I Love Ngoc Lan

Tản mạn Đêm Ngọc Lan 2012

| Happy-ghost

Sài Gòn, 0 giờ 31 phút sáng, 31.12.2012

Đã lâu lắm rồi tôi không có viết nhật ký, đặc biệt là viết cho Ngọc Lan, tôi nghĩ là đã hơn 2 năm có lẻ, một phần là vì, có viết tôi cũng chẳng biết viết gì, vì cũng như mọi người nói, những gì viết cho Ngọc Lan có lẽ ta đã viết, đã nói hết cả rồi, dù sự hiện diện của cô vẫn luôn bên cạnh tôi, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút! Chẳng bù với những năm trước, lúc nào cũng Ngọc Lan, Ngọc Lan, tôi nhớ một lần, bác Nick, người mà tôi rất kính trọng đã nói với tôi rằng, khi cháu lớn lên, cháu sẽ yêu Ngọc Lan theo 1 cách khác, đúng như vậy, không cần phô trương, không cần reo hò ầm ĩ như ngày trước, nhưng không vì thế mà tình cảm tôi dành cho cô sa sút mà ngày càng dạt dào hơn, rộng lớn hơn. Tuy tôi không nói ra nhưng trong lòng tôi, cô thật quan trọng với tôi biết dường nào…

Thấm thoắt đã gần 7 năm trời tôi biết và yêu mến cô, thời gian qua nhanh thật đấy, nhìn lại những chuỗi ngày đã qua, tôi nghĩ nhiều lúc buồn cười thật, đêm 28.12 vừa rồi, bị anh Thận chọc, tôi ngượng muốn chín mặt, nhưng anh đã nói: “Không có tuổi thơ làm sao có tuổi lớn, đúng không em?!”. Ừm, đúng rồi, nhưng nếu được chọn thì ước gì thử quay về thời đó 1 lần xem sao. 7 năm trời yêu Ngọc Lan, cô chính là chỗ dựa tinh thần lớn lao của tôi, từ những ngày đầu khi gia đình đổ vỡ, tôi suy sụp, trầm cảm nặng nề vào lúc đó, tôi cảm thấy mình thật trống rỗng, cuộc đời nhiều lúc thật chó má, nhưng vì gia đình là anh cả, điều đó không cho phép tôi yếu đuối, tôi phải mạnh mẽ thách thức với đời, nhưng mỗi khi đêm xuống, có nhiều chuyện tôi không thể tâm sự với ai, là con trai, không thể hễ có chuyện gì là cứ nói với mẹ được, thì lúc đó tôi lại chỉ biết nói với Ngọc Lan, Ngọc Lan đó, lúc nào cũng bên cạnh tôi, thủ thỉ giọng hát mỏng manh như sương mai của mình mà đưa tôi đi vào những giấc ngủ, nhiều lúc có những giọt nước mắt ứa ra, khoảng thời gian đó kéo dài tới mấy năm, cho tới khi học hết cấp 3 lận, tôi khóc cho thận phận mình, khóc cho mẹ khi nghe cô hát “Người mẹ hiền yêu dấu, mẹ đã trao về ta…. và con sẽ đến, vào bất cứ lúc nào, khi có ai làm mẹ nghẹn ngào!”….. Và hơn hết, tôi khóc cho chính chuyện tình giữa hai chúng tôi, câu chuyện tình buồn vẫn mãi dai dẳng và day dứt tôi mãi đến tận bây giờ, đó là một câu chuyện đẹp, khó quên và mãi tôi sẽ không quên! Và tôi cũng không biết bao nhiêu lần khóc cho cô, cho cuộc đời và thân phận của cô. Tôi chưa bao giờ tin trên đời này có một người nào hoàn hảo như thế cho tới khi được biết đến cô, tại sao cuộc đời lại trớ trêu đến thế kia chứ? Người tài hoa lại bạc mệnh…. Đừng nghĩ là tôi cuồng Ngọc Lan thì sẽ không bao giờ tìm hiểu hay lắng nghe những người khác! Có đấy, nhưng không ai làm tôi cảm phục, đẹp từ tiếng hát, nhân giáng và đặc biệt là cả tâm hồn, cách đối nhân xử thế, ứng xử có trước có sau như cô!

