I Love Ngoc Lan

Mẹ!

| kimquan118

Thuở ấy,cái thuở mà tôi còn đi lội mương bắt cá bảy màu về bỏ vô chai nuôi,lúc ấy tôi chưa biết đến Ngọc Lan .Rồi một ngày kia đứng trên một chiếc cầu,loáng thoáng tôi nghe một giọng hát cất lên,trong tâm trí tôi tưởng tượng từ trong cổ họng ai đó phát ra một âm thanh tựa như luồng điện.
Quê tôi ngày xưa có quán cà phê được cất trên một con mương nước,đối diện quán là một chiếc cầu mà ngày xưa tôi từng đứng đó trông vào quán để xem Ngọc Lan ca,đó là hình ảnh đầu tiên mà tôi biết đến Ngọc Lan qua bài “Liên Khúc Người Mẹ”.

‘Người mà tôi yêu nhất đời
Người mà tôi hằng mơ đến người’

Ồ! sao mà hay thế nhỉ!hình ảnh chị như một Thiên Thần đang ngân nga giọng hát về Mẹ, tôi ví chị như một Thiên Thần bởi vì tôi nghĩ chị rất yêu Mẹ nên truyền tải lời hát như một lời tự sự đến với Mẹ,với những người con yêu Mẹ tôi gọi là Thiên Thần không biết có quá lắm không,nhưng với tôi hình ảnh đó thật đẹp và Thiêng liêng biết dường nào!
Tôi đứng nhìn chị hát về Mẹ và hình ảnh người Mẹ hiện lên trong chị,chị như một người Mẹ đang quay quần bên các con qua hình ảnh bốn đứa bé ngây thơ.Tôi nhìn lại cuộc đời thường ngày của Mẹ ,chưa lúc nào Mẹ bỏ các con của Mẹ và chưa lúc nào Mẹ muốn xa các con,nhưng vì hoàn cảnh sống mà các con phải xa Mẹ,mỗi đứa mỗi nơi đi tìm cuộc sống mưu sinh,đứa ở Sài Gòn,đứa ở Nha Trang,đứa ở Quy Nhơn…,rồi mỗi dịp Tết về lại quay quần bên Mẹ,có lần tôi nói “ năm nay con không về nhà được vì lý do…” Mẹ nói “con hãy về nhà đi,với Mẹ con là món quà Tết cho Mẹ rồi!”,tôi vội xếp hành lý đón xe về trong đêm 30,trên chuyến xe lòng tôi không ngừng trào dâng nổi thương nhớ Mẹ.(có một người bạn ở Hà Nội chia sẽ cùng tôi qua điện thoại trên chuyến xe năm đó.)

Người Mẹ hiền yêu dấu! Mẹ đã trao về ta.
Thật bao âu yếm trong những năm vừa qua.
Mẹ hiền có biết? Khi lớn khôn ra đời.
Con sẽ nhớ hoài bóng dáng người.

Và ngày hôm nay Mẹ nằm xuống trên chiếc võng đong đưa, Mẹ nhìn lên màn hình Desktop của tôi,Mẹ thấy hình ảnh chị Ngọc Lan xinh đẹp với bờ môi đỏ tươi thắm cùng với mái tóc bồng bềnh Mẹ bảo : “Ngọc Lan xinh đẹp,hát hay,nổi tiếng như thế mà cổ ra đi ở tuổi 45, còn Mẹ,Mẹ có là gì đâu mà Mẹ còn nằm đây ở tuổi 55, nếu Mẹ có mất đi lúc này thì Mẹ cũng sống hơn tuổi cô Ngọc Lan” Mẹ nói đến lúc này tôi cảm thấy lòng nghèn nghẹn thương Mẹ.Mẹ dùng hình ảnh của Ngọc Lan để an ủi chúng tôi phần nào bớt chút đau buồn nếu như Mẹ có ra đi…

Mẹ, Mẹ ơi! hôm nay trời buồn, nhớ tới năm xưa có mẹ trong đời
Không muộn phiền tháng năm dịu hiền, con vui cuộc đời ngây thơ
Mẹ, Mẹ ơi!bao năm lạc loài nước mắt con rơi héo hon tơi bời.
Xa rời mẹ ấm êm ngày nào, tim con nghẹn ngào mẹ ơi!
Mẹ, mẹ ơi! đêm nay nguyện cầu,ánh sáng trên cao sáng soi cho mẹ
Cho dù mẹ đã xa đời này muôn năm mẹ hiền bên con.

