I Love Ngoc Lan

Poitiers không mùa thu, Ngọc Lan không mùa thu

| vickinguyen1990

Poitiers, 12 tháng 10 – 2011

Một ngày như mọi ngày, vẫn thức dậy từ tờ mờ sớm đón chuyến bus đi học. Trời lành lạnh, cái lạnh không khắc nghiệt như những ngày mùa đông, nhưng cũng đủ làm con người ta rùng mình trong chiếc áo khoác mỏng manh. Chỉ vài ngày trước ánh mặt trời còn chói chang buổi sớm mai vậy mà hôm nay đã thở ra khói. Ra khỏi nhà cùng với chiếc mp3 bé bé xinh xinh và chiếc headphone cũng bé bé gọn gàng. Hiển nhiên là chẳng có một bài hát nào khác ngoài bảy trăm mấy chục ca khúc Ngọc Lan trong 8GB tưởng chừng như không bao giờ dùng hết, vậy mà chỉ nhạc Ngọc Lan thôi cũng đã gần đầy rồi,,,, ‘’ Trong bóng đêm đèn mờ, đôi tình nhân mê say, ôm ghì nhau trong tay…’’ giai điệu quen thuộc này mình đã nghe liên tục mấy ngày nay, vẫn để chế độ repeat, vẫn cảm xúc dào dạt, làm mình xúc động. Nếu như không phải đi ngoài đường thì chắc mình đã khóc. Tiếng hát ấy dù đã nghe hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn lần nhưng vẫn hấp dẫn và lôi cuốn không tả xiết. Sao mà hôm nay lạnh thế, nhìn những cành cây trơ trụi lá mới ngỡ ngàng: ‘’ồ, năm nay chưa kịp thấy lá vàng đâu mà lá xanh đã rụng hết’’,,,mình tự hỏi,,, cái thời tiết trời tây này thật khó hiểu, chẳng lẽ năm nay không có mùa thu hay sao? Mùa thu đẹp lắm, mùa thu lá vàng bay, lá vàng rơi, mùa thu đi chụp ảnh, mùa thu đi dạo bờ sông, mùa thu của những ca khúc bất hủ Ngọc Lan hát cho mình nghe,,, thấy là lạ , buồn buồn thế nào… không biết từ đâu lại liên tưởng đến album ảnh hôm trước xem trên facebook của Don Hồ, ‘’ai nói Cali không có mùa thu’’… Uhm đúng rồi, ai bảo Poitiers thì nhất quyết phải có mùa thu? Trong album ấy Don Hồ có post 1 bức ảnh với tiêu đề ‘’không chỉ có lá vàng rơi…’’ với hình ảnh một chiếc lá xanh nằm lẫn trong đó. Tới đây như có cái gì nghẹn ở cổ, một chút nhói ở ngay tim. Đời người cũng như bốn mùa trong năm:  xuân , hạ, thu, đông, cái quy luật ấy đẹp đẽ biết nhường nào. Nhưng có những thứ chẳng hề theo quy luật. Quy luật do tự nhiên tự nó tạo ra, những thứ không theo quy luật cũng là do tự nhiên, cũng là bàn tay của tạo hóa… Năm nay Poiters không mùa thu, không có lá vàng, không đươc khoác lên mình tấm áo thu kiêu hãnh của thủ phủ vùng Poitou Charentes, mà những chiếc lá xanh đã vội vã đua nhau lìa cành. Tạo hóa thật vô thường, thật khắc nghiệt. Đời người phải chăng cũng không khác là mấy, buồn cho số phận những con người chưa tận hưởng được ‘’mùa thu’’ đẹp nhất của cuộc đời đã phải ra đi như những chiếc lá xanh kia, cái mà đáng lý ra họ phải được có như bất kì ai khác. Ngồi trên bus mà cứ chìm trong dòng suy nghĩ não nề, tiếng hát Ngọc Lan vẫn đang thủ thỉ bên tai, chợt quay trở về thực tại. Trời đất mình đã nghe bài ’’Tóc ngang bờ vai’’ liên tục mấy ngày nay rồi sao? Thôi ta đổi bài khác vậy. Vội vã ấn nút next. Âm vang quen thuộc quá… ‘’em ngắt đi một cụm hoa thạch thảo, anh nhớ cho mùa thu đã chết rồi. Mùa thu đã chết anh nhớ cho, mùa thu đã chết. Anh nhớ cho mùa thu đã chết… đã chết rồi…’’. Trời ơi, tim mình như có hàng ngàn mũi kim đâm, nhói đau quá, khóe mắt rưng rưng, chưa bao giờ mình muốn được khóc như lúc này,,, Bầu trời ảm đạm, không gian xám xịt dần chuyển sang một màu đen tối. Nhìn qua cửa sổ xe bus, mùa đông như bao trùm cả thành phố, dù không muốn tin nhưng đây là sự thật. Poitiers năm nay không mùa thu. Ngọc Lan không mùa thu. Ngọc Lan mùa thu của ta đâu rồi? ‘’mùa thu đã chết anh nhớ cho, mùa thu đã chết,,, đã chết rồi, anh nhớ cho’’ … ôi sao lại là Ngọc Lan hát những câu này, sao lại là Ngọc Lan trong số những con người bất hạnh ấy? sao đau đớn thế Ngọc Lan????

3 Comments

  1. Bài viết đầy cảm xúc!

    Comment by myall — 10/13/2011 @ 11:20 am
  2. Mùa thu ở Pháp nổi tiếng là lãng mạn nhất, thế mà cũng buồn vậy sao? 🙂

    Comment by TVH — 10/13/2011 @ 7:10 pm
  3. Hi em Vickie

    You are such a devoted fan. 🙂

    D Trano (sound familiar :)) )

    Comment by D Trano — 12/9/2011 @ 1:59 pm