7 năm qua, có lẽ điều mà tôi làm được cho cô có ý nghĩa nhất chính là khoảng thời gian cùng mọi người tổ chức Đêm Ngọc Lan năm nay, ngày còn học dưới Rạch Giá, nhìn các anh chị năm nào cũng bận rộn, vui vẻ, cùng nhau tổ chức ĐNL, khiến tôi cảm thấy háo hức lắm, muốn góp 1 bàn tay lắm, giờ thì đã thực hiện được rồi. Điều mà tôi cảm thấy gì trước tiên ư? Mệt, mệt lắm…. Tôi vốn là một đứa lười, rất lười, mấy hoạt động trường lớp, hay các sinh hoạt khác, đời nào thấy mặt tôi mới lạ, một phần vì lười, một phần vì nếu mà làm những điều mà mình không thích thì chắc chắn mình sẽ không làm tốt được! Thế nên khi chị Khuê nói tôi chịu chơi thì cũng không đúng đâu, tôi chỉ chịu chơi hết mình khi việc đó có ý nghĩa và liên quan đến Ngọc Lan thôi…. Tôi là đứa hay kêu ca, than thở, thường thế thì tôi cảm thấy nản, nhưng cả tuần nay thì không, mệt đấy, 7 đêm thức trắng mà, sao không mệt, nhưng càng làm tôi càng hăng say chứ không cảm thấy muốn bỏ cuộc, có đêm thức tới 4, 5 giờ sáng, tắt máy, nằm xuống nghỉ một lát để sáng chút còn chạy lo công việc với chị Khuê, vừa đặt cái lưng xuống mà thấy như toàn bộ cột sống mình bị đóng băng không bằng, tôi nằm luôn, hết dám nhúc nhích, không biết sau này có bị bệnh hậu hay không?
7 ngày qua là chuỗi ngày vui vẻ nhất của tôi, ý nghĩa nhất của tôi trong suốt khoảng thời gian 20 năm làm người, hơn cả những cuộc đi chơi xa, hơn cả những giây phút ở bên người yêu nữa…. Cùng mọi người làm việc, giống như chị Ý nói, tất cả chúng tôi không cùng 1 tầng lớp, không cùng tuổi tác, mối quan hệ, công việc nhưng sao lại có cảm giác gần gũi đến thế, tính tôi vốn khó mà hòa hợp với người lạ, để làm được điều đó, tôi cần cả một thời gian dài, nhưng nay thì không, tôi có thể thoải mái đi lại, tâm sự, nằm dật nằm dựa nhà chị Khuê suốt ngày, 2 chị em tâm sự với nhau suốt ngày không chán, đủ thứ chuyện linh tinh, tôi có thể thoái mái nói chuyện với mọi người, cùng cười đùa, cùng đi ăn với Nhã Tuấn, anh Trung, chị Trúc, anh Thành, chị Ái, chị Ý, chị Yến, anh Quân, anh Thức…. tất cả mọi người đều rất dễ thương, gần gũi và chân thành. Dĩ nhiên, người mà tôi gần gũi nhiều nhất trong thời gian qua là chị Khuê rồi, có hôm, cả ngày 2 chị em la cà ngoài đường, hít không khí chẳng mấy là thiện cảm của Sài Gòn, đèo nhau đi khắp nơi, ghé chỗ này chỗ kia ăn lót dạ, rồi lại đi tiếp, việc mà tôi nhớ nhất là chạy qua tận Thủ Đức lấy bức tranh vẽ Ngọc Lan khổ lớn tới 1.2×0.8 nhà anh Q. Thức. Chà chuyến đi mới vất vả làm sao, kể ra đến giờ vẫn còn cảm thấy buồn cười, ai đời 2 chị em, ốm cà tong cà teo, chở một bức tranh còn lớn hơn 2 chị em cộng lại, chạy nhong nhong ngoài đường, ai cũng nhìn, khiến 2 chị em tự hào lắm…. chở cô Lan mà, ai mà không tự hào? Đoạn qua cầu mới dữ dội, trời về đêm, gió mạnh, qua cầu mà tôi muốn bay xuống sông, ấy thế mà chị Khuê tưởng dễ, đòi để chị ôm cho, tôi lái xe đi nữa… Tôi không dám tưởng tượng cảnh đó đâu! =))

