I Love Ngoc Lan

Đã Bao Nhiêu Thu Qua

| Minh Trang

Hai hôm nay trời Paris sũng ướt dưới cơn mưa. Lần mòn theo phố vắng bước đi, tay chỉ có mảnh báo làm dù; tôi núp dưới mái hiên của một bãi đậu xe đứng ngắm mưa gió mây trôi từng đợt. Mưa theo chiều gió thổi. Mưa ưỡn mình khi thì bên trái, khi thì rơi từng giọt thẳng, lúc muốn; lại thổi trở qua bên phải và rồi tạt hẳn vào nơi tôi đứng. Dưới cơn mưa; hồn tôi đắm chìm trong kỷ niệm.

Nhớ mới hôm nào khi còn là một cô gái chập chững bước về nhà chồng. Năm ấy vào mùa thu. Mùa thu đối với tôi là mùa trữ tình mà tôi yêu thích. Cái lạnh se sắt của từng đợt gió, lá vàng cứ nhè nhẹ rơi, mưa tuôn.. buồn.. mưa vẫn tuôn, không làm xao xuyến chùn chân vài khách bộ hành đang tay trong tay dìu nhau đi dưới mưa, tạo nên một khung cảnh nên thơ lãng mạn mà tôi không sao diễn tả được.

Cách đây hơn hai mươi năm, lúc hãy còn rất trẻ, khi được biết Ngọc Lan qua những cuốn cassette Ngọc Lan 1 – Tiếng Hát Ngọc Lan, Tình Ta, Người Yêu Dấu, Tình Xanh v.v… tôi hay chú ý vì gương mặt chị thật đẹp xen lẫn nét thoáng buồn, nhất là giọng ca của chị thật lạ, có một cái gì đó thật dễ thương, trong veo, cao vút và thật quyến rũ.

Rồi bận rộn với cuộc sống và không phải là người mê ca sĩ nên tôi không để ý đến nữa. Ái mộ ca sĩ; không phải vì họ là ca sĩ mà tôi ái mộ ca sĩ là vì tài năng. Theo tôi nghĩ, vẫn biết ca sĩ là đem tiếng ca của mình cho đời mua vui. Nhưng ca sĩ vẫn có những nỗi lo âu của mình trong cuộc sống. Rất đỗi bận rộn một khi đã nổi tiếng, đi trình diễn khắp nơi thì càng không có thời giờ; nên không bao giờ tôi thích quấy rầy. Không ! không có ý định chạy theo một ca sĩ nào, cũng như tôi đã không chạy theo chị Ngọc Lan. Ngay khi trang web NgocLan.com còn hiện hữu, không khi nào chị nhận được thư, cũng như không bao giờ tôi gọi phone hay để tin nhắn. Nhưng với chi Ngọc Lan hình như một cái gì đó vô hình đã đưa tôi lại với chị. Tôi ái mộ chị không những vì tài năng mà còn mến cả đức tánh nhân hậu của chị nữa.

Chẳng biết vì vô tình hay cố ý mà hôm nay lại rảo bước đến chốn này. Chạnh lòng thay vì đã hai mươi năm; tại nơi đây tôi đã được gặp chị Ngọc Lan. Nơi mà lần đầu tiên chị Ngọc Lan đã trình diễn cho khán thính giả Paris thương yêu, ái mộ chị được diện kiến dung nhan của mình. Vào tháng 11 năm 1989 là năm mà lần đầu tiên chị Ngọc Lan đến Pháp. Cùng với phái đoàn gồm có nhạc sĩ Phạm Duy, Thái Thanh, Duy Quang, Kim Ngân và Như Mai. Chỉ cách chị vài ba thước, trao đổi ánh mắt nhìn với chị và tôi được chị tặng lại ánh mắt nhìn trìu mến; đôi môi mấp máy diễm lệ nụ cười. Rồi một tuần lễ sau đó, lại được xem chị hát tại một nhà hàng. Và khi được gặp chị như vậy, tôi mới kết luận rằng chị không có nét gì là buồn so với trong hình của những bìa băng, mà ngược lại; gương mặt chị rất cương nghị và tràn đầy sinh động, nhựa sống. Ánh mắt đó đã theo tôi suốt hai mươi năm qua và giờ đây không cách chi có thể gạt bỏ được ra khỏi tâm hồn. Như một ảo vật, như một giấc mơ đối với tôi những khi quá khứ trở về tìm.

