I Love Ngoc Lan

Ngọc Lan: Cánh Hoa Mong Manh by Don Ho

| hanhphucdiudang

Tuần rồi có dịp xuống Orange County dợt nhạc, mình cố tình đi sớm hơn một tị, mua một bó hoa nhỏ ghé thăm Ngọc Lan.

Đầu tháng 3, Nam Cali hay có những cơn mưa nhỏ, trời thật buồn. Buồn như cái ngày nào mình đang lái xe freeway trên đường đến lớp mànghe tin Ngọc Lan mất. Khi ấy mình nhớ trời chiều xâm xẩm, mây vần vũ, đang lái xe trên cây cầu vòng cung mình thấy như cây cầu như chao đảo. Phải tấp vào lề để lấy lại bình tĩnh. Mình bỏ buổi học ra biển ngồi tuy chương trình học đang rất nặng, bỏ buổi học 4 tiếng hôm sau có thể không bắt kịp với mọi người & có thể sẽ phải lấy lại lớp đó. Nhưng mình biết đi vô lớp mình cũng sẽ không nghe, không thấy gì… Trời tháng 3 năm ấy cũng còn lạnh, lạnh lắm & thêm gió. Mình với chiếc áo thung mong manh, co ro, nhưng mắt không muốn rời những cơn sóng. Không hút thuốc nhưng giá lúc đó có một gói thuốc, có thể mình sẽ liên tu hút vàng tay… Nói mình khóc cũng không đúng. Mình không khóc với nước mắt, nhưng có một cái gì đó nghèn nghẹn trong ngực, ở ngay cổ. Hình như cái đó là khóc ở trong. Một cảm giác thật không dễ chịu lúc nào… Buồn thật buồn… Tại sao người tốt lại ra đi sớm đến như thế? Thật sự, mình không gần với Ngọc Lan nhiều, nhưng qua những lần đi diễn xa chung với nhau, mình cảm được & biết cô làngười hiền lành & tốt.

Nhớ lại, lần đầu tiên mình hát chung với Ngọc Lan, năm 89, ở phòng trà Mini Club, San Jose. Khi ấy chả ai biết mình. Còn Ngọc Lan thì đang nổi tiếng, nổi ghê lắm. Ngọc Lan quên đôi bông tai. Dợt nhạc xong cô biến mất. Tới phiên mình dợt xong thì cô trở lại, xòe đôi bông tai mới sắm từ đâu đó, ướm lên tai & hỏi: “Don coi thử nhìn có hợp với Lan không?”. Dĩ nhiên đẹp. Khỏi hỏi, Ngọc Lan đeo gì mà chả đẹp! Đêm diễn hôm đó thật đông khách. Ngọc Lan ngọt ngào tỏa sáng trên sân khấu. Cô sang trọng, quí phái & kiêu sa, nhưng có một cái gì đó cũng rất mong manh, dễ vỡ. Cô hát nhạc Tây, cô hát nhạc Việt, cô hát New Wave, nhạc gì cũng tuyệt. Khán giả đầy sàn chìm đắm trong tiếng hát của thiên thần không đôi cánh. Cô thân thiện nhưng cũng thật đứng đắn…

Rồi những năm sau đó, mình cũng dần bắt đầu được ít nhiều biết đến & cũng có thêm nhiều dịp diễn chung với Ngọc Lan. Cô vẫn giữ vững vị trí thần tượng hàng đầu của bao người & có phần nổi tiếng hơn trước. Một lần diễn chung ở Winnipeg, Canada. Chỉ có mình & Ngọc Lan. Đêm đó rạp diễn không có phòng thay đồ. Ca sĩ kiếm chỗ đứng canh cho nhau thay trang phục sau những tấm màn sân khấu. Và dĩ nhiên là trong ánh sáng mập mờ của đèn màu sân khấu rọi vào, tối lắm! Lúc ra về, mình trở vô kiểm soát lại thì thấy đồ ai lỉnh kỉnh rớt tùm lum trên mặt đất. Lượm lên, nào vòng, nào áo, rõ ràng là đồ diễn, không phải đồ thường. Mình đưa ra & hỏi. Cô cười tươi: “Ô, của Lan đấy, cám ơn Don nhiều lắm”. Mình đâu biết khi ấy thị giác của Ngọc Lan đã sút do căn bệnh hiểm nghèo đang đeo theo. Nhưng quả thật những lần đi chung sau đó mình có để ý dùm cô hơn vì nghĩ có thể Ngọc Lan hay vô ý. Mà đồ diễn thì mắc tiền, có khi mất rồi có tiền cũng không kiếm lại được thứ mình thích nữa.

