I Love Ngoc Lan

Như anh đã yêu em…

| BenLai

“Nếu mai lỡ mình chẳng về chung lối
Nếu mai đường đời đôi ngả, mỗi người về một phương
Những ước mơ, em xin trả cho gió cuốn tan theo, cho mây lấp cuộc đời,…

Giữ cho em những kỷ niệm đẹp thần tiên muôn thuở,
Ngày mình cùng dìu bước trên ngõ nhỏ quanh co.
Anh có nghe gì không?
Tiếng suối reo róc rách như nhắc nhở chuyện đôi mình…
Kỷ niệm giờ đã xa bay, nhưng âm thanh còn vọng lại đâu đây…”

“Từ những chia ly vụn vỡ con tim
Từ những khắc khoải ngày tháng đợi mong, có làm lòng chúng mình đổi thay?
Yêu nhau một lần, nhớ nhau trọn đời!
Thương những kỷ niệm của ngày tháng qua…

Xin trả lại em những mộng ước xa vời tầm tay,
Xin trả lại em ánh mắt, nụ cười,…
Anh chỉ xin giữ lại những kỷ niệm, âm thanh của một thời để nhớ, của một thuở đã yêu
Vun trồng hạnh phúc giữa trời hoa muôn màu rực rỡ.
Ở đó không có chia lìa, ngăn cách…”

(Trích lời bạt do Ký giả Trần Đình Bình viết).

Ngày 06 tháng 3 năm 2001, nếu một đứa trẻ được sinh ra, thì hôm nay, đứa bé ấy đã trở thành một cậu trai trẻ, một cô thiếu nữ xinh đẹp, căng tràn nhựa sống, với những hoài bão lớn lao về đường đời. Và chắc hẳn, con tim mỏng manh ấy đã đôi lần rung lên vì những dở dang, mật ngọt của tình yêu, cảm xúc…

Với những người yêu thương Ngọc Lan, những người biết đến và đã từng sinh hoạt trong ngôi nhà chung này, ngày đó, chúng ta đã là cậu trai trẻ ấy, cô thiếu nữ ấy: hồn nhiên, nhiệt huyết, cũng thổn thức con tim, cũng sống bằng tất cả sức sống của một đóa hoa đương thời xuân xanh rực rỡ…

20 năm cứ như thế trôi qua, như một cơn gió thoảng…

Giờ đây, thoáng chốc nhìn lại, đóa hoa ấy đã xếp cánh vào thu, chiều hôm trong căn gác nhỏ, ngồi ôm tóc dài, “chập chờn lau trắng trong tay…”

Nhưng “yêu nhau một lần, nhớ nhau trọn đời”. Thời gian luôn có thể đong đếm, đo lường hành vi, sự kiện, sự việc; nhưng với cảm xúc, thời gian có còn giữ được quyền năng của mình?

Ngọc Lan đã không còn hiện diện bên chúng ta tròn 20 năm…

Và sau ngần ấy năm bôn ba bão tố, “có làm lòng chúng mình đổi thay?”. Có ai đó trong chúng ta, có khi nào, đã thôi không còn yêu và nhớ Ngọc Lan?

“Xin trả lại em những mộng ước xa vời tầm tay, xin trả lại em ánh mắt, nụ cười,…
Anh chỉ xin giữ lại những kỷ niệm, âm thanh của một thời để nhớ, của một thuở đã yêu.”
Như anh đã yêu em…
Như ta đã yêu nhau…

Thương những kỷ niệm của ngày tháng qua…
Thương những mộng ước, buồn vui một thời tuổi trẻ…
20 năm thênh thang nỗi nhớ…

NGƯỜI NGỠ ĐÃ XA XĂM, NHƯNG NGƯỜI VẪN QUANH ĐÂY…

– In memory of Ngọc Lan I’ve loved (March 6th, 2001-2021).

Một Góc Đời

| BenLai

“Ðời có muôn đường muôn lối xót xa vì yêu
Tình đến thiên đường duy nhất có em ngồi mơ
Hôn mê nào đưa đến nơi góc buồn khi tình xa vắng
Ðời bao la bóng tối có em ghi nhớ người”

Vậy là thắm thoát đã 9 năm trôi qua kể từ ngày Ngọc Lan mãi mãi rời xa chốn này. Thời gian đã đủ dài nhưng tôi vẫn ngỡ như vừa hôm qua. Tôi biết tin Ngọc Lan mất trong 1 chiều mưa tầm tã. Hôm ấy là ngày 08/03/2001, Tôi trở về nhà sau một ngày “lê lết” bên Nam Sài Gòn cùng nhóm bạn thân trong lớp nhân kỷ niệm ngày Quốc tế Phụ nữ. Vừa về đến nhà thì thằng bạn trong nhóm (mới đi chơi về với Tôi) điện thoại: “Mày chạy đi mua tờ Báo Thanh Niên ra ngày hôm nay đi, chị Lan của Mày chết rồi kìa !”.