Không biết phải hận hay phải cám ơn những người chị của mình… Vì chính những người chị của tôi đã vô tình đưa tôi đến với Ngọc Lan, bằng cách cho mượn các cuốn vcd; trong đó có tang lễ của chị và những bản nhạc tìm thấy trong cuốn Như Là Kỷ Niệm. Đến lúc nghe ca khúc Cho Em Quên Tuổi Ngọc; tôi đã qụy ngã, đã khóc.

Chiều nay lang thang một mình, bước chân đi dưới mưa; lòng nghe nao nao; tôi như người lữ khách bơ vơ một mình trên sa mạc vắng bóng người thương. Cánh cửa của nhà hát đã đóng, đóng kín rồi và… sẽ không bao giờ còn mở nữa để tôi lại có dịp được gặp lại chị Ngọc Lan…

Con đường xưa đầy lá úa trong thu tàn , con đường xưa và những dấu chân tình nhân . Cơn gió thổi mạnh qua đây cuốn đi những lá vàng rũ úa. Gió ơi xin hãy cuốn phăng đi những đợt sóng muộn phiền. Những nóc giáo đường thường được xây với những mũi nhọn và chĩa thẳng lên trời cao như để phóng những lời nguyện cầu lên trên trời . Cầu xin nơi ấy chị thật an vui, hạnh phúc. Rồi mai đây người người ái mộ sẽ tưng bừng mừng sinh nhật chị. Lặng lẽ nơi này xin gởi đến ai cả nổi niềm…

9 Comments

  1. Bai viet that chan thanh, chi Minh Trang that may man khi biet co Ngoc Lan, con em, chi duoc nhin thay co qua VCD khi co da qua doi, tiec la minh da biet co qua tre
    Bai Cho em quen tuoi ngoc qua that rat buon, van thuong noi voi nho ban dung co nghe bai do vi minh biet the nao no cung khoc theo, khuyen ban la vay nhung noi that moilan mo nhac Ngoc Lan len nghe thi bai do khong bao gio vang mat

    Comment by minhkhue_8888 — 11/30/2009 @ 10:39 pm
  2. Cảm ơn chị Minh Trang, bài viết thật cảm động. Chị đứng tần ngần mơ màng dưới mưa bão…ưỡn qua uốn lại như thế chắc là lạnh nổi da gà cục cục phải hông hả chị?

    Lạ nhất là “bước chân…chập chững” em tưởng cô gái nào…chậm biết đi ai ngờ là cô gái son trẻ này lăng xăng quảy gánh dzìa bên bển mần dâu, dân gian gọi là bước vu quy ấy mà, vui nhỉ 🙂 Mà chắc cô ta còn ham vui chưa chịu đi nên làm bộ ỏng ẹo chậm chạp chứ gì, ấy dà, điệu quá coi chừng chú rể đổi ý rướt đám khác rồi xách guốc, túm quần “gượt” theo hổng kịp 🙂

    Mấy cảnh thu sang đẹp quá, tràn ngập lá vàng, uyển mị dịu dàng và đằm thắm ngọt ngào như tình chị đã giành trọn vẹn cho ai bao nhiêu năm nay…

    À quên nữa, nhờ chị giải thích em mới hiểu tại sao đỉnh các ngôi giáo đường thường cao chót vót và nhọn hoắt là để…phóng các lời cầu nguyện lên cao thật cao, có lý hén!

