I Love Ngoc Lan

Khi tiếng hát ngừng nơi dấu lặng

Nguyễn Linh Quang, một nhà văn, nhà thơ hiện đang sống và làm việc tại Paris, khi đọc lá thư tôi viết gởi Ngọc Lan để tưởng nhớ ngày chị ra đi, đã nhận xét : “Bài viết cảm động lắm, đúng là tâm tình của em gái dành cho chị lớn, chứ không phải của fan dành cho star. Anh thích tiếng hát buồn và mỏng manh của NL, nhất là trong loạt ca khúc Pháp chuyển sang lời Việt (Tombe la neige, Et si tu n’existais pas…)”

Nhân tiện, anh gởi tôi đọc bài thơ anh sáng tác, để tưởng nhớ sự ra đi của Ngọc Lan. Đối với tôi, nó đã nói lên được cái nuối tiếc lớn lao : “một ánh sáng”, “một tiếng hát” đã biến đi ; “một ánh đèn màu” đã chuyển sắc.

Bài thơ này đã được đăng trên “Thế Kỷ 21” năm 2001 sau khi Ngọc Lan và Trịnh Công Sơn qua đời.

_____________________________

Khi tiếng hát đi vào lòng đất
Mùa đông dài ẩn náu sau lưng
Bỗng cất giọng hú dài thống thiết
Quấn vòng tang cả dải núi rừng.

Khi ánh sáng đi vào bóng tối
Người con gái xoã tóc gối lưng
Người con trai ôm đàn ngồi khóc
Đêm phủ đen từng vạt cây rừng.

Khi tiếng nói đi vào cõi trống
Từng nụ cười ngần ngại quay lưng
Chỉ nỗi nhớ giật con mắt trái
Nhắc mùa thu phủ lá cuối rừng.

Khi tiếng hát ngừng nơi dấu lặng
Ánh đèn màu chuyển trắng rưng rưng…

Choisy-le-Roi 25.03.01
Nguyễn Linh Quang

Comments Off on Khi tiếng hát ngừng nơi dấu lặng

Thư gởi chị 25 năm sau

TN đến gần, cúi xuống, nhìn chăm chú cái thùng đựng gạo, rồi thảng thốt bật lên :
– Sao còn nhiều quá vậy ? Chưa kịp ăn bao nhiêu mà đã đi rồi, tiếc quá.

Giấc chiêm bao chỉ ngắn ngủi vậy, nhưng chưa đựng thật nhiều nuối tiếc.
_____________________________________________

Thưa chị,

Năm đó em còn trẻ lắm, thậm chí trẻ con nữa chị à, em thư cho chị hai trang đầy, nhờ Mợ em, đi xe điện đến tận Paris quận 13, phố Tàu để gởi thư cho chị qua một trung tâm băng nhạc. Em còn nhớ là em chờ tin chị rất lâu, em chờ mãi thôi.

Cái thời ấy, chị còn nhớ không, chỉ thư tay và thư tay thôi, không có internet, mạng xã hội gì cả. Muốn đến gần với chị thì cứ liều mà viết, rồi mòn moỉ chờ. Không như bây giờ, thời đại của thông tin có khác : nào là website, nào là facebook rồi Twitter !

Cái thời ấy, chị còn nhớ không, Ngọc Lan là cả một huyền thoại, ít ra đối với em, huyền thoại của chị là cái đẹp, cái đáng yêu, cái ngọt ngào, cái mỏng manh, rất gần và rất xa. Không cần hình ảnh nhiều, chỉ cần nghe giọng hát, câu hát, cách nhả chữ, cách ngân, cách lấy hơi khi chuyển câu nhạc, cách lên cao, xuống trầm, là đủ đi vào tâm hồn, vào cái nỗi niềm sâu xa của người đang hát, của người đang nghe. Nghe chị là rời bỏ thực tại, buông lơi hết những muộn phiền của cuộc sống, để bước vào một thế giới khác và cứ thế mà lang thang trong cõi mộng du. Nghe là quên, không nghe là nhớ. Người bạn tri ân là chị : hiện hữu và gần gũi.

Chị D. 1990 sang Mỹ. Em nhắn nhủ : “Chị gửi dùm em lá thư này cho chị Lan”. Chị D. hứa : “Em an tâm, cái gì chị hứa thì chị làm. Em sẽ co’ tin của chị Lan”. Vài tháng sau, em đã nhận thư trả lời của chị. Em còn nhớ cái cảm giác của em lúc đó. Tấm hình chị, em mang theo người, em giữ gìn thật kỹ: chị của em, chị yêu của em đã ký tặng em tấm hình ấy. Gương mặt chị buồn, mắt viền đen nhìn vào một cõi xa xôi nào đó. Em lo. Chị đang nghĩ gì thế ? Chị có vui không ? Cuộc sống chị thế nào ? Sức khỏe chị ra sao ?

