều chủ nhật, lặng người nghe tiếng nhạc vang vang từ đâu đó xa lắm, thứ nhạc của những năm 90 có một mãnh lực khó hiểu…, rồi nghe hơi gió sương lành lạnh, sắc nắng âm u len qua tâm hồn, suy nghĩ lan man về cuộc sống?
Bằng tuổi nó bây giờ, mặc kệ những biến chuyển khó khăn lộn xộn của tình hình chính trị, cô đã là một trong những cây văn nghệ xuất sắc của trường, hình ảnh cô đứng trên bục, giơ cao bó đuốc còn đọng lại mãi trong lòng những lớp học sinh năm đó, để bây giờ nó được đọc những gì họ kể lại, để nó lại hình dung ra hình ảnh cô nữ sinh hiền lành, xinh xắn để tóc Demi-garcon, hay nhõng nhẽo, mít ướt và được rất nhiều nam sinh trong lớp chiều chuộng, để ý, lại có những phút oai hùng trong vai ả đào giết giặc như thế.
Cuộc sống của cô cũng ngắn ngủi. Nhưng cô đã có những ngày tháng bận rộn đầy ý nghĩa và vui vẻ với công việc của mình. Có phải chăng cũng đã có những buổi chiều cô lặng mình như nó. Nhưng cô k nói ra, k than thở như nó bây giờ mà đã quyết tâm sống một cuộc sống có ích Chúa đã ban cho cô. Cô đã sống tốt với “nghiệp dĩ” của mình. Đã sống tốt với lương tâm, tình nhân ái của mình, sống đúng nghĩa với “trái tim của một người nghệ sĩ có nhiều rung động.”
Nó biết làm gì đây? Nó thấy buồn! Nó muốn gào lên ở giữa biển vào buổi chiều này khi nghĩ về cuộc sống, nghĩ về cô…

Comments Off on Vài điều muốn viết…

No Comments