I Love Ngoc Lan

Khi Tôi Về

Mùa Đông, khi tôi về. Trái tim ảm đạm. Một buổi chiều tím, tím cầu, tím áo, tím cả giọt mưa đọng trên môi. Con sông đầu làng cũng trở thành một dòng sông tím gợi lên nỗi buồn màu hoa pensé, như là một nỗi gì thiết tha khôn nguôi trong đời. Con đường về quê Mẹ nhỏ và gầy, xôn xao rét. Dáng Mẹ lom khom quét những chiếc lá ngơ ngác rụng đêm qua trong khu vườn nhỏ chỉ đo được dăm bước chân thanh thản. Vậy mà đã mấy mươi mùa Đông tàn qua, Mẹ vẫn tất tả với mảnh đất bé xíu ấy. Chợt thấy mình mắc nợ bao nhiêu ân tình…

Mùa Xuân, khi tôi về… Trái tim yêu đương. Chan chứa bao niềm vui góp nhặt:
Đó là âm vang tiếng chổi ngậm ngùi báo cho tôi biết cuộc sống Mẹ vẫn bình yên. Đó là mùi rượu ủ ngất ngây. Đó là mùi nồng nàn quê nhà bánh mứt. Đó là mùi hương bánh tét bánh chưng ngạt ngào lâm râm khói bếp.

Nhưng… đằng sau những niềm vui nho nhỏ ấy, trong tôi, vẫn là ảo ảnh Ngọc Lan muôn mặt giữa đời thường. Mỗi năm, lại đầy thêm nỗi nhớ. Biết sao được, tiếng hát nàng, nhan sắc nàng đã lì xì chút say mê chỉ một thời thôi mà kẻ đa đoan tôi lại tiêu pha hoang phí suốt một đời vẫn không hết.

“Anh dấu yêu, anh đã không trở lại như em mong đợi, như thế có nghĩa là em đã mất anh thật rồi, phải không anh…” Dòng tin nhắn em gửi bằng lời thầm thì của Ngọc Lan qua “Tear won’t wash away”, khiến mùa Xuân đỏ thắm.

“Anh … ơi, đang làm gì thế? Anh có đang xem truyền hình trực tiếp cuộc thi Hoa hậu Thế Giới 2004 không? Cô Hoa hậu Peru giống chị Ngọc Lan lắm! Xem đi…” Từ Sài Gòn, BL hớn hở gọi phone loan tin.

“Nàng đẹp và hiền dịu lắm, giống Ngọc Lan quá”. Từ Cali, C. email về cho tôi ân cần.

Chiếc CD “Mùa hè tuyết rơi” tôi burn từ tape Dạ Lan được bạn bè chuyền tay nhau “dày vò” không chút xót thương! Cô bạn P.H làm cùng hãng siết hai tay vào má xúc động như bị trúng mũi tên Thần Ái Tình: “Lịm hết cả người, phê quá chừng đi, thiệt là Ngọc Lan, nghe bài đó em rợn người, copy cho em ngay, Tết này phải có bài hát đó cho em không có nói “on đơ” gì cả!”

“Sao lúc này anh lại đi shopping một mình? Cái chị tóc xù đẹp đẹp giống ca sĩ Ngọc Lan hay đi chung hồi truớc đâu rồi?” Cô bé quầy hàng điện tử trong siêu thị ái ngại hỏi. “Ờ, cổ đã theo chồng bỏ cuộc chơi… ”

“Ngồi chi sững ra rứa con. Lòn vô chuồng coi con gà trống mô to nhứt túm ra cắt cổ cho Mạ cúng Giao thừa!” Những mảnh vở Ngọc Lan cuống cuồng lăn ra khỏi dòng hoài niệm. Thoáng chốc mà lại thêm một cái giật mình. Sắp Giao Thừa rồi… Đúng lúc đó, nét nhạc “Xuân ca” rộn ràng mời gọi thay cho nhạc khúc đậm buồn “Nửa chừng Xuân” của Ngọc Lan cũng vừa dứt.
“Xuân trong tôi đã khơi trong một đêm vui. Một đêm là đêm gối chăn phòng the đón cha mẹ về.…Xuân xuân ơi, Xuân hỡi Xuân ơi!”Mân mê 2 chiếc CD gồm 17 bài hát về mùa Xuân của Ngọc Lan mà suốt cả mấy năm trời tích cóp được. Không kịp biết đến một “Tuổi mùa Xuân” mà bạn M.T giới thiệu để bây giờ thấy tiêng tiếc thế nào. Tiếng hát Ngọc Lan rạo rực xóm thôn, len lõi vang xa ra tận những cánh đồng im vắng quê nhà.“Có một chàng thi sĩ miền quê. Ngắt bông hoa biếi người xuân thì. Có một đàn em bé ngoài đê. Hát câu i tờ đón Xuân về…” Một bức hoạ mùa xuân đồng quê mông lung rất lạ. Có lẽ khi ở chốn đô thị, giữa bánh xe cuống cuồng xô đẩy danh lợi, mình đã không tìm thấy cái sự bình yên trong ý nhạc Ngọc Lan? Cái volume được nhỉnh đến số 8, che cả tiếng hát Duy Khánh đang khắc khoải ở xóm trên “… Năm trước con hẹn đầu Xuân sẽ về…” Ôi nỗi se lòng khiến ta bồn chồn cô quạnh những ngọn gió tha hương!

Ôi trời ơi…, chiếc xe cá mập… vợ chồng thằng D… con bé Trucy về Việt nam… Ba Mạ ơi, … ơi mau lên ra coi Mạ … Những đôi vai cam chịu, những mái đầu lấm láp láng giềng chen chúc chật cả sân. Nước mắt đoàn viên mừng mừng tủi tủi. “Tụi con muốn cả nhà bất ngờ. Việt Kiều năm này về đông quá, tụi con phải mua vé “chờ”. Mệt quá trời đất. Thôi anh mau ra phụ khiêng vali vô nhà… Con khoanh tay chào Ôn Mệ đi Trucy. À nè, cái poster Ngọc Lan với mấy cái CD chị N với anh TNS bạn anh ở bển gửi qua cho anh, em đem về luôn rồi đó. Ơ, sao dzậy, làm gì dữ dzậy”-“Chú mi thiệt, làm ta đau tim”

Ôi, Xuân Ngọc Lan!