I Love Ngoc Lan

Ngọc Lan et l’histoire, une cohérence inséparable

| vickinguyen1990

Những ca sĩ khác sẽ không bao giờ vượt được Ngọc Lan, ít ra là trong tim mình, vì lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó.

Ca sĩ hát hay là một lẽ, cảm nhận của khán giả là một lẽ, hoàn cảnh để cảm nhận lại là một lẽ khác. Phải chăng Ngọc Lan đã tụ hội tất cả những yếu tố trên để rồi giới thưởng ngoạn phải thốt lên rằng: ‘’đó là một hiện tượng có một không hai trong lịch sử âm nhạc Việt Nam’’. Đôi khi mình còn gop góm nhiều nơi những danh hiệu người ta đặt cho cô như là: ‘’nữ hoàng nhạc tình ca’’, ‘’huyền thoại âm nhạc’’, ‘’ngôi sao ca nhạc số một Việt Nam’’, ‘’nữ nghệ sĩ thành công nhất’’ , ‘’đệ nhất danh ca hải ngoại’’, ‘’giọng ca bất tử’’, ‘’tiếng hát không đối thủ’’ vâng vâng và vâng vâng… Nhiều lúc ngẫm nghĩ ca sỹ nhiều người có chất giọng hay, nhiều người hát cũng truyền cảm, nhiều người cũng hát bằng cái tâm, rồi cũng đẹp, cũng tính tình đáng mến, nhưng tiếc một cái là được cái này thì lại thiếu cái kia. Mà giả sử ngày nay hoặc sau này có ai đó có đủ hết những điểm hoàn mỹ như Ngọc Lan thì chắc có lẽ cũng khó mà chiếm trọn vẹn được trái tim người hâm mộ, đón nhận một tình yêu bất diệt, cuồng nhiệt từ khán giả và lập nên những kì tích như Ngọc Lan, vì… lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó.

