I Love Ngoc Lan

“Vẫn có Lan bên đời…” (Tản mạn cho 06-03)

| condautienghatrudoi

Theo giờ Cali, còn chừng mười hai tiếng đồng hồ nữa là đến đúng 8h30′ sáng, ngày 6 tháng 3 năm 2013. Có lẽ tôi chẳng cần nói ra thì mọi người cũng biết cái giờ khắc ấy có ý nghĩa gì rồi. Và tôi tự nhắc mình phải viết gì đó cho Ngọc Lan. Nói như thế không có nghĩa là lâu nay tôi không nghĩ đến nàng và không làm gì cho nàng. Ngày nào tôi cũng viết, dù chỉ một câu hay một đoạn ngắn bằng chút tài hèn sức mọn của mình, bồi đắp cho câu chuyện mỗi ngày một dày như tình cảm tha thiết mình dành cho nàng. Chắc chẳng phải nhắc lại, ai dù thân hay sơ cũng biết tôi yêu Ngọc Lan, bởi cái tính lanh chanh, lóc chóc, tôi “gào thét” khắp nơi về nàng. Ấy thế mà cái dự án dài hơi tôi đang làm cho nàng suốt ba năm nay tôi chẳng để mấy ai biết. Phần vì tôi sợ tâm hồn nông cạn, lời lẽ vụng về, người đọc cười cho. Phần là ngại cho Lan, nàng là giọt nước trong, long lanh như sương, như ngọc, mà bao người chỉ dám nhìn mà không dám chạm.

“Vì nàng đẹp như một bông hồng,

Nên tôi không dám yêu nàng…”

Vậy thì thứ văn chương tưởng tượng giản đơn, tầm thường của tôi đây có là gì mà dám phô trương động chạm vào đời sống riêng tư của nàng? Nghĩ thế nên đã bao lần tới ngày 28 tháng 12 hay 6 tháng 3, tôi do dự định đăng truyện lên rồi lại thôi. Có lẽ tôi sẽ ôm ấp mãi những kỷ niệm đẹp trong câu chuyện ấy ở tim cho đến khi có thể mang nó gửi lại cho người nữ nhân vật chính.

Giờ đây tôi cũng ngỡ ngàng khi ngồi đây viết những dòng này để đăng lên công khai, việc mà từ lâu tôi không dám làm vì sợ mình không đủ sức. Nhưng nếu không viết, tôi chẳng còn biết làm gì để giải phóng những yêu thương khắc khoải muốn giãi bày trong con tim không còn sức chứa của mình. Mấy hôm nay, các fans của Lan trên facebook, người viết cho nàng vài lời chúc, mong nàng được hưởng thanh nhàn nơi Thiên Đường, người đổi hình đại diện, bức hình chụp nàng trong “Viens m’embrasser”, ai cũng thể hiện nỗi niềm tiếc thương về sự ra đi của nàng. Nhưng với tôi lại khác, Lan không đi đâu cả. Nước Chúa? Không. Thiên Đường? Không. Lòng đất? Không. Lan chỉ đang dạo chơi đâu đó trong cuộc đời này. Và mỗi ngày nàng đều về đây, trong tim tôi. Nàng luôn biết khi nào tôi cần nàng. Tôi tuyệt vọng, nàng nâng đỡ. Tôi đau buồn, nàng xoa dịu. Tôi vui vẻ, nàng cũng hân hoan theo. Sẽ có người cho rằng tôi mơ mộng, xa rời thực tế, nhưng dù không nhìn thấy thì bằng cách này hay cách khác, tôi biết luôn có Lan bên mình.

“Nàng là nắng ấm rọi vào ngõ tối con tim,

Nàng là tiếng hát ngọt ngào thắm ướt môi anh.”

Có lần tôi tâm sự với một người chị rằng nếu có cơ hội, tôi rất muốn tới Good Shepherd thăm Lan một lần, nhưng cũng vừa sợ không dám đi. Bởi đến là nhìn nhận hình ảnh đó, cái tên đó in sâu trên mặt bia đá lạnh ngắt gắn chặt vào nền đất, là chấp nhận sự thật hình hài dấu yêu ấy đã nằm yên trong lòng mộ sâu. Tôi thật sự không đủ can đảm. Người chị ấy đã bảo tôi hãy nghĩ rằng đó chỉ là một cánh cửa ngăn cách giữa thiên đường và cõi trần, mỗi ngày, Lan sẽ mở cánh cửa đó để đi qua, đi về thăm mọi người. Nàng sẽ đến thăm những ai cần nàng và hát cho họ nghe. Đấy! Đâu chỉ có tôi mơ mộng về Lan. Ai yêu nàng rồi cũng đều mơ mộng cả.

