I Love Ngoc Lan

6 tháng 3

| Happy-ghost

Trước khi viết những dòng này, tôi muốn gửi đến cô một lời xin lỗi vì tôi thật sự đã quên khuấy đi cái ngày quan trọng hôm nay, quên một cách khó hiểu. Cho đến khi tôi nhận được tin nhắn của chị Khuê mời đi cafe ngày hôm nay vào mấy hôm trước, tôi còn ngớ người ra là tại sao đùng một cái rủ đi cafe nữa chứ!

Tự nhiên cảm thấy mình có lỗi với cô, thú thật thời gian khoảng 1 năm trở lại đây, trí nhớ của tôi có phần giảm sút rõ rệt và không còn minh mẫn, linh hoạt như xưa, không chỉ bạn bè, người thân trong gia đình thắc mắc mà chính riêng bản thân tôi cũng thừa nhận như thế. Không biết có phải do 1 năm trở lại đây mình quá nhiều chuyện để làm, để suy nghĩ nên đã ảnh hưởng đến lượng neuron thần kinh trong đầu mình?

Hi vọng sẽ không bị bệnh lãng trí vào độ tuổi trung niên, con chưa đầy 22 tuổi mà ông trời ơi! 🙂

Mười ba năm – tôi không biết gọi con số đó là dài hay ngắn, và tôi cũng khá khô khan khi không biết mình sẽ làm gì vào những ngày 28.12 hay 06.03. Gần như mỗi năm cứ tới ngày này điều duy nhất tôi làm (nếu không tính đi đâu đó mới mọi người trong Hội) là dành một góc nhỏ riêng tư, rồi tự mình ôn lại vài kỷ niệm đáng nhớ, về những ngày đầu khi vừa mới biết Ngọc Lan, cái thuở internet vừa phát triển nhen nhúm ở Việt Nam những năm 2004, 2005. Tôi vẫn còn nhớ cái rõ cái cảm giác những lần đầu khi tôi mới “quen biết” chàng Google là như thế nào, cũng vì Ngọc Lan, tôi đã nhờ ảnh mà tìm ra trang web này, đối với tôi, cảm giác lúc đó đặc biệt lắm!

 

Nhớ, vẫn nhớ như in cái giao diện, cái hình nền, cái bài viết đầu tiên đập vào mắt tôi khi ấy của ILoveNgocLan.Com: “Thu Sầu hay Ngọc Lan sầu?” của anh Thịnh (lúc đó tôi còn chưa rành về nhạc cho lắm, không biết bài Thu Sầu là gì và cho nói thêm là giờ cũng không biết bài viết đó là của anh Thịnh nào trong hội mình, nhiều Thịnh quá! :D). Và tôi đã dành khoảng 2-3 tiếng gì đó ngồi nghe nhạc của cô trên web này (thời đó khó kiếm nhạc lắm nhé), rồi đọc những bài viết, xem những video clip về nàng, đó là lần đầu tiên tôi khóc cho 1 người ca sĩ, không biết vì sao tôi lại khóc dù lúc đó thực sự tôi chưa phải là người hâm mộ cô. Lúc nước mắt chực trào ra cũng là lúc tôi đứng dậy tính tiền đi về vì ngại cũng có vì hết tiền cũng có (cách đây 10 năm 6, 7 ngàn đối với 1 đứa con nít như mình là quá nhiều rồi!).

Ngọc Lan đã đến với tôi như thế!

Và tôi cũng nhớ chính cô đã ở cạnh tôi suốt những năm tháng khó khăn của cuộc đời, nhớ những lần tôi cảm thấy tuyệt vọng và bế tắc trong cuộc sống, có những nỗi niềm không biết chia sẻ cùng ai, chính Ngọc Lan đã dạy và cho tôi biết cái cảm giác đau khổ và tương tư là như thế nào dù tôi chưa biết yêu và cả khi cảm nhận được những rung động đầu đời vào năm lớp 11 cũng là thời kỳ đỉnh cao tôi cuồng nghe nhạc của cô nhất, cùng nhau vui, buồn, cô nhỉ?