Em cảm ơn chị D tíu tít, đã giúp em trong cuộc tìm kiếm Ngọc Lan.

Em không nhớ năm nào nữa, em được tin sét đánh : chị D. bị bắn chết. Rồi. Hết. Em mất một người bạn. Không, em mất hai người bạn, hai người chị. Tay trắng. Tay không.

Năm tháng trôi…

Paris 1997 : em lang thang ở khu 13. Trường Đaị Học đối diện khu người Việt. Nghỉ trưa giữa các giờ học, em chạy ra Trung Tâm Thúy Nga, canh chừng CD mới của ca sĩ Ngọc Lan.

1997-1998. Em vẫn không thấy gì. Nơi có tên ca sĩ Ngọc Lan – chỉ vỏn vẹn vài CD cũ. Có lẽ CD ra mắt ở Mỹ nhưng không nhập sang Pháp ? Vẫn tìm kiếm hình bóng chị, em lật vội một tờ báo Âm Nhạc, ở một tiệm bán CD gần đó. Giật mình phát hiện trang viết giành cho chị – Ngọc Lan và sự vắng bóng, Ngọc Lan và tình trạng sức khỏe… Em nhớ rồi, trang báo màu đen, chữ trắng. Em ôm trang báo vào lòng. Chị đi đâu ? Sao giờ em mới có tin ?

Hai CD mới được một người bạn ở Mỹ gởi sang tặng em, hai CD cuối cùng của chị : “Em vẫn cần anh” và “Ta say”. Nghe là khóc. Không biết tại sao. Lúc đó, chị vẫn còn trên cõi trần này, tại sao em khóc ? Giọng chị có gì hơi lạ. Hay là em ? Em xa chị lâu quá, nên không còn nhận ra chị ngày xưa nữa ? Có gì đó thay đổi trong giọng hát của chị. Em thay đổi hay chị thay đổi ?

2001 : em sang Mỹ thăm gia đình. Chị mất thật rồi. Em sang Mỹ vào tháng 4, chưa đầy một tháng sau ngày chị ra đi. Em tiếc. Em vẫn muốn sang đây để gặp chị. Giờ thì trễ rồi. Bao giờ em cũng đến trễ. Em ghét em. Ghét cái sự “đến trễ” ấy. Hôm chia tay vĩnh biệt người yêu 10 năm ở phi trường, anh nhét vào tay : “Vĩnh biệt tình anh”, CD cuối cùng của chị. Hôm đó’ trời LA tối sầm lại. Em bay về Paris. Em khóc suốt chuyến bay.

Ngày hôm nay nghĩ lại, em vẫn còn ấm ức cho chuyến đi năm 2001.
Nếu em trở lại, chỉ mong đến thăm chị, ngồi hàng giờ với chị và hồi tưởng.

28/12/2014. Em muốn viết gởi đến chị 58 ngọn nến và lời chúc. Nhưng em nghẹn lời. Em xin lỗi chị, em vẫn nhớ đến chị luôn.

Ngọc Lan – Huyền thoại của đời em.

Viết để tưởng nhớ ngày chị đến với em.
Viết để tưởng nhớ ngày chị ra đi.

Paris, 05/02/2015

Những mảnh chuyện vặt – MELBOURNE 1990 (tiếp)

| Annie

Nó ngồi cầm tờ báo có chữ ký của Nàng mà hắn mang lại : nét ký thật mãnh liệt, đầy nghị lực, đầy nghệ sĩ. Nó ôm chữ ký vào người, đầy thương yêu. Nàng đó, Nàng thật đó, sau bao nhiêu năm chờ đợi.

Hắn vẫn lúc ẩn lúc hiện. Mỗi lần hắn xuất hiện, bao giờ cũng mang theo chút gì về Nàng : một CD Ngoc Lan mới, một tờ báo với ít hình ảnh của Nàng. Gì cũng được. Chỉ cần biết Nàng vẫn còn đó, ở một nơi nào đó, hay một phương trời nào đó là đủ mang lại bình an cho nó. Hắn đó, nhưng nó vẫn không thấy hắn. Chỉ thấy Nàng quá hắn mà thôi.

–         Em có biết là thần tượng của anh là Tuấn Ngọc không ? Vậy mình thành Tuấn Ngọc Lan đi em.

Nó cười, trả lời ngay :

–         Vậy anh có CD nào của Tuấn Ngọc hát với Ngọc Lan không anh ?