Con nguyện cầu cho Mẹ sức khỏe và An lành!

29 Comments

  1. Kimquan mến,
    Hãy cố gắng tất cả cho ngày hôm nay, và hãy tin ở ngày mai tươi sáng nhé !
    Chúa luôn an bài mọi việc thật trọn vẹn theo cách riêng của Ngài.
    Ben đợi tin vui của Kimquan trong tương lại

    Comment by BenLai — 6/17/2010 @ 2:14 pm
  2. Xin được chia sẻ cũng anh những nỗi lo lắng và buồn phiền vào lúc này! Vẫn như mọi lần, cầu chúc cho mẹ anh được bình an và khỏe mạnh!

    Comment by Tr.An — 6/17/2010 @ 2:15 pm
  3. Kim Quân! Dù tôi với ông không ở gần nhau nhưng tình cảm bạn bè chúng ta ngày càng đẹp hơn. Và bên đất nước xa xôi này vẫn còn 1 người bạn luôn lo cho ông, như những gì ông nói với tôi “Người bạn của những sầu đau”, thì với tôi vẫn chưa bao giờ tôi bỏ mặt ông mà. Đúng không?
    Vẫn là bạn tốt của nhau. Điều trước mắt chính là cùng với gia đình vượt qua những khó khăn trước mắt . Bên cạnh đó là sự ủng hộ và lắng nghe , chia sẻ những gì đã đến, đang đến và sẽ đến với ông…
    Đôi tai, bờ vai , tấm lòng này vẫn dành cho bạn 1 cách thân thiết nhất như những gì tôi đã làm với ông.
    Thân!

    Comment by tinhnho_tinhphu — 6/17/2010 @ 8:53 pm
  4. Cầu chúc mẹ kimquan thật nhiều sức khỏe và niềm vui 🙂

    Comment by littleduck — 6/17/2010 @ 9:27 pm
  5. @BenLai,Tr.An,littleduck : xin cảm ơn lời chúc tốt lành của các bạn!
    @tinhnho_tinhphu: Bạn ráng mà học hành cho tới nơi tới chốn đi,rồi mai này thực hiện những ước mơ của bạn.Thời gian này nếu lúc nào thuận tiện thì tôi làm nhiệm vụ cho bạn và những điều nhỏ bé của tôi là gửi những tình khúc Ngọc Lan đến cho hy vọng của bạn,biết đâu những điều nhỏ bé ấy lại là hy vọng lớn lao được tỏa sáng!

    Comment by kimquan118 — 6/18/2010 @ 5:25 am
  6. Kim Quân mến, xin chia sẻ với những nỗi ưu tư của Kim Quân. Cầu chúc cho “Mẹ hiền yêu dấu” của Kim Quân thật nhiều sức khỏe và an vui bên các con hiếu thảo. Mong mọi điều tốt đẹp.

    Comment by AngelNgocLan — 6/18/2010 @ 9:28 am
  7. Cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất đến với tất cả những người mẹ hiền!

    Comment by nangxanh — 6/18/2010 @ 10:19 am
  8. KQ: những điều cứ ngỡ là nhỏ nhoi , nhưng nó đã chứa đựng bíêt bao nhiêu tình cảm,lòng chân thành quý báu của 1 tình ban. Cảm ơn nhiều nhé… tôi bây giờ “hãy cố y6eu người mà sống, lâu rồi đời mình cũng qua “. 😀
    Giữ gìn sức khoẻ lo cho Mẹ nhe!
    thân!

    Comment by tinhnho_tinhphu — 6/18/2010 @ 3:58 pm
  9. Chị cầu chúc cho Mẹ em và em luôn được bình an, nhiều sức khoẻ em nhé.
    Cố gắng nhiều nhé KQ, các bạn trong nhóm mình vẫn luôn ở bên em, hãy chia sẻ cùng nhau trên bước đường đời này em nhé.

    Comment by Spring — 6/18/2010 @ 10:59 pm
  10. Cầu chúc mẹ anh Quân được manh khoẻ và bình an.