Mình là một người nghe nhạc Ngọc Lan tuổi đời còn khá trẻ, thuộc dạng sinh sau đẻ muôn nên không dám gọi là bình luận hay đánh giá những gì thuộc thế hệ trước, chỉ nói lên cảm nghĩ của bản thân qua trực giác và qua những điều biết được. Mình nghĩ rằng: (như lời ai đó đã nói) Ngọc Lan xuất hiện vào đúng thời điểm mà người Việt tại hải ngoại (cũng như trong nước) đang thiếu thốn về đời sống tinh thần. Quả thật rất đúng! Là đứa con xa quê nên mình hiểu rõ được điều này. Hoàn cảnh mà chúng ta nghe nhạc cũng góp một phần không nhỏ vào ấn tượng về bài hát cũng như về người ca sỹ. Thời xưa có vẻ như con người ta sống tình cảm hơn, không quá phụ thuộc vào vật chất như bây giờ. Hồi đó phần lớn nghe nhạc là vì thương, vì nhớ, vì buồn, vì tâm trạng,,, bây giờ hầu như giới trẻ nghe nhạc vì gout, vì mode, vì không vì cái gì cả… thì làm sao bài hát có thể sống lâu sống dài được? Xã hội bây giờ sung túc quá, tiện nghi quá, cái gì đến cũng dễ dàng, cũng nhanh chóng, muốn là có ngay, tìm một bản nhạc, một CD quá là dễ dàng, chỉ cần vài cú click chuột. Thế nên người ta khó mà biết trân trọng, Chứ đâu có như ngày xưa phải lùng sục khắp nơi, thậm chí muốn biết tin người ca sỹ mình yêu mến cũng khó khăn lắm chứ. Cái gì đến dễ dàng thì đi cũng dễ dàng, người ngày nay dễ yêu và cũng dễ quên. Những cái quý giá là những cái đến với ta vào lúc ta thiếu thốn nhất, khó khăn nhất. Mà với cuộc sống ngày càng phát triển, xu hướng hiện đại hóa theo thời gian thì tìm được một tình yêu thuần túy chắc có lẽ rất hiếm? Bản thân mình, cũng đã từng ngưỡng mộ nhiều nghệ sỹ trước khi say mê Ngọc Lan. Mình yêu họ rất nhanh, rất nồng nhiệt, nhưng rồi cũng quên rất nhanh và rất phũ phàng. Mình không biết những bạn trẻ yêu Ngọc Lan bây giờ sẽ yêu cô như thế nào, còn đối với riêng mình, mình yêu mến Ngọc Lan là yêu luôn cả cái thời xưa cũ đã qua, yêu thế hệ ông bà cha mẹ của mình, yêu cái tình, cái trí của thời đó. Hài hước một chút mà nói khi nghe Ngọc Lan, mình cứ tưởng tượng rằng mình đang sống trong thập niên 80, 90 ở Cali, ở Paris, ở Melbourne, ở Muchen, ở bất kì nơi đâu in dấu chân người tị nạn Việt Nam chúng ta, thời gian của những năm tháng khó khăn bỡ ngỡ, của niềm tin khát vọng và của tình yêu chân thành. Đó, những yếu tố hội tụ để có được một tình yêu Ngọc Lan mãnh liệt và day dẳng. Lịch sử đã góp phần làm nên một ‘’Ngọc Lan huyền thoại’’ và Ngọc Lan cũng góp phần làm nên lịch sử. Người trẻ ngày nay, theo mình, yêu Ngọc Lan chắc không chỉ đơn thuần yêu giọng ca ấy mà còn yêu luôn quá khứ và những kỉ niệm xưa cũ, mình thích gọi họ là những con người hiểu biết và lý lẽ. Ngày nào bánh xe thời gian chưa được kéo ngược để quay về những năm tháng mất mát, chia ly, ngày nào nguyên lý về sự tiến triển của loài người vẫn luôn luôn đúng, ngày nào đời sống vật chất vẫn còn sung túc thì đừng ai nói với mình rằng: ‘’sẽ có người thay thế và qua mặt Ngọc Lan’’, đó là một nghịch lý! Thật vậy, lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó!

7 Comments

  1. Nhiều lúc cũng tự hỏi tại sao mình yêu NL đến như vậy kia chứ? Hỏi rồi cũng không biết phải trả lời sao luôn, 2 cô bạn thân của Ma đã từng hỏi Ma như vầy, 1 cô (cách đây 5 năm) thì Ma trả lời không biết nữa, 1 cô thì Ma đánh trống lảng cho qua chuyện vì Ma biết chắc cô này không phải người hợp gu mình :)). Dĩ nhiên Ma đã đúng, cô thứ nhất hiện tại đã chính thức trở thành fan Ngọc Lan, và khi Ma hỏi còn nhớ câu hỏi năm xưa đã hỏi Ma ko? Cô ấy trả lời là có và hiểu tại sao Ma yêu NL như vầy rồi, hiểu thì hiểu chứ mà để giải thích lý do thì khó quá! Yêu 1 người không cần có lý do, đúng không Vic? 😀
    Theo Ma, NL là tiếng hát của kỷ niệm nên mỗi khi nghe cô đúng là “kỷ niệm tràn về đầy giấc chiêm bao nồng say”, nhiều ca sĩ khác, lúc Ma nghe, nghe thì nghe dể xả stress, để có tinh thần làm việc, để thấy đời dzui hơn (như 1D chẳng hạn =D), vừa nghe họ, Ma vừa có thể làm việc khác, nhưng riêng với NL thì dù tay vẫn làm như đầu óc thì cứ đâu đâu, không thể tập trung được, trong đầu mọi việc cứ rối tinh, suy nghĩ, kỷ niệm, dự tính cứ chồng chất lên nhau! Mỗi lần nghe là nhiều cảm xúc lại ùa về! Ngọc Lan khiến con người Ma sống thiên về hoài cổ nhiều hơn, nhưng Ma nghĩ chỉ những người hoài cổ, biết trân trọng và hối tiếc những gì đã qua, đã lầm lỡ trong quá khứ thì mới khiến con người ấy sống tốt hơn và trân quý cuộc sống này hơn!