Hắn lại xuất hiện mấy ngày sau đó với một CD Tuấn Ngọc – Ngọc Lan. Hắn hãnh diện đến thấy tội. Hãnh diện vì ở tuổi của hắn, ở địa vị của hắn, mọi thứ đối với hắn đều dễ dàng. Chỉ có cô bé là gặp hắn nhưng vẫn không biết hắn, nhìn hắn mà vẫn không thấy hắn…

Mấy năm sau, hắn rút lui vào hậu trường, sau bao nhiêu thư từ và điện thoại, bao nhiêu CD và hình ảnh về Nàng, bao nhiêu công sức gầy dựng để mang Nàng đến với nó.

Để an ủi hắn, nó viết vài hàng : “Anh đừng buồn. Anh đã có Tuấn Ngọc. Em thì Ngọc Lan. Và cuộc đời mình cứ thế, cứ thế… Cảm ơn anh.”

Những mảnh chuyện vặt

| Annie

MELBOURNE 1990
Đêm dạ vũ Ngọc Lan ở Melbourne, hắn xếp hàng, chen lẫn giữa bao người để đến gần nàng và nài nỉ xin một chữ ký. Tay cầm cây Bic den, nàng quẹt vội trên tờ báo quảng cáo chương trình đêm ấy hai chữ Ngoc-Lan.

Cô bé chờ đợi sự quay về của hắn. Vừa thấy hắn xuất hiện ở ngưỡng cửa, đã nhảy tâng lên.

– Sao anh, sao anh ?

Nghếch cái mặt hãnh diện lên, hắn pha’n một câu :

– Cũng bình thường thôi !

Cô bé thâ’t vọng.

– Kể thêm đi anh

Hắn bảo :

– Đi cơm tối với anh, rồi anh kể cho nghe.

Cô bé ngoan ngoãn đi theo.

Vừa ngồi xuống bàn ăn, hắn đã muốn nắm tay cô bé, nhưng nó rụt nhanh tay lại.

Hắn thì thào :

– Anh nhớ em

Cô bé lì lợm hỏi tiếp

– Ngọc Lan ra sao anh ?

Hắn trả lời nhát gừng :

– Nhỏ xíu, như em vậy. Không chừng nhỏ hơn. Mang giày cao cả tấc !

Hắn thêm :

– Em cơm tối với anh một lần nữa, anh có quà của Ngọc Lan cho em.

Nó gật gù đồng ý.

Lần cơm tối thứ hai, hắn mang lại cho nó một tấm Affiche thật to, to hơn cả nó nữa : Nàng đứng đó, bắt chéo chân, quần da sát và áo khoát da màu đen, đôi bông tai là hai khoeng tròn, giữa ôi thôi là tóc.

Bữa ăn tối rồi cũng qua mau, và nó cũng chẳng biết gì thêm.

Hắn về rồi, nó tức tưởi nghĩ: cái gì mà nó không làm để có được một chút gì về Nàng. Hạnh phúc đơn giản là thế.

Cao hơn cả trên mây

Thằng bé được 3 tuổi đúng. Vừa đi học về, nghe tiếng chị hát, đặt cái cặp xuống, liền hỏi :

– Ngọc Lan phải không mẹ ?

– Nàng đó con

– Mẹ, mình đi gặp Ngọc Lan được không mẹ ?

– À, Ngọc Lan đi rồi con, đi xa lắm

– Thì mình đi máy bay

– Xa lắm, đi máy bay cũng không tới được con

– Vậy nhà Ngọc Lan ở đâu ?

– Con nhìn đám mây kia, xa và cao hơn cả trên mây kia.

Chiều chiều nó lại nhìn đám mây trôi, rồi thủ thỉ một mình : “cao hơn cả trên mây. Đi máy bay cũng không tới”.

Paris – 17/04/2014

 

Rêveries / Mo*

Xin loi minh viet tieng Phap, no’ den tu ben trong tim. Khong viet tieng Viet duoc vi khong bo? dâ’u duoc. Mong cac ban thong cam.

_______________________________________________________________________________

Cette petite fille là, elle avait emporté avec elle à l’âge de 13-14 ans le secret de son amie – la petite voix douce – qu’elle mettait dans son sac à dos, dans sa valise à chaque voyage, à chaque vacance.

Da Lat, une ville de rêve en haut de la montagne. On fuit la chaleur et la pollution de Saigon, à la recherche d’un peu de fraîcheur et de couleur verte en haut de la colline. Ici, les couleurs se marient bien, même les couleurs les plus contrastées : le rouge des fleurs avec le vert des sapins, le marron de la terre mouillée et le rouge des vêtements des vendeurs sur le marché. Et parmi tout ce mélange, une petite fille qui apprend à grandir. Elle rêvait de la douceur des nuits étoilées, de l’odeur agréable du sapin dans le vent brisé du matin.