    Comment by hoainhan — 6/21/2010 @ 5:27 am
  11. Comment by hoainhan — 6/21/2010 @ 5:27 am
  12. Cầu mong Me anh chóng khỏi bệnh, cố lên anh nhé!

    Comment by minhkhue_8888 — 6/21/2010 @ 12:48 pm
  13. KQ gửi lời cảm ơn tất cả các bạn nơi đây!!!Nguyện xin cho tất cả mọi người luôn được yên vui!!!

    Comment by kimquan118 — 6/22/2010 @ 3:16 am
  14. KQ: đi dạo vòng vòng thấy được 13 comment. Nghe nói số này xui lắm nên vào đây viết thêm 1 cái để cho thành 14 hên 1 chút. :D…

    Comment by tinhnho_tinhphu — 6/25/2010 @ 8:14 pm
  15. Trời, lâu lắm họa sỹ KQ mới cầm bút viết bài tâm sự, vậy mà TVH lơ đễnh quá, đến bây giờ mới đọc đựơc!(Hèn chi bị Angel đòi ngă”t nhéo là phải rồi!) Cầu mong mọi việc tốt đẹp đến với KQ, và cầu chúc sức khỏe đến mẹ KQ nhé! Người mẹ nào cũng thương con cả, như TVH “già” thế này, mà mẹ vẫn gọi thăm thường xuyên, nên vài ngày mà không nghe gọi là TVH phải lo rồi đó! 🙂
    Nên mỗi năm vào dịp Lễ Mẹ tháng 5, và Lễ Cha tháng 6, TVH vẫn tự nhắc với mình rằng mình vẫn còn may mắn nhiều khi còn có cha mẹ trên cõi đời này. Vì niềm hạnh phúc đó sẽ không tồn tại mãi đâu…
    Đối với KQ, nói ít, hiểu nhiều… Và đừng trách TVH lơ đễnh nhé! 🙂

    Comment by TVH — 6/29/2010 @ 11:24 pm
  16. KQ hiểu những lời nói của anh TVH và không trách cứ gì anh đâu:-)!
    KQ cảm ơn những lời chia sẽ của anh!Chúc anh mọi sự An lành!!!

    Comment by kimquan118 — 6/30/2010 @ 10:46 am
  17. Kim Quân thân mến,

    Chị vừa mới nhận tin nhắn từ anh Thận gởi cho các bạn trong nhóm NLFC ở Sài Gòn, các bạn trong nhóm NLFC và chị thành thật chia buồn cùng em và gia đình nhé.
    Hãy kiên cường và cố gắng luôn luôn ở bên Mẹ em trong những giây phút sau cùng này, cầu mong Mẹ em sẽ ra đi được nhẹ nhàng cả trong tâm hồn lẫn thể xác em nhé.

    PS: Kim Quân ơi, chị nghe tin mà không nghĩ đó là sự thật, mong là em và gia đình sẽ cố gắng thật nhiều để hương hồn Mẹ em sớm được an nghỉ em nhé.

    Chào em,
    Chị Xuân.

    Comment by Xuan Spring — 7/14/2010 @ 6:23 am
  18. THÀNH THẬT CHIA BUỒN

    Các bạn ơi, Xuân vừa gọi điện cho Kim Quân và biết được Mẹ của Kim Quânvừa mới qua đời, các bạn hãy gọi điện thoại chia buồn cùng với Kim Quân nhé.
    Kim Quân ơi, các bạn trong nhóm NLFC thành thật chia buồn cùng em và gia đình nhé.
    Chúng con nguyện cầu hương hồn của Bác được an nghỉ…

    Comment by Xuan Ngo — 7/14/2010 @ 6:36 am
  19. Xin chia buồn cùng Q cùng gia đình!!!

