I Love Ngoc Lan

Mười năm là mãi mãi…

Thời tiết hôm nay: Hà Nội mưa nhẹ, Nha Trang mây nhiều, Sài Gòn ít mây, Florida mưa to… Thành phố Sài Gòn thân yêu bên kia bờ đại dương đã là ngày 6/3, mọi người đang nô nức chuẩn bị cho đêm Yêu Dấu Khôn Nguôi. Biết bao người cũng thiết tha được tham dự nhưng không về được. Thôi thì cùng nhau tưởng nhớ Ngọc Lan qua trang web thân thương này vậy.

Thoắt cái đã mười năm. Một khoảng thời gian dài, thế mà cứ ngỡ như hôm qua. Dù thời gian có làm cho ta già hơn, nhưng lòng yêu mến NL vẫn như ngày nào, vẫn như lần viết bài đầu tiên “Cơn mê dài”… Bên ngoài mưa tí tách rơi, uống chút trà nóng, tôi ngồi đọc lại những bài viết của các bạn dành cho Ngọc Lan, xem lại những bức hình đẹp của AngelNL làm cho Ngọc Lan, nhìn lại những hình ảnh Đêm Ngọc Lan tổ chức ở Việt Nam hằng năm với những khuôn mặt thân quen dù chưa gặp, tất cả đều dễ thương ở nụ cười thân thiện và tấm lòng nhân hậu như Ngọc Lan.

Mười năm yêu em, ta thấm đời mộng mi
Mười năm yêu em ta thấu đời cuồng si
Mười năm yêu em ta hóa thành chiếc lá
Trôi theo từng cơn lũ của kiếp sống…

Cuộc sống đâu lúc nào cũng bằng phẳng như ta mong muốn! Lòng người cũng có lúc này lúc khác! Quan trọng là ta sống sao cho có ý nghĩa. Để khi ta nằm xuống còn lưu lại cho đời chút thương yêu và ra đi thanh thản không tiếc nuối không dằn vặt với những nỗi khổ đau hay ân hận… Nếu đã một lần bạn chứng kiến cảnh người thân ra đi, có lẽ khái niệm về cuộc sống của bạn sẽ thay đổi ít nhiều , và lúc ấy vật chất sẽ không còn là cái quan trọng nhất trong cuộc đời nữa. Vì mình có đem theo được gì về thế giới bên kia…

Ngọc Lan dù ra đi đã mười năm nhưng cô vẫn được yêu mến và trân trọng vì cô sống một cuộc đời thật giản dị, không khoe khoang, không phô trương, và sống hết mình cho nghệ thuật, cho niềm đam mê ca hát. NL yêu hát và cô sinh ra là để cất tiếng hát cho đời. Những năm đầu thập niên 90s, cô đã đem tiếng hát thánh thót dịu dàng của mình để chia xẻ những nỗi đau của người Việt tha hương, xoa dịu nỗi cô đơn của những người xa xứ . Ở đâu có NL là ở đó có hy vọng, có tình yêu. Cho đến cuối thập niên 90s khi sức khỏe cô không còn cho phép đi lưu diễn, cô vẫn quay video clips và vẫn ra CD để tiếp tục đem tình yêu và hy vọng đó đến cho mọi người .

Tình chưa yên vui bên sống đời cuồng nộ
Chợt đêm chia phôi ngăn cách một đại dương
Từng đêm gian nan ta ngỡ mình sắp đuối
Nhưng em tình vẫn hát từ bên trời

Biết bao bút mực đã ca tụng về cô, nên chắc mình cũng không cần viết gì nhiều để khen ngợi NL nữa. Chỉ cần cùng nhau thắp một nén hương lòng tưởng nhớ đến Ngọc Lan, dù cô đã đi xa, nhưng giọng hát vẫn còn đồng hành với ta trong cuộc sống qua những buồn vui thăng trầm …

Lệ mãi thương về cố hương xa vời
Lệ nhớ mong ai mờ trang giấy
Mưa tuôn trong tim suốt năm canh dài
Từng hạt buồn đau tí tách hiên ngoài …

…Con tim tha hương thiết tha mong chờ
Một nhịp cầu duyên nối qua đôi bờ
Có đến con đường đó trao dùm đôi lời
Rằng phương xa còn nhớ một người…