Dans le bus, à l’hôtel, à la tombée de la nuit ou au petit matin, cette voix “magique” l’accompagne. C’est sa sœur de cœur, sa jumelle, sa confidence, son “coin” de rêveries. Le bus arpentait les côtes dangereuses de la montagne. La voix chante “Coi da’ xanh rêu”. On y voit dans et à travers sa douceur profonde quelque part cette fragilité : le trou noir mystérieux aux bords des côtes montagneuses. Oui la voix c’est elle, c’est Lan et sans Lan à la fois, se détache, légère, virevolte… Elle donne à rêver, elle permet toutes les imageries possibles : car elle est et par la musique. Elle est Musique par elle-même. Lan était au Vietnam, dans le bus, à la belle étoile, en haut de la montagne, sur un brin de fougère, dans la petite fleur jaune au bord de la route, dans le vent qui souffle, dans l’eau de la rivière, dans sa petite poche, dans son petit sommeil…

Et puis, la fille grandit, et Lan ? Où est-elle ? Elle l’a peut-être perdue de trace.

Puis un jour, on l’annonce que Lan est partie, mais partie où ? Depuis quand ? Comment ?

Comme si elle avait perdu le fil qui la menait à elle. Le trou noir. Elle a revu le trou noir de son enfance, si menaçant. Pourvu que le bus tienne bon, et que la voix ne disparaisse. Elle cherche dans sa poche, une fleur, le Pissenlit. Oui ça lui revient, le Pissenlit que son fils réclame à chaque fois en le montrant derrière la barrière. “Maman, je le veux”. “Laisse le vivre, chéri” – réponds-je.  Le Pissenlit de l’autre côté de la barrière, si joli et il me rappelle d’Elle, surtout Elle dans le paysage de Da Lat, avec tout son romantisme. Si petit, si fragile, le Pissenlit se fond dans le paysage, et en même temps fait ressortir sa beauté simple et originale.

Elle aperçoit d’un coup ce vide. Comment a-t-elle pu vivre sans penser à Lan pendant toutes ces années ? Alors qu’elle était là quelque part en train de souffrir ? N’est-ce pas qu’en grandissant, on ne prend plus de temps pour rêver ?

Aujourd’hui, elle relit la petite lettre qu’elle lui avait postée vingt ans auparavant. Une lettre parmi d’autres que Lan avait gardées dans ses affaires personnelles. Chaque nuit les souvenirs qu’elle avait partagés secrètement avec Lan reviennent la chérir longuement. Que le jour arrive tardivement, pour que le rêve reste.

Dédicace à Ngoc Lan – Poème du jour

Sous le pont

Coule la Seine

Les jours passent

Les souvenirs s’en vont

Je demeure

Je m’en souviens

Cette voix – Ce visage

La vie qui en découle

Je demeure

Mes pensées aussi restent

Pour Elle

Elle, loin de ce monde

Sans nous atteindre

Pour Elle

Pour l’éternel.

Composé ce jour 31/12/13 pour chi Lan, avec tout l’amour que je lui dois.

Nhớ Lan

Mắt Lan cười
Mắt Lan khóc
Mắt Lan buồn
Mênh mông
Cánh Lan gầy
Cành Lan tơ
Lung lay
Theo gió
Nhớ Lan nhiều
Mơ cùng Lan
Bay cùng mây
Mưa đã qua
Ngày lại sáng
Lan ơi.

Comments Off on Nhớ Lan

28 thang 12

Tuong nho den chi Lan ngay hom nay.

Van nghe nhu vang vang dau day mot giong hat ngot ngao bao nhieu nam ve truoc.

 

Comments Off on 28 thang 12

20 nam tro lai

Hom nay moi co’ can dam viet cho chi mot lan nua, gan 20 nam roi.

Nho hom do’, troi Da Lat lanh lanh, mot cô bé duoc me dan di nghi hè, mang vôi theo trong it hanh ly mot bang cassette Ngoc Lan hat “Coi da xanh rêu”, bat ca xe bus deu nghe. Luc do’, Ngoc Lan chua duoc nhieu nguoi biet den. Khi buoc xuong xe, va tro ve khach san, cô bé chot phat hien minh da de quen cuon bang cassette do’ tren xe, nen kho’c tuc tuoi. Thoi do’, di xe do, tai xê’ vua la’i xe, vua ruoc khach doc duong, ngoi phai e’p sat vao ben nhung nguoi hanh khach khac.

Cung cô bé do’, suot mot thoi nghe chi, roi viet cho chi, viet het thu nay sang thu kha’c. Cung lon len voi chi.

Hom nay cô bé do’ da xa lam roi nhung ky niem tu Viet Nam. Nhung chi van con do’, du chi nhu la mot huyen thoai. Chi van quanh quan dau day, giong hat chi theo ta bat chap khong gian, xu’ so va thoi gian.

Giong chi trong vang, mot sang troi mua, troi nang, troi am u, troi tuyet roi…  Paris, den bao gio chi moi quay tro lai ?