I Love Ngoc Lan

“Sống đẹp”

 

Ngày tiếp ngày trôi qua
Đượm lại bao lắng đọng
Để mỗi ngày qua đi
Ta suy tư đôi chút
Về cuộc sống hôm nay
Về tương lai xa vời
Để rồi ngày mai đến
Ta sẽ sống tốt hơn

 

HC xin chào mọi người, đại gia đình Ngọc Lan. Hôm nay HC mượn trang nhật ký ilovengoclan để viết lên tâm sự đời tui với mọi người chút chíu, với mục đích là muốn chia sẻ suy nghĩ về cách sống… để mỗi ngày chúng ta sẽ cùng tốt đẹp hơn! Mọi người ơi… có được không? hihihii

Ngày xưa, ông bà ta có rất nhiều câu nói, câu danh ngôn, câu tục ngữ nhằm để răng đe, dạy bảo con cháu mình… với mong muốn con cháu sẽ mang những đức tính tốt để làm đẹp thêm cuộc sống này, cho nên mọi người vẫn quen gọi là “sống đẹp”, thế nhưng nhiều người hiện nay vẫn không hiểu hết được ý nghĩa của nó! Vậy “Sống đẹp là thế nào?”. Xin thưa… Tùy vào suy nghĩ của mỗi người và được cảm nhận theo nhiều cách khác nhau, nhưng dù thế nào thì nó cũng mang một ý nghĩa tốt đẹp.

Theo HC nghĩ Sống đẹp là sống có mục đích, sống có tình cảm, có lý tưởng, sống vì mọi người,… Sống đẹp là mang lại niềm vui cho người khác mà không phải vì một lợi ích cá nhân nào, cũng không phải để mọi người chú ý khen ngợi. Sống như thế chỉ với một mục đích sống tốt đẹp, giúp ích cho đời mang lại niềm vui cho mọi người. Sự trong sạch, nhân hậu, vị tha là những phẩm chất tốt đã được hình thành để tạo nên những lối sống đẹp. Nhưng khi sinh ra con người ta không thể có được nó ngay mà phải trải qua những quá trình học tập, rèn luyện để hình thành nó trong mỗi con người. Ta thường bắt gặp ở những người ta tiếp xúc… họ sẽ có nhiều cái tốt hoặc cái xấu và sẽ không có ai là hoàn toàn tốt hay hoàn toàn xấu bao giờ! Để chấp nhận được những cái tốt lẫn cái xấu của một ngừơi hẳn rất khó! nhưng ta hãy cố gắng tiếp nhận và chia sẻ những khó khăn, vất vả trong đời sống với họ. Đó là một cách để cải thiện con người mình và góp phần mang lại hạnh phúc cho mọi người. Và không ít lần trong đời sống hằng ngày ta sẽ bắt gặp rất nhiều tấm gương tốt về lối sống đẹp như:

– Chị Ngọc Lan là một ví dụ chẳng hạn, Chị đã sống rất thánh thiện, hiền lành và rất nhiệt tình với mọi người, tuy Chị ra đi quá sớm nhưng những gì đọng lại trong lòng người thân, đồng nghiệp, khán giả… về Chị thì sẽ mãi không quên vì chị đã “sống đẹp”.

– Như Nguyễn Hữu Ân đã hết lòng thăm nom, chăm sóc cho những bệnh nhân ung thư;

– Như một em học sinh vùng núi hằng ngày cõng bạn bị cụt hai chân đến trường…

– Như Trần Mai Anh đã nuôi nấng và cứu lấy bé Thiện Nhân vất vả đến thế nào?

– …. Không chỉ có thế mà ta còn thấy nó trong những câu chuyện cổ tích như Lưu Bình Dương Lễ; Người con hiếu thảo… Nhưng tiếc là ngày nay không ít người chỉ biết sống cho riêng mình, không cần quan tâm đến mọi người, như ông bà hay nói “đèn nhà ai nấy rạng”, thậm chí họ còn sẵn sàng chà đạp lên cuộc sống của người khác để kiếm lợi ích cho bản thân mình. Đó là một trong những quan niệm sai lầm về lối sống, đó là một lối sống ích kỷ và nhỏ nhen, nếu như không sớm khắc phục thì hậu quả sẽ không tốt cho thế hệ con cháu sau này, nó biến mọi người trở nên vô cảm và khi đó cuộc sống sẻ rất tẻ nhạt, buồn chán…?!