“Vẫn thấy bên đời còn có Lan,

Tấm lòng Lan như lá kia còn xanh,

Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé,

Những cành hoa phai quá không đành…”

Nhưng sự thật vẫn là sự thật, mỗi năm cứ đến tháng ba, khi thời tiết bắt đầu ấm dần lên và những đám mây rủ nhau trút xuống trần gian vài cơn mưa cuối mùa, trí nhớ lại nhắc tôi vì đâu mà có cái ngày… “khốn nạn” này. Cứ mỗi lần như thế tôi lại van xin: “Thôi! Lý trí ơi! Hãy nhường cho con tim ta được hy vọng, được khát khao mong đợi nàng trở về! Chỉ một lần này nữa, rồi thôi.” Lần nào lý trí cũng chịu nhịn và để con tim tự do thêu dệt nên biết bao mộng tưởng đến sự quay lại của một mái tóc bồng bềnh uốn quăn, một đôi mắt chứa đựng nhiều tâm tư sâu kín, và một nụ cười như tỏa nắng chiếu rạng hồn người. Chắc bởi lý trí cũng biết con tim đã phải khổ sở lắm rồi khi nhiều lần muốn rạng nứt vì nhìn thấy nàng héo hắt dần qua từng hình ảnh trên video clips sau này. Nhưng lý trí sẽ không nhường mãi đâu, nó thông minh lắm, và một ngày nó sẽ dẫn dụ được con tim theo nó, về Huntington Beach, nơi con tim không khi nào thôi mơ về. Ở đó, trên bờ biển, khi con tim và lý trí đã hòa làm một trong con người mình, tôi sẽ hát cho Lan nghe:

“Bay đi cánh chim biển hiền lành,

Chẳng còn giấc mơ nào để giữ đôi chân em,

Chẳng còn tiếng nói nào để trách cứ em,

Khi mặt trời đậu trên đôi cánh vỗ…”

 

(Georgia, 03-06-2013)

10 Comments

  1. Cám ơn An về bài viết!
    Nhưng hãy nhớ: Ngọc Lan không đi đâu cả, Ngọc Lan vẫn ở quanh đây!

    Comment by vickinguyen1990 — 3/6/2013 @ 5:51 pm
  2. Georgia ở sát FL rồi! Mai mốt nếu TVH và Angel hứng lên họp mặt nhậu crawfish thì coi ai ở gần sẽ kêu gọi tham gia nhé! 🙂

    Comment by TVH — 3/7/2013 @ 1:53 am
  3. Vậy thì mình cùng đi….Yến, Nhân, Kim Quân, Trúc Đỗ, Minh Khuê, Nhựt, Myall, Thịnh, Đạt, An, TV Phương, Chí Thức, Thận, Vicki….đi thăm chị Ngọc Lan một chuyến cho tim ơi bớt ray rức……

    Comment by Minh Trang — 3/7/2013 @ 2:21 am
  4. Haha… Chị Minh Trang ơi! Kèo rủ rê này nghe ghiền quá à! Khổ nổi hết tay bồng tay bế, tay tả sữa … Rồi lại đến tuổi già sức yếu, răng rụng, tay run… … Mà dân VN mình muốn đi HB 1 chuyến sao mà khó như lên mặt trăng vậy không biết nữa à? Thôi đành hẹn chị ấy trong từng giấc mơ vậy!!!

    Comment by Socola Tran — 3/7/2013 @ 3:55 am
  5. An à!!!
    Văn chương 9x của em cũng thật bóng bẩy và dạt dào lắm đó chứ!!! Cảm ơn những lời hay ý đẹp để ru hồn người nơi chín suối !!!!

    Comment by Socola Tran — 3/7/2013 @ 4:00 am
  6. Hi vọng 1 ngày nào đó gia đình mình sẽ có 1 ngày đại đoàn viên tại Good Sherperd! Chắc xúc động lắm! 🙁 Hôm qua gặp mọi người thì rất vui nhưng khi lẻ loi 1 mình thì lại rất buồn và nhớ…

    Comment by HappyGhost — 3/7/2013 @ 9:00 am
  7. *Anh TVH: Em An rất mong được gặp các anh chị trong fan club ở Mỹ. An cũng mới qua, lạ nước lạ cái, mong được các anh chị chỉ giáo nhiều! 🙂
    *Chị Trang: Nếu mà tất cả fan ở khắp mọi nơi có thể tụ họp lại đi thăm cô Lan một lần thì tuyệt vời biết chừng nào! Nhưng thật sự là rất khó để thực hiện đó chị. 🙁
    *Chị Yến: Chị quá khen rồi. 😀 Lâu lắm em mới dám viết một bài vì đọc mấy bài của mấy anh mấy chị khác viết mê li hơn nhiều, và cũng đủ ý tứ như nói hộ lòng mình rồi, nghĩ mình cũng không cần cố gắng diễn tả lại bằng sự vụng về của mình nữa.

    Comment by condautienghatrudoi — 3/7/2013 @ 11:46 am
  8. @Chị Minh Trang: Giấc mơ xa vời quá, đành ở nhà mà nhâm nhi “Rượu buồn” thôi chị à.

    Comment by myall — 3/7/2013 @ 12:19 pm
  9. Angel, TVH, An chuẩn bị “nhập cuộc” đi chơi, An nhớ nha, nhà Angel là kho báu đấy

    Comment by minhkhue — 3/10/2013 @ 11:00 pm
  10. @Minh Trang: em ao ước ngày hạnh phúc đấy không xa…

    Comment by minhkhue — 3/10/2013 @ 11:00 pm