I Love Ngoc Lan

Ngày vui mùa đông

| iLoveNgocLan

Thanh Lan . Nha Trang 28.12.1956

 Sau ngày lễ Giáng Sinh tưng bừng rực rỡ, những cơn mưa đẫm lạnh mang phố xá trở về sự yên tĩnh cố hữu. Rời bệnh viện, bố phóng vội chiếc Mobilette về hướng bưu điện. Con đường Hoàng Diệu thưa vắng trong mưa sao ông vẫn cảm thấy vướng víu xe cộ. Ông phải đến gấp trước giờ bưu điện đóng cửa. Lòng ông xôn xao nỗi vui cần được chia sẻ. Trong túi áo, ông đã viết sẵn một mẩu tin để gửi về Sài Gòn bằng điện tín: “Chị sinh con gái. Nặng 2.9kg. Tên cháu Lê thị Thanh Lan. Mẹ tròn con vuông. Cầu nguyện nhiều cho nhau.”

Thanh Lan, cái tên bố đã bàn bạc nhiều lần với mẹ. Có lần bố đề nghị: “ Hay mình gọi con là Thanh Thanh?”

Ông liên tưởng đến một màu sắc rất nhẹ, một buổi sáng mùa xuân, như trong câu thơ cổ:

Bước dần theo ngọn tiểu khê

Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh *

Ông lại liên tưởng đến một hình dáng rất dịu dàng, mỏng manh, như chiếc cổ cao trong tranh Chagall.

Mẹ thực tế hơn. Bà nghĩ đến đám trẻ con thường hay chọc ghẹo nghịch ngợm nên băn khoăn: “Nếu sau này lớn lên lỡ con nó nặng ký mà cứ gọi “Thanh Thanh” thì hơi kỳ”

Chiều nay, lúc cô y tá nói : “Chúc mừng ông có được một cháu gái thật kháu khỉnh” rồi đặt vào vòng tay ông tấm khăn quấn tròn. Tấm khăn trắng mềm như bông chỉ lộ ra khuôn mặt búp bê nhỏ xíu. Mà ở đó, có đôi mắt mở ra, lóng lánh như hạt sương đậu trên cành Lan buổi sáng. Một cành Lan gầy, thanh khiết. Cảm xúc tràn ngập trong tim ông.  Ông gọi khe khẽ: “Thanh Lan, con của bố”

Ngọc Lan . Sài Gòn 28.12.2008

 Năm mươi hai năm về trước. Thuở điện toán chưa hề được nghe đến. Những phương tiện liên lạc hiện đại vẫn chỉ là điều tưởng tượng. Có một người đàn ông đã đội mưa gió để  báo tin về sự ra đời của con gái mình. Lúc đó, niềm hân hoan mà ông muốn được chia sẻ với một số nhỏ người thân, cũng như tình thương mà ông dành cho con gái, ông ngỡ chỉ quan trọng cho riêng ông mà thôi. Ông làm sao ngờ được năm mươi hai năm sau, còn nhiều người nữa, dù không cùng chung máu huyết và chưa một lần gặp mặt, dù biết rằng hình hài đó đã hoà vào cát bụi, giọng hát đó chỉ còn là kỷ niệm, cũng vẫn quây quần về đây để chia sẻ niềm vui với ông.

Những ngày cuối năm Cali thường hay mưa lớn. Ai lại bảo It never rains in Southern California* *?  Mưa ngày Ngọc Lan ra đi, và mưa vẫn tiếp tục rơi trên nấm mộ từ bẩy năm qua. Như những cơn mưa sướt mướt của mùa đông, nhiều giòng lệ cũng đã đổ xuống khóc thương cho người vắn số. Nỗi sửng sốt đau đớn vì nguời mình yêu đột ngột bỏ đi là một vết thương sâu thẳm khó lành. Khi một điều nào đó chưa kịp thực hiện, một câu chuyện chưa được kể trọn vẹn, một nỗi niềm riêng tư chưa kịp tỏ bày,  thì ân hận sẽ trở thành hình phạt khủng khiếp.

Bạn thân mến,

Nhưng chúng ta cũng biết, không phải nghĩ đến Ngọc Lan là nghĩ đến đau buồn và nước mắt. Chẳng là ta đã định hôm nay đón mừng sinh nhật của cô đó sao? Và đã có bao nhiêu lần ta nghe nói vì cô, nhờ cô mà cuộc sống của ai đó có ý nghĩa hơn? Tiếng khóc hồn nhiên chào đời của mùa đông năm xưa trở thành tiếng hát ru đời của mùa đông nhiều năm sau đó. Cuộc sống của ta phong phú giàu có thêm biết bao khi giọng hát đó đã được ghi lại trong nhiều, rất nhiều bài hát tình yêu tuyệt diệu.

Như Nha Trang năm mươi hai năm về trước, hôm nay Cali cũng mưa. Mưa giúp cỏ trên mộ phần thêm xanh ngát, hoa lá thêm vui tươi. Lóng lánh là những giọt mưa đọng trên nhân ảnh như những gịọt sương vương vấn mãi bên nhánh Lan. Nhánh Lan gầy mà dư hương tưởng chừng không hề phai nhạt.

28.12.2008

Thân gửi tất cả các bạn tham dự tiệc “Ngày vui mùa Đông” hôm nay.

Thảo

______________

*Kim Vân Kiều. Nguyễn Du

**It never rains in Southern California. Albert Hammond

6 Comments

  1. Đã 4 năm, nhưng mỗi lần đọc bài viết này trong dịp sinh nhật Ngọc Lan vẫn có cảm giác thật đặc biệt. Niềm hân hoan và những kỳ vọng của cha mẹ dành cho con cái có lẽ thời nào cũng giống nhau.

    Comment by myall — 12/31/2012 @ 9:41 pm
  2. Thật ấm cúng trong một ngày vui mùa đông, cảm ơn chị Thảo!

    Comment by Happy-ghost — 1/1/2013 @ 2:50 am
  3. ồ đây là tự truyện của ba mẹ Ngọc Lan hay do các bạn imagine ra vậy

    Comment by TDH — 1/1/2013 @ 5:54 am
  4. Năm 2008 mình không có tham gia đêm Ngọc Lan – Ngày Vui Mùa Đông. Nhưng lại được xem video clips…. lúc đó mình tự hỏi sao ai viết bài này mà hay thế…thì ra giờ mới được biết tác giả của bài viết này. Cảm ơn chị Thảo!!!!
    Đêm NL 2008 được xem là rất thành công, giờ vẫn còn nhiều bạn nhắc đến nó….có lẽ đây là yếu tố tạo nên sự thành công này!!!

    Comment by Socola Tran — 1/2/2013 @ 3:03 am
  5. @TDH: Tôi tin cái bức điện tín là có thật.

    Comment by myall — 1/7/2013 @ 12:07 pm
  6. Cam on chi Thao, viet bai that hay, doc hoai van thich.

    Comment by Annie — 8/27/2013 @ 9:48 am