I Love Ngoc Lan

”Mong cho nơi ấy, Ngọc Lan luôn luôn hạnh phúc”

| vickinguyen1990

Bài viết này, tôi xin được không nói về giọng hát, dáng vẻ, tài năng… của Ngọc Lan. Vì cô tuyệt vời thế nào, mọi người đều biết rõ. Có lẽ mọi lời khen đều quá thừa đối với Ngọc Lan của chúng ta. Tôi chỉ mong được chia sẻ với mọi người con đường mà tôi tìm đến tiếng hát Ngọc Lan và như thế nào Ngọc Lan đã hoàn toàn ngự trị trong tâm trí và trái tim tôi.

… những năm mẫu giáo đến tiểu học, có một giọng hát quen thuộc lắm, trong những giai điệu vui lắm… Thế nhưng, tôi chẳng hiểu rõ nội dung bài hát là gì và cũng chẳng cần quan tâm họ hát gì, chỉ cần nghe thấy vui tai mỗi khi đi ngang qua các quán café hoặc buổi trưa đi học về, ba mẹ mở băng cassette nghe ké là được rồi.

Năm tôi lên cấp 2, lớp 6, lớp 7, tôi không nhớ thời gian chính xác là khi nào. Tôi nghe mọi người nhắc nhiều về một người nữ ca sĩ với phong cách và cái tên thật sang nào đó. Lâu lâu ba mẹ đi uống cà phê với bạn bè, thường dắt tôi theo, đi vào một quán cà phê mà nhiều người nói là nổi tiếng nhất ở quê tôi lúc bấy giờ, quán Ngọc Lan – Cali. Tiếc rằng bây giờ quán không còn hoạt động nữa kể từ hơn 10 năm nay… Vào đó tôi được nghe những bài hát quen thuộc như ở nhà ba mẹ và bà ngoại thường mở.

Đến một ngày, tôi nghe bà ngoại với bạn bè của bà nói về cái chết của Ngọc Lan, lúc đó cái tên Ngọc Lan tôi đã nghe thường nhưng không biết mặt cô ra sao… Lần nọ, ngoại có 1 cái vcd nói là của Ngọc Lan, rủ bạn bè và nhiều người khác, có ông bà là anh chị em của ngoại, vài người bạn và một hai người dì lại nhà xem… Tôi cũng tò mò muốn biết Ngọc Lan mặt mũi ra sao… Do không phải là đĩa ca nhạc bình thường mà là video đám tang, tôi nghe đã sờ sợ nhưng cũng ráng ngồi xem phần vì tò mò phần vì có một chút cảm tình với ca sĩ này do người nhà dành nhiều lời khen cho cô. Trong lúc video được phát, ngoại và mọi người kể lại cho nhau nghe về Ngọc Lan, rằng cô bị bệnh nặng, mắt không nhìn thấy rõ, rồi có lần người ta đẩy cô ngồi xe lăn lên sân khấu, họ còn nói thêm cả nhà Ngọc Lan làm nghệ thuật, chị sáng tác, em hát…Tôi nhớ là như thế, ừa thì cứ biết là như thế chứ lúc này cũng chẳng màn sự tình thế nào… Không biết vì lí do gì mà tôi lại ngồi xem từ đầu đến cuối. Tôi thấy thương cho nữ ca sĩ này quá. Nhìn cái khung ảnh của cô…’’ca sĩ này trẻ với đẹp quá, nhìn mặt cổ cũng hiền quá ngoại ha’’… Tôi sẽ chẳng bao giờ quên giây phút mọi người khiêng quan tài cô ấy ra khỏi nhà thờ và bài Cát bụi tình xa vang lên. Ngoại khóc, tôi khóc, mọi người cùng khóc, ôi trời, cái gì thế này… Tiếp theo, tôi được nghe qua những ca khúc như Mưa trên biển vắng, Hạnh phúc nơi nào, Mùa hè năm ấy, Khóc một dòng sông… mà tôi vô cùng thích