    Comment by nangxanh — 7/14/2010 @ 3:15 pm
  20. Mẹ Đã Đi Rồi!
    http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Me-Da-Di-Roi-Gia-An.IWZB6BI9.html

    Comment by kimquan118 — 8/12/2010 @ 10:20 am
  21. Xin lỗi anh vì đến bây giờ mới đọc những dòng này!
    Thật sự rất cảm động, thật sự!
    Cái gì mộc mạc thường dễ đi vào lòng người, lời văn của anh Quân cũng vậy đó

    Comment by banh_u — 10/4/2010 @ 12:50 pm
  22. Mẹ ơi!
    Đêm ngủ con nằm mơ cõng Mẹ
    Đi dọc hành lang bệnh viện
    Từng phòng,từng phòng con ngang qua
    Nhưng con lại không biết đưa Mẹ đến phòng nào
    Rồi con đỡ Mẹ xuống ngồi trên ghế đá
    Đôi mắt Mẹ nhíu lại vì cơn đau
    Con đứng thẩn thờ nhìn Mẹ
    …..
    Phút chốc giấc mơ con tan biến
    Con bừng dậy dụi đôi mắt cay
    Con hướng nhìn lên phía trên
    Hình ảnh Mẹ đang mĩm cười cùng con
    Rồi con lại thiếp đi trong nụ cười của Mẹ

    Giờ này
    Mẹ an giấc thu,con sẽ an giấc nồng
    Ngủ ngon Mẹ nhé!

    Comment by kimquan118 — 10/16/2010 @ 3:37 pm
  23. Xin Giữ Gìn Con
    http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Xin-Giu-Gin-Con-Ca-Doan-Sao-Mai.IW6CBAUD.html

    Comment by kimquan118 — 10/17/2010 @ 1:54 am
  24. Mẹ ơi!
    Con vẫn nấp mình nơi đây để thưa chuyện cùng Mẹ

    Mùa lụt vừa rồi làm nhà mình ẩm ướt
    Con nằm co ro trong những đêm mưa gió
    Một đêm,hai đêm đến ba bốn đêm
    Con nghe từng giọt mưa rớt xuống từ mái ngói vỡ
    Trong cái thau nước
    Tí tách,tí tách trong đêm con nghe nhói lòng mình
    Con đợi cho hết mùa lụt rồi con đi Sài Gòn làm việc
    Mùa lụt cũng qua và con cũng đã ra đi…

    Giờ này,giữa chốn đô thị ngập tràn ánh đèn màu
    Phần con,con lặng một mình ngồi đây trước Mẹ
    Con thấy mình như có Mẹ là niềm an ủi con trong nổi cô đơn này

    Ngày xưa Mẹ rất yêu hoa
    Ngày nay con làm công việc về hoa
    Mọi ngày con quây quần bên những cánh hoa mà ngày xưa Mẹ yêu thích
    Như chị Lan,Mẹ cũng mang tên loài hoa
    Nhìn những đóa hoa cúc trắng,vàng,xanh,đỏ
    Con bổng nhớ Mẹ nhiều hơn

    Sáng nay con cằm cành hoa cúc trắng tươi
    Cắm vào chiếc bình trông thật xinh xắn
    Chiều về cánh hoa rủ rượi dần theo thời gian
    Mẹ cũng thế
    Con cũng sẽ như thế
    và rồi…..
    Ai ai cũng thế!

    Con Mẹ!
    KQ

    Comment by kimquan118 — 11/25/2010 @ 10:30 am
  25. Như Loài Hoa Cúc Dại

    Điều quý giá và quan trọng nhất của cuộc sống đâu phải là những cánh phù dung nay còn mai mất. Quan trọng hơn, mỗi cánh hoa đều mang nơi mình một sứ mệnh. Nở rồi tàn chỉ là những cái thể hiện bên ngoài của một tiến trình lặng lẽ mà căn bản hơn. Thế nên héo tàn không phải là tai họa, và mục rã không phải là một dấu chấm kết. Bên dưới mọi biến đổi thăng trầm, sự sống vẫn âm thầm diễn tiến…

    NHƯ LOÀI HOA CÚC DẠI

    Nó không biết mình là ai. Có thể người ta sẽ ngạc nhiên khi nghe nó nói điều đó. Có thể người ta sẽ cười nó vì điều đó. Nhưng thật lòng, nó không biết mình là ai. Khi người ta phải mang quá nhiều bộ mặt trong một thế giới sống đa tạp liên miên vần xoay biến đổi, đâu có dễ để họ xác định được rõ ràng mình là ai. Hơn nữa, một khi người ta chưa dám chấp nhận con người thật của mình, làm sao họ có thể biết được mình là ai…

    Người ta gọi nó là hoa cúc dại. Nó mọc bên vệ đường, nép mình vào cội cây anh đào vĩ đại.