Để cho xã hội tốt đẹp hơn, trước hết ta phải làm đẹp con người đã, làm đẹp ở đây không phải là đi thẩm mỹ để làm đẹp dung nhan mà là làm đẹp nhân cách con người.Ta phải rèn luyện tính tự lập hòa đồng biết yêu thương, giúp đỡ những người xung quanh mình dù đó là một việc làm rất nhỏ. Suy nghĩ trong từng lời nói, cử chỉ sẽ giúp ta rèn luyện phẩm chất tốt đẹp hơn và “Sống đẹp” là một chuẩn mực cao nhất trong nhân cách con người đấy mọi người ạh.

Suy ngẫm: Chúng ta hãy cùng sống đẹp để chúng ta có một nụ cười thật thanh thản như Chị, để có một tâm hồn bình lặng và cuộc sống của chúng ta sẽ bình yên?!!

 

Mùa thu cho em

Khi ta nghe thấy khúc giao mùa… cũng là lúc mùa thu lại đến, một mùa thu êm ả với nhiều thay đổi của đất trời, có gió mát, có lá vàng… Tuy ở Sài Gòn không có mùa thu rõ rệt nhưng khi thấy những gian hàng bánh trung thu thì ta biết… mùa thu đã đến. Mùa thu cũng là một đề tài cảm hứng cho các văn nghệ sỹ, để họ có những tác phẩm để đời của mình. Khi nhắc đến mùa thu cũng là mùa tình yêu nhưng nó cũng là biểu tượng cho sự chia lìa tình yêu đôi lứa, những tán lá vàng rơi nói lên một mùa thu chết, mùa thu làm mất đi những ngày xuân hôm nào…

Đã trải qua bao mùa… chắc chắn trong mỗi trong chúng ta ít nhiều gì cũng có những ký ức vui buồn vào mỗi độ thu về?! và không biết Chị Ngọc Lan đã có bao nhiêu kỷ niệm trong những lần thu sang? Còn tôi hôm nay bổng nghe tiếng ca của Chị  văng vẳng đâu đây…, một âm thanh cất lên trong cõi riêng tôi…. khi giai điệu nhẹ nhàng “Mùa thu cho em” càng làm tôi lâng lâng…

Anh có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Anh có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và anh có nghe khi mùa thu tới
Mang ái ân mang tình yêu tới
Anh có nghe… nghe hồn thu nói
Mình yêu nhau nhé?

Anh có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ
Anh có hay thu về hết dấu cô liêu
Và anh có hay khi mùa thu tới
Bao trái tim vương màu xanh mới
Anh có hay? hay mùa thu tới hồn em ngất ngây…

Nắng úa dệt… mi em
Và mây xanh thay tóc rối
Nhạt môi, môi em thơm nồng
Tình yêu vương vương má hồng
Sẽ hát bài cho anh và ru anh yên giấc tối
Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi
Chờ anh, em nghe mùa thu trôi

Anh có mơ mùa thu cho ai nức nở
Anh có mơ… mơ mùa mắt ướt hoen mi
Và anh có mơ… khi mùa thu tới
Hai chúng ta sẽ cùng chung lối
Anh có mơ… mơ mùa thu ấy tình ta ngát hương

Những âm thanh, cung bậc đó đã cho tôi có một ảo tưởng rằng: Chị vẫn như hôm nào, vẫn trẻ trung xinh đẹp, vẫn đang đắm mình trong ánh mai rạng ngời cùng làn gió êm êm của mùa thu, tất cả đam mê để vào trong giai điệu mùa thu ngọt ngào… cùng hòa nhịp giọng ca dìu vợi của mình… với bao cảm xúc yêu thương… và tôi lại hình dung nét đẹp của Chị….. như lời bài hát say đắm, nồng nàn này:

