I Love Ngoc Lan

Phố vắng

| minhkhue_8888

Đã lâu rồi không post lên trang nhà, hôm nay xin post một bài. Bài viết không mấy tình cảm do bản gốc đã bị mất và được viết lại theo trí nhớ, đôi khi lạc đề và không thích hợp với ilovengoclan một chút, mong quý bạn thông cảm.

Thủ Đức 22h, 2/10/2010
Sải dài bước chân trên con đường chiều lá rụng. Con đường dẫn đến tu viện Saint Paul vẫn đẹp đến lạ thường. Nơi đây vẫn yên tĩnh như trước, vẫn Đức Kito với vẻ mặt buồn bã, vẫn thập tự giá lẻ loi và vẫn mỗi ta với ta. Nhớ năm trước cùng anh dạo trên con đường này, anh kể cho em nghe về lịch sử của tu viện, anh kể say mê như thể tự hào về một quá khứ vàng son của nơi đây. Ôi, sao thời gian cứ trôi nhanh để khiến con người luôn nuối tiếc thế nhỉ. Mình em lang thang bên giáo đường với nỗi nhớ trải dài theo năm tháng.

Hôm nay cô giáo tiếng Pháp bắt cho cả lớp hát bài Tombe La Neige. Em sực nhớ vậy là đã 4 năm trôi qua, và 4 lần nhận được bài Tombe La Neige từ anh mỗi khi đông về, và anh vẫn không quên thêm Tuyết rơi mà em vẫn thích với tiếng hát mượt mà của cô ca sĩ Ngọc Lan thần tượng. Xì, em lại liên tưởng linh tinh rồi.

Tan lớp học, như mọi khi và có thể nói như là một thói quen mất rồi, em vội vã đến bên thập tự giá để cầu nguyện cho anh, em vẫn hi vọng đức Chúa sẽ mang những lời của em đến anh ở chân trời ấy. Hôm nay cô bạn cùng về chung với em đã có hẹn mất rồi, chiều thứ 7 mà. Ngoài cổng tu viện có một cặp đang dỗi nhau ” Em đợi anh đến 30 phút rồi, sao giờ anh mới đến?” “Anh xin lỗi, anh đá bóng về trễ, đừng giận nữa mà” Em nhìn cô bạn nhoẽn miệng cười rồi khẽ đẩy cô bạn về phía anh chàng. Em vẫy tay bạn mình một cách hờ hững, lặng lẽ bước đi để cố che giấu nỗi buồn muôn thuở. Để xua đi nỗi nhớ nhung lẫn buồn bã em tinh nghịch sửa lời bài bát ” Trời thu lá rơi đầy, sao anh không đến bên em chiều nay…” [1]. Sài Gòn cũng có sắc thu đó anh ah, con đường ngập đầy lá nè, sắc thu tràn về cả khu phố đó và….ngập cả lòng người con gái.

“Chiều đã tắt nhạc buồn héo hắt.Đường phố vắng đèn vàng héo úa.Lặng lẽ bước chập chờn bóng tối. Bước chân âm thầm ai đó”[2] Giọng pha lê của Ngọc Lan cất lên như đến để chia sẻ cùng em. Đã 4 năm nay, buổi chiều cuối tuần em vẫn đi về một mình, vẫn với “nỗi đau niềm nhớ”. “Anh hỡi anh đang nơi nao hay chăng có em đợi chờ.Bao đêm cô đơn lạnh lùng ngồi chờ bóng ai phương trời phiêu lãng.Anh ơi xa xăm mà chi mà còn mãi chưa quay về”[3]

Con đường này có nhiều hang quán lắm anh àh, bò lá lốp nè, mỡ chài nè, ôi, em đói, đói lắm nhưng nhìn xung quanh ai cũng có bạn,còn mình vẫn “lệ nào chớ rơi, đường khuya vắng âm thầm đi về”[4]. Thôi, ZỀ luôn, zề ăn mì gói cho qua ngày.

Hôm nay lại có người ghẹo em. Em nghĩ nếu có anh ở đây chắc chẳng phải bị mấy chuyện này. Nếu có anh em sẽ không phải tối nào cũng vội vã chạy thục mạng đến chuyến xe buýt cuối cùng, nếu có anh em sẽ không phải sợ hãi như tối nay, nếu có anh em sẽ đỡ mệt mỏi hơn sau một ngày đầy ắp công việc, nếu có anh em không phải đi bộ hơn 1 km để đến nhà,ôi, vân vân và vân vân. Nhưng anh àh, không có anh em đã mạnh mẽ hơn nhiều, em đã có thể làm mọi thứ một mình, em đã tự dọn nhà xuống Thủ Đức một mình, em đã biết cách tự tìm nơi nào thích hợp hơn cho việc học của mình, em đã biết cách thích nghi với những gì mình không thích bằng sự thờ ơ.

