I Love Ngoc Lan

Ngọc Lan: Cánh Hoa Mong Manh by Don Ho

| hanhphucdiudang

Tuần rồi có dịp xuống Orange County dợt nhạc, mình cố tình đi sớm hơn một tị, mua một bó hoa nhỏ ghé thăm Ngọc Lan.

Đầu tháng 3, Nam Cali hay có những cơn mưa nhỏ, trời thật buồn. Buồn như cái ngày nào mình đang lái xe freeway trên đường đến lớp mànghe tin Ngọc Lan mất. Khi ấy mình nhớ trời chiều xâm xẩm, mây vần vũ, đang lái xe trên cây cầu vòng cung mình thấy như cây cầu như chao đảo. Phải tấp vào lề để lấy lại bình tĩnh. Mình bỏ buổi học ra biển ngồi tuy chương trình học đang rất nặng, bỏ buổi học 4 tiếng hôm sau có thể không bắt kịp với mọi người & có thể sẽ phải lấy lại lớp đó. Nhưng mình biết đi vô lớp mình cũng sẽ không nghe, không thấy gì… Trời tháng 3 năm ấy cũng còn lạnh, lạnh lắm & thêm gió. Mình với chiếc áo thung mong manh, co ro, nhưng mắt không muốn rời những cơn sóng. Không hút thuốc nhưng giá lúc đó có một gói thuốc, có thể mình sẽ liên tu hút vàng tay… Nói mình khóc cũng không đúng. Mình không khóc với nước mắt, nhưng có một cái gì đó nghèn nghẹn trong ngực, ở ngay cổ. Hình như cái đó là khóc ở trong. Một cảm giác thật không dễ chịu lúc nào… Buồn thật buồn… Tại sao người tốt lại ra đi sớm đến như thế? Thật sự, mình không gần với Ngọc Lan nhiều, nhưng qua những lần đi diễn xa chung với nhau, mình cảm được & biết cô làngười hiền lành & tốt.

Nhớ lại, lần đầu tiên mình hát chung với Ngọc Lan, năm 89, ở phòng trà Mini Club, San Jose. Khi ấy chả ai biết mình. Còn Ngọc Lan thì đang nổi tiếng, nổi ghê lắm. Ngọc Lan quên đôi bông tai. Dợt nhạc xong cô biến mất. Tới phiên mình dợt xong thì cô trở lại, xòe đôi bông tai mới sắm từ đâu đó, ướm lên tai & hỏi: “Don coi thử nhìn có hợp với Lan không?”. Dĩ nhiên đẹp. Khỏi hỏi, Ngọc Lan đeo gì mà chả đẹp! Đêm diễn hôm đó thật đông khách. Ngọc Lan ngọt ngào tỏa sáng trên sân khấu. Cô sang trọng, quí phái & kiêu sa, nhưng có một cái gì đó cũng rất mong manh, dễ vỡ. Cô hát nhạc Tây, cô hát nhạc Việt, cô hát New Wave, nhạc gì cũng tuyệt. Khán giả đầy sàn chìm đắm trong tiếng hát của thiên thần không đôi cánh. Cô thân thiện nhưng cũng thật đứng đắn…

Rồi những năm sau đó, mình cũng dần bắt đầu được ít nhiều biết đến & cũng có thêm nhiều dịp diễn chung với Ngọc Lan. Cô vẫn giữ vững vị trí thần tượng hàng đầu của bao người & có phần nổi tiếng hơn trước. Một lần diễn chung ở Winnipeg, Canada. Chỉ có mình & Ngọc Lan. Đêm đó rạp diễn không có phòng thay đồ. Ca sĩ kiếm chỗ đứng canh cho nhau thay trang phục sau những tấm màn sân khấu. Và dĩ nhiên là trong ánh sáng mập mờ của đèn màu sân khấu rọi vào, tối lắm! Lúc ra về, mình trở vô kiểm soát lại thì thấy đồ ai lỉnh kỉnh rớt tùm lum trên mặt đất. Lượm lên, nào vòng, nào áo, rõ ràng là đồ diễn, không phải đồ thường. Mình đưa ra & hỏi. Cô cười tươi: “Ô, của Lan đấy, cám ơn Don nhiều lắm”. Mình đâu biết khi ấy thị giác của Ngọc Lan đã sút do căn bệnh hiểm nghèo đang đeo theo. Nhưng quả thật những lần đi chung sau đó mình có để ý dùm cô hơn vì nghĩ có thể Ngọc Lan hay vô ý. Mà đồ diễn thì mắc tiền, có khi mất rồi có tiền cũng không kiếm lại được thứ mình thích nữa.

