I Love Ngoc Lan

Tiếng mưa buồn…

| nguoitinhjimmy

Em muốn quên đi hình bóng anh trong đời…

Anh nơi nao có hay chăng em vẫn trông chờ…

Cô Lan có phải cô hát cho con? Phải chăng cô biết con đang tương tư? Cả tháng nay con vẫn chưa có thời giờ viết thư cho cô nhưng có lẽ cô đang hiểu được những gì đang con cảm nhận phải không cô? Sao hôm nay nghe nhạc cô mà thấy buồn quá, dẫu biết rằng đây là những bản nhạc buồn nhưng chưa bao giờ con thấy trống trải, lạc lỏng và băn khoăn nhiều như vậy. Đây là lần đầu tiên con khóc vì một người không phải là cô khi nghe cô hát. Đến bây giờ con đã hiểu thế nào làm cảm giác của những người đang yêu mà nghe nhạc Ngọc Lan. Từng lời nhạc như thấm qua da thịt vào tận tim, cứ như một loại thuốc được truyền trực tiếp vào cơ thể, len lỏi qua từng tế bào, rồi tích tụ lại ở não, một cảm giác rã rời… Con đã từ bỏ thực tại đề tìm đến giấc mơ mà chính con vẽ ra. Để bây giờ hoài nghi về nó… Con hiểu sẽ đến một ngày nào đó tất cả sẽ bỏ con ra đi chỉ còn lại cô cùng tiếng hát ở lại bên cạnh con. Hãy đến trong giấc mơ của con cô nhé, con muốn tâm sự thật nhiều với cô…

Mãi yêu cô, Ngọc Lan.

2 Comments

  1. Đã 1 thời như thế, phát hiện ra nghe nhạc của NL chẳng giúp được gì mà còn chuốc sầu thêm sầu, thôi mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, hãy tìm những bài như Bên Nhau Ngày Vui, Bước Tình Nồng và Con Tim Đã Vui Trở Lại của cô hát mà nghe nhé, chẳng biết chia sẻ thế nào….

    Comment by Happy-ghost — 4/17/2012 @ 5:52 am
  2. Vẫn biết những bài hát của cô Ngọc Lan thường buồn. Nhưng hình như những bài hát đó ko bao giờ mình chán, nó dường như sáng tác ra dựa trên cuộc đời thật của mình vậy. Mình thấy con người mình trong đó, chuyện tình mình, cuộc sống, tâm tư của mình đều ở trong đó. Mình cũng ko hiểu vì sao!

    Comment by Trang Quach — 7/4/2012 @ 3:42 am