I Love Ngoc Lan

Một thoáng chút của năm 2011

Tháng Một
Danh sách những điều tôi cần phải thực hiện năm nay dài hơn năm ngoái, và một trong những điều tôi cần làm năm nay là phải bỏ đi khuôn mặt khó đăm đăm, mỗi ngày phải cố gắng cười nhiều hơn.

Tháng Hai
Tết năm nay tôi quyết định làm theo phong tục đáng yêu của ông bà đó là xông đất và hái lộc vào ngày đầu năm.
Tôi thức dậy sớm, trang điểm và mặc quần áo đẹp. Mở cửa ra sân hái nhánh lá non rồi đem vào cắm trong bình nước, bày cạnh dĩa cam quít màu cam rực rỡ.
Những nhánh lá non đó không muốn phụ lòng tôi. Chúng không chỉ tươi xanh trong ba ngày Tết. Tôi chuyển chúng sang chậu đất nhỏ, để cạnh cửa sổ bếp. Mỗi khi đứng rửa chén bát, tôi lại tưới vào những nhánh lá chỉ bằng mấy ngón tay đó một chút nước.
Bây giờ tôi đã có hai chậu cây lớn. Ánh sáng mặt trời đã giúp những đọt lá non, mầm lộc nhỏ bé của ngày đầu năm, vươn lên mạnh mẽ.

Tháng Ba
Mười năm chị Ngọc Lan mất. Tôi đến thăm mẹ trước, rồi ra mộ chị. Vẫn là khuôn mặt và nụ cười của ngày cũ. Tôi không đọc kinh, không nói gì. Một nẳm dưới lòng đất, một ngồi bên trên, im lặng.
Tháng ba thoảng lạnh chứ không mưa rỉ rả than khóc như mười năm về trước.

Tháng Tư
Có người vẽ tặng tôi bức tranh. Tóc là những vệt sơn dài màu xanh màu vàng quyện với màu nâu đen, che khuất nửa khuôn mặt, chỉ còn một con mắt buồn hiu. Anh nói mới vẽ xong nhìn giống tôi quá nên đã sửa đi một chút để người xem còn chút ngờ ngợ. Con mắt bôi mất đi cái đuôi. Môi bớt mím giận hờn.
Mọi người đến nhà nhìn tranh đều hỏi: “Có phải là Ngọc Lan không?”
Lạ chưa???

Tháng Năm
Giữa bao nhiêu là phiền muộn nhức óc, Mother’s day trong tháng năm nhắc nhở tôi bổn phận làm con, và những hy sinh khi làm mẹ.

Tháng Sáu
Đổi công việc làm. Mỗi lần chán ngán, nhớ tới điều nằm trong danh sách phải thực hiện là cần vui vẻ lạc quan, cười mỗi ngày nên lại cố gắng.

Tháng Bẩy
Người bạn đi Rome về tặng tôi vô số những quà kỷ niệm nho nhỏ mua từ Công trường Thánh Peter. Anh đưa cho tôi xâu chuỗi tràng hạt 50 kinh vừa cười vừa dặn khi nào có thời giờ thì dùng mà lần hạt cầu nguyện. Còn không thì lần chuỗi 10 hạt. Còn cấp bách quá thì dùng chuỗi 5 kinh thôi. Anh cũng biết tôi không siêng năng sốt sắng như những con chiên ngoan đạo khác.
Tôi mang chuỗi tràng hạt lấp lánh màu xanh dương xuống cho mẹ. Những khi quạnh vắng mẹ hay thầm thì đọc kinh. Cầu xin an bình cho cả thế giới.

Tháng Tám
Mùa hè năm nay nhẹ và ngắn. Những ngày nắng đốt da đã không hề đến. Gerard cũng đã quên chuyện dạy guitar cho tôi. Chuyện này lại để đến năm sau.

Tháng Chín
Ngôi nhà thờ nhỏ nẳm dưới chân núi về phía Tây của Los Angeles. Lái xe đến đó dù chỉ để cầu nguyện mười lăm phút cũng mất cả nửa ngày đi về vì đường vừa xa lại vừa kẹt xe. Tôi có nhiều điều cần cầu nguyện. Những điều ngoài khả năng, ngoài sự cố gắng của mình như chuyện Như sẽ phải vào bệnh viện giải phẫu.