Một thời gian sau, Ngọc Lan lấy Mai Đăng Khoa, một người bạn cùng trong ban nhạc Boléro của mình. Đám cưới của hai người không xa hoa phô trương mà ấm cúng đầy thân mật. Mình mừng cho Khoa, cho Ngọc Lan. Cho 2 người có nhau. Mình bớt … khoảng cách, nhích gần lại Ngọc Lan hơn trước.

Ngọc Lan ngày càng bệnh hơn nhưng không ai biết, hay đúng hơn mình không biết… Có lúc Ngọc Lan vắng bóng trên sân khấu một thời gian ngắn không ai biết lý do. Mình cứ nghĩ cô muốn bớt trình diễn lại để giữ giá trị của mình hơn.

Khoảng năm 98, Ngọc Lan trở lại Âu châu sau 7 năm dân bên Âu Châu mòn mỏi yêu cầu. Một loạt 12 shows diễn trong 14 ngày. Dĩ nhiên là mệt lắm. Âu Châu mà, những nước san sát nhau, không bay đâu vì vé mắc, chỉ có lái xe thôi. Hát ở thành phố này xong là khăn gói lên xe lái ngay tới thành phố khác. Nhiều khi 7, 8 giờ sáng mới tới, vô khách sạn ngủ được vài tiếng là lại phải dậy sửa soạn diễn tiếp. Giờ rảnh là phải “tranh thủ” ngủ lấy sức thôi, không ngắm cảnh ngắm kiếc gì cả. Ca sĩ có khoảng 7, 8 người, toàn thứ gộc. Ngọc Lan là cái đinh kéo khách của chuyến đi đó vì khách Âu Châu mong đợi cô từ nhiều năm rồi. Anh Trịnh Nam Sơn nhận làm người điều khiển chương trình nên ban tổ chức yêu cầu anh phải hát đầu luôn. Chẳng ai muốn hát đầu lúc khách chưa vào đủ, âm thanh chưa chỉnh hay. Anh Trịnh Nam Sơn hát đầu cho đến show thứ tư thì mình thấy kỳ kỳ, không công bằng, tuy anh không nói ra. Mình xung phong lãnh ra hát thế cho anh từ đó trở đi. Tới show thứ 8 thì tới phiên mình mệt mỏi. Những người ca sĩ đi cùng có thể hát thế đỡ cho mình một. vài lần – nhưng ai cũng, hoặc không để ý, hoặc im rơ …lờ đi! Chẳng ai dại! Show thứ 9, Ngọc Lan lên tiếng: “Thôi từ show này trở đi, Lan sẽ hát đầu cho. Don hát đầu như vậy đủ rồi!”. Rồi cô xăm xăm đi vào phòng thay áo & làm mặt. Mọi người ai cũng đuối lắm rồi. Ngọc Lan với căn bệnh trong người còn đuối hơn, cô vẽ mắt thật lem nhem. Lâm Thúy Vân & chị Hương Lan la lên: “Trời ơi, Ngọc Lan vẽ mắt kiểu gì vậy?” Rồi 2 người xúm lại chùi & làm mặt lại cho cô. Và dĩ nhiên không ai để cô ra đầu. Cô là sự mong đợi của mọi người khách mà. Và dĩ nhiên mình lại ra đầu cho những show còn lại nhưng mình như khỏe hẳn lên. Mình cảm động, nhưng giữ trong lòng. Mấy show trước mình đỡ cho anh Trịnh Nam Sơn. Những show còn lại mình vui hẳn, coi giống như là mình đỡ cho Ngọc Lan vậy…