Mẩu tin nho nhỏ ấy đến nay Tôi vẫn còn giữ – tấm hình Ngọc Lan “Mặt trời bên kia mùa hạ” đen đen, mờ mờ với dòng tít: “Nữ ca sĩ hải ngoại Ngọc Lan từ trần” (Báo Thanh Niên hôm ấy đăng lộn Ngọc Lan mất ngày 07/03/2001). Vào cái thời ấy, tin về một ca sĩ hải ngoại mà được phép đăng trên báo là một việc không tưởng…

“Từ đó âm thầm em sẽ tiếc ghi tình phai
Một góc nơi mà em đã viết cho ngày mai
Nơi thiên đường duy nhất cho góc đời riêng mình ôm ấp
Rồi em buông tiếng khóc khi người xa”

Thiên đường duy nhất với bao mộng ước viết cho ngày mai, đành buông tiếng khóc khi người xa…

Và tôi biết “iloveNgocLan” từ những ngày đầu khi tình cờ search “Ngọc Lan”. Thú thật là lúc đó Tôi không cảm thấy thú vị lắm vì những thông tin, tài liệu, hình ảnh… trên trang web chưa nhiều. Và Tôi, với bản tính của mình, không có ý định “giao lưu” cùng 1 tập thể đông đúc.

Thế nhưng từ một sự tình cờ làm quen với một người bạn trên trang web đã làm Tôi từng bước thay đổi, và từ đây Tôi đã có thêm những người bạn mới, những người bạn đúng nghĩa mà đến giờ Tôi vẫn quý mến.

“iloveNgocLan” không là một địa chỉ để mọi người vào đây huyên thuyên, tán gẫu hay ca tụng, tung hê sáo rỗng về một người ca sĩ; “iloveNgocLan” không rộn ràng, không là chiến trường “bắn tỉa” giữa những người đối nghịch quan điểm, như một số diễn đàn khác.

“iloveNgocLan” đơn giản là một gia đình. Một gia đình với đủ chuyện buồn vui, thăng trầm của từng thành viên. Một gia đình mà khi tìm đến, ta nhẹ nhàng, thanh thản những suy tư, phiền muộn…

Dù bạn có đi đâu, làm gì, thì gia đình vẫn là nơi bình yên nhất để ta tìm về.

“Bao nhiêu năm tình đến bên nhau
Bao nhiêu năm rồi thương đau
Khung trời này có em quạnh hiu
Ân tình mãi như ngàn khơi, đắm chìm với bao ngày qua đi”

Thời gian thắm thoát đã 9 năm trôi đi. Nhiều thay đổi cũng đã xảy ra. Giờ đây, “iloveNgocLan” chậm buồn, mang mang hiu quạnh… Những cái tên quen thuộc ngày xưa dường như thưa vắng, những dòng tâm sự nhòa dần…

Nhưng Tôi tin, tất cả chắc vẫn còn đó, vẫn hằng ngày ghé qua đây, dù lặng lẽ, vội vàng hay thảnh thơi; vì cũng như Tôi, đã không sử dụng máy tính, không online thì thôi; chừng như đã online thì thể nào cũng lướt qua trang web như một thói quen, dù chẳng để làm gì, và chẳng bao giờ “để lại vết tích”.

Tôi nhớ trước đây đã từng có người đề cập: “Trang “iloveNgocLan”, một ngày nào đó rồi sẽ dừng chân, sẽ trở nên nhòa nhạt vì tất cả những điều cần nói đã nói, những tài liệu, tin tức không thể cập nhật thêm” (xin lỗi nếu Tôi nhớ không chính xác).

“Người có thương tình quay đến chốn xưa tìm em
Ngày ấy đi về bên góc cũ đang lần quên
Có em chờ nơi đó nơi góc đời em nằm yên giấc
Là nơi em đã khóc ôm tình ta”

Dù mọi chuyện có như thế nào chăng nữa, nhưng với Tôi, nơi đây vẫn là một góc riêng cho cuộc sống của mình. Tôi cám ơn những người đã tạo dựng và duy trì trang web này. Tôi cám ơn từng lớp thành viên đã giúp cho góc đời Ngọc Lan của Tôi bớt hiu quạnh, và cả những người lặng lẽ như chúng tôi. Vì nơi đây, Tôi không mất Ngọc Lan.

Tôi vẫn sẽ quay đến chốn xưa tìm em, như người con rồi sẽ về thăm gia đình…

Và những anh chị em khác…

BenLai.