Một thời gian sau, Ngọc Lan lấy Mai Đăng Khoa, một người bạn cùng trong ban nhạc Boléro của mình. Đám cưới của hai người không xa hoa phô trương mà ấm cúng đầy thân mật. Mình mừng cho Khoa, cho Ngọc Lan. Cho 2 người có nhau. Mình bớt … khoảng cách, nhích gần lại Ngọc Lan hơn trước.

Ngọc Lan ngày càng bệnh hơn nhưng không ai biết, hay đúng hơn mình không biết… Có lúc Ngọc Lan vắng bóng trên sân khấu một thời gian ngắn không ai biết lý do. Mình cứ nghĩ cô muốn bớt trình diễn lại để giữ giá trị của mình hơn.

Khoảng năm 98, Ngọc Lan trở lại Âu châu sau 7 năm dân bên Âu Châu mòn mỏi yêu cầu. Một loạt 12 shows diễn trong 14 ngày. Dĩ nhiên là mệt lắm. Âu Châu mà, những nước san sát nhau, không bay đâu vì vé mắc, chỉ có lái xe thôi. Hát ở thành phố này xong là khăn gói lên xe lái ngay tới thành phố khác. Nhiều khi 7, 8 giờ sáng mới tới, vô khách sạn ngủ được vài tiếng là lại phải dậy sửa soạn diễn tiếp. Giờ rảnh là phải “tranh thủ” ngủ lấy sức thôi, không ngắm cảnh ngắm kiếc gì cả. Ca sĩ có khoảng 7, 8 người, toàn thứ gộc. Ngọc Lan là cái đinh kéo khách của chuyến đi đó vì khách Âu Châu mong đợi cô từ nhiều năm rồi. Anh Trịnh Nam Sơn nhận làm người điều khiển chương trình nên ban tổ chức yêu cầu anh phải hát đầu luôn. Chẳng ai muốn hát đầu lúc khách chưa vào đủ, âm thanh chưa chỉnh hay. Anh Trịnh Nam Sơn hát đầu cho đến show thứ tư thì mình thấy kỳ kỳ, không công bằng, tuy anh không nói ra. Mình xung phong lãnh ra hát thế cho anh từ đó trở đi. Tới show thứ 8 thì tới phiên mình mệt mỏi. Những người ca sĩ đi cùng có thể hát thế đỡ cho mình một. vài lần – nhưng ai cũng, hoặc không để ý, hoặc im rơ …lờ đi! Chẳng ai dại! Show thứ 9, Ngọc Lan lên tiếng: “Thôi từ show này trở đi, Lan sẽ hát đầu cho. Don hát đầu như vậy đủ rồi!”. Rồi cô xăm xăm đi vào phòng thay áo & làm mặt. Mọi người ai cũng đuối lắm rồi. Ngọc Lan với căn bệnh trong người còn đuối hơn, cô vẽ mắt thật lem nhem. Lâm Thúy Vân & chị Hương Lan la lên: “Trời ơi, Ngọc Lan vẽ mắt kiểu gì vậy?” Rồi 2 người xúm lại chùi & làm mặt lại cho cô. Và dĩ nhiên không ai để cô ra đầu. Cô là sự mong đợi của mọi người khách mà. Và dĩ nhiên mình lại ra đầu cho những show còn lại nhưng mình như khỏe hẳn lên. Mình cảm động, nhưng giữ trong lòng. Mấy show trước mình đỡ cho anh Trịnh Nam Sơn. Những show còn lại mình vui hẳn, coi giống như là mình đỡ cho Ngọc Lan vậy…