Càng về sau do ảnh hưởng của những loại thuốc, Ngọc Lan hay quên hơn trước. Có những lần đi qua máy rà ở phi trường, cô đi luôn, bỏ quên bóp lại. Đi về tay không, mất hết tiền show, mất luôn cả giấy tờ. Bạn tôi, Khoa, nhờ tôi để mắt tới Ngọc Lan dùm trong những lần đi chung. Thế là tôi để tâm hơn. Có những lần sau giờ diễn, Ngọc Lan & tôi ngồi nói chuyện vớ vẩn với nhau trong phòng vì Ngọc Lan sợ ma, không ngủ được. Tôi mệt quá ngủ gục. Khi thức dậy không thấy Ngọc Lan đâu, tưởng đã về phòng ngủ. Hôm sau mới biết Ngọc Lan đi kiếm người khác nói chuyện vì tôi ngủ mất, Ngọc Lan vẫn sợ ma nhưng không dám đánh thức…

Chuyến cuối cùng đi với Ngọc Lan lại ở Âu Châu. Chuyến này có Khoa – chồng – đi theo kèm. Ngọc Lan hát giọng xuống vì sức khỏe kém. Tin đã đồn ra ngoài là mắt Ngọc Lan yếu không còn thấy gì. Ở vài show đầu tôi tận mắt thấy vài khán giả vô ý thức đứng trước sân khấu quơ hai tay qua lại trước mặt khi cô đang diễn để xem cô có thấy không? Xót xa… Tôi thấy. Ca sĩ khác thấy. Chắc Khoa cũng thấy. Nhưng hy vọng Ngọc Lan không thấy và không biết cho khỏi đau lòng… Tôi lại càng bảo vệ & chú ý tới Ngọc Lan hơn tuy có Khoa ngay bên cạnh.

Show ở Đức, Khoa đứng trong thầm thì chỉ trước cho Ngọc Lan lối đi lên cầu thang sân khấu & chỉ những đống dây điện ngoằn ngoèo tối hù dưới đường đi để Ngọc Lan tránh. Ngọc Lan vẫn không thấy rõ. Hai người tiến dần ra ngoài vùng sáng hơn. Khán giả chú ý, bắt đầu chỉ chỏ cho nhau. Hai người không để ý vẫn thầm thì chỉ nhau. Khán giả cũng rì rầm xôn xao… Tôi tiến vội ra & khẽ nhắc Khoa lùi lại vào trong chỗ tối hơn. Khoa gay gắt nạt tôi tại chỗ, nói chuyện của Khoa để Khoa lo. Ơhay, khi trước Khoa nhờ tôi để ý tới dùm mà??? Thế là tôi giận vì ý tốt bị hiểu lầm, bỏ ngay vào trong, kệ 2 người với nhau. Nghe nói đêm đó hát xong, Ngọc Lan hấp tấp chạy vào té xõng xoài trên đống dây điện. Tôi hối hận…. Cuốn CD đầu tôi hát cùng Ngọc Lan cho Ngọc Lan Musique “Những Lời Mê Hoặc”, Khoa hòa âm & thâu âm luôn. Tôi không biết làm sao Ngọc Lan thâu được. Chắc là lâu & cực lắm vì không thấy rõ thì làm sao đọc được bài hát! Phải học thuộc một đống bài như thế mà thâu thì ngay cả khỏe mạnh như tôi chắc cũng mất khá nhiều thời gian. CD này được đón nhận bao nhiêu tôi cũng không biết & cũng không hỏi.

