I Love Ngoc Lan

December 28, 2020

Cơn bão phía bắc kéo về từ nửa đêm qua làm mưa lê thê suốt ngày hôm nay, thứ Hai 28 tháng 12. Khi chạy xe trên xa lộ, trước mặt tôi mịt mù xám ngắt. Tôi không thấy gì ngoài ánh đèn sau của những chiếc xe phía trước. Những cụm đèn tròn màu đỏ như mắt của hàng trăm con quái vật đang di động trong màn mưa dầy đặc hãi hùng. Mưa đập ầm ĩ trên mui xe làm Cinnamon sợ hãi, nó kêu meo meo liên tục và trốn dưới gầm ghế. Mới hơn 4 giờ mà trời tối qua rồi. Tôi biết mình sẽ không kịp đến nghĩa trang chiều nay. Bó hoa nằm bên cạnh nhìn tôi trách móc. Sao lúc nào Thảo cũng thế nhỉ? Hấp tấp, vội vã mà vẫn trễ tràng, thiếu sót.
Tôi sẽ không có dịp ra thăm chị Ngọc Lan cho đến thứ Hai tuần tới. Ngày mừng Sinh Nhật của chị khi đó sẽ qua như năm 2020 sẽ kết thúc. Bó hoa cũng sẽ nằm chết úa trong xe.
Ở đây cần mưa lắm. Nhưng tại sao chỉ mưa có một ngày hôm nay? sao không mưa hôm qua, ngày mai hay những ngày sắp tới? Tôi còn biết làm sao.
Nhớ đến chị nhiều hôm nay, dù nắng hay mưa.

No Comments

Leave a comment