I Love Ngoc Lan

Bao khăn giấy…

| vickinguyen1990

‘’ Sự vắng mặt của những người ta yêu thương còn tệ hơn cái chết, và hy vọng trong vô vọng còn khổ sở hơn tuyệt vọng.’’

Absence from whom we love is worse than death, and frustrates hope severer than despair. (William Cowper)

 

Sau một đêm ngon giấc ở nhà chị, sáng 29 hai chị em vừa ăn sáng, vừa vào facebook và IloveNgocLan update hình ảnh, thông tin đêm Ngọc Lan ở Việt Nam xem có gì thú vị không. À đây rồi, tôi mở cho chị nghe bài Tiếng Đàn Lẻ Loi của chị TN sáng tác cho Ngọc Lan được public vào đêm hôm ấy, cái cảm giác sao mà ấm áp sung sướng chi lạ. Một chút bùi ngùi khi giai điệu bài hát vang lên, thầm tưởng nhớ đến Ngọc Lan…. Rồi chị bảo tôi sữa soạn, chị sẽ dẫn tôi đi tham quan Paris. Tôi lên phòng chuẩn bị túi xách, bóp tiền, điện thoại, máy camera để ghi hình lại và một vài đồ đạc cá nhân nào là son thoa môi, kem dưỡng da tay, và tất nhiên không thiếu thứ quan trọng nhất: khăn giấy. Ờ, tôi bỏ vào giỏ sách đến 2 bao khăn giấy nhỏ, đề phòng trường hợp xài nhiều quá vì tôi đang bị sổ mũi cứ hay khọt khẹt hít hà. Uhm thật sự tôi đã bỏ vào giỏ 2 bao,  là cái loại khăn giấy Kleenex mà tôi xài từ hơn năm qua, tôi rất thích loại giấy này, không phải vì nó thơm hay tốt mà vì trong đoạn video phỏng vấn Kì Duyên, cô ấy kể khi ở trên máy bay, ông stewardess thấy Ngọc Lan khóc nên ổng đem khăn Kleenex ra cho Ngọc Lan và nói ‘’a beautiful lady like you so shouldn’t cry too much’’.  Chỉ có vậy thôi, thế là tôi xài khăn Kleenex luôn từ đó…

Chúng tôi lên đường tung hoành Paris . Chị dẫn tôi đi Khải Hoàn Môn, leo lên trên đỉnh của nó cao ơi là cao, gió thổi lồng lộng và tất nhiên là lạnh. Rồi đi đồi Bụng Ưỡn Lưng Cong, lại phải tiếp tục leo. (cái từ đồi Bụng Ưỡn Lưng Cong này là do chị chế ra, ý muốn nói đồi Montmartre, vì lúc leo lên thì phải cồng cả lưng và lúc đi xuống thì ưỡn bụng ra rất hài hước). Cả hai chúng tôi đều mỏi hết cả chân và hiển nhiên vì mệt vì lạnh nên tôi bị sỗ mũi, tôi lục giỏ tìm khăn giấy nhưng sao không thấy đâu cả, kì lạ quá, rõ ràng mình đã bỏ vào đó 2 túi rồi mà, chị thấy tôi loay hoay nên lấy bao khăn giấy của chị đưa tôi, ‘’Chị có đây nè Vic’’. Hix thiệt là ngại quá.

Đến sáng hôm sau chị lại dẫn tôi vào trong Paris. Trước khi đi lần này tôi rút kinh nghiệm hôm qua, tự nhủ phải chuẩn bị kĩ càng khăn giấy, không được quên. Nhưng rõ ràng 2 bao ấy vẫn nằm trong giỏ tôi mà, lạ lùng thật!