Khoa hỏi tôi giúp cuốn CD thứ hai. Tôi cũng đồng ý ngay, không cần suy nghĩ. Cái gì tôi cũng giúp được mà nói chi … thâu băng, tuy lúc ấy tôi đang độc quyền giọng hát với Trung Tâm Thúy Nga. Tôi vì bạn làm liều. Mà cũng may Thúy Nga làm lơ bỏ qua dùm. Thủy, Thi của Thúy Nga cũng là bạn của Khoa, tôi nghĩ họ cũng muốn giúp không bằng cách này thì bằng cách khác. Chứ không thôi lúc ấy tôi đã … mất việc rồi .

Một tối tới thâu, hiếm hoi gặp Ngọc Lan đang ngồi trong phòng khách. Khoa đặt tay lên vai khẽ nói: “Lan, Don đến nè”. Ngọc Lan quay lại nhìn. Người thì ở đó mà ánh mắt ở …đâu đâu! Dường như Ngọc Lan không còn nhận ra tôi. Cô cười vu vơ. Nước mắt tôi bỗng rươm rướm. Tôi quay vội mặt đi, giả lả chào rồi dục Khoa lên thâu không thôi hết giờ. Tôi không muốn Khoa thấy, cũng không muốn Khoa bẽ bàng… Bài thâu đêm đó cũng thật buồn. Bài “Tình Buồn Chinh Chiến” nhạc Pháp do Thảo, em gái của Ngọc Lan dịch. Tôi không khóc trong nước mắt, tôi khóc trong câu hát. CD thứ hai không bao giờ ra. Ngọc Lan không còn thâu được nữa!

Và đó cũng là lần cuối cho tới khi tôi tới thăm Ngọc Lan trong phòng thăm của nghĩa trang Peak Family. Hình như gia đình muốn dấu tin Ngọc Lan mất nhưng tin vẫn bị xì ra ngoài với tốc độ chóng mặt. Người ra vô thăm lần cuối nườm nượp. Người thân có. Fans của cô có. Cả những người tò mò cũng có luôn. Tôi ngồi xa xa với Ngọc Lan cả buổi, cũng chú ý tới Khoa để coi bạn mình có gì cần giúp đỡ.

Ngày chôn cô cũng đông nghẹt người viếng. Lại có cả …quay video…. Chúng tôi, một nhóm bạn đứng xa xa. Tới lúc quan tài cô được hạ xuống huyệt, đất được lấp lên. Chiếc xe xúc đất gầm máy, dộng rầm rầm trên huyệt để nện đất xuống cho chặt thì không ai còn kềm được, bật khóc nức nở… Người nhà cô gào lên. Bố mẹ cô như muốn xụm xuống thật tội… Tại sao cái xe ấy không chờ cho tới lúc chúng tôi về hết rồi hẵng làm việc ấy nhỉ??? Chúng tôi còn xót như thế thì người nhà của cô còn đau tới mức nào?!!

Nhưng rồi mọi việc cũng xong. Sau đó một lần, tôi ghé viếng. Khi ấy bia mộ bằng đá đen có in hình Ngọc Lan cũng đã được đặt tại chỗ. Đây đó cũng có những bó hoa ai mang tới.