Càng về sau do ảnh hưởng của những loại thuốc, Ngọc Lan hay quên hơn trước. Có những lần đi qua máy rà ở phi trường, cô đi luôn, bỏ quên bóp lại. Đi về tay không, mất hết tiền show, mất luôn cả giấy tờ. Bạn tôi, Khoa, nhờ tôi để mắt tới Ngọc Lan dùm trong những lần đi chung. Thế là tôi để tâm hơn. Có những lần sau giờ diễn, Ngọc Lan & tôi ngồi nói chuyện vớ vẩn với nhau trong phòng vì Ngọc Lan sợ ma, không ngủ được. Tôi mệt quá ngủ gục. Khi thức dậy không thấy Ngọc Lan đâu, tưởng đã về phòng ngủ. Hôm sau mới biết Ngọc Lan đi kiếm người khác nói chuyện vì tôi ngủ mất, Ngọc Lan vẫn sợ ma nhưng không dám đánh thức…

Chuyến cuối cùng đi với Ngọc Lan lại ở Âu Châu. Chuyến này có Khoa – chồng – đi theo kèm. Ngọc Lan hát giọng xuống vì sức khỏe kém. Tin đã đồn ra ngoài là mắt Ngọc Lan yếu không còn thấy gì. Ở vài show đầu tôi tận mắt thấy vài khán giả vô ý thức đứng trước sân khấu quơ hai tay qua lại trước mặt khi cô đang diễn để xem cô có thấy không? Xót xa… Tôi thấy. Ca sĩ khác thấy. Chắc Khoa cũng thấy. Nhưng hy vọng Ngọc Lan không thấy và không biết cho khỏi đau lòng… Tôi lại càng bảo vệ & chú ý tới Ngọc Lan hơn tuy có Khoa ngay bên cạnh.

Show ở Đức, Khoa đứng trong thầm thì chỉ trước cho Ngọc Lan lối đi lên cầu thang sân khấu & chỉ những đống dây điện ngoằn ngoèo tối hù dưới đường đi để Ngọc Lan tránh. Ngọc Lan vẫn không thấy rõ. Hai người tiến dần ra ngoài vùng sáng hơn. Khán giả chú ý, bắt đầu chỉ chỏ cho nhau. Hai người không để ý vẫn thầm thì chỉ nhau. Khán giả cũng rì rầm xôn xao… Tôi tiến vội ra & khẽ nhắc Khoa lùi lại vào trong chỗ tối hơn. Khoa gay gắt nạt tôi tại chỗ, nói chuyện của Khoa để Khoa lo. Ơhay, khi trước Khoa nhờ tôi để ý tới dùm mà??? Thế là tôi giận vì ý tốt bị hiểu lầm, bỏ ngay vào trong, kệ 2 người với nhau. Nghe nói đêm đó hát xong, Ngọc Lan hấp tấp chạy vào té xõng xoài trên đống dây điện. Tôi hối hận…. Cuốn CD đầu tôi hát cùng Ngọc Lan cho Ngọc Lan Musique “Những Lời Mê Hoặc”, Khoa hòa âm & thâu âm luôn. Tôi không biết làm sao Ngọc Lan thâu được. Chắc là lâu & cực lắm vì không thấy rõ thì làm sao đọc được bài hát! Phải học thuộc một đống bài như thế mà thâu thì ngay cả khỏe mạnh như tôi chắc cũng mất khá nhiều thời gian. CD này được đón nhận bao nhiêu tôi cũng không biết & cũng không hỏi.

Khoa hỏi tôi giúp cuốn CD thứ hai. Tôi cũng đồng ý ngay, không cần suy nghĩ. Cái gì tôi cũng giúp được mà nói chi … thâu băng, tuy lúc ấy tôi đang độc quyền giọng hát với Trung Tâm Thúy Nga. Tôi vì bạn làm liều. Mà cũng may Thúy Nga làm lơ bỏ qua dùm. Thủy, Thi của Thúy Nga cũng là bạn của Khoa, tôi nghĩ họ cũng muốn giúp không bằng cách này thì bằng cách khác. Chứ không thôi lúc ấy tôi đã … mất việc rồi .