    Điều đầu tiên trên thế giới đập vào ý thức của nó không phải là chính nó, nhưng là cây anh đào che chở cho nó. Thế giới đầu tiên của nó là những vệt hoa nắng xuyên qua tán cây anh đào. Những vòng hoa nắng lốm đốm loay xoay trên thảm cỏ nhung xanh. Vài tia nắng nghịch ngợm đậu lại thật lâu trên nó. Nó nhột nhoạt choàng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Mở mắt, nó ngơ ngác nhìn quanh. Ôi, thế giới bao la quá đỗi !

    Thế giới trải dài trước mắt nó là thảm cỏ nhung xanh mượt mà. Thế giới trên đầu nó là bầu trời cao vòi vọi. Thế giới ủ ấp che chở cho nó là cây anh đào đang độ cuộn trào nhựa sống.

    Cây anh đào mới vĩ đại làm sao! Thân cây cứng cáp vươn lên giữa trời. Cây xòe mình hiên ngang hứng nắng mai. Cây vươn tay ngạo nghễ đón gió trời. Từ bên dưới nhìn lên, những tán cây anh đào mở ra cho nó một thế giới lung linh hoa nắng. Mỗi độ gió lùa qua, những chiếc lá xanh um lại lao xao chuyển mình theo tán cây. Nắng lấp lánh tràn ùa qua kẽ lá.

    Nhìn cây anh đào, nó âm thầm ngưỡng mộ.

    Nhìn lại mình, nó ngượng ngùng xấu hổ.

    Nó mang thân thảo mộc, yểu điệu và èo uột đến tội nghiệp. Từ độ mở mắt chào đời, nó đã nhận ra sự thua thiệt của mình. Nó muốn vươn lên lắm. Bởi vươn lên đón nắng trời đã là một quán tính tự nhiên của loài thảo mộc. Nhưng nó sợ. Cái không gian bên trên sao mà bao la rộng lớn quá. Nó thì mỏng manh bé nhỏ. Một làn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm nó lắt lay. Một tiếng động đột ngột của chú chim con vỗ cánh cũng đủ làm nó giật thót mình. Có chỗ nào cho nó trong thế giới bao la nhộn nhịp trên đầu nó sao? Nó tự nhủ mình: thôi, sinh ra làm thân thảo mộc, an phận thủ thường là khôn ngoan nhất.

    Nhưng nó không thể cưỡng lại sự ngưỡng mộ rộn ràng trong lòng mình. Nó không thể thôi nuôi dưỡng khát vọng một ngày nào đó được vươn cao như cây anh đào đang xòe bóng trên nó.

    Xuân về.

    Vạn vật tưng bừng vào mùa lễ hội.

    Cây anh đào bước vào độ mặn mà hươngsắc. Những chồi non lúp xúp bung ra bao cánh lá nõn nà xanh mướt. Những búp hoa tròn xoe sau thời gian cuộn tròn e ấp cũng dần buôn lõng mình để trình diện cùng trời cao những cánh hoa trắng muôn muốt. Ong bướm rập rình về bên những cánh hoa thơm. Thảng hoặc, vài cơn gió nhẹ thoảng qua. Vài cánh hoa lả tả rơi rơi phủ trên đầu cây cúc dại. Ôi, cánh hoa trắng muốt nõn nà, cánh hoa mới mịn màng êm đẹp làm sao. Những cánh hoa trắng li ti nổi bật trên phông nền xanh mướt của thảm cỏ.

    Đang lúc nó say sưa chiêm ngưỡng thế giới quanh cây anh đào thì một cơn gió mạnh ùa về. Cả trời hoa tưng bừng trước mắt nó. Những cánh hoa mỏng mảnh lìa cành phiêu diêu trong gió. Những cánh hoa bay bay giữa trời… Chao ơi là đẹp ! Cái đẹp sống động rộn ràng, cái đẹp lả lướt buâng khuâng.

    Nhưng rồi nó cũng nhanh chóng nhận ra đó là thời điểm chấm kết của cái đẹp. Rũ bỏ những cánh hoa yểu điệu, cây anh đào lại trở về với cái vẻ trầm mặc, với những cành cây trơ trọi. Chênh vênh và xấu ỉnh.

