I Love Ngoc Lan

Hôm nay, sinh nhật Nàng…

| condautienghatrudoi

Hôm nay, sinh nhật Nàng…

Bạn bè FC của tôi ai cũng có chương trình vui chơi nhưng tôi chẳng thể tham gia được một cuộc vui nào chỉ vì bệnh. Sáng thức giấc trở dậy, tôi thấy trời Sài Gòn có lẽ đã buồn hơn mọi ngày. Tôi tự hỏi phải chăng đất trời cũng có sự đổi thay khi đón Nàng chào đời hay bởi cơ thể của một người đang bệnh mà tôi có cảm nhận như thế.

Là tình cờ ? Là duyên số ? Hay là định mệnh khi quá nhiều điều đặc biệt trong cuộc đời của tôi gắn với Ngọc Lan ? Người mang tôi đến với Nàng, vĩnh viễn trong cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ còn có thể gặp lại một lần nào nữa. Nhắc đến, nghĩ đến, nhớ đến cũng chỉ là kỉ niệm nhưng chẳng thể nào phai. Nàng đã mang đến cho tôi người yêu thứ hai khi chuyện tình thứ nhất khép lại.

Đó là một chuyện tình không dài nhưng đã để lại trong lòng tôi những vết thương đau ngọt ngào. Tôi còn nhớ rất rõ những kỉ niệm đã đi qua cùng anh. Và tất cả những kỉ niệm ấy đều có bóng dáng thân quen của Nàng. Những con đường, ngõ phố của Sài Gòn mà anh chở tôi đi qua bao lần đều có tiếng hát của Nàng ở lại. Anh hát và giới thiệu thêm cho tôi rất nhiều bài hát của Ngọc Lan mà tôi chưa từng được biết đến. Ngày ấy, anh cứ hỏi tôi: “ Sao em không viết một bài nào về Ngọc Lan ? Anh cũng muốn em viết để chờ đọc đó… Xem bài của cây Văn thế nào?” Tôi ngồi vắt vẻo sau lưng anh, một dòng suy nghĩ chạy qua: “Viết về Ngọc Lan thì với tôi đâu có điều gì vui để mà viết, vì kỉ niệm gắn liền với Nàng chỉ toàn là kỉ niệm buồn mà buồn thì tôi đâu muốn nhắc đến. Nhưng lần này tôi sẽ viết, viết một bài tặng Nàng, tặng tôi và tặng Anh vì chẳng phải tôi đang có một niềm vui hiện hữu bên cạnh mình ngay lúc này đấy sao. Đó là Anh – Anh là niềm vui sống hiện tại của tôi mà.” Những suy nghĩ đó khiến tối muốn viết về Nàng lắm… Thế nhưng, tôi chẳng thể viết được vì quá bận rộn cho đến lúc tôi có thời gian thì anh đã đột ngột rời bỏ tôi đi trong một ngày buồn. Thế là hết những tháng ngày mơ mộng. Tôi trải qua những tháng ngày bệnh tật, nghỉ việc và buồn bã ở phố núi quê tôi. Cho tới giờ tôi vẫn hay gọi đó là tháng ngày “tôi bị đời bỏ quên”; vì chưa bao giờ tôi cảm nhận ngày dài và buồn bã như thế.

Tháng ngày cứ trôi đi nhưng kỉ niệm thì cứ mãi ở lại, có lẽ vì vậy mà bất kể lúc nào nghe Nàng hát thì trong tôi chẳng thể nào để kỉ niệm thôi ùa về. Vì không muốn mãi ngủ mê trong vùng kỉ niệm đã quá cũ mà có tháng ngày dài tôi khướt từ tất cả những gì thuộc về Nàng. Tiếng hát của Nàng. Hình ảnh của Nàng. Tôi để bám bụi phủ mờ trong tâm hồn rêu phong cổ kính…

Cho đến mãi hôm nay, Nàng đánh thức tôi dậy. Nàng mang đến bên tôi một Ngọc Lan hình hài, xương thịt. Tạo hóa đã bất công khi không cho anh làm một người đàn ông hoàn hảo nhưng anh đã mang đến cho tôi một tình yêu hoàn hảo. Anh đến bên tôi như một tia nắng xóa tan màn đêm u tối và sởi ấm con tim của tôi ấm áp. Chính tình yêu nơi anh đã giúp tôi vui sống trở lại và tôi không còn cảm thấy tháng ngày dài mệt mỏi nữa. Mỗi lần ở bên cạnh anh, tôi chỉ muốn thời gian ngưng lại đừng trôi nữa để tôi và anh có thêm tháng ngày mà yêu thương nhau.

Tôi cám ơn Nàng, vì chính Nàng đã mang đến bên tôi một người yêu mang tên Ngọc Lan. Để tôi có được niềm vui nhân đôi khi nghĩ về Nàng, nghĩ về Ngọc Lan, Để thêm một lần nữa, tôi tin, tin rằng Ngọc Lan là định mệnh của cuộc đời tôi!

Phương Thảo
8 giờ 25 phút, 28. 12. 2014

3 Comments

  1. Cám ơn chị Thảo đã chia sẻ bài viết thật cảm động. Đã là người hâm mộ tiếng hát Ngọc Lan, thì ít nhiều cũng có một vài kỉ niệm về mối tình khó phai nào đó phải không chị?
    Nhân đây Vicki cũng gửi lời mừng sinh nhật đến cô Ngọc Lan. Hy vọng trên cao, cô cũng nghe được lời chúc từ tất cả những người yêu mến cô trong ngày hôm nay.
    Hôn cô!

    Comment by vickinguyen1990 — 12/28/2014 @ 10:58 am
  2. Cảm ơn Thảo và chúc mừng cô giáo. Hôm nào “ra mắt” nha.

    Comment by myall — 12/28/2014 @ 11:21 am
  3. Chị Thảo chia sẻ bài viết, An thấy cảm động nên đăng lên đây, chứ chị Thảo không có làm thành viên trong I love Ngoc Lan.

    Comment by condautienghatrudoi — 12/28/2014 @ 12:50 pm