Một tối tới thâu, hiếm hoi gặp Ngọc Lan đang ngồi trong phòng khách. Khoa đặt tay lên vai khẽ nói: “Lan, Don đến nè”. Ngọc Lan quay lại nhìn. Người thì ở đó mà ánh mắt ở …đâu đâu! Dường như Ngọc Lan không còn nhận ra tôi. Cô cười vu vơ. Nước mắt tôi bỗng rươm rướm. Tôi quay vội mặt đi, giả lả chào rồi dục Khoa lên thâu không thôi hết giờ. Tôi không muốn Khoa thấy, cũng không muốn Khoa bẽ bàng… Bài thâu đêm đó cũng thật buồn. Bài “Tình Buồn Chinh Chiến” nhạc Pháp do Thảo, em gái của Ngọc Lan dịch. Tôi không khóc trong nước mắt, tôi khóc trong câu hát. CD thứ hai không bao giờ ra. Ngọc Lan không còn thâu được nữa!

Và đó cũng là lần cuối cho tới khi tôi tới thăm Ngọc Lan trong phòng thăm của nghĩa trang Peak Family. Hình như gia đình muốn dấu tin Ngọc Lan mất nhưng tin vẫn bị xì ra ngoài với tốc độ chóng mặt. Người ra vô thăm lần cuối nườm nượp. Người thân có. Fans của cô có. Cả những người tò mò cũng có luôn. Tôi ngồi xa xa với Ngọc Lan cả buổi, cũng chú ý tới Khoa để coi bạn mình có gì cần giúp đỡ.

Ngày chôn cô cũng đông nghẹt người viếng. Lại có cả …quay video…. Chúng tôi, một nhóm bạn đứng xa xa. Tới lúc quan tài cô được hạ xuống huyệt, đất được lấp lên. Chiếc xe xúc đất gầm máy, dộng rầm rầm trên huyệt để nện đất xuống cho chặt thì không ai còn kềm được, bật khóc nức nở… Người nhà cô gào lên. Bố mẹ cô như muốn xụm xuống thật tội… Tại sao cái xe ấy không chờ cho tới lúc chúng tôi về hết rồi hẵng làm việc ấy nhỉ??? Chúng tôi còn xót như thế thì người nhà của cô còn đau tới mức nào?!!

Nhưng rồi mọi việc cũng xong. Sau đó một lần, tôi ghé viếng. Khi ấy bia mộ bằng đá đen có in hình Ngọc Lan cũng đã được đặt tại chỗ. Đây đó cũng có những bó hoa ai mang tới.

Đời sống vẫn trôi. Bận rộn & bận rộn… Cho tới hôm này cũng đầu tháng 3, tôi không còn nhớ chính xác ngày giỗ Ngọc Lan, nhưng nhớ khoảng khoảng thời gian này. Tôi mò lại nghĩa trang “Chúa Chiên Lành” để thăm cô. Tôi nghĩ nhắm mắt cũng vẫn kiếm được mộ nhưng đã lầm to! Ở Cali, mộ bịa gắn ngay trên mặt đất, ai cũng giống ai, ai cũng một miếng đá bằng nhau chỉ có khác tên. Bối rối… Số điện thoại của Khoa tôi cũng mất sau vài lần Khoa đổi số! Tôi nhớ có con dốc nhỏ & cái cây nghiêng nghiêng gần mộ… Nhưng bây giờ chỗ có dốc thì lại không có cây! Chỗ có cây lại không có dốc! Thôi thì chỗ nào có cây là tôi dừng xe và đi dọc kiếm tìm. Từng hàng mộ bia thẳng tắp nối nhau. Trời mới mưa hôm qua nên có những bia mộ bị cát văng lên che hơn nửa. Cũng có nhiều bia mộ bóng loáng không một hạt cát, chắc người nhà mới đến thăm & quét dọn. Nhiều tên người Việt Nam thật. Nhiều người lớn tuổi & cũng không ít những người thật trẻ. Mọi người đều nằm chung với nhau trong một không gian thật yên bình. Tôi tìm mãi không ra tên Lê Thanh Lan. Thật sự có khấn trong lòng nhờ Ngọc Lan chỉ đường cho tôi kiếm ra, nhưng… không may mắn.

Kiếm mãi hoa mắt & cũng gần tới giờ tôi có hẹn dợt nhạc, tôi gởi bó hoa ở trên mộ bia của một em gái nhỏ. Tôi gởi để cho mộ bia em có thêm màu sắc cho em vui thêm tí thôi, hy vọng em thông cảm!