    Comment by Dấu tình sầu — 12/1/2009 @ 9:28 am
  3. ừ nhỉ, bây giờ đã hiểu tại sao các nhà thờ cạnh tranh nhau xây cái tháp cho cao rồi 🙂 Angel thấy sao không xây nhà thờ đại khái thôi rồi dùng số tiền còn dư đi mua hỏa tiễn 🙂 ehehe 🙂 Nói chơi kiểu này coi chừng bị cột vô hỏa tiễn chung với lời nguyện phóng đi mới biết chết 🙂 Thôi dọt! Cảm ơn chị Minh Trang đã chia sẻ một kỷ niệm đẹp thời son trẻ. Được diện kiến cô Ngọc Lan cách vài bước thật là hạnh phúc quá chị nhỉ?!

    Comment by AngelNgocLan — 12/1/2009 @ 3:01 pm
  4. Được dịp diện kiến Ngọc Lan và nhìn sâu vào đôi mắt thật đẹp của cô là may mắn và niềm hạnh phúc không thể diễn tả được phải không chị:) em đọc những dòng thương nhớ của chị nhưng sao thấy lòng vui. *dù một nỗi tiếc thương vì không bao giờ có cơ hội gặp được cô.*
    Cả miền cảm xúc lại tràn về.

    Comment by Ngân Dương — 12/2/2009 @ 11:40 am
  5. Một bài viết thật hay, Xin dược chia sẻ cảm xúc với chị .Paris vốn lãn mạn , là nơi bắt nguồn của những bản tình ca tuyệt vời mà cô Ngọc Lan đã hát . Lúc còn sống cô cũng rất yêu Paris . Giá mà một lần đến đó mà nghe nhạc của cô , chắc xúc động lắm…..IloveNgocLan forerver

    Comment by binh_speed — 12/3/2009 @ 8:27 am
  6. Một bài viết tuyệt vời! Cảm ơn bạn về tất cả những gì bạn dành cho Ngọc Lan. Cũng như bạn chúng ta- tất cả những người yêu mến Ngọc Lan luôn dành cho cô một chổ đứng ngự trị mãi trong tim mình. Bạn thật may mắn vì bạn đã được lưu gữ hình ảnh Ngọc Lan thật sống động trong những năm tháng dài. Hãy cứ vui lên Ngọc Lan không còn nữa nhưng tiếng hát cũng như nhân cấch cô sẽ sống mãi trong trái tim mỗi người chúng ta. Thank!

    Comment by nam son — 12/4/2009 @ 12:25 am
  7. chi Minh Trang ne! Bai viet cua chi dai qua, cang doc cang hay, doc toi cuoi cung thi moi biet tac gia la chi Minh Trang. Chuc mung chi gap duoc co Ngoc Lan. Em chi biet noi toi nhu vay thoi.

    Comment by minhtam — 12/5/2009 @ 12:56 pm
  8. em cũng là một trong những fan hâm mộ of ca sĩ Ngọc Lan, mặc dù em mới có 18 tuổi thoy, but em iu quý giọng hát vừa trong trẻo, lảnh lót, vừa có cái gì đó rất huyền bí, dám cá là không bao giờ có Ngọc Lan thứ 2 đâu, phải hông chị?
    không có đứa ban nào theo chí hướng of em hết, nhưng hông sao, vì 3 em đã từng nói “ai có thể nghe và cảm nhận được nhạc Trịnh do Ngọc lan hát là người có nội tâm sâu sắc và một tâm hồn lương thiện.cũng đúng mà chi hén?thank chi nhìu lém vì đã mở ra lại quá khứ mà dường như cuộc sống đầy hối hả, gấp gáp này vô tình dẫm đạp lên roài, để quay đầu lại hối tiếc cũng đã muộn
    em la suto, mong lam quen vs chị,hihi, hehehe

    Comment by sutomatmoc — 12/12/2009 @ 9:17 am
  9. buon wa moi ng oi
    gio này 1 minh nghe bài “vinh biet 1 loai hoa ” buon lai buon them
    Ngai giao Chau duc Ba ria vung tau Viet nam( internet Quynh Nhu)

    Comment by quanghuy — 5/19/2010 @ 3:55 am