    Comment by HappyGhost — 3/7/2013 @ 9:17 am
  2. …khi vui ta nhớ chị Ngọc Lan, khi buồn…ta chỉ nhớ có Ngọc Lan và khi trong ta chỉ biết có Ngọc Lan… thì xin đừng, đừng giới thiệu với ta người ca sĩ nào khác….!!!

    Comment by Minh Trang — 3/7/2013 @ 2:40 pm
  3. Minh Trang: Rất thích cmt của chị. Trong ta chỉ có Lan và Lan, nếu ca người yêu thì đây là giây phút ngoài người yêu!

    Comment by minhkhue_8888 — 3/12/2013 @ 6:02 am
  4. Đến bây giờ nhiều đêm anh còn mơ thấy chị Ngọc Lan hát cho anh nghe !!!
    Những đêm tưởng niệm Ngọc Lan không bao giờ ngủ được !

    Comment by Yeu Ngoclan — 3/13/2013 @ 10:00 am
  5. dung la khi vui buon cung deu nghi den ngoc lan that la ky phai kg?luc truoc con o viet nam toi luon ao uoc 1 dieu sau nay neu co di nuoc ngoai nguoi dau tien toi muon gap nhat la chi ngoc lan do toi ap u kha lau dieu uoc muon nho nhoi do… cho den 1 ngay nhan duoc tin chi mat toi kg dam tin dau oc that trong rong, trai tim toi dau buot khi nghi den chi , den tan bay gio da muoi may nam roi trong tim toi van nho ve chi . Nhieu dem khong ngu duoc toi lai nghe chi hat cu tuong tuong nhu chi dang noi chuyen voi minh vay do ,Doi khi ban be toi co noi sao den gio nay thoi dai nao roi con nghe may ban nhac buon nhu the , ca si nhin mat cung thay buon qua , toi nghe ma long rat kho chiu cac ban oi moi nguoi co mot so thich rieng , ai cung co than tuong cua rieng minh , rieng toi van mai chi mot nguoi thoi khong bao gio thay doi.!!!

    Comment by loantran — 7/5/2013 @ 4:10 am
  6. Cam on tac gia viet bai nay va cac loi comments.Cac ban da noi het cac suy nghi cua minh va ca si Ngoc Lan.Chuc cac ban luon song tot dep nhu tieng hat con nguoi nghe si Ngoc Lan muon gui gam.

    Comment by YeumuonNgoc Lan — 7/16/2013 @ 6:36 pm
  7. Một sự trùng hợp về cảm xúc với người viết về cảm nhận đối với Ngọc Lan. Cũng là một người nghe nhạc thế hệ trẻ, từng là fan của rất nhiều ca sĩ Pop, Rock nhưng cảm xúc nó chỉ thoáng qua nhẹ nhàng, và chưa bao giờ mình muốn tìm hiểu về phong cách, cuộc sống của họ. Riêng với Ngọc lan thì ngay từ cái lần đầu tiên nghe tình cờ một bài hát của chị từ Playlist tự động, cái sự từ mò đã xuất hiện. Tại sao cái giọng hạt lại lạ thế nhỉ, nó trong vắt, du dương và nhiều cảm xúc đến lạ kì. Dạo này mình chiêm nghiệm về cuộc sống nhiều hơn và nghe nhạc của chị lại càng hay hơn. Tuy là mình theo đạo Phật nhưng lí tưởng của tất cả các tôn giáo thì vẫn rất giống nhau và tình yêu với Ngọc Lan thì thật không có biên giới giành cho tất cả các khái niệm tôn giáo, quốc gia…

    Comment by Tạ Sơn — 8/11/2013 @ 1:09 pm