Vì nàng đẹp như một bông hồng
Nên tôi không dám yêu nàng
Ôi đôi môi cười như cánh lan
Bao năm tôi khó nguôi quên

Nhưng theo cơn gió bay qua đây
Xem dung nhan vừa tươi mát
Em vui như dáng xuân hồng nắng
Trong hơi sương em sẽ tan nhòa

Đẹp tuyệt vời hỡi em dấu yêu
Nên tôi không dám trao tình
Đẹp rạng ngời tựa như đóa hoa
Nên tôi ngây ngất si mê

Nhưng tôi không nói yêu em
Nên tôi muôn đời sầu đau
Như cây thông đứng trong rừng vắng
Em như mây trắng trên trời

Rồi một chiều cánh mây khép lại
Mây đang bay bỗng rơi rụng
Em ra đi bỏ lại sắc hương
Ôi thiên thu mãi xa nhau
Ôi đôi ta cách ngăn đôi đời
Em ra đi vào mù khơi
Trong hơi sương áo em lộng gió
Cho tôi thương nhớ vô bờ

Giờ đây bao mùa thu sẽ đến và sẽ qua, nhưng Chị đã không ngồi đây để ngắm những chiều thu mơ mộng nữa! Nhưng chắc chị đang ngắm một mùa thu tuyệt vời hơn chúng ta vì Chị sẽ mãi được tưởng thưởng những mùa thu thanh bình ở chốn Địa đàng!!!

Riêng chúc mọi người… HC mong rằng mùa thu này là một mùa thu êm đẹp, nó sẽ nhẹ nhàng đến với mọi người để mọi người có nhiều niềm vui hơn, có nhiều thời gian hơn nữa để dành cho bản thân, cho gia đình và người yêu thương.

 

Trong lòng chúng ta chị mãi là một giấc mơ đẹp !!!

Vốn là đêm qua mình có một giấc mơ rất đẹp… một giấc mơ mà mình luôn ao ước thành sự thật! nhưng khi bừng tỉnh thì sự thật vẫn là sự thật, vẫn còn đó những vướng mắc tơ vò vì những sự đánh mất… làm lòng mình bâng khuâng nhớ rất nhiều và suy nghĩ rất nhiều… nhiều về cuộc đời, về người thân, về bạn bè và cả tương lai nữa… và như thói quen dấu yêu mình mở nhạc Ngọc Lan lên nghe và miên man suy nghĩ…. Trời Sài Gòn lại mưa… không gian càng vắng lặng hơn, khiến lòng này càng trỗi dậy bao điều và…. Trước hết HC rất cảm ơn đại gia đình Ngọc Lan đã xây dựng và duy trì ngôi nhà này hơn 8 năm rồi! Thú thật mình biết ngôi nhà này đã lâu nhưng không dám thỏ thẻ chỉ vì nhút nhát í mà, nhưng giờ đây HC muốn đóng góp một chút cảm nghĩ về Chị Ngọc Lan để thắp ngọn nến cho ngôi nhà này được ấm áp. HC nghĩ  tình bạn mà mọi người có được nơi đây thật trân quý, nhờ Chị Ngọc Lan mà mọi người biết nhau, HC chắc là mọi người sẽ có những điểm tương đồng vì nếu chúng ta cùng yêu thích một điều gì thì gần như cá tính cũng gần giống nhau?! Đối với ai cũng thế cũng muốn sống gần người thân, người yêu thương, có được bạn bè tốt để cuộc đời này thêm thi vị… Tiếp nữa là dù cho cuộc sống của ta mai sau có xảy ra điều gì??? khiến mọi chuyện không còn được như ngày xưa hoặc ta tự đánh mất… thì HC vẫn tin rằng: Bất cứ điều gì đã từng đến trong đời ta nhất là khi đã khắc ghi thì chắc hẳn sẽ có nhiều lúc nào đó trong đời nó sẽ trỗi dậy trong lòng mỗi người, và…
* Ta sẽ nhớ đến nó một cách da diết nếu là yêu thương, là kỷ niệm đẹp…
* Ngoài ra cũng có sự tức giận, hận thù nếu như đó là điều xui xẻo, bất hạnh mà ta đã gặp phải.
* Cũng có tình huống lòng vị tha con người có giới hạn khi mà nó vượt qua nguyên tắc của mình thì làm sao mà bỏ qua được?! Nhưng dù cho sự việc thế nào đi chăng nữa… thì nó chắc cũng đã từng mang đến trong đời mình nhiều niềm vui, mang lại cho mình thứ cảm giác mới mẻ, những nụ cười thoải mái…. Cho nên thiết nghĩ cần gì ta phải để tâm cho mệt mỏi, ta phải hận để hả lòng… mà sao không nghĩ đến nó như một niềm vui thầm kín của mình?! Nếu có lúc nào đó ta nghĩ ra những điều này thì ta đã có phần thanh thản hơn trong cuộc sống rồi đấy! và hiển nhiên lòng ta sẽ rộng mở hơn để chấp nhận và đón nhận… Và bây giờ chúng ta hãy hồi tưởng về Chị Ngọc Lan, Chị đã sống như thế nào nhỉ?