Đời sống vẫn trôi. Bận rộn & bận rộn… Cho tới hôm này cũng đầu tháng 3, tôi không còn nhớ chính xác ngày giỗ Ngọc Lan, nhưng nhớ khoảng khoảng thời gian này. Tôi mò lại nghĩa trang “Chúa Chiên Lành” để thăm cô. Tôi nghĩ nhắm mắt cũng vẫn kiếm được mộ nhưng đã lầm to! Ở Cali, mộ bịa gắn ngay trên mặt đất, ai cũng giống ai, ai cũng một miếng đá bằng nhau chỉ có khác tên. Bối rối… Số điện thoại của Khoa tôi cũng mất sau vài lần Khoa đổi số! Tôi nhớ có con dốc nhỏ & cái cây nghiêng nghiêng gần mộ… Nhưng bây giờ chỗ có dốc thì lại không có cây! Chỗ có cây lại không có dốc! Thôi thì chỗ nào có cây là tôi dừng xe và đi dọc kiếm tìm. Từng hàng mộ bia thẳng tắp nối nhau. Trời mới mưa hôm qua nên có những bia mộ bị cát văng lên che hơn nửa. Cũng có nhiều bia mộ bóng loáng không một hạt cát, chắc người nhà mới đến thăm & quét dọn. Nhiều tên người Việt Nam thật. Nhiều người lớn tuổi & cũng không ít những người thật trẻ. Mọi người đều nằm chung với nhau trong một không gian thật yên bình. Tôi tìm mãi không ra tên Lê Thanh Lan. Thật sự có khấn trong lòng nhờ Ngọc Lan chỉ đường cho tôi kiếm ra, nhưng… không may mắn.

Kiếm mãi hoa mắt & cũng gần tới giờ tôi có hẹn dợt nhạc, tôi gởi bó hoa ở trên mộ bia của một em gái nhỏ. Tôi gởi để cho mộ bia em có thêm màu sắc cho em vui thêm tí thôi, hy vọng em thông cảm!

Trời cũng bắt đầu chập choạng tối, tôi lái xe ra khỏi nghĩa trang thầm gởi lời tạ lỗi tới Ngọc Lan. Một ngày rất gần tôi sẽ tới sớm hơn & kiếm Ngọc Lan cho bằng được. Tôi sẽ kể cho Ngọc Lan nghe về sự tiếc thương & yêu thương của rất nhiều người đến Ngọc Lan mà tôi đã nghe được. Chắc Ngọc Lan sẽ rất hạnh phúc lắm, đã bao nhiêu năm rồi mà cô còn được bao nhiêu người yêu mến & nhắc nhở. Tiếng hát của cô vẫn làm bạn đồng hành của bao nhiêu người…. Mà nhiều khi chẳng cần tôi kể Ngọc Lan cũng đã biết trước từ lâu rồi. Đâu phải chỉ mình tôi mới đi thăm Ngọc Lan đâu. Có biết bao nhiêu người có khi còn đi thăm Ngoc Lan hàng ngày đó chứ…

Hạnh phúc quá há Ngọc Lan. Người ca sĩ chỉ mong được có thế…

Don Hồ

Âm thanh, âm nhạc và Ngọc Lan Quán!

| hanhphucdiudang

Anh tôi định cư ở một quốc gia khác, anh lớn hơn tôi 2 tuổi nhưng trông anh già hơn đến 5 tuổi vì anh không biết nghe nhạc Ngọc Lan! Ở xa nhau nên anh em chúng tôi hay viết thư qua lại và thường tản mạn chuyện văn nghệ văn gừng khi có dịp. Anh tôi trầm tính ít nói, khi xưa hay đọc sách làm người của cụ Nguyễn Hiến Lê, biết chơi đàn ghi-ta, kể chuyện các Trạng là số một và đương nhiên là thích…con gái đẹp!

Mỗi lần viết thư thăm anh, thế nào tôi cũng kèm theo một vài bản nhạc hay của Ngọc Lan mà tôi thích và… bắt anh cũng phải thích theo. Tôi muốn anh “mê” Ngọc Lan như tôi!!