Năm nay, việc tổ chức gặp nhiều điều khó khăn hơn mọi năm, thứ nhất là vì chúng tôi không dự định sẽ tổ chức một đêm lớn như vầy, đến khi quyết định làm (vì số người đăng ký tham gia tăng vọt) thì thời gian cận quá, khiến chúng tôi không kịp xoay xở, thêm vào đó, nhân lực lại không đủ, vỏn vẹn chỉ có 7 người ôm sô, hơn nữa đều là người mới, chưa từng có kinh nghiệm tổ chức, vả lại ai cũng bận, cũng phải đi làm, đi thi, người thì bận chuyện gia đình, vợ con, nên không thể thống nhất thời gian được, nhiều lúc tôi và chị Khuê muốn điên luôn, nhưng 2 chị em có 1 điểm chung là hễ đã quyết tâm làm gì là làm cho tới cùng mới thôi, lại như chị Yến nói: Rất bướng và cứng đầu nữa! Tuổi trẻ mà! Biết sao được, mình còn sức, còn tổ chức năm nào thì hay năm đó vì chính tôi cũng tự thắc mắc là không biết còn có thể tổ chức bao nhiều lần nữa đây!?

Tới ngày 28.12, phải nói là căng thẳng nhất, mọi chuyện vẫn đã êm xuôi đâu, nguyên cả sáng hôm đó, mọi việc vẫn còn rối tinh rối mù, chưa trang trí, mua đồ ăn, video clip vẫn chưa xong, do việc nhận video từ Mỹ về trễ quá, máy laptop thì cà tàng nên chỉnh sửa video hơi lâu. Chị Khuê thì sốt ruột, lo lắng, tôi thì hồi hộp, trong đầu ý nghĩ cứ rối tung, làm cho có lúc có người bất chợt hỏi tôi câu gì đó một đằng, tôi trả lời một nẻo, chẳng hiểu hồn phách để ở đâu?!

Chiều gần tàn, căng thẳng ghê gớm, còn hơn 1 tiếng nữa là diễn rồi, mà chưa thấy ổn thỏa gì cả, một phần vì BTC chưa thống nhất cho chương trình, một phần vì cung cách phục vụ của C’est moi quá tệ, làm chúng tôi phát bực. Mọi người đã đến đông dần, chúng tôi chẳng dám tập dợt gì nữa cả, lo lắng quá, làm không thể đi tiếp chuyện từng người, làm tôi tới giờ vẫn thấy áy náy, nhất là với chị Ý, người con gái bé bỏng, nhỏ nhắn, 2 chị em tám với nhau trên mạng dữ dội, thân con gái dặm trường chạy xe từ Long Xuyên lên đây chỉ để tham dự Đêm Ngọc Lan, mà tôi bận quá nên không thể trò chuyện sâu được! Rồi nhỏ bạn Đại Học, anh Thành, mọi người đến nhưng tôi chỉ kịp cười chào rồi phải đi làm việc gấp…..

Tôi nhìn, thì thấy mọi người có vẻ háo hức lắm, nôn nóng lắm, điều đó là trách nhiệm và áp lực đè lên vai BTC càng nặng nề hơn, tôi sợ nhất là làm ai đó thất vọng khi đã kỳ vọng lên mình quá nhiều! Khi thử chạy chương trình lần cuối, video clip bị đứng, dây âm thanh bị lỏng, chị Khuê run, tay chân tôi thì lạnh ngắt, tôi bảo chị cầu nguyện cô Lan đi, chị đã làm liền, rốt cuộc thì cô đã thương chúng tôi, video chạy suông sẻ mà không có vấn đề gì xảy ra, còn phần video phụ dâu, việc nhỏ tiếng thì không thể lường trước được, khi bên âm thanh của quán có vấn đề, làm 2 chị em tôi tiếc và buồn rười rượi, tôi căng thẳng đến nỗi nắm lấy tay chị Khuê bảo: “chị coi tay em này!”. Run cầm cập, lạnh ngắt, lần đầu tôi mới có cảm giác thế, tôi từng đi phỏng vấn xin việc hay từng phải đối diến với mấy ông thầy, bà cô mệnh danh là sát thủ nhưng tôi không căng thẳng đến độ thế, nghĩ lại giờ vẫn còn thấy sợ, lỡ khi đó, video bị đứng thì không biết chị em tôi đào đâu ra cái hố để mà chui xuống!

Sau đó chương trình diễn ra khá suông sẻ, thành công lớn nhất đối với tôi đó chính là sự nhiệt tình của mọi người đêm nay, quá sung, quá dữ dội hơn mọi năm, ai cũng nhiệt tình và vui vẻ, ca hát rầm trời, điều đó làm BTC vớt vát lại vài điểm trừ của chương trình, giờ nhớ tới, vẫn thấy biết ơn lắm!