Trời cũng bắt đầu chập choạng tối, tôi lái xe ra khỏi nghĩa trang thầm gởi lời tạ lỗi tới Ngọc Lan. Một ngày rất gần tôi sẽ tới sớm hơn & kiếm Ngọc Lan cho bằng được. Tôi sẽ kể cho Ngọc Lan nghe về sự tiếc thương & yêu thương của rất nhiều người đến Ngọc Lan mà tôi đã nghe được. Chắc Ngọc Lan sẽ rất hạnh phúc lắm, đã bao nhiêu năm rồi mà cô còn được bao nhiêu người yêu mến & nhắc nhở. Tiếng hát của cô vẫn làm bạn đồng hành của bao nhiêu người…. Mà nhiều khi chẳng cần tôi kể Ngọc Lan cũng đã biết trước từ lâu rồi. Đâu phải chỉ mình tôi mới đi thăm Ngọc Lan đâu. Có biết bao nhiêu người có khi còn đi thăm Ngoc Lan hàng ngày đó chứ…

Hạnh phúc quá há Ngọc Lan. Người ca sĩ chỉ mong được có thế…

Don Hồ

26 Comments

  1. Ấy chửa, nhờ admin lẹ lẹ sửa dùm, HPDD post bài viết của anh Don Ho lên để các bạn cùng đọc mà nó ra toàn tiếng phạn hay tiếng Khờ Me đỏ Khờ Me đen gì không đâu hà, còn không thì các bạn bấm qua view, rồi kiếm Unicode-UTF8 là đọc được, cảm ơn Admin và sorry các bạn nha.

    Tối qua khuya khoắt lắm rồi mình mới tình cờ đọc được bài này, đất thần ơi, không thể nào ngủ được! Ráng quên hình ảnh đau thương của Ngọc Lan đi để mà dỗ giấc ngủ, vì ngày mai còn trăm thứ việc phải cần có sức khỏe. Từ chuyện nàng bị té lăn đùng sau sân khấu đến vụ cái chiếc xe đập đất nó cứ chập chờn chập chỡn mãi trong đầu…

    Thương Ngọc Lan đến muôn vàn bạn ạ, sao mình đã gặp nhiều người bị bịnh như cô, họ lại không bị ảnh hưởng tệ đến đôi mắt mà là tay chưng hay các bộ phận khác, đa số phải ngồi trên xe đẩy, hoặc họ vẫn đi lại bình thường nhưng yếu lắm và hay bị attack, nhất là trời nóng không thích hợp với họ, và sau khi bị attack như vậy thì người họ rũ rượi chả làm được điều chi…Và thường thì họ cứ sống trong “khó khăn” như vậy đến mấy chục năm sau với thuốc men liên tục và thân nhân bên cạnh…

    Và rồi đêm qua tưởng không thể ngủ…thế mà lăn đùng ra một hồi loay hoay với những suy tư chập chờn chập chỡn làm một hơi đến…8 giờ sáng hơn mới thức giấc 🙂 Còn mơ thấy Ngọc Lan nữa mới “siêu” chứ, nàng tới thăm và mình huyên thuyên khoe những băng dĩa mình mua được với hình ảnh của nàng, rồi mình cũng không quên check eye sight cho nàng…đại khái là có giấc ngủ rất ngon, và hình ảnh Ngọc Lan rất hiền lành cùng nhân hậu và thân thiện chứ không có làm mình sợ gì hết á 🙂 vì mình cũng có đặc tính là sợ ma như nàng, và thường ngủ chung với hai ba “mình” trở lên chứ ít khi nào ngủ một mình 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 3/10/2010 @ 9:04 pm

  2. Cám ơn anh Don vì những chia sẽ chân thành về NL.. và cám ơn Hanhphucdiudang tranh thủ post cho mọi người đọc… Mình cũng nghĩ như anh Don “Ngọc Lan sẽ rất hạnh phúc lắm, đã bao nhiêu năm rồi mà cô còn được bao nhiêu người yêu mến & nhắc nhở”…