    Nó chìm ngập trong cảm giác hụt hẫng và tiếc nuối. Cái đẹp của cuộc đời lại mong manh đến thế sao? Một cơn gió thoảng qua cũng đủ quét sạch công trình bao tháng ngày loài cỏ cây ấp ủ. Định luật tự nhiên lại vô tình với cái đẹp đến vậy sao? Đâu là ý nghĩa tồn hữu? Nhìn những cánh hoa trắng tinh mịn màng dần chuyển màu và thối rửa ngay dưới chân mình, nó sợ…

    Một sớm mùa hạ.

    Nắng bừng lên.

    Cây cúc dại lại soi mình qua những giọt nắng li ti. Ôi, ngạc nhiên quá. Choàng tỉnh sau một đêm, nó đã thấy mình nên khác. Những cánh tay nó như nặng hơn, thân thể nó như khác lạ hơn. Nó mọng nước, xanh nõn nà. Ánh nắng chiếu vào càng làm nó lung linh.

    Ôi, nó đẹp !

    Phải chăng nó đã tìm thấy hình ảnh thật của mình?

    Kể từ ấy, ngày sống của nó trải qua trong rộn rã tiếng cười. Ừ thì nó sinh ra đã là loài thảo mộc. Ừ, thì nó không thể vươn cao như cây anh đào. Nhưng ai dám bảo nó không có nét đẹp riêng. Nó bắt đầu lấy lại sức sống để chăm chút cho đời mình. Vươn rễ thật sâu vào lòng đất, nó hút lấy nhựa sống để làm căn tràn những chiếc lá cuộc đời.

    Rũ bỏ đi cái bóng dáng ám ảnh của cây anh đào, nó có cơ hội để được sống thật với mình. Dường như nó đã tìm được ý nghĩa sống. Dường như nó đã tìm thấy sự hài lòng trong việc xây dựng hình ảnh của chính mình. Trong từng nhịp sống, nó lim dim tận hưởng niềm vui của đời mình.

    …..

    Một ngày nọ, bất chợt vang lên đâu đó một thanh âm đều đặn là lạ. Thanh âm ấy mỗi lúc một đến gần nó. Thanh âm ấy phát ra từ một chiếc máy nhỏ của ông chủ vườn. Chiếc máy lia đến đâu, vạn vật nằm xẹp lép đến đó. Nó, một cây cúc dại, đâu thể nào được hưởng cái ngoại lệ. Chiếc lưỡi hái rà ngang thân nó. Xoẹt. Chỉ một tiếng gọn lõn vang lên. Thế là hết.

    Nó bàng hoàng rã rời.

    Chiếc lưỡi hái đi qua, nó chẳng còn gì khác ngoài một cái gốc trụi lũi.

    Nó đau.

    Nó đã phạm lỗi lầm gì chăng? Xây dựng và tô điểm cho cuộc đời riêng mình thì có gì không đúng sao? Nuôi dưỡng giữa lòng mình nhiều hoài bão là một tai họa sao? Vươn lên khỏi những lè phè thấp kém là một điều xuẩn ngốc sao?

    Không. Lại một lần nữa nó trở về với cái mặc cảm nhỏ nhoi của mình. Nó chỉ là một trong vô vàn những loài hoa cỏ dại. Nó có vươn lên cho lắm thì cũng đâu thêm gì cho cuộc sống. Người ta đưa nó trở lại với cái khởi đầu để tạo nên một sự cân bằng nào đó cho thế giới. Kiếp phù sinh tháng ngày vắn vỏi, tựa như hoa cỏ mọc ngoài đồng. Một cơn gió thoảng là xong…

    Dường như nó đã mất tất cả.

    Lặng lẽ. Nó dằn vặt với những đổi thay của cuộc đời, của chính nó. Nó đau đáu mơ về những chiếc lá xanh non…

    Nhưng rồi nó cũng phải tiếp tục sống. Cho dù có mang trong mình bao nhiêu hoài vọng quá khứ, đâu ai có thể bỏ qua cái trách nhiệm sống với hiện tại. Nó lại lặng lẽ bám sâu vào đất mẹ để tìm nhựa sống.