Tháng Mười
Tin Steve Jobs mất vào buổi chiều khi tôi đang ngồi trong bệnh viện với mẹ. Trên tivi, bức hình người đàn ông với chiếc áo cổ lọ màu đen, đôi mắt sắc bén, mỉm cười nhẹ nhàng với cả triệu triệu người đang bàng hoàng trước cái tin ông vừa qua đời.
Buổi tối, khi mẹ đã ngủ, tôi vào mạng đọc những bài viết về Steve Jobs, cha đẻ của Apple, rồi lại tự hỏi vì sao tôi quan tâm và tiếc thương cho sự ra đi của ông, vì sao một người tôi chỉ biết qua tin tức lại ảnh hưởng đến mình như vậy. Tôi không có iphone, không dùng ipad, cũng không xài máy vi tính của Apple.
Steve Jobs có đôi mắt phản ảnh một đời sống nội tâm sâu thẳm. Những gì ông cống hiến cho quần chúng và những gì ông cố hết mức bảo vệ cho riêng tư là hai thế giới hoàn toàn cách biệt. Con người tài năng đó đang đứng ở tột đỉnh danh vọng thì bị lôi xuống vực thẳm vì ung thư. Ông đã tranh đấu, từ chối không nhượng bộ bệnh tật bằng cách tiếp tục làm những việc ông vẫn làm hàng ngày. Ông cũng không muốn mọi người nhắc về ông bằng hình ảnh yếu đuối bệnh hoạn đáng tội nghiệp.
Cuộc chiến đấu giữa ông và căn bệnh hiểm nghèo chỉ là vài năm ngắn ngủi. Ông ra đi như chưa phải lúc, khi còn quá nhiều điều ông có thể làm, khi còn bao nhiêu người mong đợi ở ông.

Có lẽ ông làm tôi nghĩ đến chị Ngọc Lan.

Khoảng tháng sau khi cuốn sách về cuộc đời của ông được bày ở các tiệm sách, tôi đã quyết định không mua, không đọc. Tôi không cần biết thêm những tốt xấu hay những riêng tư về ông. Steve Jobs trong đầu tôi là một thiên tài bạc mệnh.

Tháng Mười Một
Việc mẹ lại phải vào bệnh viện thêm lần nữa làm tôi sụt cân khá nhiều. Những hoạch định cũng bị thay đổi. Nhìn khuôn mặt ốm xanh trong gương, tôi cắt đi mái tóc đã giữ từ 10 năm nay.
Nhưng khi ngồi trong bàn ăn ngày lễ Tạ Ơn, tôi đã biết ơn khi những người thân còn ngồi chung quanh. Bố mẹ vẫn còn đó. Như đã tai qua nạn khỏi. Tôi vẫn còn việc làm. Còn quá nhiều điều để tạ ơn.

Tháng Mười Hai
Bao giờ tháng mười hai cũng bận rộn điên khùng hơn hết thảy. Công việc ứ đọng cần giải quyết mà thời gian lại bị lấy bớt vì tiệc tùng, mua sắm, viếng thăm.
Hôm nay
Ngày 28
Buổi sáng thức dậy, vội vã lo thức ăn cho hai con rùa và một con chó. Phần mình tôi quơ vội chai yogurt rồi phóng ra xe. Việc quan trọng cần phải làm trước khi bắt đầu công việc.
Chạy đến đường Beach, rẽ qua đường Talbert, xuyên qua cánh cổng đã mở sẵn…
Happy Birthday chị !
12/28/2011

13 Comments

  1. Nhờ chị Thảo gửi lời yêu thương của em tới cô Ngọc Lan nhé!
    Cầu mong Mẹ chị và gia đình luôn may mắn trong tình yêu của Thiên Chú.

    Comment by minhkhue_8888 — 12/28/2011 @ 11:53 pm
  2. Nhờ chị Thảo gửi lời yêu thương của em tới cô Ngọc Lan nhé!
    Cầu mong Mẹ chị và gia đình luôn may mắn trong tình yêu của Thiên Chúa

    Comment by minhkhue_8888 — 12/28/2011 @ 11:54 pm
  3. Một thoáng chút nhưng rất quan trọng, với nhiều đắn đo, suy nghĩ, phải không Thảo? Nick đọc với nhiều cảm xúc. HAPPY NEW YEAR to You & Your Beloved.

    Comment by Nick Phan — 12/28/2011 @ 11:54 pm
  4. Mừng sinh nhật chị. Thương mãi nghe Lan.

    Comment by Minh Trang — 12/29/2011 @ 12:35 am
  5. Anh Nick, cũng chúc mừng năm mới, tây và ta, đến anh và gia đình.
    Đắn đo, suy nghĩ. Bản tánh cố hữu khó sửa anh à 🙂

    Comment by Thao — 12/29/2011 @ 1:13 am
  6. Cám ơn Thảo. Anh có lên ảnh thăm mộ trên Photos on Facebook (of I Love Ngoc Lan.).
    Chỉ có Nick đưa cái ” mẹt” ra thôi, còn Thảo thì ai cũng biết hết rồi. MT thì cũng không ai biết mặt/ Happy New Year Minh Trang.