    Comment by nangxanh — 3/11/2010 @ 3:44 am

  3. Chà, cô Thy tìm đâu ra bài viết này của ca sĩ Don Hồ hay quá vậy ta?! Cảm ơn Don Hồ với những chia sẻ kỷ niệm về Ngọc Lan thật cảm động. Phải chi anh Don vào trang nhà Ngọc Lan “lục lọi” sớm thì sẽ tìm ra địa chỉ chính xác nơi yên nghỉ của cô thì anh đã đỡ phải hoang mang khi đến tìm nàng…

    Trong phần “Dedication” Admin có ghi địa chỉ đây:

    Below is the address of Ngoc Lan’s resting place:

    Ngoc Lan/ThanhLan Le
    Good Shepherd Cemetery And Mausoleum
    8301 Talbert Ave.
    Huntington Beach, Ca 92646-1546
    (714) 847-8546
    Grave 3
    Lot 2225
    Section GS

    Comment by AngelNgocLan — 3/11/2010 @ 10:09 am

  4. Cô Ngọc Lan ra đi như thế, để lại bao tiếc thương. Nhưng cũng đã thật nhẹ nhàng, êm đềm như tiếng hát của cô, tính cách của cô. Vẫn còn hơn cô phải chịu đựng thêm những tháng ngày bị cơn bệnh hành hạ. Sẽ đau đớn gấp ngàn lần.
    Đọc bài này cũng có cảm giác như Don Ho, cũng thấy nghẹn ngào… khóc trong lòng…

    Comment by Tr.An — 3/11/2010 @ 11:19 am

  5. Trước khi đọc bài “Ngọc Lan, cánh hoa mong manh” của Don Hồ, người comment bài viết này chỉ biết đến anh với hình ảnh của 1 chàng ca sĩ đẹp trai hát hay, giờ biết thêm anh cũng tốt bụng & còn có tài viết lách nữa.

    Một bài viết với những kỷ niệm giản dị rất đời thường nhưng thừa sức hấp dẫn để quyến rũ những ai quan tâm & mong mỏi tìm hiểu những giai thoại mang tên Ngọc Lan. Không dừng lại ớ đó, Don còn thừa khả năng lấy nước mắt từ những tâm hồn nhạy cảm, hay chí ít cũng khiến những ánh mắt cứng cỏi nhất cũng thoáng long lanh. Và …

    Lâu lắm tôi mới có được cảm giác sướng khi lướt web, cảm ơn Don.

    Comment by Quocanh — 3/11/2010 @ 2:16 pm

  6. Anh Don viết bài cảm động quá. Nghe mấy bài hát tiền chiến của anh cảm thấy sướng như khi nghe cô Ngọc Lan hát. Bài dài, nhưng thấy anh viết là đọc tới cuối cùng, đọc xong phải chi nghe hi vọng anh viết thêm tí nữa. Chúc anh nhiều sức khỏe, và cho ra những CD để đời như cô Ngọc Lan. Bài viết của anh khá quý giá cho fan hâm mộ cô Ngọc Lan. Ước gì…gia đình cô Ngọc Lan lần lượt cho tái bản là các cd Ngọc Lan Musique. Dù sao đi nữa, mọi người trong diễn đàn này ai cũng háo hức chờ 1 DVD Con đường tôi về phát hành nay mai.

    Comment by minhtam — 3/11/2010 @ 11:03 pm

  7. Sao mà Ngọc Lan khổ thế nhỉ?
    Những người mang tên loài hoa thường khổ.
    Cảm ơn Don Hồ vì những dòng về NL. Trong lời văn tôi tìm thấy sự chân thành.

    Comment by hanh — 3/12/2010 @ 6:13 am

  8. Thật không biết nói sao , cảm ơn bạn HPDD lắm , bài viết hay quá . Dạo này hay nghe mấy bài nhạc cũ của anh Don Ho : Tình nhạt phai . Trái tim mùa đông . Hay tuyệt .Bài viết làm mình hiểu thêm và thương cô NL quá , cô thật đúng là 1 cánh hoa mong manh xinh đẹp , khiến ai cũng muôn che chở .Tất cả fan trong diễn đàn cùng chúc anh Don Ho sức khỏe và thành công nhé .