“Chiều nay, mình lang thang trên phố dài. Không có anh, ai chung bước dỗi nhau giận hờn. Không có anh, đường xưa giăng mắc mây trôi. Chiều nao,hai đứa chung đôi, lặng nhìn mùa thu lá rơi”[5] Giọng ca sĩ Khánh Ly cất lên ngay giữa folder Ngọc Lan, chắc em để nhầm rồi, mà cũng hay, quá hợp còn gì. Em nhớ bài này anh gửi cho em khi tìm được những bản nhạc KL thâu âm pre75. Bản nhạc ít nhạc nền, không âm thanh điện tử, giọng KL lúc trẻ hay thật, mộc mạc nhưng rất đỗi đặc sắc. Không hiểu sao từng bước trên cuộc đời này của em đều mang bóng dáng anh vậy không biết.

Bây giờ anh làm gì nhỉ, còn nhớ “Ngày ấy anh đi, đời buồn ủ rũ, Ngày ấy chia ly, đường về quên lối .Và em từ đây, tìm ly rượu cay. “[6] Thời gian trôi qua không thèm nhắc nhở em một lời. Năm trước, mỗi khuya đưa em về nhà em vẫn hay hát khe khẽ” Tình như đóa hoa thắm tươi và nhớ xin đừng đưa em về nhà nghe anh. Đường trên phố vui,hàng me lá bay lá bay đầy trên tóc em, tình em vẫn luôn đắm say và tay nắm tay, bờ môi thắm em hiến dâng và nhớ xin đừng nghe anh, đừng về nhà anh ơi”. Đến khi nào em có thể hát lại bài này anh nhỉ.

Khuya rồi, em nên thôi suy nghĩ, dù anh ở phương nào em vẫn mong rằng”như ước mơ xin nhớ lần mình hẹn hò, xin cho nhau một lời rồi xin tình yêu ấy lên ngôi.”[7]

[1] Tuyết rơi, nguyên bản “Ngoài kia tuyết rơi đầy .Anh không đến bên em chiều nay ”

[2],[3]: Hạnh phúc nơi nào- Trịnh Lâm Ngân

[4] Xin thời gian qua mau- Nhật Ngân

[5], [7] Chiều nay không có em – Ngô Thụy Miên

[6] Dĩ vãng- Trịnh Nam Sơn

7 Comments

  1. Tí ẹo nhà mịnh Kinh!

    Comment by langtinh — 10/4/2010 @ 1:03 am
  2. Em Khuê viết bài này hay quá đi thôi … :))

    Chúc em luôn tìm được niềm vui trong cuộc sống và tâm hồn luôn tràn đầy niềm tin yêu và hạnh phúc em nhé … :))

    Comment by Spring — 10/4/2010 @ 3:24 am
  3. Ôi! Chị viết hay quá! Cũng nhờ chị mà em phát hiện thêm 1 bài nữa hay tuyệt với sự kết hợp giữa Ngọc Lan và nhạc Ngô Thụy Miên!

    Comment by condautienghatrudoi — 10/4/2010 @ 9:47 am
  4. Minh Khuê viết bài thật cảm động. Sao trong này có nhiều ngòi bút “lợi hại” quá. Làm mình cũng muốn viết gì đó nhưng lâu quá không viết bây giờ định viết thì bị “tịt ngòi” khi bắt gặp những tay bút cừ khôi ;-). Chúc Minh Khuê một ngày an lành. Khi nào cảm xúc lại dâng trào thì nhớ chia sẻ với mọi người nữa nha…

    Comment by AngelNgocLan — 10/4/2010 @ 1:28 pm
  5. @ Anh Tinh:’KINH” la kinh cai chi anh Tin? có người ganh tỵ vì lang mạn hơn tề, về nới ba me liền đi hỉ
    @ Chị Xuan, be An: thx mọi người nhiều nhiều
    @ AngelNgocLan: ui ui, chị ui, em còn phải học hỏi mấy anh chị nhiều lắm

    Comment by minhkhue_8888 — 10/6/2010 @ 2:29 am
  6. chị ơi cho hỏi bài hát này tên gì ạ? “Tình như đóa hoa thắm tươi và nhớ xin đừng đưa em về nhà nghe anh. Đường trên phố vui,hàng me lá bay lá bay đầy trên tóc em, tình em vẫn luôn đắm say và tay nắm tay, bờ môi thắm em hiến dâng và nhớ xin đừng nghe anh, đừng về nhà anh ơi” Cám ơn chị nhiều

    Comment by Tien Luyen — 11/5/2010 @ 7:15 am
  7. Bài này nhạc Pháp lời Việt là Người yêu dấu ơi, còn tựa Pháp là J’suis D’accord do ca sĩ Francois Hardy hát đó bạn

    Comment by minhkhue_8888 — 11/7/2010 @ 11:36 am