Nhưng rồi sao đó, tôi đã không nghe Ngọc Lan trong một thời gian dài, có lẽ là vì lúc nhỏ tôi không quan tâm mấy đến âm nhạc. Cho đến khi tôi học 11. Một lần tôi nghe lại Cát bụi tình xa, đã gợi cho tôi những cảm xúc của 4 năm về trước. Có một người chị nhờ tôi kiếm hộ vài bản nhạc của Ngọc Lan vì tôi rất hay tìm tòi các thứ trên internet. Lần mò trên mạng thế là tôi biết đến IloveNgocLan từ đấy. Lúc đó còn ngỡ trang này là của Mây Production làm cho Ngọc Lan nữa chứ… Rồi cũng giống như trước, tôi đã không trở lại IloveNgocLan cũng không nghe Ngọc Lan trong 4 năm nữa, bài vở ở trường làm tôi chẳng còn thời gian nghĩ đến những việc khác. Nhưng Cát bụi tình xa vẫn luôn hiện diện trong mọi list nhạc của tôi kể cả trong pc hay là mp3.

…. Khi tôi lên năm 2 đại học, xa nhà, cuộc sống bươn chải, cơm áo gạo tiền, trải đời nhiều hơn, nhớ nhà, bao nhiêu tâm tư nỗi niềm của một người con xa gia đình nơi xứ người chất chứa nơi tôi. Trong một cơ duyên nào đó tôi nghe lại Khóc một dòng sông của 7, 8 năm về trước. Tìm lại IloveNgocLan, đọc các bài viết, những lời tâm tình… trên facebook tôi bắt đầu làm quen với những người bạn đầu tiên là fans Ngọc Lan. Và rồi, tôi nghe nhạc cô mỗi lúc một nhiều hơn, nói về cô và nghĩ về cô nhiều hơn. Có thể nói tiếng hát ấy đã làm tôi không thể nào dứt ra được thế giới Ngọc Lan mà tôi đang sống, nhưng cũng phải thêm rằng những tình cảm của thính giả yêu nàng cũng đã một phần rót vào tim tôi tình yêu mãnh liệt dành cho Ngọc Lan.

.. Thế rồi từ 2 năm nay, chưa một ngày nào mà tôi không nghe Ngọc Lan, không nghĩ về Ngọc Lan. Có những đêm khuya tôi không ngủ được vì bao nhiêu phiền não lo âu của cuộc sống dồn về, tôi chỉ tìm đến Ngọc Lan để quên đi cái mớ hỗn độn ấy. Cứ như những chàng trai cô gái xứ Gaulois tìm đến ly rượu vang lúc sầu muộn… Từ lúc nào không hay, Ngọc Lan trở thành người bạn, vượt lên trên cả thần tượng, tôi thậm chí xem cô như người thân của mình, và thậm chí tôn kính cô như một đấng tối cao. Tôi không nói quá, bởi sự thật tôi luôn nghĩ về cô mỗi khi khó khăn nhất, yếu đuối nhất đến những khi vui nhất. Tin rằng, mình có thêm sức mạnh từ đó !

10 năm kể từ ngày tôi rơi giọt nước mắt đầu tiên vì Ngọc Lan, tôi nhận ra rằng cuộc sống này sẽ trở nên vô nghĩa nếu như không được nghe giọng hát của cô. Tôi cũng sẽ không biết phải làm sao mỗi khi vấp ngã, cũng không biết mình sẽ cười vì điều gì, với ai mỗi khi hạnh phúc? Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được biết đến cô, cảm ơn Ngọc Lan đã đến với thế gian này dù chỉ là 44 năm ngắn ngủi, và dù tôi chưa một lần được tận mắt thấy cô. Cảm ơn những người bạn yêu Ngọc Lan đã là một sự dây liên kết tuyệt vời giữa tôi và thế giới Ngọc Lan, cũng như động viên chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng tôi.

Đứng ở balcon. Bầu trời đêm nay thật nhiều sao. Có phải Ngọc Lan là một trong những ngôi sao ấy? Tôi đang ngắm trời đêm, đang mải mê tìm ngôi sao Ngọc Lan trong số những ngôi sao lấp lánh, chợt có một ngôi sao băng vụt qua. Người bạn cùng nhà bảo tôi nhanh nhanh cầu nguyện bởi sao băng sẽ làm điều ước thành hiện thực… Không cần phải suy nghĩ, không chần chừ, một ý nghĩ luôn hằng sâu trong tâm thức…’’uhm, mong cho nơi ấy, Ngọc Lan luôn luôn hạnh phúc’’

7 Comments

  1. “Từ lúc nào không hay, Ngọc Lan trở thành người bạn, vượt lên trên cả thần tượng, tôi thậm chí xem cô như người thân của mình, và thậm chí tôn kính cô như một đấng tối cao. Tôi không nói quá, bởi sự thật tôi luôn nghĩ về cô mỗi khi khó khăn nhất, yếu đuối nhất đến những khi vui nhất. Tin rằng, mình có thêm sức mạnh từ đó!”

