I Love Ngoc Lan

Thư gởi chị 25 năm sau

TN đến gần, cúi xuống, nhìn chăm chú cái thùng đựng gạo, rồi thảng thốt bật lên :
– Sao còn nhiều quá vậy ? Chưa kịp ăn bao nhiêu mà đã đi rồi, tiếc quá.

Giấc chiêm bao chỉ ngắn ngủi vậy, nhưng chưa đựng thật nhiều nuối tiếc.
_____________________________________________

Thưa chị,

Năm đó em còn trẻ lắm, thậm chí trẻ con nữa chị à, em thư cho chị hai trang đầy, nhờ Mợ em, đi xe điện đến tận Paris quận 13, phố Tàu để gởi thư cho chị qua một trung tâm băng nhạc. Em còn nhớ là em chờ tin chị rất lâu, em chờ mãi thôi.

Cái thời ấy, chị còn nhớ không, chỉ thư tay và thư tay thôi, không có internet, mạng xã hội gì cả. Muốn đến gần với chị thì cứ liều mà viết, rồi mòn moỉ chờ. Không như bây giờ, thời đại của thông tin có khác : nào là website, nào là facebook rồi Twitter !

Cái thời ấy, chị còn nhớ không, Ngọc Lan là cả một huyền thoại, ít ra đối với em, huyền thoại của chị là cái đẹp, cái đáng yêu, cái ngọt ngào, cái mỏng manh, rất gần và rất xa. Không cần hình ảnh nhiều, chỉ cần nghe giọng hát, câu hát, cách nhả chữ, cách ngân, cách lấy hơi khi chuyển câu nhạc, cách lên cao, xuống trầm, là đủ đi vào tâm hồn, vào cái nỗi niềm sâu xa của người đang hát, của người đang nghe. Nghe chị là rời bỏ thực tại, buông lơi hết những muộn phiền của cuộc sống, để bước vào một thế giới khác và cứ thế mà lang thang trong cõi mộng du. Nghe là quên, không nghe là nhớ. Người bạn tri ân là chị : hiện hữu và gần gũi.

Chị D. 1990 sang Mỹ. Em nhắn nhủ : “Chị gửi dùm em lá thư này cho chị Lan”. Chị D. hứa : “Em an tâm, cái gì chị hứa thì chị làm. Em sẽ co’ tin của chị Lan”. Vài tháng sau, em đã nhận thư trả lời của chị. Em còn nhớ cái cảm giác của em lúc đó. Tấm hình chị, em mang theo người, em giữ gìn thật kỹ: chị của em, chị yêu của em đã ký tặng em tấm hình ấy. Gương mặt chị buồn, mắt viền đen nhìn vào một cõi xa xôi nào đó. Em lo. Chị đang nghĩ gì thế ? Chị có vui không ? Cuộc sống chị thế nào ? Sức khỏe chị ra sao ?

Em cảm ơn chị D tíu tít, đã giúp em trong cuộc tìm kiếm Ngọc Lan.

Em không nhớ năm nào nữa, em được tin sét đánh : chị D. bị bắn chết. Rồi. Hết. Em mất một người bạn. Không, em mất hai người bạn, hai người chị. Tay trắng. Tay không.

Năm tháng trôi…

Paris 1997 : em lang thang ở khu 13. Trường Đaị Học đối diện khu người Việt. Nghỉ trưa giữa các giờ học, em chạy ra Trung Tâm Thúy Nga, canh chừng CD mới của ca sĩ Ngọc Lan.

1997-1998. Em vẫn không thấy gì. Nơi có tên ca sĩ Ngọc Lan – chỉ vỏn vẹn vài CD cũ. Có lẽ CD ra mắt ở Mỹ nhưng không nhập sang Pháp ? Vẫn tìm kiếm hình bóng chị, em lật vội một tờ báo Âm Nhạc, ở một tiệm bán CD gần đó. Giật mình phát hiện trang viết giành cho chị – Ngọc Lan và sự vắng bóng, Ngọc Lan và tình trạng sức khỏe… Em nhớ rồi, trang báo màu đen, chữ trắng. Em ôm trang báo vào lòng. Chị đi đâu ? Sao giờ em mới có tin ?

Hai CD mới được một người bạn ở Mỹ gởi sang tặng em, hai CD cuối cùng của chị : “Em vẫn cần anh” và “Ta say”. Nghe là khóc. Không biết tại sao. Lúc đó, chị vẫn còn trên cõi trần này, tại sao em khóc ? Giọng chị có gì hơi lạ. Hay là em ? Em xa chị lâu quá, nên không còn nhận ra chị ngày xưa nữa ? Có gì đó thay đổi trong giọng hát của chị. Em thay đổi hay chị thay đổi ?

2001 : em sang Mỹ thăm gia đình. Chị mất thật rồi. Em sang Mỹ vào tháng 4, chưa đầy một tháng sau ngày chị ra đi. Em tiếc. Em vẫn muốn sang đây để gặp chị. Giờ thì trễ rồi. Bao giờ em cũng đến trễ. Em ghét em. Ghét cái sự “đến trễ” ấy. Hôm chia tay vĩnh biệt người yêu 10 năm ở phi trường, anh nhét vào tay : “Vĩnh biệt tình anh”, CD cuối cùng của chị. Hôm đó’ trời LA tối sầm lại. Em bay về Paris. Em khóc suốt chuyến bay.

Ngày hôm nay nghĩ lại, em vẫn còn ấm ức cho chuyến đi năm 2001.
Nếu em trở lại, chỉ mong đến thăm chị, ngồi hàng giờ với chị và hồi tưởng.

28/12/2014. Em muốn viết gởi đến chị 58 ngọn nến và lời chúc. Nhưng em nghẹn lời. Em xin lỗi chị, em vẫn nhớ đến chị luôn.

Ngọc Lan – Huyền thoại của đời em.

Viết để tưởng nhớ ngày chị đến với em.
Viết để tưởng nhớ ngày chị ra đi.

Paris, 05/02/2015

4 Comments

  1. Chị Annie viết hay quá! Rất chân thành và tràn đầy tình cảm.
    Tự nhiên nước mắt em rưng rưng….

    Comment by minhkhue_8888 — 3/5/2015 @ 10:04 pm
  2. Tiếng hát ngỡ đã quên nhưng vẫn luôn hiện hữu!

    Comment by Happy-ghost — 3/6/2015 @ 1:25 am
  3. Trái tim ngục tù, em yêu Lan, yêu Lan đến ngàn thu…

    Comment by Mai Ngan Khanh — 4/11/2018 @ 1:21 am
  4. Bài viết của bạn làm mình thấy cái outline cho một cuốn phim ngắn chừng 15 phút.
    Cám ơn Annie.

    Comment by Vi — 2/2/2020 @ 12:16 am