    Thôi chăm chút cho những cài lá lòa xòa, nó nhận ra nơi mình những biến chuyển kỳ lạ. Dường như có một sức sống nào đó kỳ bí đang rừng rực chuyển vận giữa lòng nó. Dường như có một điều gì đó sắp bùng vỡ trong nó. Không cưỡng lại được mình, nó lại đâm ra một chồi biếc. Chiếc chồi e ngại vươn lên, vì như vẫn còn đâu đó bóng dáng ám ảnh của chiếc lưỡi hái ngày nào. Nhưng trời xanh trên đầu vẫn luôn là một mời mọc bất khả cưỡng kháng. Từng chút một, chiếc chồi con con lại vươn thẳng lên nền trời.

    Vài chú bướm con dập dờn quanh nó. Giật mình soi lại mình, nó ngỡ ngàng nhận ra cái màu trắng muốt mịn màng bung ra từ trong chiếc chồi biếc.

    Là hoa.

    Nó mà cũng có thể trổ hoa sao?

    Bao cảm xúc bùng vỡ trong nó. Trải qua bao mơ mộng rộn ràng với lòng mình, trải qua bao tranh đấu với cuộc đời, trải qua bao thăng trầm của kiếp sống… dường như đã đến lúc nó để lại một chút gì đó cho cuộc đời. Dường như đã đến lúc nó dõng dạc tuyên xướng để nói lên mình là một hiện hữu trong cõi đất. Hoa. Nghĩa là bắt đầu mang nơi mình một sứ mạng nào đó.

    Mở lòng mình ra để thêm cho đời chút hương sắc, tặng cho ong bướm chút mật ngọt, nó nhận ra ơn gọi của loài hoa. Những chú ong bướm vô tình lượn lờ lại giúp nó đi trọn định mệnh cuộc đời mình. Nó lặng lẽ kết hạt, chuẩn bị cho một chuyến hành trình mới.

    Hoài tưởng về những cánh anh đào tả tơi, nó chợt hiểu hơn về ơn gọi của loài cỏ hoa. Điều quý giá và quan trọng nhất của cuộc sống đâu phải là những cánh phù dung nay còn mai mất. Quan trọng hơn, mỗi cánh hoa đều mang nơi mình một sứ mệnh. Nở rồi tàn chỉ là những cái thể hiện bên ngoài của một tiến trình lặng lẽ mà căn bản hơn. Thế nên héo tàn không phải là tai họa, và mục rã không phải là một dấu chấm kết. Bên dưới mọi biến đổi thăng trầm, sự sống vẫn âm thầm diễn tiến.

    Chiều.

    Gió.

    Gió thổi tan tác cánh hoa rơi. Gió mang chút hương hèn của loài cúc dại gởi vào hương chiều thoang thoảng. Gió cuốn theo cả những hạt mầm bay bay vào giữa cõi đời bao la. Theo gió, những hạt mầm bay đi đến cùng trời cuối đất. Sự sống loài cỏ hoa lại được tiếp diễn và nhân lên trong lòng vũ trụ. Có thể sẽ có những hạt may mắn lọt vào chốn công viên rực rỡ sắc màu giữa bao loài hoa thơm cỏ lạ. Có thể sẽ có những hạt lạc lõng giữa cánh đồng xa. Có thể có hạt mầm nào đó kẹt lại trên vách núi… Mỗi hạt mầm là một sự sống. Dù ở chân trời góc bể nào, hạt mầm đều sẽ đâm chồi nảy nở để bước vào chặng hành trình sống. Cuộc sống là thế. Giữa bao vần xoay biến đổi, giữa bao sóng gió thăng trầm, sự sống vẫn cứ đều đều diễn tiến như một dòng chảy bất tận.

    ……….

    Ngày mai, nơi xứ lạ, sẽ có một cây cúc dại con con mở mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn cuộc đời. Sẽ có một cây cúc dại con con đau đáu dệt mộng với trời xanh. Sẽ có một cây cúc dại con con ngỡ ngàng vì những tả tơi bầm dập giữa cuộc sống…

    Chỉ những ai dám đi đến cùng chặng hành trình sống mới tìm thấy giá trị và ý nghĩa đời mình. Chỉ những ai dám đảm nhận trọn vẹn sứ mạng, mới được hưởng nếm niềm vui và ánh sáng.

