I Love Ngoc Lan

Một Thoáng Buồn

| Minh Trang

Hôm gần Tết Nguyên Đán vừa rồi, để cho có không khí Tết và cũng là một hình thức quảng cáo; một cửa hàng tạp hóa Việt Nam ở Paris đã mời ca sĩ Thủy Tiên, Quang Minh và Hồng Đào qua trình diễn trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật.

Thoạt đầu, cũng chẳng thích đi vì trong lòng chỉ thích gặp lại chị Ngọc Lan thôi. Thế nhưng bạn bè cứ kêu mãi. Vì thương bạn và thầm nghĩ : mình cũng thích văn nghệ, thích gặp ca sĩ khác để hỏi thăm về chị Ngọc Lan, mơ tưởng họ sẽ nói về chị một cách say sưa cho thỏa lòng mong ước. Và vì thế, tôi đã đi xem văn nghệ ngày thứ bảy.

Ca sĩ Thủy Tiên thật dễ mến, trình diễn thật sống động, cô mời khán giả lên hát chung với cô và nhảy, gây hào hứng không ít. Nhóm bạn của tôi ai cũng thích văn nghệ, thích nhảy đầm, vì thế chúng tôi không ngần ngại gì mà không lên để chia vui cùng người ca sĩ khả ái này.

Đợi khi phần trình diễn của Thủy Tiên xong sẽ tìm cách len lỏi vào bên trong để tiếp xúc. Nơi đó không có hậu trường mà chỉ là một văn phòng nhỏ. Bảo vệ cứ vây quanh thì làm sao có thể vô được. Những mặc, tôi chờ cho ông bảo vệ quay lưng; liền tỉnh như Tây vào thẳng trong văn phòng, bất chấp sự cự nự khi ông quay lại thấy tôi đã tiến gần đến chỗ Thủy Tiên ngồi. Tôi xin ông cho tôi được nói chuyện vài câu và hứa là sẽ không ở lâu. Ngăn cản tôi không được và có lẽ phần vì sợ mất mặt với ca sĩ nên ông lầm bầm rồi cũng để tôi tiếp xúc với Thủy Tiên.

Thủy Tiên đang trang điểm lại ngay tại một góc bàn giấy.

– Chào Thủy Tiên

– Chào chị

– Thủy Tiên hát hay và kích động quá, bạn bè Trang ai cũng thích.

– Dạ, cám ơn chị.

Thủy Tiên cười và hình như đã nhận ra tôi khi lên chơi với cô lúc nãy. Tôi vào đề ngay kẻo bảo vệ đuổi tôi ra vì ông đang đứng hầu gần đó.

– Thủy Tiên cho Trang hỏi thăm về chị Ngọc Lan. Thủy Tiên có kỷ niệm gì với chị Ngọc Lan không, có thể kể cho Trang nghe ? (lạ thật, sao trong đầu tôi cứ nghĩ Thủy Tiên làm việc với trung tâm Asia thay vì Thúy Nga. Chắc có lẽ tôi thấy chị Lan đã xuất hiện trong Asia nhiều hơn. Và trong chương trình nhạc thính phòng; nhạc sĩ Trúc Hồ có nhắc tới chị Lan nên Asia đã gây ấn tượng trong tôi chăng ?)

– Chị Ngọc Lan mất mà vẫn còn người thương và nhắc tới chỉ hả chị ?

Trong mắt của Thủy Tiên ánh lên một niềm vui và ngạc nhiên là từ nơi xa xôi vẫn có người nhắc chị Ngọc Lan. Cô ấy có vẻ xúc động mà đã là nghệ sĩ rồi thì ai lại không thích có thật nhiều người ái mộ mình ? Sẵn dịp tôi kể cho Thủy Tiên rằng có trang web này và trên facebook Ngọc Lan Fan Club vẫn còn hơn cả ngàn người từ bốn phương trời thương tiếc chị Ngọc Lan, vẫn viết bài, trò chuyện và nghe nhạc chị Lan hát.