    Comment by binh_speed — 3/12/2010 @ 7:54 am

  9. Đọc xong bài viết, xúc động quá, tìm nghe trên youtube bài Tình thời chinh chiến do Don Hồ hát, càng thấy xúc động hơn!
    Mình được may mắn hơn Don một chút là mình đã tìm ra mộ NL sau khi đi loay hoay một hồi, chắc NL thấy fan ở xa đến nên tội nghiệp đã chỉ dùm 🙂 Mới đây mà đã mấy năm rồi. Người bạn dẫn mình đi thăm mộ đã tặng một DVD collection của NL, mình vẫn còn quý đến bây giờ 🙂

    Comment by TVH — 3/13/2010 @ 11:28 am

  10. Đọc bài viết thấy lòng trùng xuống, bâng khuâng hết cả ngày trời. Trong đầu lảng vảng hình ảnh Ngọc Lan rời hào quang ánh đèn sân khấu trở vào,i không thấy rõ ngã sõng soài trên đống dây… Thấy thương Ngọc Lan quá! Dù sao cô cũng đã an nghỉ. Dù sao ở khắp nơi cũng còn những người ái mộ đâu đó luôn nhớ đến cô & nâng niu tiếng hát. Ôi cũng là niềm an ủi lớn lao cho người thân & gia đình cô.
    Về phần người viết, không ngờ Don Hồ có thể viết văn tiếng Việt giỏi đến như thế. Giống như chị Hạnh nói ở trên, đọc thấy cả một sự chân thành. Thấy tình nghệ sĩ đối với nhau sao đẹp quá. Mà chưa chắc đây đã là tình nghệ sĩ mà có khi chỉ thuần túy là tình người với nhau. Đọc xong tuy bâng khuâng nhưng bỗng thấy cuộc đời bỗng đẹp hẳn thêm…

    Comment by Nguyệt — 3/13/2010 @ 6:34 pm

  11. À xin lỗi, tôi quên cám ơn hanh phuc diu dang đã posted & Don HỒ cho bài viết nữa. Cám ơn 2 bạn rất nhiều.

    Comment by Nguyệt — 3/13/2010 @ 6:38 pm

  12. Đọc dòng chữ của Đon Hồ làm cho mình cảm động quá! Không ngờ cuộc đời của Ngọc Lan khi cuối đời vất vả và đơn côi như vậy…thật tội nghiệp và đáng thương. Ước mong gì lúc đó mình có thể ở bên cạnh Ngọc Lan để cô trò chuyện với mình thâu đêm để đỡ bớt hiu quạnh. Thật đáng phục cái tính khiêm nhường và tấm lòng luôn luôn hào hiệp và cao thượng của Lan . Bệnh đến không còn tỉnh táo và không còn nhớ được nữa mà vẫn ráng đòi mở show cho anh chị em ca sĩ khác.

    Comment by TinhMaiBenNhau — 3/13/2010 @ 6:43 pm

  13. “Ở vài show đầu tôi tận mắt thấy vài khán giả vô ý thức đứng trước sân khấu quơ hai tay qua lại trước mặt khi cô đang diễn để xem cô có thấy không?”
    Đọc tới đoạn này, HG phải thốt lên: “Quân khốn nạn!” Có vẻ hơi nặng lời nhưng đọc tới đây cảm thấy ức ghê lắm! Nếu mà có HG lúc đó ở đó, nhứt định sẽ nhào tới mà căn ngăn mấy ng` đó rồi! Họ xem những ngưòi ca sĩ là gì chứ? Thứ họ bỏ tiền ra mua vui à?
    Đây là trang web của Đon Hồ đã post bài viết này: http://donhoproduction.com/blog/

    Comment by Happy-ghost — 3/14/2010 @ 1:14 am

  14. Mình cũng chẳng bao giờ tìm đến các website của các ca sĩ khác, vì có Ngọc Lan là đủ rồi 🙂 Hình như hôm đó mình đang giải trí vòng vòng để coi mấy hình cô dâu chú dzể…làm bể bình bông 🙂 à đó là sở thích của mình được coi hình đẹp và cảnh đẹp, thấy thời nay họ chụp hình đẹp quá, có vụ bắt chú dzể ngồi nghĩ mệt tay xách guốc cho cô dâu, ủa sao giày dép không mang vô chân, lại bắt người yêu quảy dùm là sao hà, muốn tự do “bơi lội” sao lại kết hôn làm gì nhỉ 🙂 À mà giống hình cô dâu Ngọc Lan trên đây cũng dzụt dzép đang ngồi làm dáng 🙂 Ồ mà thích được xem hình cô Ngọc Lan khi cô ấy làm cô dâu thiệt, chắc là quyến rũ lắm…