Dù mọi người, đặc biệt là anh Thận đã cổ vũ, động viên hết mực là các em đã làm quá tốt, lần đầu vậy là được lắm rồi, nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy tiếc và buồn lắm, giá như có thể làm tốt hơn, hôm sau, BTC đã vẽ ra cả 1 đống sơ hở lẫn thiếu sót, để lần sau rút kinh nghiệm….

Điều làm tôi cảm động nhất, mà khi tôi viết những dòng này, cảm thấy rưng rưng đó là sự ủng hộ của mọi người đối với BTC, nào chị Hạ, chị Mai Anh, anh Thận, chị Đại Bàng, chị Ý, anh Thịnh…. đều vui, đều rất vui cổ vũ chúng tôi, làm tôi rất cảm kích, thấy công sức của chúng tôi, những buồn tủi mà chúng tôi đã có trong gần cả tháng qua, thật xứng đáng! Hi vọng là trong tương lại, anh chị em chúng tôi sẽ có đủ nghị lực và can đảm để tiếp tục gánh vác sứ mệnh này!

Yêu tất cả mọi người! Tình người sao mà ấm áp thế!
Hồ Anh Nhựt

19 Comments

  1. Ôi thương quá, thương cái nhiệt tình
    Quý hóa quá, quý cảm tình các bạn dành cho Ngọc Lan

    Comment by Minh Trang — 12/30/2012 @ 4:15 pm
  2. Nhật ơi, cảm động quá. 28 tháng 12 năm nay chắc chắn sẽ mãi ghi dấu trong lòng của mỗi chúng ta phải không Nhựt?

    Comment by vickinguyen1990 — 12/30/2012 @ 4:50 pm
  3. Đúng rồi Vic, có nhiều chuyện để mình nhớ lắm! 🙂

    Comment by Happy-ghost — 12/30/2012 @ 5:03 pm
  4. Vic cũng có nhiều chuyện để nhớ nữa. Một năm kỉ niệm thật là khó quên. Thật ngưỡng mộ tình cảm của Nhật và các bạn, các anh chị đã dành cho Ngọc Lan. Có những tình cảm… ngoài sức tưởng tượng của Vic đó Nhựt. Mình thậm chí có thể cảm nhận được bằng những giọt nước mắt khi nghĩ về điều đó. Thật đáng trân trọng!

    Comment by vickinguyen1990 — 12/30/2012 @ 6:00 pm
  5. gia ma minh co the tham du nhi, bao nam roi, van cu cho doi, hy vong cac ban van giu su nhiet tinh nay de minh con co dip gap dc moi nguoi

    Comment by Tran Minh Ngu — 12/30/2012 @ 9:10 pm
  6. Thương cậu em HG và Minh Khuê quá! Đọc tới phần 2 chị em ốm cà tong cà teo mà chở bức tranh to hơn cả 2 cộng lại nghe sao thương quá sức. Phải chi có quay phim hay chụp hình lại được cảnh đó để chiếu trong chương trính năm sau trong phần “sau hậu trường sân khấu” thì thích lắm :). Cảm ơn lòng nhiệt thành của các bạn. Các bạn đã hội đủ điều kiện để tổ chức thành công đêm Ngọc Lan…..đó là “bướng và cứng đầu”…hihihi. Mến chúc tất cả các bạn một năm mới nhiều may mắn và bình an.

    Comment by AngelNgocLan — 12/31/2012 @ 1:10 am
  7. Có chút trục trặc mới có kinh nghiệm hơn về sau nếu tổ chức. Anh vẫn thích và khuyến khích cái máu lứa, nhiệt huyết, đam mê của người trẻ. Cố lên Em, cố lên ban tổ chức để hàng năm chương trinh luôn được diễn ra và cũng xe như đó là ngày hội dành riêng cho Chị và những người yêu mến Chị được thể hiện theo cách của mình.

    Comment by thanngo — 12/31/2012 @ 1:10 am
  8. Cảm ơn chị Angel và anh thanngo! Có vất vả tới đâu, hai chị em tự nhủ, làm vì Ngọc Lan chớ chẳng vì ai khác là tự nhiên hết mệt liền đó! ^^!

    Comment by Happy-ghost — 12/31/2012 @ 3:15 am
  9. Cảm ơn Minh Khuê cùng các bạn đã tổ chức Đêm Ngọc Lan 2012.
    To AngelNgocLan: bà mẹ trẻ cũng còn gân lắm, từ Đêm Ngọc Lan 2005 ở Mỹ cho tới 2012 ở VN hình như chưa năm nào thiếu sự đóng góp của Angel.

