I Love Ngoc Lan

Mùa thu & Ngọc Lan

Hôm nay tình cờ đọc một bài viết trên Vnexpress thấy có nhắc đến Ngọc Lan nên giới thiệu cho các bạn cùng xem:
http://vnexpress.net/GL/Van-hoa/Am-nhac/2010/09/3BA209B5/
Bài viết có vẻ mang tính nhận định chủ quan của bản thân tác giả, tuy nhiên cảm giác của Myall cũng vui vui, Ngọc Lan được nhắc đến những 2 lần.

9 Comments

  1. Cám ơn anh myall đã giới thiệu đến mọi người về bài viết….Đến giờ này, mỗi khi đọc những bài báo còn nhắc đến NL thì thật vui..nhất là những bài báo ở Việt Nam..

    Comment by nangxanh — 9/22/2010 @ 1:16 pm
  2. Cảm ơn anh! Bài viết này hay quá! Em thích lắm! 🙂

    Comment by condautienghatrudoi — 9/23/2010 @ 9:27 am
  3. http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=KI6VIfPyk-

    Cac ban co the cho minh biet bai hat tren(Mua thu ru em – Remix) Ngoc Lan trinh bay trong CD nao khong! Nghe that khac la

    Comment by goinho — 9/24/2010 @ 8:41 am
  4. @goinho Bàihát này là bài Mùa Thu Cho Em (của Ngô Thuỵ Miên) chứ không phải bài Mùa Thu Ru Em của Đức Huy, Ngọc Lan chưa hề bao giờ remix ca khúc này, bài hát bạn nghe chẳng qua do người upload chỉnh sửa theo bài hát nguyên thuỷ mà thôi, bạn có thể tham khảo tại đây: http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/vn/phainghe/15503/index.aspx

    Comment by Happy-ghost — 9/24/2010 @ 8:48 am
  5. Dear, minh type nham ten bai hat thoi. Chinh sua hay! nghe vui… giong nhu NL da hat dance remix bai Sans toi va Revoir(CD Hai Au 122). Tks HG

    Comment by goinho — 9/24/2010 @ 11:32 am
  6. Khuay nhat la cau “Huyền thoại âm nhạc bạc mệnh “

    Comment by minhkhue — 9/24/2010 @ 11:29 pm
  7. Báo trong nước đưa tin khen ngợi Ngoc Lan? Quả thật chuyện hiếm có, điều đó một lần nữa khẳng định tầm ảnh hưởng rộng lớn của Ngọc Lan, chưa bao giờ có 1 người ca sĩ nào mà đã ra đi gần chục năm mà vẫn còn được nhắc nhở đến thế!
    Best Diva!

    Comment by Johnny Johnny — 9/25/2010 @ 6:33 am
  8. Ở trong nước quả là cô NL ít được nhắc đến trên báo đài như các giọng ca Lệ Thu , Khánh LY , Tuấn Ngọc , nhưng những người am hiểu dòng nhạc tình thập niên 85 đến 90 ai mà không biết NL , Vì cô là một đẳng cấp trong làng nhạc lúc bấY giờ mà.

    Comment by Binh_speed — 9/25/2010 @ 8:38 pm
  9. Cảm ơn Happy Ghost đã tìm ra một bài viết quá hay, nên TVH copy qua đây để các fans NL cùng đọc nhé!
    ——

    Mùa thu cho em

    Thành phố nhỏ và hiền như bàn tay con gái, thành phố trầm mặc cổ kính như một nỗi buồn đã xa. Tĩnh lặng, yên bình. Không thể biết khi nào mùa thu đã tới, cũng chưa thể nắm bắt hình hài của mùa mới vừa sang.
    Chỉ lắng nghe âm thanh dịu dàng một bài hát cũ, để những ngón tay miết nhẹ lên giai điệu và lòng thì thầm nhắc khẽ: “Thu rồi…”
    Mỗi tình khúc của Ngô Thụy Miên giống như một nỗi nhớ đánh rơi bên hồ, có màu sắc, hương vị và thanh âm riêng biệt. Để rồi một ngày đầu thu, nỗi nhớ mang trên mình đôi cánh xanh trong suốt, bay lên từ vòm sóng và hát ríu ran bản tình ca giữa đất trời.
    Anh có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
    Anh có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
    Và anh có nghe khi mùa thu tới
    Mang ái ân mang tình yêu tới
    Anh có nghe nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé.
    Anh có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ
    Anh có hay thu về hết dấu cô liêu
    Và anh có hay khi mùa thu tới
    Bao trái tim vương màu xanh mới
    Anh có hay hay mùa thu tới hồn em ngất ngây.
    Nắng úa dệt mi em
    Và mây xanh thay tóc rối
    Nhạt môi môi em thơm nồng
    Tình yêu vương vương má hồng
    Sẽ hát bài cho anh
    Và ru anh yên giấc tối
    Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi
    Chờ anh em nghe mùa thu trôi.
    Anh có mơ mùa thu cho ai nức nở
    Anh có mơ mơ mùa mắt ướt hoen mi
    Và anh có mơ khi mùa thu tới
    Hai chúng ta sẽ cùng chung lối
    Em với anh mơ mùa thu ấy tình ta ngát hương