    Như loài hoa cúc dại.
    (Lưu Minh Giang)

    Comment by kimquan118 — 11/25/2010 @ 10:36 am
  26. Mẹ ơi!
    Con xem tin tức
    Chương Trình Đêm Ngọc Lan tại Nha Trang 2010
    Con cảm thấy vui vui,buồn buồn,nhớ nhớ
    Vui vì các anh em con ngày đó cùng chung vui mừng sinh nhật chị Lan
    Buồn vì con không thể nào tham dự được cho năm nay
    và con nhớ đến Mẹ
    Nhớ đến Nha Trang

    Ngày ấy lần đầu xa nhà
    Thuở con mười sáu mười bảy
    Mẹ chắc chiêu trong gánh hàng
    Dắt con đến Nha Trang
    Gửi gấm con cho Dì nuôi nấng con ăn học

    Biển khổ của Mẹ
    Đổi lấy những sắc màu lung linh Mẹ dành cho con
    Đỏ,vàng,xanh,lục,lam,chàm,tím
    Lòng con ngây ngất vui say trên từng nét cọ
    Hồn con ngập tràn tình Mẹ
    Cả cuộc đời con
    XIN CẢM ƠN MẸ!
    http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Nho-Me-Hien-Da-Xa-Gia-An.IW6FZBU8.html

    Comment by kimquan118 — 12/1/2010 @ 11:10 am
  27. Mẹ ơi!
    Trong tâm hồn con lúc này đau đớn lắm Mẹ ơi!
    Ngày cũng như đêm
    Nơi đất khách quê người
    Một mình con bơ vơ lạc lõng
    Con không biết trút khối nặng sầu này vào đâu
    Nên con chạy đến đây tìm Mẹ
    Thương con, Mẹ hãy đến với con mỗi đêm nha Mẹ
    Xin đặt bàn tay Mẹ nơi tim con
    Truyền cho con hơi ấm trong mỗi đêm con hiu quạnh
    Xin Mẹ xua tan đi trong con nỗi đau này

    Con xin và con chỉ xin Mẹ!
    :((

    Comment by kimquan118 — 3/16/2011 @ 9:06 am
  28. Mẹ ơi!
    Ngày trước Mẹ bệnh
    Con biết Mẹ đau lắm
    Mẹ đau thể xác
    Con đau tinh thần
    Hơn hai tháng,là Mẹ đã xa con
    Thời gian lại cứ dần trôi
    Để lại trong con là nỗi thương nhớ Mẹ vô ngần

    Mùng sáu tháng ba
    Con và anh em con tưởng nhớ chị Lan
    Đặc biệt riêng con,con nhớ đến Mẹ
    Nhớ Mẹ và Chị con lại nhớ đến những bệnh nhân
    Con góp chút công sức,cùng với ý chí trong con
    Con vẽ chân dung chị Lan,
    Bức tranh chị Lan con làm nguồn niềm vui trao tặng cho người bệnh
    Trên đôi bàn tay con tuy không quá lớn lao
    Xin Mẹ truyền cho con thêm sức sống
    Cho những bệnh nhân ngặt nghèo
    Thêm một ngày sống và nhiều ngày sống nữa
    Mẹ nhé!
    Con Yêu Mẹ!

    Comment by kimquan118 — 3/21/2011 @ 9:26 am
  29. Mẹ!
    Có những đêm con đau tình khôn xiết
    Nước mắt con lăn dài mỗi đêm lạnh
    Con xin Mẹ cho con chút niềm vui
    Mẹ thương con cho con đời hạnh phúc
    Nơi tim con đang nhuộm máu hồng tươi
    Cho đời bất hạnh con được vơi đi
    Cho người ấy cũng thương con thật lòng
    Thế là con hy vọng và tin yêu
    Con đặt trọn cả trái tim cho người
    Người nhận lấy một thời gian ngắn ngũi
    Rồi người đánh rơi tình con lăn lóc

    Hỡi ôi Mẹ ơi…..!
    Phải chăng vì trên đôi bàn tay trắng
    Con phải trắng luôn cả tình này?

    Trong trái tim đau con tìm về Mẹ!

    Comment by kimquan118 — 4/11/2011 @ 11:24 am