Ngày 6 tháng 3, năm nào cũng vậy, 8 giờ 25 sáng, tôi thử tưởng tượng ra cái giờ phút Ngọc Lan từ giã cõi đời này, rồi cảnh mọi người, người thân, bạn bè, người hâm mộ bàng hoàng, đau khổ như thế nào khi chứng kiến hay nghe được thông tin đó dù tôi không phải là người trực tiếp từng trải qua giai đoạn ấy, nhưng tôi nghĩ, nếu tôi sinh sớm hơn 1 thập kỷ và nghe cái tin ấy, chắc tôi khóc như mưa mất (gì chứ mình rất là hay “mít ướt”)!

 

06/03/2001 – 06/03/2014 – 13 năm kể từ ngày cô xa rời trần thế, gió vẫn thổi, mây vẫn bay, cuộc sống vẫn lẳng lặng trôi theo đúng trình tự luân hồi của nó. Nhưng đối với nhiều người, họ đã mất đi một phần ý nghĩa trong đời, một niềm an ủi tinh thần mỗi khi lạc lõng giữa đêm tối, đối với nền nghệ thuật, đã mất đi một tài năng hiếm quý, chân chất và đối với Chúa, Ngài đã có thêm một một bông hoa tuyệt diệu sẽ mãi khoe sắc tại Vườn Địa Đàng.

Mười ba năm, nhiều thứ thay đổi và lòng người cũng dần đổi thay nhưng đối với 1 người hoài cổ như tôi, đây vẫn là ngôi nhà Ngọc Lan duy nhất được tôi trân trọng và nâng niu, để mỗi khi cảm thấy mệt mỏi vật lộn với đường đời, tôi lại trở về đây, trở về bên cô và mọi người.

Tình cảm đôi khi nó không cần thể hiện ra bên ngoài, tận trái tim tôi, tình cảm dành cho cô sẽ mãi không bao giờ thay đổi!

Yêu lắm Ngọc Lan

06.03.2014

8 Comments

  1. Happy-Ghost đã làm Trang nhớ lại cái năm 2002, Trang cũng vậy, cũng như bạn :  “…đó là lần đầu tiên tôi khóc cho 1 người ca sĩ, không biết vì sao tôi lại khóc dù lúc đó thực sự tôi chưa phải là người hâm mộ cô…”

    Comment by Minh Trang — 3/6/2014 @ 5:34 am
  2. Vù’a doc vù’a nghi~ thâm` ” Cô nào viêt’ hay quá!”….Hoá ra là con…” Con ma dzui dzë” ! Nhu’ng bài viêt’ thì không giông’ vó’i tên, buôn`, nhu’ ngày này !

    Comment by Nick Phan — 3/6/2014 @ 9:16 am
  3. @Minh Trang: Chị Trang gọi em bằng bạn thì em gọi quý tử (bằng tuổi em) bằng gì nhỉ? :))))
    @Bác Nick: Cảm ơn bác, dù cuộc sống hiện tại của con rất ổn định và vui vẻ nhưng vẫn có những khoảng tối khi nghĩ về Ngọc Lan

    Comment by Happy-ghost — 3/7/2014 @ 6:58 am
  4. Bài viết hay và cảm động lắm. Cảm ơn “con ma dzui dẻ” nha. Nhờ có những khoảnh khắc buồn nên mới có những dòng tâm sự trên đây phải không em? Không lẽ chúc em tiếp tục…buồn để các bạn nơi đây được đọc thêm nhiều bài viết hay nhỉ…hihi…giỡn thôi! Chúc em trai luôn vui vẻ và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.

    Comment by AngelNgocLan — 3/7/2014 @ 10:11 am
  5. Có một cách qua Mỹ thăm nàng rất hay đó là cách chị đã từng nói với em. Cố lên!

    Comment by minhkhue — 3/7/2014 @ 10:47 am
  6. Cách gì hay vậy nhỉ…chị xúi em dzụ gì quên rồi nhỉ…hihi…có gì email tám nha Minh Khuê…haha.

    Comment by AngelNgocLan — 3/7/2014 @ 11:19 am
  7. Mai mốt có điều kiện qua bển rồi phải nhờ thổ địa dẫn đường nhá chị Angel! :v

    Comment by Happy-Ghost — 3/8/2014 @ 6:43 am
  8. Mình cảm nhận rằng phần lớn những bạn yêu nhạc Ngọc Lan đều có một tâm hồn đẹp, nên ngôi nhà NL này luôn được trân trọng và yêu quý!

    Comment by TVH — 3/8/2014 @ 9:04 am