    Giống hệt Tori luôn, nhiều khi thấy ai khen cô nào đó: “Cô đó đẹp quá, cô kia rất đẹp, cô đó giống hoa hậu quá!” Lại nghĩ: “Sao mà bằng NL được!”

    Comment by Happy-ghost — 3/26/2012 @ 12:28 am
  2. Bài viết cảm động lắm Vic, Cho dù ở đâu, cho dù trước hay sau, cho dù bao lâu, thì những tình cảm dành cho cô NL luôn là thứ tình yêu thật đep. Mong cô luôn hạnh phúc nơi thiên đàng, và luôn luôn ở bên cạnh chúng ta

    Comment by pinksun252 — 3/26/2012 @ 6:23 am
  3. Vicki mến,
    Không ngờ em trẻ mà viết văn hay lắm, rất chân thật và cảm động… Và đã đóng góp cho trang web này rất nhiệt tình trong suốt mấy năm qua! Hoan nghênh đó nha! Co’ lẽ nỗi buồn cô đơn và xa nhà đã giúp em trưởng thành trong tư tưởng và suy nghĩ… Ngọc Lan cũng đã cùng đồng hành với anh trong suốt thời gian xa xứ, nên đọc những tâm tư của em, anh có phần cảm thông… Chu’c em vui lên trong cuộc sống, và mong có một dịp nào đó anh qua Paris chơi sẽ gặp em và các bạn ở Paris. Anh thích đi Pháp lắm, nhưng chả lẽ lại đi lang thang một mình, nên bây giờ tìm cách móc nối, biết đâu mùa thu lãng mạn ở Paris sẽ có bước chân anh ghé qua! 🙂 Chỉ sợ lúc đó bà con bỏ trốn hết, mà anh chỉ biết lõm bõm vài tiếng Pháp thì tiêu… 🙂 Cùng tâm trạng, nên anh muốn chia xẻ động viên em trong lúc này!
    Anh TVH

    Comment by TVH — 3/26/2012 @ 10:29 pm
  4. Vicky viết xúc đông quá! Có nhiều người dành cho NL thật nhiều tình cảm nhưng không có kỹ năng chuyển tải cảm xúc ấy thành lời văn hay như ban. Cố gắng đóng góp thêm cho diễn đàn nhé!

    Comment by shizun — 3/27/2012 @ 2:32 am
  5. Vic mến!
    Có lẽ em là người dạt dào tình cảm và dám nói- dám làm Chị rất phục em vì cuộc hành trình mà em đã đồng hành cùng với ilovengoclan.com là luôn luôn và mãi mại
    “Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được biết đến cô, cảm ơn Ngọc Lan đã đến với thế gian này dù chỉ là 44 năm ngắn ngủi, và dù tôi chưa một lần được tận mắt thấy cô. Cảm ơn những người bạn yêu Ngọc Lan đã là một sự dây liên kết tuyệt vời giữa tôi và thế giới Ngọc Lan, cũng như động viên chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng tôi.”
    Hy vọng ilovengoclan.com này sẽ luôn là ngôi nhà gắn kết những trái tim bị bỏ lại sau khi Ngọc Lan ra đị

    Comment by Socola_Tran — 3/27/2012 @ 5:35 am
  6. Mong cho nơi ấy Ngọc Lan được hạnh phúc và bình yên! Nếu có kiếp sau vẫn mong được làm fans của chị dù chị là ai!

    Comment by Socola_Tran — 3/27/2012 @ 9:52 am
  7. Anh TVH than,
    Rat mong anh em minh co dip gap nhau tai Paris tho mong. Luc do em se lam tour guide cho anh. Ma noi the thoi chu em cung khong biet gi o Paris dau hihi, ngoai mot it tieng Phap du de giao tiep. Cam on anh da chia se nhe

    Comment by vickinguyen1990 — 3/28/2012 @ 5:09 am

Leave a comment