+ Chị là một người cô độc chăng? Không! Chị không cô độc bao giờ vì quanh chị luôn có những tình cảm chân thành và lòng quý mến đối với những gì Chị đã mang đến cho mọi người, cho thế gian này qua tiếng hát lời ca của Chị… “ Nếu không có âm nhạc thì khó có thể chứng minh được đối với những ai bước vào ngưỡng cửa cuộc đời rằng: Con người đẹp đẽ biết nhường nào”  Lắng nghe Chị hát… Ngày mai không có anh trong đời, trần gian riêng em đâu có vui gì?! … Mình bên nhau ngày tươi mới, đầy ánh sáng…. Đời vắng anh sao u buồn…. làm cho ta liên tưởng đến một chuyện tình, tình yêu của ta chẳng hạn, sao mà man mác…, nhưng cũng khát khao có được hạnh phúc khi cuộc đời này luôn có chàng ( nàng). Tiếng hát của Chị đã khơi dậy bao cảm xúc, khơi dậy nỗi niềm thầm kín, mọi thứ tiềm ẩn trong ta chợt dâng trào, trỗi dậy sau thời gian bị lãng quên…. Mọi thứ thật tuyệt khi ta có nhiều cảm xúc vui buồn, bồi hồi….!

+ Chị là một người sống tình cảm, hiền lành…. và nhận được nhiều tình cảm thật sự. Các bạn đã từng nghĩ về một tình cảm thật sự là như thế nào không? Theo HC nghĩ đó là một thứ tình cảm vượt lên trên tất cả! và nó là: Khi ta thật sự yêu thương một người thì không cần phải có người ấy bên cạnh, không cần phải sở hữu người ấy, không cần phải nhận được sự đáp trả của người ấy mà chỉ cần biết… Mình nên tôn trọng, đừng làm người ấy mệt mỏi, xem xét việc mình làm cho người ấy có thêm vui, thêm màu sắc trong cuộc sống hay không? lặng thầm bên người ấy để biết rõ người ấy đang như thế nào? Nếu đang sống khoẻ, sống tốt và hạnh phúc thì đó chính là hạnh phúc của ta, còn nếu ngược lại thì đó cũng là một nỗi niềm. Mọi người có bao giờ tự hỏi hạnh phúc là gì không? Có thể người ta sẽ định nghĩa rằng: “Hạnh phúc là khi ta cho đi và được nhận lại”  nhưng theo HC thì không hẳn thế! vì có những niềm hạnh phúc mà chỉ có “cho mà không cần sự đáp trả!” đó chính là tình cảm thật sự đấy!!! và với một người đáng yêu như Chị, ta tin chắc rằng Chị luôn có được những tình cảm thật sự!