Đức Huy – Ngọc Lan

Mời các bạn tham khảo link sau, để thấy rằng Ngọc Lan vẫn còn sống mãi :

http://www.nld.com.vn/tintuc/van-hoa/nguoi-cua-cong-chung/171180.asp

Một ngày thật buồn

| BenLai

“Nếu một mai em sẽ qua đời, hoa phủ đầy người, xe nhịp đầm khơi xa xôi…”

Vậy là một năm nữa đã trôi qua. Một năm kéo dày thêm ngày cánh hoa mong manh lặng lẽ lìa cành, gửi lại sau lưng một trời kỷ niệm, sao vẫn nhạt nhòa, tiếc nuối mãi không ngưng…

Vậy là một năm nữa đã trôi qua. Nhớ lại ngày này năm ngoái, là 1 sinh viên mới ra trường vừa xin được việc làm được 3 tuần, tôi bị công ty “đẩy” lên một nơi heo hút gần Vũng Tàu với tâm trạng bỡ ngỡ, lo âu, cô đơn và không có Ngọc Lan thỏ thẻ “đưa nhau đi vào đêm…”. Ngày giỗ Ngọc Lan, cũng cố gắng xách xe đi lòng vòng khắp khu ấy, tìm mãi mới có 1 tiệm Internet để vào trang web ilovengoclan, lẩn thẩn một lúc rồi lại quay về – một mình không chia sẻ, nhắn tin cho một người bạn mới quen được vài ngày qua trang web…

Ngày mai, 6/3, là ngày giỗ thứ 4 của Ngọc Lan.

Tối nay, một buổi tối thật buồn ngồi nhẩm tính lại, mới thấy chỉ có 1 năm thôi mà sao quá nhiều thay đổi. Chẳng biết duyên cớ gì mà cô MC trên tivi lại giới thiệu phần trình diễn của Duy Quang với “Mưa thì thầm” – bài hát trong CD “Ta say”, CD cuối cùng của Ngọc Lan.

Chợt nhớ về ngày xa xưa ấy, ngày mà mơ ước được 1 lần xem Ngọc Lan trình diễn trên sân khấu, 1 lần được thấy Ngọc Lan ngoài đời bằng xương bằng thịt tưởng chừng như xa xôi, viển vông và không thể thực hiện. Vậy mà bây giờ, nhiều người đã về đây, những người đã từng là bạn, từng “được” làm việc chung, hát chung và ra CD chung với Ngọc Lan, tất cả đều đã về như nguyện ước, chỉ thiếu…

“Đưa em về nơi màu xanh chốn quê hương, có sông hồng hồng, và coi vàng trong lúa thơm. Về miền tre xanh, có anh kể nghe những chuyện tình…”

Phải chăng cuộc sống quá khắt khe như vậy, mơ ước thật nhiều nhưng chẳng được bao nhiêu ? Phải chăng cội đời sẽ trái ngang như vậy, giữa hàng tỉ người da vàng, lại chỉ là Ngọc Lan mang căn bệnh nghiệt ngã đó ?

Thời gian cuồn cuộn trôi, cuốn xô đời người vào bể sâu hun hút. Tôi không biết mình còn đủ sức khóc cho Ngọc Lan bao lâu nữa ?

Sẽ là một ngày thật buồn… thật xa và thật gần.

Tin vui cho các fan của Ngọc Lan ở Sài Gòn

| BenLai

Tin vui cho các fan của Ngọc Lan ở Sài Gòn và các vùng lân cận : Vào tối thứ 6 tuần này (16/07/2004), trong mục “Sân khấu về khuya” của Đài HTV sẽ chiếu vở kịch “Lôi Vũ”. Đây là một vở kịch kinh điển, nội dung rất hay, với sự diễn xuất của Hồng Vân, Minh Trang, Thành Lộc, Việt Anh, Quốc Thảo…

Điều đáng nói ở đây là theo BenLai được biết, soundtrack của vở kịch “Lôi Vũ” này chính là một nhạc phẩm do CA SĨ NGỌC LAN TRÌNH BÀY ! Wow ! Tuyệt quá phải không các bạn !

Bài nhạc được chọn làm soundtrack cho vở “Lôi Vũ” là một nhạc phẩm rất hay, và khá quen thuộc với các fan của Ngọc Lan. BenLai cũng may mắn được biết đó là bài gì nhưng BenLai xin được giữ bí mật ở đây vì muốn tạo một chút thú vị cho một số bạn chưa biết. Chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn cũng đã biết đó là bài gì, vậy thì chúng ta hãy ráng giữ bí mật một chút nhe !

BenLai cũng chỉ biết rằng soundtrack của vở Lôi Vũ chắc chắn là bài “…” của Ngọc lan thôi, còn trong đó họ lồng vào khúc nào thì BenLai không rõ. Hồi nhỏ BenLai đã được coi vở kịch này rồi, nhưng lúc đó còn nhỏ quá, chưa biết Ngọc Lan là ai cả. Chỉ sợ bây giờ chiếu lại, họ lại cắt mất hoặc thay đổi phần nhạc nền của vở kịch thôi. Nếu vậy thì buồn quá !

Mong rằng chúng ta sẽ được nghe Ngọc Lan hát vào tối thứ 6 tới. BenLai không thể tưởng tượng mình sẽ “feel” như thế nào khi được nghe Ngọc Lan trình bày soundtrack của một vở kịch rất hay. Chắc là feel tột cùng quá !

Vậy thì chúng ta đành phải chờ xem có được nghe Ngọc lan hát không !

Chờ đợi, và chờ đợi…

Chắc chết wá !!!