Một lần anh viết thư cho tôi “Mèo tam thể, em gái anh! Anh là kẻ rong chơi trên cuộc đời này, lang thang đây đó nên cũng không có chi mà vội vã. Thế giới âm nhạc đối với anh cũng nhẹ nhàng như vậy: tiếng chim hót vào buổi sớm tinh mai, tiếng lá khô xào xạc sau vườn, tiếng cười nói vui đùa của trẻ thơ…rồi tiếng xe chạy, tiếng biển khơi rì rào…tất cả vẫn là âm nhạc. Một câu vọng cổ trên vùng sông nước, một câu hò bên cánh đồng đêm trăng vẫn đi vào lòng người viễn xứ và nhớ mãi cho đến tận bây giờ. Những buổi nhạc thính phòng ở tu viện hay nhà thờ sang trọng ở Sài Gòn luôn để lại trong anh những cảm giác mong manh, diệu vợi…Bây giờ anh lại gặp những điệu nhảy Latin cuồng say, tiếng kèn réo rắt điệu jazz của người da đen, hay những vũ điệu của người Bồ Đào Nha, Scotland… vẫn làm anh “nổi da gà”!
Vì vậy, anh cũng chẳng đến với âm nhạc, mà âm nhạc cũng không tìm đến với anh. Nó hiện hữu một cách tự nhiên, không ràng buộc, không mặc cả. Anh luôn thưởng thức âm nhạc trong trạng thái enjoy và relax”.

“Trạng 7, anh thương nhớ! em đồng ý với anh tất cả. Nhưng em chỉ thêm một âm thanh vô cùng quan trọng, đó là tiếng Mẹ ru ta lúc còn ấu thơ. Từ đây đã nhen nhúm lên trong ta niềm đam mê nghệ thuật, biết tha thiết với âm nhạc. Ngay trong lòng mẹ ta đã nghe tiếng vỗ về nựng nịu, vừa lọt lòng mẹ ta được mẹ nâng niu trong đôi tay diệu kỳ, những tiếng ầu ơ ví dầu, cùng mùi sữa mẹ thơm lừng nuôi dưỡng ta bao ngày tháng, những trưa hè oi bức có tiếng quạt nan xào xạc mẹ đưa ta vào giấc ngủ tuổi thơ an bình… Mẹ ơi! Ước gì con được nằm mãi trong vòng tay ấm êm che chở của mẹ mà không phải bon chen với cuộc sống bên ngoài, biết bao thăng trầm nổi trôi…”

“Hôm trước anh có đi coi đại nhạc hội. Trần Thái Hòa hát Đêm đông, Dư âm rất hay, phù hợp với chất giọng. Cũng như Khánh Ly hát Diễm xưa, Hạ trắng thì tuyệt, Elvis Phương với Vết thù trên lưng ngựa hoang. Ngoài ra Vũ Khanh hát thánh ca cũng hay, Sĩ Phú cũng có những bản nhạc ruột nghe thấm thía lắm. Ngọc Lan có lẽ phù hợp với nhạc Pháp hay các tình khúc nhẹ nhàng trong sáng của Ngô Thụy Miên chăng? Anh cũng thích Ngọc Lan, giọng cô sang trọng và mềm mại”.

“Cho em viết thêm: Chế Linh với Thành phố buồn, Tuấn Vũ với Người yêu cô đơn (đời tôi cô đơn nên 2 tay dắt 2 cô!). Anh ơi, công nhận anh “khôn” ghê nha, nghe nhạc mà như đi ăn nhà hàng, mỗi nhà hàng anh chỉ thưởng thức một vài món ngon nhất, rồi lại kéo sang nhà hàng khác thưởng thức tiếp, em thì không, ăn đâu thì ăn chết chỗ đó, đến nỗi người ta đóng cửa không bán nữa cũng hẹn nhau đến xếp hàng để chờ được ăn! Đó là một nhà hàng đặc biệt, “quán” Ngọc Lan!

Những món ăn ở “nhà hàng” này hương vị đậm đà hợp với mọi khẩu vị, thức ăn rất vệ sinh lại bổ dưỡng, thực đơn thì phong phú vô cùng, cả trên 800 món khác nhau để tha hồ chọn lựa. Nhà hàng này có nhiều đặc sản mà ta không thể nào tìm thấy ở những nơi khác. Ví dụ như món Bún bò huế, dường như quán ăn nào cũng có món này, nhưng ở “quán” Ngọc Lan, anh thử cắn miếng chả Huế mà nhớ đến “quán” muôn đời, mùi chả tươi thơm lừng, mùi cay nồng của tiêu quyện lại cho ta cảm giác đê mê khó tả!