+ Chị là một người thanh thản?! Vâng! Giờ đây qua những gì ta biết về Chị… bằng chứng qua các hình ảnh và thông tin cũng đã chứng minh Chị đã nhẹ nhàng đến với thế gian này rồi cũng nhẹ lướt qua cuộc sống này như một giấc mơ để trong lòng chúng ta ” Chị mãi là  một giấc mơ đẹp!” trong khi còn có rất nhiều đồng nghiệp của Chị nói riêng và khán giả nói chung vẫn mãi tiếc nuối cho một tài năng, tiếc cho một vận mệnh quá ngắn ngủi.

Cuộc đời con người có nhiều hỷ nộ ái ố và có không ít sai lầm… nếu như ta hiểu ra và phục thiện thì thật đáng quý, nhưng bên cạnh đó cũng phải có sự cộng hưởng của những người sẵn lòng đón mở… càng gian nan, càng khó khăn thì càng trân quý những gì mình có được, phải không?! Cho nên với một người ôn hòa như Chị đây đã luôn cởi mở với tất cả mọi người xung quanh, yêu quý họ, tôn trọng họ và Chị cũng đã được đáp đền như thế! Chị đã sống đúng như trong “8 mối phúc thật” vì Chị là một con chiên ngoan đạo! “ Phúc cho ai xót thương người vì chính họ sẽ được xót thương…” vì thế trong Chị luôn hướng tới một sự hòa bình, bình yên, yêu thương và hạnh phúc…

Hôm rồi HC có đọc một bài báo nói về Trịnh Công Sơn, trong đó tác giả có cách cảm nhận về nhạc TCS mình rất thích :“Khoảng mươi năm trở lại đây, tôi không còn nghe nhạc Trịnh Công Sơn như trước kia nữa. Nghĩa là tôi không ngồi xuống, mở máy nghe nhạc, đặt một CD vào và nghe. Bây giờ, tôi nghe ông bằng ký ức và cảm xúc của mình.Tôi tràn ngập những giai điệu của ông khi ngồi một mình ở một chốn xa xôi, khi đi qua một buổi chiều, khi nhìn một cơn mưa ngoài cửa sổ, khi ly biệt một ai đó, khi bay trong một vùng trời, khi men theo một hè phố lát gạch, khi nhìn thấy tháp chuông một thánh đường, khi uống cà phê trong im lặng với một người bạn…”… Hôm nay chợt nhớ về Chị, có cảm nghĩ về Chị làm HC liên tưởng đến đoạn báo trên và mình chợt nghĩ có thể đã và sẽ có nhiều người không chỉ chiêm ngưỡng vẻ đẹp Chị qua những bức ảnh hay những bài hát mà hơn thế nữa… khi ta có thể hình dung vẻ đẹp của Chị bằng ký ức, bằng suy nghĩ, bằng cảm nhận của mình… như là trong một khoảnh khắc bon chen, mệt mỏi vì công việc khiến ta lại nghĩ đến hình ảnh thanh thoát, thuần khiết của Chị để cảm thấy nhẹ nhàng thanh thản, những giây phút khó khăn tuyệt vọng nào đó chợt nghĩ đến sự kiên cường mạnh mẽ của Chị khi phải chịu đựng và cố vượt qua căn bệnh quái ác, hay qua nét thông minh và đôi mắt sáng ngời đượm chút buồn… của Chị để thấy mình có niềm tin, hoặc khi bị tổn thương, đau đớn lại nghĩ đến sự lặng lẽ cam chịu sự của Chị vì không được hoạt động nghệ thuật như ước muốn, nhìn nét bao dung, nhận hậu của Chị để tìm thấy sự an ủi,đồng cảm…và chỉ cần như thế cũng đủ để hình ảnh của Chị “hiện diện” trước mắt chúng ta bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu…

Ôi ai mái tóc nhung huyền
Ôm bờ vai nhỏ êm đềm dáng thơ
Sợi vương trong gió sợi mơ
Sợi vòng cuốn trọn tim ngờ ngợi rung.

“Cảm ơn Chị đã đến với cuộc đời này…vì có chị…thế giới này tốt đẹp hơn…vì có chị những vì sao đêm thêm lung linh hơn…và nhờ có chị… cuộc sống này ấm áp hơn !”

