I Love Ngoc Lan

Cô Lan và tuổi thơ con

| iLoveNgocLan

6-3-2020

Ngày hôm nay chúng ta nói nhiều về con số 19 năm, bằng tất cả lòng thương tiếc, mến mộ, xót xa và cả tự hào. Thời gian trôi chẳng chờ đợi một ai, rồi cái cột mốc 19 năm ấy sẽ thay bằng 20, 30, 50 năm sau. Duy chỉ có 1 điều mãi chẳng thể nào xóa mờ được, đó là tình yêu dành cho cô, cho giọng hát đã làm nên những bản tình ca bất hủ.

Xin phép được gọi Ngọc Lan là cô, vì tính ra cái quãng thời gian 19 năm cô rời bỏ nhân gian, nó còn dài hơn cả nửa cuộc đời mà con đang đi. Những “đứa trẻ” ở lứa tuổi 24 như con, còn trưa nếm trải hết cái cay đắng ngọt bùi của cuộc đời, nhưng lại trót say đắm giọng ca của cô, biết rằng chưa hiểu hết từng tâm tư cô đặt vào, nhưng cô ơi, tình yêu nào có lý do, chỉ biết rằng 1 đêm mưa não nề, phố khuya vang lên bài hát của nữ Danh ca quá cố Ngọc Lan, nó hay mà xót xa quá cô ạ.

Âu cũng là cái duyên, con biết đến cô ở cái thời lên 6 tuổi. Trong ký ức còn non nớt ấy, con chẳng biết cô là ai, từ đâu đến, chỉ xem cô qua 1 đoạn phim ghi lại lễ tang của cô. Lại phải nhắc đến chú Kelvin Khoa—chồng của cô. Chú Khoa là người Quy Nhơn, Bình Định. Chú Khoa là bạn rất thân với dì Út của con. Năm đó là năm 2002, một năm sau ngày mất của cô. Chú Khoa có về nước, lái xe cả 1 quãng đường 90km từ thành phố Quy Nhơn về Bồng Sơn (nhà dì út con) để thăm gia đình dì. Thật sự con đã cố gắng rất nhiều để nhớ lại cái ngày hôm đó, nhưng kí ức thật sự không rõ ràng. Chỉ biết chú Khoa lúc đó dáng người hơi to con, da chú trắng, giọng nói rất nhẹ và từ tốn. Chú ngồi lại nói chuyện rất lâu, gửi tặng gia đình 1 vài hình ảnh về lễ tang của cô. Chiếc hộp đựng trong vỏ nhựa dẻo, có 2 ngăn. 1 ngăn là chiếc CD về lễ tang, ngăn còn lại là CD ghi lại những bản nhạc bất hũ của cô. Mặt trước in hình chân dung của cô, mặt sau in hình cô ngồi ôm chú cừu nhỏ với suối tóc bồng bền. Một điều rất tiếc là sau đợt chuyển nhà, con đã làm thất lạc mất chiếc CD đó. Đây là điều con nuối tiếc và ân hận nhất mỗi khi nhắc về cô.

Chú Khoa có 1 người anh rể ở chung huyện với con, nhà anh rể chú có 1 quán cơm rất lâu đời và nổi tiếng. Cô chú anh chị có dịp ghé qua mảnh đất Bồng Sơn – Bình Định hãy hỏi thăm quán cơm Lưu Ý, ai ai cũng biết. Từ dạo đó chú Khoa hầu như không về quê nữa, gia đình con cũng mất liên lạc với chú. Nghe dì con nói, chú đã có gia đình mới, vợ chú hiện tại là 1 người phụ nữ có gia cảnh khó khăn, cách quê con 30km, là người chịu thương chịu khó, được gia đình chú mai mối và ủng hộ, nên tiến tới hôn nhân, giờ đã theo chú định cư ở bển.

Một vài kỷ niệm mà con còn nhớ được về chú Khoa, cầu nối đưa con đến sự mến mộ và trân quý cô Ngọc Lan. Người thì đã ra đi, nỗi nhớ thương thì năm nào cũng kể chẳng hết. Đôi khi, cứ nghĩ rằng việc cô tạm biệt tất cả quá sớm, nghĩ tích cực lại hay. Chúng ta sẽ không phải nhìn thấy lúc cô già đi, chúng ta sẽ không phải đau lòng khi chẳng may một ngày nào đó ở cái tuổi xế chiều cô mất đi giọng hát. Hãy cứ để hình ảnh của cô mãi là 1 danh ca kiều diễm, sang trọng với giọng hát thiên thần.

Sài Gòn 6-3-2020, viết cho cô Lan, cho chú Khoa, và cho những ký ức đẹp đẽ nhất của tuổi thơ con!

Theo: Long Hổ Đinh, Ngọc Lan Fan Club

No Comments

Leave a comment