Ngọc Lan có một tiếng hát lôi cuốn đặc biệt, một nhân cách nhân dáng tuyệt hảo. Cô thật sự là “món quà” vô giá mà Thượng Đế đã ban phát cho chúng ta. Em không có nhiều cơ hội để nghe nhạc, nhưng nếu có nhu cầu cần thư giãn tinh thần, em sẽ tìm đến ngay với Ngọc Lan, được nghe Ngọc Lan hát là tinh thần em no đủ, đầu óc em thoải mái nhẹ nhàng, em không thiết tha tìm kiếm gì hơn nữa!”.

Thật vậy, ở “quán” Ngọc Lan ta tìm thấy nhiều “hương vị” đặc biệt mà không thể tìm thấy ở những “quán” khác. Ví dụ bài “Mắt lệ cho người” tôi có nghe Quang Dũng trình bày, giọng anh cũng làm tim tôi rung động không ít thế nhưng khi nghe xong tôi vẫn tìm nghe lại của Ngọc Lan, cho dù lúc đó cô đã đau bịnh nhiều nhưng cô diễn rất đạt bài hát này, hoặc là bạn có nghe cô trình bày bài “Xin mãi yêu anh”, với cảm xúc ngây ngây ngất ngất của một woman-in-love, hoặc là bài “Một mai không có anh” tôi có xem Như Loan và Trần Thái Hòa song ca, họ trẻ trung quyến rũ, tay trong tay tình tứ nhưng tôi vẫn thích Ngọc Lan hát ca khúc này hơn, giọng cô lãng mạn thiết tha hơn nhiều cho dù cô chỉ hát chứ không có diễn, hoặc là bài “Như đã dấu yêu”, bạn không thể nào tìm thấy ở nơi đâu diễn tả từ ngữ…thuở nào (nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào) đặc biệt như cô, chữ hồng, chữ bồng (gọi gió lên thung lũng hồng, mây trôi bềnh bồng), chữ mộng (khung trời hoa mộng), cô thường để lại ấn tượng sâu xa ở những từ ngữ cuối câu, đó có lẽ những điều thu hút đặc biệt khi ta nghe Ngọc Lan hát.

Trở lại với anh tôi, tình anh em của chúng tôi là vậy đó, chân chất và mộc mạc. Anh bảo, những ngày mùa đông, tuyết trắng phủ đầy, nhà đường xe cộ, đâu đâu cũng chỉ có tuyết, anh lặng lẽ bước đi trong mưa tuyết dưới hàng cây trụi lá thê lương. Những hôm có bão tuyết, chỗ nào cũng trắng xóa mịt mù, trời đất như gần lại với nhau. Anh lang thang ngoài trời một mình giữa biển tuyết mênh mông và cảm thấy cô đơn, nhớ mẹ hiền nhớ quê hương, thì Trạng 7 ơi! sao anh không mang theo walkman, bỏ vào một cuốn băng của Ngọc Lan, giọng hát cô thiết tha, nồng ấm, cô sẽ là bạn đồng hành, cô xoa dịu vỗ về, cô san sẻ mọi nỗi niềm, nhớ đấy anh nhé!

Gọi gió lên thung lũng hồng, mây trôi bềnh bồng
Hạt nắng lung linh tím dần, mênh mông thu vàng
Còn đó em yêu dỗi hờn, long lanh lệ buồn
Còn đó sương vây kín đầy, cho tình ngất ngây…

Tình sau cơn bão

| hanhphucdiudang

Bão tố rồi cũng qua mau
tình yêu vẫn dâng đầy trong nhau
tựa chiếc thuyền lắt lay
khi vượt thoát qua cơn cuồng say

Bão tố rồi cũng qua đi
tình chợt nồng tình say trong mắt
đã cho ta những ngày
một bầu trời ngát màu xanh