Hôm nay chị dẫn tôi đi đến Maubert, nơi Ngọc Lan đã sang biểu diễn vào năm 1989, nơi mà gắn liền với những kỉ niệm của chị về Ngọc Lan, là lần đầu tiên chị được tận mắt thấy Ngọc Lan. Chị đã kể cho tôi rất nhiều về kỉ niệm đó , tôi thấy một thoáng đượm buồn và tiếc nuối trên khuôn mặt chị. Thế là cả hai đến nơi, chị dừng xe bảo tôi chạy vô xem họ có mở cửa hay không, tiếc thay cửa đóng kín. Nhưng chúng tôi đã không vội bỏ đi, chị xuống xe và bước lại trước cửa, may mắn có một anh bảo vệ chạy ra, nói là không được vào, nhưng chị trình bày cho anh ta biết về câu chuyện và năn nỉ một lát rồi anh ta tốt bụng đồng ý. Chúng tôi xin anh ta cho chụp vài tấm ảnh làm kỉ niệm, chị đứng nói chuyện với anh bảo vệ tạo cơ hội cho tôi được tiến vào sâu bên trong để ghi hình lại, dù chị không nói với tôi nhưng tôi hiểu ý chị, tôi cố gắng chụp càng nhiều càng tốt, phải biết tranh thủ thời gian này vì hai chúng tôi không thể ở được lâu. Thấy tôi đi tuốt lên trên kia nên anh bảo vệ kêu lại, đành ngậm ngùi trở ra. Tiếc nuối nhưng dù gì tôi cũng hí hửng vì cũng chụp khá nhiều, trước khi về hai chị em còn nhờ anh ấy chụp chung một tấm làm kỉ niệm…

Chị chạy xe rời khỏi Maubert, tôi thao thao kể lại với chị về chuyện hồi nảy tôi đã tác nghiệp sành sỏi như thế nào, nhưng sao một lúc chị không nói gì, lạ quá! Tôi nghe tiếng thúc thích, quay sang, tôi thấy chị vừa cầm vô lăng mà hai hàng lệ cứ tuôn trào. Tôi thật sự bối rối, tôi bối rối lắm, tôi đã khóc rất nhiều vì Ngọc Lan nhưng thực sự tôi chưa gặp tình huống này bao giờ cả. Tôi không biết phải làm sao, không biết phải nói gì ngay lúc ấy, chỉ biết phải tìm thật mau khăn đưa cho chị. Tay tôi cứ luýnh quýnh, cái giỏ cũa tôi bé thế kia, chẳng chứa đồ đạc gì nhiều, nhưng sao tôi tìm mãi không thấy chúng đâu. Tôi chửi thầm trong đầu ‘’merde, rõ ràng là đã bỏ vào đây 2 bao rồi mà’’… phải làm sao đây? Tôi thấy chị run run một tay lái xe một tai lấy túi khăn giấy của mình ra , cầm khăn lau nước mắt, ‘’chị có đây nè Vic’’. Tôi thực sự khó chịu và thấy mình tệ, tôi tệ thật, chẳng lẽ tôi lại quên nữa sao? Không thể nào! Nhưng ý nghĩ tự trách bản thân cũng chỉ có vài giây vì lúc đó tôi cũng muốn khóc theo chị. Tôi nhìn ra bên đường , Paris nhôn nhịp thế kia mà sao lòng người lại buồn rũ rượi? Ráng kiềm nén không để bản thân phải khóc, vì tôi còn phải an ủi chị mà. “Chị ơi, đừng khóc, chị khóc cô Ngọc Lan sẽ không vui đâu, chị cũng đâu có muốn Ngọc Lan không vui mà phải không?’’ . Nhưng có lẽ như niềm xúc động trong chị quá lớn, tôi không biết từ bao giờ, nhưng tôi chắc chắn đó hẳn là những giọt nước mắt tích tụ từ rất lâu, những nỗi lòng của chị, về sự tiếc thương đối với Ngọc Lan, tôi biết trong chị còn đó những nỗi đau. Ước gì lúc này tôi được chia sẻ nỗi đau đó. Vicki ơi, mày phải làm gì đây? Tôi nhớ có lần đọc báo người ta nói: buồn làm người ta khóc , nhưng nếu khóc nhiều quá thì sẽ làm tăng thêm nỗi buồn. Nên bằng mọi cách tôi phải làm cho chị đừng khóc nữa. Nếu như Ngọc Lan có ở đây thì hay quá, mà thật sự tôi cũng tin cô đang ở đâu quanh đây thôi. ‘’Chị ơi, chị đừng buồn, Ngọc Lan không có đi đâu cả, cô vẫn luôn ở bên cạnh và dõi theo chúng ta đó’’ . Tôi quay đầu ra phía sau xe : ‘’Cô Lan ơi, chị MT hư quá cô à, chỉ khóc hoài không chịu nín’’… 5 phút trôi qua, 10 phút trôi qua, 15 phút trôi qua… Tôi không biết chắc chị có để ý những gì tôi nói hay không, nhưng tôi cảm thấy an lòng hơn khi chị đã lau khô nước mắt.

