I Love Ngoc Lan

Như anh đã yêu em…

| BenLai

“Nếu mai lỡ mình chẳng về chung lối
Nếu mai đường đời đôi ngả, mỗi người về một phương
Những ước mơ, em xin trả cho gió cuốn tan theo, cho mây lấp cuộc đời,…

Giữ cho em những kỷ niệm đẹp thần tiên muôn thuở,
Ngày mình cùng dìu bước trên ngõ nhỏ quanh co.
Anh có nghe gì không?
Tiếng suối reo róc rách như nhắc nhở chuyện đôi mình…
Kỷ niệm giờ đã xa bay, nhưng âm thanh còn vọng lại đâu đây…”

“Từ những chia ly vụn vỡ con tim
Từ những khắc khoải ngày tháng đợi mong, có làm lòng chúng mình đổi thay?
Yêu nhau một lần, nhớ nhau trọn đời!
Thương những kỷ niệm của ngày tháng qua…

Xin trả lại em những mộng ước xa vời tầm tay,
Xin trả lại em ánh mắt, nụ cười,…
Anh chỉ xin giữ lại những kỷ niệm, âm thanh của một thời để nhớ, của một thuở đã yêu
Vun trồng hạnh phúc giữa trời hoa muôn màu rực rỡ.
Ở đó không có chia lìa, ngăn cách…”

(Trích lời bạt do Ký giả Trần Đình Bình viết).

Ngày 06 tháng 3 năm 2001, nếu một đứa trẻ được sinh ra, thì hôm nay, đứa bé ấy đã trở thành một cậu trai trẻ, một cô thiếu nữ xinh đẹp, căng tràn nhựa sống, với những hoài bão lớn lao về đường đời. Và chắc hẳn, con tim mỏng manh ấy đã đôi lần rung lên vì những dở dang, mật ngọt của tình yêu, cảm xúc…

Với những người yêu thương Ngọc Lan, những người biết đến và đã từng sinh hoạt trong ngôi nhà chung này, ngày đó, chúng ta đã là cậu trai trẻ ấy, cô thiếu nữ ấy: hồn nhiên, nhiệt huyết, cũng thổn thức con tim, cũng sống bằng tất cả sức sống của một đóa hoa đương thời xuân xanh rực rỡ…

20 năm cứ như thế trôi qua, như một cơn gió thoảng…

Giờ đây, thoáng chốc nhìn lại, đóa hoa ấy đã xếp cánh vào thu, chiều hôm trong căn gác nhỏ, ngồi ôm tóc dài, “chập chờn lau trắng trong tay…”

Nhưng “yêu nhau một lần, nhớ nhau trọn đời”. Thời gian luôn có thể đong đếm, đo lường hành vi, sự kiện, sự việc; nhưng với cảm xúc, thời gian có còn giữ được quyền năng của mình?

Ngọc Lan đã không còn hiện diện bên chúng ta tròn 20 năm…

Và sau ngần ấy năm bôn ba bão tố, “có làm lòng chúng mình đổi thay?”. Có ai đó trong chúng ta, có khi nào, đã thôi không còn yêu và nhớ Ngọc Lan?

“Xin trả lại em những mộng ước xa vời tầm tay, xin trả lại em ánh mắt, nụ cười,…
Anh chỉ xin giữ lại những kỷ niệm, âm thanh của một thời để nhớ, của một thuở đã yêu.”
Như anh đã yêu em…
Như ta đã yêu nhau…

Thương những kỷ niệm của ngày tháng qua…
Thương những mộng ước, buồn vui một thời tuổi trẻ…
20 năm thênh thang nỗi nhớ…

NGƯỜI NGỠ ĐÃ XA XĂM, NHƯNG NGƯỜI VẪN QUANH ĐÂY…

– In memory of Ngọc Lan I’ve loved (March 6th, 2001-2021).

2 Comments

  1. https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=4997430600327399&id=100001815267544

    Comment by Nick Phan — 3/6/2021 @ 8:29 pm
  2. Love

    Comment by Thao — 3/10/2021 @ 12:48 am

Leave a comment