I Love Ngoc Lan

Nho Tieng hat thuy tinh

| ysl_xguy

Một buổi sáng tháng 3 năm 2001, sau khi diện đồng phục lớp 6 vào nhưng chưa tới giờ đi học, ngồi lục lọi đống báo Thanh Niên Ba hay đọc, thấy một mẫu tin nhỏ ngay góc tờ báo: Nữ ca sĩ Ngọc Lan qua đời. “Oh cô này nghe đồn bị rớt máy bay lâu lắm rồi đây mà, sao giờ mới báo tin” Đọc những thông tin trên báo mới biết vì sao cô ra đi. Lúc đó vẫn chưa cảm thấy gì. Chỉ thấy tên thật của cô Lê Thanh Lan, gần giống tên mình toàn bộ, chỉ khác vài chữ cuối nên cảm thấy thân thiết. Mấy tháng sau nghe lại cô hát Tiếng Mưa Đêm, kỉ niệm thơ ấu ùa về thề là lục lọi tim tòi mua hết các băng đĩa của cô. Mẹ thì đêm đêm lôi mấy cái tape cô hát ra bật để nghe khi đi ngủ (sau này mình bị nhiễm thói quen của Mẹ, phải nghe gì đó mới ngủ được). Cô hát rất nhiều: Hạ trắng, Không tên, Dù tình yêu đã mất “Rồi đời em buốt giá trọn kiếp phong ba khắp phương trời xa”. Cô vẫn nằm yên nghe sóng vỗ bờ cát, thỉnh thoảng mưa rơi trên biển vắng để nhắc lại hình bóng 1 cô gái mong manh trên cát, hát những bài tình ca.

3 Comments

  1. Cám ơn những dòng chia xẻ của ysl_xguy.
    vậy là có thêm 1 người tuổi trẻ đến với tiếng hát Ngoc Lan. Không biết là bạn đã thực hiện được lời “thề là lục lọi tim tòi mua hết các băng đĩa của cô” 😀

    Comment by Oldman — 3/11/2010 @ 9:39 pm
  2. Ý bạn ấy viết là “thế là” chứ không thề thốt gì đâu, phải không? 🙂
    Mình cũng có thói quen nghe nhạc hằng đêm mới ngủ được, vậy là cũng có người giống vậy, cứ tửơng mình bất bình thường 🙂

    Comment by TVH — 3/13/2010 @ 11:34 am
  3. hôm wa mới bị bố mắng đâ–> nghe nhạc tới 12h dem @@
    nhưng vì NL mà, hok nghe chịu hok co dc

    Comment by quanghuy — 5/17/2010 @ 4:04 am