Rồi cũng đến lúc tôi từ giã Paris, chị tiễn tôi ra gare xe lửa về lại Poitiers. Trước khi về tôi nói lời tạm biệt chị, tôi đã ôm chị thật chặt, cái ôm của 2 người xa lạ được Ngọc Lan dẫn dắt và nay trở thành hai người bạn của nhau, cái ôm của sự cám ơn tôi dành cho chị, của sự an ủi tôi muốn gửi đến chị và của hơi ấm san sẻ tình yêu thương Ngọc Lan chị mang đến cho tôi. Lạ quá, hai chúng tôi chỉ gặp nhau có 2 ngày rưỡi thôi nhưng sau lúc chia tay hôm ấy tôi cảm giác như mình chia tay một người bạn tri kỉ rất lâu năm, tôi thật sự không muốn rời xa người bạn này, người ‘’bạn Ngọc Lan’’ thân thương, tôi không muốn tạm biệt Paris mơ mộng gắn liền với hình ảnh thần tượng của tôi… tàu dần lăn bánh, tôi mỉm cười vẫy chào chị, quay lại phía sau nhìn chị…xa dần xa dần… và khi nụ cười trên môi vừa tắt cũng là khi tôi bật khóc một cách ngon lành. Tôi đã khóc nức nở như những đêm khuya tôi thường nghĩ tới Ngọc Lan và khóc. Ok, không sao đâu Vic, mày cứ khóc đi, bây giờ thì mày có thể khóc thoải mái rồi, chị không thấy mày khóc đâu… vừa khóc, tôi vừa quơ tay kiếm khăn giấy trong túi xách. Nó đây rồi, không phải lục lọi lung tung như mấy lần trước nữa… Tàu chưa về đến Poitiers, tôi đã không còn mảnh khăn giấy sạch nào trong tay.

Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao những lần trước tôi tìm mãi mà không thấy chúng. Dù đó có là một sự tình cờ ngẫu nhiên hay không thì tôi cũng muốn cám ơn Ngọc Lan và chị đã dành bịch khăn giấy lại cho tôi…

 

‘’Có lẽ đó không phải là những vì sao, mà là những cửa sổ nơi tình yêu từ những người thân thương đã mất tràn qua và chiếu sáng chúng ta, cho chúng ta biết rằng họ vẫn hạnh phúc.’’

Perhaps they are not stars, but rather openings in heaven where the love of our lost ones pours through and shines down upon us to let us know they are happy.  (Ngạn ngữ Eskimo)

Poitiers, Jan 10th 2013

2 Comments

  1. Đọc bài viết mà vừa cười, cười cho cái sự ngây ngô của Vic, vừa buồn khi đọc được những tình cảm, những giọt nước mắt của những tình yêu còn ở lại dành cho Ngọc Lan, và cũng rất hạnh phúc khi những tình cảm đó, vẫn không bị phai mờ theo năm tháng!

    Comment by Happy-ghost — 1/10/2013 @ 8:02 am
  2. Hèn chi Vic nói Vic mới phát hiện ra được 1 fan cũng tuyệt vời như chính NL vậy

    Comment by Người Yêu Dấu — 1/10/2013 @ 11:16 am

Leave a comment