    Comment by myall — 12/31/2012 @ 10:03 am
  10. Myall ơi, cái này gọi là “dốc hết tình này ta trả nợ Người” :). Còn chút gân guốc thì ráng giúp gì được giúp tới đâu hay tới đó thôi. Người ở cách nửa vòng trái đất chỉ có thể hô hào, tội là tội người ở đấy phải hớt hải hốt hoảng hồi hộp…haha. Càng nói càng thương BTC lắm, năm nào cũng vất vả. Thôi hổng ấy năm tới tổ chức nấu đồ ăn rồi ngồi nhâm nhi tán dóc vậy mà khoẻ lại vui đó các bạn ơi 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 12/31/2012 @ 11:02 am
  11. Chắc vậy quá Angel, chừng nào già cả hết sức, cạn ý thì chắc sẽ cùng nhau tổ chức một đêm ngồi…húp cháo 🙂

    Comment by myall — 12/31/2012 @ 11:26 am
  12. Hahaha…ừ, ngồi húp cháo nhâm nhi gỏi xong bật karaoke lên hót vậy mà vui và có thêm thời gian tâm sự trò chuyện gắn kết với nhau hơn. Bao nhiêu năm trời họp mặt hàng năm vậy chắc cũng có được một nhóm fans ruột của Ngọc Lan vậy thì cần chi phảo rình rang nữa nhỉ? Angel ước gì bên này có được một nhóm như vậy ở gần nhau để cùng có dịp ngồi húp cháo tán dóc như thế mà không có đó chứ :).

    Comment by AngelNgocLan — 12/31/2012 @ 11:43 am
  13. Cam on cac anh chi, cung nho loi dong vien va giup do cua anh ThAn, anh Myall, oldman, Angel, TVH, Khanh Nguyen, Ben Lai nen em co them dong luc va lieu linh de lam ^^
    Myall: anh noi roi nhe, nam sau to chuc “tu tap sum vay” ma khong di la em bat coc cho bang duoc do!

    Comment by Minhkhue — 12/31/2012 @ 9:21 pm
  14. Angel: co khi nao chi ve VN dung dip nay sang nam khong ta? Chi em ta lai “chen tat chen thu”

    Comment by Minhkhue — 12/31/2012 @ 9:22 pm
  15. To MinhKhue: Anh đã cố gắng hết sức, nhưng …rất tiếc. Rồi em sẽ hiểu, không phải muốn là được đâu :). Hy vọng năm sau sẽ họp mặt được cùng mọi người.
    To Angel: Hồi 2005 Angel còn kêu gọi được bao nhiêu người mà. Hôm nào làm thử lại biết đâu 🙂

    Comment by myall — 12/31/2012 @ 9:52 pm
  16. Myall ơi, năm 2005 thật tình Angel chỉ muốn tổ chức một buổi họp mặt các fans thôi chứ không cố ý tổ chức rình rang gì đâu. Nhưng suy đi tính lại sợ lần đầu tổ chức mà loe ngoe có mấy người đến dự thì tủi thân lắm vì ở đây không dễ gì hú một tiếng là có mặt đông đủ đâu. Ở đây fans rải rác ở nhiều tiểu bang mà mỗi tiểu bang cách xa nhau lắm. Với lại fans ở đây sao Angel có cảm giác như “bí bí mật mật” hay là mắc cỡ hay sao ấy (nói mé mé ai nhột biết…hihihi….hông phải thì thôi đừng rượt quýnh mình nha :)). Nên thôi, nếu có bạn nào nhiệt tình kêu gọi rủ rê mình cùng nhau có dịp nào đó đi viếng mộ cô Ngọc Lan rồi cùng nhau đi dạo phố húp cháo ăn chè gì thì mình sẵn sàng bay tới thôi… chứ giờ mình hai tay ôm hai công chúa rồi nên có lòng mà không đủ sức nữa…hihi.

    Comment by AngelNgocLan — 12/31/2012 @ 11:03 pm
  17. Minh Khuê ơi, năm sau thì không chắc nhưng năm sau nữa thì có thể lắm đó. Angel cũng mong lắm…

    Comment by AngelNgocLan — 12/31/2012 @ 11:07 pm
  18. Angel: wow! Nghe la em thay vui roi,mong, mong lam ^^

    Comment by Minhkhue — 1/1/2013 @ 10:38 am
  19. Cam on em, anh ban nho!

    Comment by banh_u — 1/2/2013 @ 1:00 pm