I Love Ngoc Lan

Những mảnh chuyện vặt

| Annie

MELBOURNE 1990
Đêm dạ vũ Ngọc Lan ở Melbourne, hắn xếp hàng, chen lẫn giữa bao người để đến gần nàng và nài nỉ xin một chữ ký. Tay cầm cây Bic den, nàng quẹt vội trên tờ báo quảng cáo chương trình đêm ấy hai chữ Ngoc-Lan.

Cô bé chờ đợi sự quay về của hắn. Vừa thấy hắn xuất hiện ở ngưỡng cửa, đã nhảy tâng lên.

– Sao anh, sao anh ?

Nghếch cái mặt hãnh diện lên, hắn pha’n một câu :

– Cũng bình thường thôi !

Cô bé thâ’t vọng.

– Kể thêm đi anh

Hắn bảo :

– Đi cơm tối với anh, rồi anh kể cho nghe.

Cô bé ngoan ngoãn đi theo.

Vừa ngồi xuống bàn ăn, hắn đã muốn nắm tay cô bé, nhưng nó rụt nhanh tay lại.

Hắn thì thào :

– Anh nhớ em

Cô bé lì lợm hỏi tiếp

– Ngọc Lan ra sao anh ?

Hắn trả lời nhát gừng :

– Nhỏ xíu, như em vậy. Không chừng nhỏ hơn. Mang giày cao cả tấc !

Hắn thêm :

– Em cơm tối với anh một lần nữa, anh có quà của Ngọc Lan cho em.

Nó gật gù đồng ý.

Lần cơm tối thứ hai, hắn mang lại cho nó một tấm Affiche thật to, to hơn cả nó nữa : Nàng đứng đó, bắt chéo chân, quần da sát và áo khoát da màu đen, đôi bông tai là hai khoeng tròn, giữa ôi thôi là tóc.

Bữa ăn tối rồi cũng qua mau, và nó cũng chẳng biết gì thêm.

Hắn về rồi, nó tức tưởi nghĩ: cái gì mà nó không làm để có được một chút gì về Nàng. Hạnh phúc đơn giản là thế.

6 Comments

  1. Những hồi ức này đọc cứ như là mới ngày hôm qua ấy ANNIE nhỉ!
    Coi bộ “Hắn” cũng có lòng với cô bé thật đấy!!

    Comment by Socola Tran — 5/27/2014 @ 10:12 pm
  2. “Hắn” cũng ranh ma quá, còn “cô bé” thật trong sáng. Thích cái cách Annie tả “giữa ôi thôi là tóc”, rất Ngọc Lan. Viết thêm nữa đi Annie

    Comment by Myall — 5/30/2014 @ 8:34 pm
  3. Những mẫu chuyện Anne ngắn gọn nhưng hàm chứa cả một bầu trời tình yêu Ngọc Lan.

    Comment by minhkhue — 6/1/2014 @ 11:19 pm
  4. Cam on cac ban. Day chi la mot trong nhung mau chuyen thoi…

    Comment by Annie — 6/3/2014 @ 4:41 pm
  5. @Myall : Thể theo lời yêu cầu của bạn, mình viết tiếp đoạn kết.

    Comment by Annie — 6/3/2014 @ 5:40 pm
  6. @Annie: Myall đã đọc đoạn đoạn kết rồi, một cái kết không có hậu cho khán giả :). Cảm ơn Annie đã nhiệt tình viết bài.

    Comment by Myall — 6/6/2014 @ 11:03 am