    Đó là Mùa thu cho em, một bài hát hài hòa giữa ca từ bay bổng trong sáng đặt trên nền nhạc cổ điển của thập niên 70. Tôi thích nghe Ngọc Lan thể hiện ca khúc này. Giọng cô chững chạc, sâu sắc và mơ mộng. Cô hát về mùa thu vừa lãng mạn, kín đáo, lại vừa đắm say, sôi nổi. Tiếng hát Ngọc Lan mở ra một không gian êm đềm, ở đó cảnh vật hiện lên tươi tắn và tình người chan chứa, thiết tha.
    Mùa về trong phố, dắt theo dịu dàng một cơn mưa. Người ta thường nói ở xứ này vào ngày mưa buồn lắm. Những con đường nhỏ thưa thớt bóng người, chỉ còn vòm cây xanh thẫm đổ xuống như một chiếc dù ngăn cách mặt đất với bầu trời.
    Đi qua nơi nào cũng bắt gặp nét cổ kính phong rêu: mái ngói đỏ sậm, bức tường phai màu, hoa Chăm Pa trên cây. Và tất cả quán café ở đây đều dìu dặt những bản nhạc trữ tình êm ái. Tâm hồn thành phố nhỏ từ mấy trăm năm đã là một hòa tấu thật hiền và xúc cảm. Người lạ ghé thăm, ngỡ ngàng bởi sự trầm lắng, dễ thương và xíu xiu nơi này.
    Buổi sáng, ngồi bên hiên quán café nhìn xuống mặt hồ xanh rộng, tay xoay xoay ly trà và ngắm những con bồ câu sà xuống kiếm hạt dưa. Mưa bụi khẽ khàng đậu trên tóc, trên má, rồi rớt xuống tay mát dịu. Ngày mưa, nhưng không buồn…
    Không gian tĩnh tại, hợp quá với một tình khúc của Ngô Thụy Miên. Nhạc sĩ không sinh ra trên đất này, nhạc phẩm không nhắc tới đất này, mà sao “tạng” của ông lại như thể bắt nguồn từ chất điềm đạm, mộng mơ vốn là bản sắc nơi đây vậy.
    Mùa thu, một ngày mưa, xứ sở mang tên nỗi buồn. Sao tất cả điều này bước vào âm nhạc của Ngô Thụy Miên lại nồng ấm, giàu tình cảm đến thế. Màu vàng của nắng, màu xanh cây cối, bụi mưa trong, cùng môi thơm thiếu nữ… đã dệt nên mối tình đẹp, se sợi dây yêu thương vấn vít và khiến lòng người mẫn cảm, tinh tế hơn trước những thanh âm mùa: “Anh có nghe, nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé.”
    Một lời tỏ tình ý nhị và nữ tính. Cô gái đã nhờ mùa thu nói hộ lòng yêu, hay cô chính là mùa thu đấy, tóc mây môi hồng, hát tình ca và mơ về đường yêu thơm ngát.
    Ngoại ô mùa thu. Lối mòn quanh co chạy lên dốc, thấp thoáng màu hoa giấy trắng hồng xập xòe như cánh bướm nhỏ. Xung quanh là đồi thông trùng điệp. Màu thông xanh kì ảo, mượt mà, đôi khi có thể khiến tâm hồn bật khóc vì những phiến lá nhỏ thon như nỗi buồn quỳ gối.
    Cỏ dưới chân mịn ướt, mùi rêu ẩm trên thân cây lẫn với hương dẻ vàng thơm mềm. Không gian mùa thu chìm trong màu xanh ngát. Mát lạnh thẳm sâu. Muốn làm một chiếc lá mỏng, dũng cảm treo nơi đầu cơn gió lạ, qua ngày bão ngày mưa, lá vẫn bền bỉ ở lại với đời hát ca. Muốn làm một mặt trời bên lưng đồi vùi ngủ, không mang sắc đỏ, không lấp lánh vàng, một mặt trời đi vắng cho ngày mưa êm thật êm.
    Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi
    Chờ anh, em nghe mùa thu trôi.
    Ở lưng đồi mùa thu, có những cơn mưa về đậu lại, ngọn thông cao rì rào và một người con gái mắt trong đứng đợi tình yêu. Câu nhắn nhủ hẹn hò đã trở thành điểm nhấn của ca khúc, buông chậm rãi xao xuyến như đám mây vắt ngang bầu trời. Mùa thu chỉ vừa tới như lòng người mới lần đầu chớm yêu.
    Với Mùa thu cho em, Ngô Thụy Miên đã vẽ một mùa rất riêng, tươi sáng và ấm áp. Nó khác hẳn màu phôi pha, úa tàn ta thường gặp trong các tình khúc thu của những nhạc sĩ cùng thời.
    Có mưa đấy nhưng đem lá rắc lưng đồi, màu nắng nhẹ để điểm trang hàng mi thiếu nữ, và nỗi cô liêu không còn ám ảnh trái tim người trẻ tuổi. Trái tim đó đã biết gõ nhịp yêu thương và mang đôi cánh xanh trong suốt bay trên đồi để hát ríu ran về tình yêu cùng nỗi nhớ.
    Những ngày mưa, mùa này, có thể nhặt trong thành phố biết bao nhiêu là nỗi nhớ, có màu sắc, hương vị và âm thanh riêng biệt. Riêng tôi, tôi vẫn muốn được lần nữa ngồi bên hiên quán café ven hồ, tay xoay xoay ly trà và thảnh thơi ngắm những con bồ câu sà đậu kiếm hạt dưa.
    Tôi biết có thể từ dưới mặt hồ trong veo này, hay ở lưng đồi mùa thu phía xa kia, sẽ đổ về một dòng nhạc phảng phất hơi sương ẩm trộn lẫn mùi thơm của ban mai tinh khiết.
    Và tôi lại ước mình được trở thành một mảnh lá treo nơi đầu cơn gió, một mặt trời ngủ quên bên lưng đồi, cho ngày mưa cứ thế trôi êm, êm mãi…
    Ở lưng đồi mùa thu, Người biết không – tôi – vẫn đợi

    Theo Tuanvietnam

    Comment by TVH — 9/26/2010 @ 7:09 pm