Nếu cuộc sống con người không có tình yêu chắc là sẽ tẻ nhạt lắm. Và chỉ có con người mới có đủ tri giác để cảm nhận được cái gọi là “tình yêu.” Và đó cũng là đề tài muôn thưở cho những bài nhạc hay! Có thêm giọng hát Ngọc Lan để chuyên chở những âm điệu tình ca vào trong tâm hồn ta thì quả là một tuyệt vời hiếm có! Cảm ơn Ngọc Lan và cảm ơn các bạn trong suốt mười năm qua đã cùng nhau chia sẻ những tâm tình trong ngôi nhà này!

Mười năm yêu em vẫn sẽ là mãi mãi
Xin em cùng ta hát để nhớ hoài…

Mong Ngọc Lan sẽ mãi là niềm yêu dấu khôn nguôi!
TVH
March 6th, 2011

5 Comments

  1. hẹn một ngày nào đó không xa sẽ gặp TVH trong đêm NL tại VN

    Comment by minhkhue_8888 — 3/6/2011 @ 4:16 am
  2. Chiều nay đi lễ CN, nghe ca đoàn hát bài “Tâm tình hiến dâng” bất chợt nhớ đến tiếng hát Ngọc Lạn nên vào internet để nghẹ Không ngờ hôm nay cũng là kỉ niệm 10 ngày chi ra đi. Là một tín hữu Thiên Chúa giáo, mình còn yêu thích tiếng hát Ngọc Lan qua những bài Thánh Ca bên cạnh những bài nhạc đơi. Sự ra đi của chị khiến cho bao người tiếc thương nhưng với hơn 40 năm trên dương thế, chị đã để lại cho đời tài sản âm nhạc vô giá.

    Comment by An Do — 3/6/2011 @ 5:27 am
  3. Xin chia sẻ cùng anh TVH. Thấm thoát mà đã 10 năm rồi. Xem lại những bức hình của cô Ngọc Lan làm gợi nhớ nhiều kỷ niệm thăng trầm trong cuộc sống. Đúng vậy: “Nếu cuộc sống con người không có tình yêu chắc là sẽ tẻ nhạt lắm.” Và thật may mắn khi được Ngọc Lan làm nhịp cầu mang đến cho em một tình yêu vượt xa mọi kỳ vọng. Mãi mãi nhớ ơn và ghi tạc hình ảnh cô trong trái tim. Mong cô luôn hạnh phúc ở nơi ấy.

    Riêng anh TVH, mong một dịp nào đó anh em mình cùng nhau về VN một chuyến để cùng tham dự Đêm Ngọc Lan…chắc là vui lắm, anh nhỉ? 🙂 Thôi nghĩ chi cho xa xôi. Tới mùa crawfish rồi nè, có ai thèm “ăn nhậu” thì thu xếp sang đây chơi nha ;-).

    Comment by AngelNgocLan — 3/6/2011 @ 7:53 am
  4. Anzo^` ơi ời! Anh rất vui khi biết hạnh phúc đang ở quanh Tiểu Long Nữ và mong là sẽ mãi mãi không rời xa! Em “bận tay bận chân” như vậy còn anh thì ít ngày nghỉ phép nên chuyện về VN hơi khó khăn, nhưng mà “hội nghị crawfish” thì chắc không khó! Sẽ gửi bồ câu trắng sau vườn, nếu không thấy, chắc người ta bắt nó quay rồi! 🙂

    Comment by TVH — 3/6/2011 @ 10:04 am
  5. Không biết bồ câu của anh TVH gửi cho em đã bay đi chưa và bay theo đường nào, nhưng nếu bay theo đường text thì coi như đã bị đem đi quay mà người nhận lẫn người gửi đều không hay…vì em cổ điển nên text chậm rì chứ không nhanh như các “xì tin” nên đã lấy cái text option ra khỏi cái phone cho chắc ăn rồi:). Nên anh biểu bồ câu bay hướng email thì em mới nhận được nha. Vài dòng dặn dò. Chúc anh một ngày vui.

    Comment by AngelNgocLan — 3/7/2011 @ 12:18 pm