    Comment by Nick Phan — 12/29/2011 @ 1:38 am
  7. Những lời tâm tình thật cảm động. Thank chị Thảo for sharing. Chúc chị, gia đình và tất cả những người yêu mến Ngọc Lan những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.

    ”Tôi không cần biết thêm những tốt xấu hay những riêng tư về cô. Ngọc Lan trong TIM tôi là một HUYỀN THOẠI BẤT TỬ…”.

    Ngọc Lan, je t’aime eternellement !!!

    Comment by vickinguyen — 12/29/2011 @ 11:52 am
  8. Bài thơ hai năm trước của một thân hữu yêu tiếng hát Ngọc Lan. Gởi đến các bạn xẹm

    ĐƯỜNG KHUYA

    Trăng thu buồn dấu mặt
    Hè phố chừng mơ hồ
    Đèn đường không giăng mắc
    Hơi lạnh kiếng xe mờ

    Lá vàng rơi sủng nước
    Tan tác gió mùa thu
    Xanh tươi mấy tháng trước
    Im lìm trong âm u

    Phố đêm buồn trống vắng
    Lướt thướt làn mưa thu
    Đường về xa xa tắp
    Từng cơn gió vi-vu

    Bảng hiệu màu xanh đỏ
    Ẩn hiện bóng ma trơi
    Tiệm ăn đèn còn tỏ
    Chờ đợi cánh vạc trời

    Chiếc xe chạy phiá trước
    Xé nước bắn vào bờ
    Vệ đường ai sủng ướt
    Đau khổ chẳng nên lời

    Không nhà lầm lũi bước
    Lẫm bẫm băng qua đường
    Về đâu đêm buốt giá ?
    Bạn đời là gió sương

    Trong xe máy sưởi ấm
    Nức nở giọng Ngoc-Lan
    “Giọt mưa thu” trầm lắng
    Hồn ta bỗng miên man.

    Máy xe như rên mãi
    Cuốn với giọng liêu trai
    Trời lạnh thêm tê -tái
    Hoa nào không tàn phai?

    Đêm về phòng lạnh lẽo
    Ta buông mình xuôi tay
    Kẻ không nhà khi nảy
    Dật-dờ ta đêm nay.
    MaiLoc
    (thu Cali 2009)
    (Rieng tặng Phan Sinh và Thảo)

    Comment by Nick Phan — 12/30/2011 @ 9:45 am
  9. Hở, anh Nick nói thiệt sao? Ai cũng biết cô Thảo hết rồi mà tui vẫn mù mù mờ mờ chẳng biết gì xất cả đây nè! Tui thấy anh (nếu anh có hình) hay cổ phải cho xem tấm hình mặt khó đăm đăm bây giờ trước đã rồi sang năm xem hình mới xem có cười mím chi hay toe toét gì không thì mới biết được là có cố gắng hay không. Như vậy nhỡ có trục trặc gì thì cũng còn có người nhắc nhở nữa chứ 🙂

    Còn anh nào vẽ tranh sao lại bôi mất cái đuôi mắt của người ta như vậy thì còn gì là con mắt… rau răm nữa chớ!!! Anh chơi gì kỳ vậy? 🙂

    Thanks, Thảo and may Joy, Health, Prosperity, Happiness and all good things be with you and your family in the year to come!
    Happy and Prosperous New Year to everybody!

    Comment by Tu Mi — 12/31/2011 @ 8:06 pm
  10. Cám ơn anh Tu Mi. Lâu quá không nghe tiếng anh. Mong anh thỉnh thoảng ghé thăm cho vui cửa vui nhà . Thảo cũng thân chúc anh và gia đình một năm mới thành công, hạnh phúc, vui mạnh.

    Anh Nick hay đùa dai. Thảo có phải là nhân vật nổi tiếng đâu mà ai cũng biết? Please!

    Comment by Thao — 1/4/2012 @ 12:25 am
  11. Chú Nick, Trang vẫn thích Trang là người không chân dung hơn chú ạ.
    Bonne et Heureuse Année 2012 à vous tous.

    Comment by Minh Trang — 1/4/2012 @ 12:53 am
  12. Chúc Thảo năm nào cũng đón năm mới cùng với Bố Mẹ. Điêù hạnh phúc nhất là còn Bố Mẹ.

    Comment by doankhanh — 1/5/2012 @ 12:23 am
  13. A! Lâu quá rồi cũng không nghe tiếng ĐoanKhanh. Chúc bạn năm Nhâm Thìn tràn đầy sức khỏe và thành công rực rỡ nhé!

    Comment by Thao — 1/6/2012 @ 12:47 am