– Năm em tới Mỹ là năm chị Ngọc Lan mất nên em không có dịp gặp chỉ (ngập ngừng và nét mặt thoáng buồn)

Tôi cám ơn rồi định quay đi thì Thủy Tiên nắm tay tôi với nụ cười thật xinh, nói :

– Lát nữa mong các anh chị ra “quậy” chơi với em cho vui như hồi nãy.

Tôi hứa và nghĩ thầm trong lòng chỉ có những người quậy vui và hiền như vậy mới làm cho ca sĩ thêm phấn khởi. Tôi cảm ơn Thủy Tiên rồi xin rút lui vì còn để cho cô trang điểm lại và nghĩ ngơi.

Đợi đến lượt Quang Minh và Hồng Đào hy vọng sưu tầm được một vài kỷ niệm về chị Ngọc Lan. Tôi tập trung, say mê với lối khôi hài của Quang Minh và cũng lắng nghe từng câu kịch bản của Hồng Đào.

Tới phần giải lao là ca sĩ bán cd, dvd và chụp ảnh lưu niệm với khán giả. Chờ cho đến khi hết khách và vì quen với một em bảo vệ khác nên em cho tôi hàn huyên với Hồng Đào.

– Chào chị. Xin chị cho Trang hỏi thăm về những kỷ niệm mà chị đã có với chị Ngọc Lan ?

– Ngọc Lan chết lâu rồi.

Câu trả lời tương tựa như khi tôi hỏi Trần Quang lúc gặp tại Paris 13è.

– Đúng rồi chị, nhưng vẫn còn người ái mộ và thương chỉ (tôi giới thiệu hai trang web và lặp lại câu hỏi của mình)

– Thì mình gặp chị Ngọc Lan rồi chào, hỏi chỉ khỏe không, vậy thôi, chớ không có kỷ niệm gì với chỉ (hóa ra chào vì lịch sự của một bạn đồng nghiệp. Tự dưng khi nghe Hồng Đào nói xong, tôi nhớ lại các câu nói mà các ký giả, nhạc sĩ, ca sĩ khác đã nói và hình dung ra một Ngọc Lan : khép nép, kín đáo). Cám ơn Hồng Đào và tôi rút lui.

Lần gặp gỡ này làm tôi phân vân nghĩ ngợi. Thì ra người Pháp đâu có mau quên và đâu có phải họ không chung thủy như mình vẫn tưởng. Bằng chứng là những ca sĩ, minh tinh điện ảnh một thời huy hoàng đã để lại tiếng vang thì dù đã mất, cho dù thời gian mấy mươi năm có qua đi người ta vẫn còn nhắc đến, vẫn làm chương trình hát lại những bài hát xưa để tưởng niệm, làm sống lại những hình ảnh cũ. Vậy mà….. đã mấy tháng trôi qua những sao lòng vẫn hoài bức rức…một buổi tối sao con tim nghe tê tái.

1 Comment

  1. Thà em không đọc, đọc rồi em cũng mong có ai đó kể thêm một kỷ niệm về cô, nhưng giống như chị, một nỗi bức rức, cảm giác hơi bực tức trong lòng vì niềm khao khát không được thỏa mãn. Đọc cái câu “Câu trả lời tương tựa như khi tôi hỏi Trần Quang lúc gặp tại Paris 13è.” của chị, em có cảm giác câu trả lời và thái độ lúc đó của HĐ có lẽ không gây được nhiều thiện cảm đối với người đối diện lắm. Có lẽ vì HĐ chưa từng tiếp xúc với NL nên không thể bắt cổ có 1 cảm tình sâu đậm với NL được, nhưng với Thủy Tiên thì quả thật em có cảm tình với chỉ từ lâu, một cái gì đó dễ mến…
    Cảm ơn chia sẻ và tấm lòng của chị đối với cô Lan nha chị Trang! Thật khâm phục!

    Comment by HappyGhost — 8/22/2014 @ 3:58 am