    Mình rất thích các CDs Don Ho hát chung với Ngọc Lan, hình như “Những lời mê hoặc” thì phải, có bài Don Ho hát còn Ngọc Lan chỉ đọc thôi, nhưng lại rất hay và truyền cảm. Don Ho viết bài cũng dí dỏm và bằng cảm xúc thật nên dễ lôi cuốn người đọc, nghe đâu cuối tuần này anh ta diễn ở gần nhà mình cách mấy con đường, nhưng mình không thích những đêm nhạc ồn ào khuya khoắt…dễ bị bắt cóc lắm 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 3/14/2010 @ 4:57 am

  15. doc bai ca Don Ho ma Minh Khue thay nghen co hong, thay xot xa vo cung, thay thuong Ngoc Lan qua

    Comment by minhkhue_8888 — 3/14/2010 @ 8:52 am

  16. y quen, cam on hanhphucdiudang that nhieu nhe

    Comment by minhkhue_8888 — 3/14/2010 @ 8:55 am

  17. Hi Don,

    Thank you for your sharing your story. You are a good person. Chi Ngoc Lan was very lucky to have you a trustworthy friend. We love you, Don.

    Comment by Victor Pham — 3/14/2010 @ 3:58 pm

  18. Toi rat ham mo Ngoc Lan. Cam on bai viet cua Don Ho va cac ban o Cali, nho do ma toi biet them nhieu ve chi Ngoc Lan. Toi o mai ben Au Chau, khong co co may gap Ngoc Lan bang xuong bang thit nhu cac ban, chi duoc nghe va xem cac cuon Video, CD cua chi thoi. Hy vong co dip di Cali, se ghe tham noi yen nghi cua chi. Cung hy vong gia dinh chi cho phat hanh lai cac cuon bang cua chi de duoc nghe lai tieng hat cua Ngoc Lan.

    Comment by Mrs Saigon — 3/14/2010 @ 7:20 pm

  19. bản đồ nghĩa trang Good Shepherd
    Mộ Ngoc Lan
    A fan putting up roses
    Nick Phan

    Comment by admin — 3/16/2010 @ 9:12 am

  20. Cảm ơn Don Hồ cho viết bài thật nhiều tình cảm.

    Comment by Nhien — 3/16/2010 @ 11:17 am

  21. Thank you so much, Donny.

    Comment by phan sinh — 3/16/2010 @ 4:52 pm

  22. thương tiếc cô Lan quá cô ơi!!! Đau đớn!

    Comment by Giang — 4/1/2010 @ 8:40 pm

  23. Cảm ơn rất nhìêu người đã post bài viết cũng như xin gửi lời cảm ơn chân thành đến Don, người đã bỏ tâm tư tình cảm đã viết bài viết này.
    Đọc xong bài viết, chỉ bíêt là nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt mình, đọc xong đoạn cô Ngọc Lan quay lại nhìn Don cười vu vu, mình đã phải ngừng rất lâu mới có thể tiếp tục đọc.
    Có lẽ Thượng Đế công bằng không cho ai có được tất cả mọi thứ, cô Ngọc Lan vừa xinh đẹp, vừa hát hay, tính cách tốt đẹp, nhưng thật sự Người không nên nhẫn tâm để cô phải chịu đựng những điều đau khổ đó…

    Comment by Vy — 4/29/2010 @ 3:26 pm

  24. rất cảm xục, thanks tất cả.

    Comment by quanghuy — 5/17/2010 @ 4:00 am

  25. rất cảm xúc, thanks tất cả.

    Comment by quanghuy — 5/17/2010 @ 4:01 am

  26. Ôi Anh Don sống ở Mỹ mà còn không tìm gặp mộ Ngọc Lan thì sau này làm sao mình tìm gặp đây .

    Comment by Sanlay — 7/27/2014 @ 5:24 am

RSS feed for comments on this post.

Sorry, the comment form is closed at this time.