I Love Ngoc Lan

Thiên thần

| minhkhue_8888

Mưa đêm lạnh buốt làn môi

Quạnh lòng ngồi nhớ thiên thần đêm đông

 

Sài Gòn những ngày gần đây mưa tầm tã đêm khuya, mưa nặng trĩu, đôi khi hờn giận, đôi khi than thở. Có lẽ mưa đang nhớ Lan, người ca sĩ mà ngày xưa vẫn hay nhắc đến Mưa nhất. Mưa đêm nay rướn qua mái nhà, rồi qua khung cửa sổ, gió cũng theo mưa cố mở tấm màn để nhìn được nàng qua bức họa trong căn phòng chậc hẹp. Lan ngồi đó, khi tươi cười, khi buồn bã, trước ngọn nến mà chủ nhân căn phòng thắp lên cho ấm áp đôi mắt buồn, u hoài của Lan. Mưa nhìn Lan từ cửa sổ, gió đang cố với cánh tay của mình để được vuốt ve làn tóc mây của nàng như ngày trước nó từng được nàng ưu ái. Nhưng bỗng chốc, nó nhận ra, tất cả được khoát lên cái từ “quá khứ”, mưa giận hờn, gió buồn rít từng cơn, nó đang nhớ Lan.

Đấy đấy, cô Lan thấy không? Mưa gió còn nhớ cô huống gì con. Tối nay cô bạn nói ” Sao tối nay tao nhìn thấy bức hình của Ngọc Lan trong Karaoke Mong Manh buồn quá đi mất, buồn hơn mọi ngày”. Tôi nói vui ” Chắc Ngọc Lan buồn vì cả tuần rồi tao để cổ bơ vơ, muốn thắp nến cho cô ấm áp nhưng sợ vách gỗ, cháy nhà thì nguy!” Nói xong, tôi nhìn cô, chắc đúng cô há, thiệt tình tệ quá!.

Ngoài trời mưa to, khiếp quá, gió rít qua rít lại, tôi mò dậy thắp nến, hi vọng cô sẽ bớt cô quạnh và lạnh lẽo vì mưa. Trong ánh sáng màu vàng lờ mờ, tôi nhìn cô và thầm thì nho nhỏ ” Cô Lan hôm nay vui rồi nghe, có nhạc, có đàn, có đèn vàng, có mưa, có gió, có con làm khán giả, cái không gian này mà không làm tiết mục văn nghệ thì tiếc cô há.” Và rồi, cô hát ”

“Ngoài trời mưa rơi âm thầm ru lẻ loi

Tiếng mưa đêm xót xa

Mưa ơi bao giờ thôi

Nước mắt em long lanh ướt mi dài

Những ngón tay không che hết hao gầy….”

 

“Những ngón tay không che hết hao gầy”. Tôi lại nghĩ đến cô, những ngày “hao gầy” ấy của cô tôi đã ở đâu? làm gì? có vui không? Tại sao tôi không viết cho cô một lá thư? Giá như lúc đó tôi được biết cô, giá như lúc đó tôi biết là tôi sẽ yêu cô trong mai sau, giá như, giá như…cái điệp ngữ để nói lên sự bất lực trước nỗi đau.

 

Đôi khi nhớ lại nụ cười của cô tôi lại nghĩ cô đang hạnh phúc nơi nào đó, thôi thì “giá như” nữa để làm gì cho nỗi đau lại càng thấm sâu mà thuốc men thì chẳng đời nào bào chế thành công. Chỉ mấy câu thôi mà tôi trôi vào cuộc đời của cô và quên mất cô đang tặng tôi rất nhiều bài hát. Cô là thiên thần, thiên thần tóc mây, thiên thần ấy có đôi cánh mềm mại, mong manh như rất đỗi mạnh mẽ, bay khắp nơi để reo rao tình yêu đến thế gian, tình yêu của cô đôi khi là nụ cười, là cái đẹp, là giọng hát, là muôn điều nhân hậu. Mãi bay xa nên thiên thần ấy đã chóng mệt mỏi, đôi cánh nặng trĩu và “gánh nhiều vết thương”, để rồi gãy cánh đêm xuân và xa thế gian. Sẽ không còn những tình yêu nào khác được reo rao khắp thế gian cho con người được yêu, được hạnh phúc nhưng những lời ca của nàng-thiên thần ấy vẫn đủ để “những con mắt trần gian” “tìm dưới bóng ngọt ngào” trong niềm tin yêu cuộc sống dẫu có cô quạnh.

5 Comments

  1. Mỗi lần trời mưa mình thường nghe nhạc NL, rất thấm thía, rất buồn nhưng lại thích, thích cảm giác ấy vô cùng,…

    Comment by aikrep — 9/11/2012 @ 1:59 am
  2. Em thật may mắn đó Minh Khuê ạ, vì dù sống 1 mình tại SG nhưng bên cạnh em luôn có cô Ngọc Lan. Trời mưa to quá mà em đâu có sợ phải không!….vì tiếng hát Ngọc Lan đã át tiếng mưa rồi. Xung quanh em luôn có ánh mắt của cô dõi theo…..để em không được phép làm điều gì sai trái……vì thế đừng có mà thay xiêm y trước mặt cô nữa nhé…..♥♥♥

    Chị luôn biết “Cô là thiên thần, thiên thần tóc mây, thiên thần ấy có đôi cánh mềm mại, mong manh như rất đỗi mạnh mẽ, bay khắp nơi để reo rao tình yêu đến thế gian, tình yêu của cô đôi khi là nụ cười, là cái đẹp, là giọng hát, là muôn điều nhân hậu….”

    Cảm ơn em Minh Khuê!!!

    Comment by Socola Tran — 9/11/2012 @ 2:23 am
  3. Cám ơn tiếng hát Ngọc Lan cho tôi thấy “đời như giấc mộng, tình như gió lộng…” để đến giờ tôi vẫn kiên trì tìm kiếm một người con gái như cô.

    Comment by Angel_music_VN — 9/11/2012 @ 11:26 pm
  4. …Trời còn hoài mưa gió khiến cho ta buồn thêm
    Lặng một mình ngồi đây ngắm mưa bay ngoài song
    Người dạt trôi nơi nao đêm vắng có nghe tâm tư sầu nhớ
    …Hỡi những cánh chim về đâu cho ta nhắn tới ai nỗi niềm

    Lá vàng sẽ bay về phương ấy…
    Kỷ niệm lại khơi… lòng ai se sắt buồn….

    Comment by Minh Trang — 9/12/2012 @ 1:34 pm
  5. @Socola: cảm ơn chị về cái cmt rồi
    @Chị Minh Trang: chà, chị xuất khẩu thành thơ, bái phục! bái phục!
    @Angel_Music: MK thì chẳng bảo giờ tìm vì sẽ không có một người thứ hai như Ngọc Lan, với tất cả sự lạc quan và tin tưởng vào tương lai, mình đều nghĩ vậy
    @Aikep: Trời mưa mà đổ xuống thì nghe giọng Ngọc Lan càng thấm thía, em thương hay ngôi mơ ước” Giá như ngày nào đó được ngồi bên cạnh người yêu, nhìn trời mưa, và nghe cô hát” đó chị

    Comment by minhkhue — 9/14/2012 @ 3:33 am