I Love Ngoc Lan

Nhật ký

| Happy-ghost

Tiếng chuông điện thoại rung lên, làm đánh thức giấc ngủ của nó, mẹ nó gọi, hai hôm nay, ngày nào cũng vậy, đôi ba lần một ngày, mẹ vẫn thường gọi điện nhắc nhỏ, vẫn là những chuyện ấy: Ăn cơm, giữ tiền bạc, giấy tờ cẩn thận phải giữ ý giữ tứ khi ở nhà người ta, nghe chưa?”. Đáp lại là những tiếng “dạ, dạ” đầy uể oải, có lẽ như mọi hôm còn ở nhà, thì nó hẳn sẽ bực mình lắm nhưng hôm nay nó thấy thương mẹ nó lạ kỳ….. Nó nhìn đồng hồ, đã 7h sáng, trễ rồi, nó tranh thủ ngồi dậy, làm vệ sinh rồi xuống nhà xem có giúp được gì không?

………………….

Thế là  nó đã ở Sài Gòn được gần 3 hôm nay, hỏi có gì khác không, chắc là không khác lắm, nếu có khác thì chỉ khác là cái đầu của nó phải hoạt động nhiều hơn thôi. Nó ở nhà một người dì, một người mà nó không quen biết trước đó, nó cũng không nghĩ rằng trên đời này lại còn có người tốt đến thế, dì dượng quả thật rất tốt với nó, điều đó làm nó ngại hết sức, nó là vậy mà, sẽ cảm thấy không tự nhiên nếu được người ta cư xử tốt quá, và có lẽ sẽ tự nhiên hơn nếu như nhà của dì dưọng không giàu có và sang trọng, nó không quen sống trong 1 ngôi nhà như thế, sự choáng ngợp đan xen lòng biết ơn, nó thầm nhủ và ghi sâu lòng tạc dạ ân tình của dì dượng. Nhà dị dượng mãi ở quận 11, trong khi trường của nó lại ở Gò Vấp, nếu không phải quá xa, có lẽ nó đã bị dì và dượng bắt ở đây rồi, chủ nhật này, nó sẽ dọn đến 1 nơi trọ khác gần trường hơn. Nhắc đến tìm nơi trọ, nó lại cảm thấy buồn cười, nó đã gần như muốn lật tung cái Gò Vấp lên để tìm 1 chỗ che nắng che mưa, mấy ngày qua, sáng lội trưa lội, chiều cũng lội, khiến đôi chân của nó muốn rã rời ra, thế mới thấy cái cảnh của sinh viên tỉnh lên Sài Gòn học chứ, nhưng nó cảm thấy vui lắm, vui vì nó đã làm được cái gì mà nó thích, vui vì nó nghĩ rằng chỉ cực khổ mới giúp nó rắn rỏi hơn trong cuộc sống nơi thành thị này, và rốt cuộc nó đã tìm được 1 nơi, vừa ý hay không vừa, nó cũng phải chấp nhận, không còn sự lựa chọn mà, 40m2 với 8 thằng sinh viên, nó nghĩ chắc cũng không khó khăn gì mấy…T rên đường tìm nhà trọ, khi đi ngang qua con đường Phan Văn Trị, lòng nó lại có một điều gì đó nhẹ nhàng lâng lâng khó tả, có lẽ đâu đây, một trong những ngôi nhà thờ này là nơi cô Lan của nó đã từng đi qua, ghé nhìn và thỉnh thoảng chắp tay cầu nguyện hơn 30 năm về trước, nơi này, nơi đây hay nơi kia, cũng có lẽ là nơi nó đang đứng, đâu đó còn đọng lại vết chân của người con gái xinh đẹp tuổi mười chín đôi mươi như đoá hoa lan vừa mới nở…

Thắt chiếc cà vạt qua cổ, choàng chiếc áo blouse trắng trên người, ngắm mình trong gương, nó thấy mấy hôm nay nó đã ốm đi nhiều, nhưng nhìn kỹ lại cũng thấy nó chững chạc hơn, nó biết bao nhiêu khó khăn, thách1 thức của cuộc sống đang đợi nó phía trước, nó cũng biết rằng có những chuyện trong cuộc đời không sao lường trước được, “vật đổi sao dời” vốn đã là một quy luật của cuộc sống, nhưng nó biết có 1 điều sẽ không bao giờ thay đổi, đó là tình cảm mà nó dành cho người con gái mà nó yêu mến ấy, giọng hát ngọt ngào ấy, và ngoại kia, chiếc máy phát nhạc mà nó luôn mang bên mình đang cất lên những lời hát cao vút:

Mây bay bao năm rồi
Mây bay hai phương trời
Bao yêu thương ngày đầu
Hình như vẫn còn đây….”

5 Comments

  1. That xuc dong , cam on HG da post len bai nay.Noi that ,I was thinking that you are a girl.La con trai ma rat la tinh cam,bai viet rat hay.It’s very touch,o doan cuoi HG lai dua vao nhac pham 20 nam tinh cu.Super!!!!!!!!!Chuc moi su an lanh cung nhu may man den voi HG trong nhung ngay toi.We all love Ngoc lan.

    Comment by doan — 9/24/2010 @ 11:31 pm
  2. Em trai học Đại Học rồi à? ừm… lớn rồi, mọi chuyện phải tự lo cho bản thân nha em! Thấy em chững chạc hơn anh cũng yên tâm, em học ngành gì mà mặc áo blouse? Bác sĩ à?

    Comment by Johnny Johnny — 9/25/2010 @ 6:31 am
  3. Chào HG, không biết em đã nhận được email của chị chưa mà sao không thấy em trả lời, chắc em bận học à? Bài viết của em rất hay và xúc động, lời văn em viết, so với cậu nhóc 4 năm trước thì em đã bớt “nhí nhảnh” và “lí lắc” hơn nhiều rồi ấy nhỉ? 🙂 Chúc em có nhiều niềm vui trong cuộc sống, chị cũng từng là sinh viên, nên cảm nhận được cái cảnh tha hương, một mình bơ vơ như em, cố gắng em nhé, mọi việc chỉ mới bắt đầu mà thôi!

    Comment by ThuyTram — 9/26/2010 @ 10:34 pm
  4. doan vua vao youtube de xem may cai clip cua Ngoclan18,it’s belonged to HG.Wow , they were so cool.Nhung ,HG oi, doan nghi rang ban should go back and check the lyric of the song”end of the world” which perfomed by Kieu nga.There are few wrong words.Good luck and i always love all your video clips on youtube.(when you listen to KN sing you will notice it right away.)

    Comment by doan — 10/5/2010 @ 12:03 am
  5. Ồ Cảm ơn anh doan, HG vừa nghe lại lời hát của cô Kiều Nga rồi, thay vì lời gốc rằng “tại sao những chú chim kia vẫn hát, tại sao những ngôi sao vẫn mọc?” thì cô Nga lại hát rằng “tại sao những chú chim kia vẫn hát, tại sao bầu trời kia vẫn sáng?”, phải không ạ? HG rất dở tiếng Anh, chỉ nghe loáng thoáng, bộ lời dịch này của bạn ThanhPhong gửi cho, cho nên, theo tầm nhìn hạn chế, HG sửa được chỗ nào thì sửa thôi(hi hi, chủ yếu chỉ sửa lời việt).
    Một lần nữa cảm ơn anh đã góp ý!^^!

    Comment by Happy-ghost — 10/7/2010 @ 4:09 am