Trải lòng khi nghĩ về Chị Ngọc Lan

HC xin chào cả nhà Chị Ngọc Lan đáng kính. Có câu nói rằng: ” Nếu mình thực hiện được một phân nữa ước muốn của mình, tức là mình đã phải phấn đấu cho điều ấy bằng sự gấp đôi ” Đúng ở đời không có điều gì có thể đến với ta một cách dễ dàng được! Muốn được một điều gì đó??? mình sẽ phải đánh đổi rất nhiều, nhưng cũng chưa chắc đã đạt được vì còn phải có nhiều yếu tố đi kèm. Cuộc sống là một điều gì rất mầu nhiệm… mà mỗi ngày trôi qua là một cung bậc cảm xúc, nó làm thay đổi con người, thay đổi tư duy, buồn vui xen lẫn nhau, lúc thì mệt mỏi, lúc thì tràn đầy nghị lực và nhiệt quyết… để mỗi ngày, mỗi ngày xoay vần theo từng thời khắc mà không thể nào dừng lại, có chăng là ta chỉ có thể tự điều chỉnh mình để bắt kịp nó hay không mà thôi. Vâng! Cuộc sống là thế đấy, có bao nhiêu người là có bấy nhiêu cuộc sống, rất đa dạng và phong phú…

– Người thì luôn muốn vượt lên chính mình, đạt được mục tiêu đề ra để cho ngày mai cuộc sống mình tốt hơn;

– Người thì đánh mất bản chất để phải sa ngã…;

– Người thì vì lợi ích của mình mà bất chấp tất cả;

– Người thì lạnh lùng, vô cảm đón nhận cuộc sống và mọi thứ xung quanh…

– Người thì gặp nhiều biến cố trong cuộc sống vì thế trở nên trầm cảm và không thiết tha gì…;

– Có người lao vào những cuộc vui… sống không cần ngày mai;

– Có những người mang trên mình những căn bệnh hiểm nghèo nhưng họ vẫn khát khao được sống, được cống hiến những gì còn sót lại sau cùng trong cuộc đời này;

– Có người lại luôn nhìn đời bằng một cách khoáng đạt, lạc quan…

– Những người luôn lo toan, phiền muộn, đa đoan với tất cả những gì xảy đến với mình…

– Và bên cạnh đó vẫn có những con người sống vì người khác, thành tâm hướng thiện, chia sẻ những gì mình đang có được cùng những người khốn khổ hơn mình, đó là một cuộc sống biết hy sinh, bác ái và có một tình yêu nhân loại thật sự !

Vậy là có biết bao nhiêu cuộc sống… nhưng HC chỉ mới nêu một vài ví dụ bên trên mà thôi, vậy chúng ta cảm nhận gì chưa? cảm thấy thế nào? có thấy là mình thật vui và có cùng một sự hãnh diện về Chị Ngọc Lan thân yêu của chúng ta phải không? Vâng! Tài năng, sắc đẹp, tính cách, lối sống đẹp… của Chị đáng để chúng ta mãi tự hào về Chị !!! dù cho giờ đây chị không còn chung bầu trời với chúng ta nữa, Chị đã ra đi, đi… đi về nước Thiên Chúa, chúng ta không còn được thưởng thức những bài hát mới của Chị nữa, tất cả đã ngừng lại, ngừng lại!!! nhưng tình cảm của chúng ta dành cho chị chắc chắn sẽ không bao giờ ngừng lại!

Đời người như giấc mơ qua
Khi ngày mới đến thì tan biến rồi (?)!

Và việc gì rồi cũng sẽ qua đi, những ký ức buồn vui thì vẫn còn sót lại để rồi ai cũng sẽ lại có những thời khắc nào đó tìm về quá khứ, tìm trong cơn mơ… để chúng ta vẫn còn một chút gì để nhớ và một chút gì để thương yêu… về những gì đã trải qua trong cuộc sống này và những gì mà Chị Ngọc Lan thân yêu đã mang đến cho chúng ta nữa!

P/s: “Dù cho thời gian có qua đi nhưng trong lòng tôi Chị luôn là một người đẹp…!!!”