Đây là bản nhạc ngoại quốc lời Việt mà tôi thích nhất, tôi không cần biết Ngọc Lan thâu âm từ lúc nào, do trung tâm nào phát hành, tôi chỉ biết là cô hát bài này rất tuyệt, rất ngọt ngào và luôn chập chờn trong tôi 2 câu đầu Bão tố rồi cũng qua mau, tình yêu vẫn dâng đầy trong nhau. Bài hát diễn tả sự hợp tan của một đôi trai tài gái sắc nào đó, nhưng riêng tôi, tôi thường hay nghĩ xa hơn. Bão tố hay bão táp là những thử thách, sóng gió, trắc trở… mà tôi thường gặp trong cuộc sống. Còn tình yêu, tôi tự sửa tình yêu đến dâng đầy trong tôi, để suy diễn rằng tình yêu đó có thể là tình yêu thương đến từ một Đấng siêu hình nào đó, tình ruột thịt gia đình, tình thân thiết bạn bè, hay một nụ cười trẻ thơ… Đó là tại sao tôi yêu mãi tiếng ca Ngọc Lan, cô gần gũi gắn bó hơn người bạn thân, ấm áp ý nghĩa hơn cả người tình, những lời ca êm ái vỗ về suốt quãng đời tôi, lúc suy cũng như thịnh, vui cũng như buồn.

Trong gia đình ILNL của chúng ta cũng khó mà tránh hết những chuyện đáng tiếc xảy ra, tôi cũng cho đó là một cơn bão, và cũng mong nó sẽ qua mau,tình yêu vẫn dâng đầy trong nhau. Chuyện này làm tôi nhớ lại hồi còn học lớp 5 trường làng bên Việt Nam, trong lớp học tôi có một đứa bạn tên Hào, ở nhà cha mẹ gọi là Hòe, mặt mày sáng sủa, con nhà buôn giàu có, ăn diện bảnh bao, nhưng đi học lại không chăm chỉ chịu khó học hành mà hay cãi thầy phá bạn, đến trường nó không bao giờ mang theo tập vở mà thường đem theo một cây gỗ thật dài để đánh bạn, đập phá bàn ghế, nó không đi bộ trên nền gạch như mọi người mà toàn chạy trên mặt bàn hoặc leo trèo qua cửa sổ, cô giáo tôi khá nhức đầu vì nó, cô tới lui nhà nó có khi hai lần một tuần để nói chuyện cùng ba mẹ nó, nhưng cũng không có kết quả gì. Một lần kia nó nghỉ học đã 3 hôm liền, bọn chúng tôi lẽo đẽo theo cô giáo tới nhà khuyên răn nó, bước vào nhà nhìn quanh quẩn không thấy ai, hồi sau một đứa bạn phát hiện nó đang ngồi trên nóc nhà thờ ơ nhìn xuống chúng tôi! Sau này không biết nó ra sao, nhớ lúc đó chúng tôi rất sợ nó, không ưa bộ mặt nó chút nào. Tôi không thuộc thành phần như đứa bạn ngỗ nghịch kia, nhưng không hiểu sao sau cả mấy chục năm qua tôi vẫn nhớ đến hình ảnh của nó. Phải chăng một sự khác biệt thường làm người ta dễ để ý và nhớ mãi.

Tất cả chúng ta đến đây từ khắp nơi trên quả địa cầu này, trình độ văn hóa mỗi người mỗi khác. Nhưng chúng ta cùng có chung một tấm lòng thương nhớ cô Ngọc Lan, yêu thích tiếng hát vô cùng quý hiếm của cô. Hình ảnh dịu dàng, cách sống đẹp đẽ, lời nói ân cần ngọt ngào của cô là những gì chúng ta cần noi gương và học hỏi. Câu nhịn chín câu lành (2 câu nhịn 18 câu lành!), văn là người, chúng ta nên đối xử hòa nhã, sống có tình có lý với nhau, tôn trọng lẫn nhau thì mối tương thông mới bền lâu muôn kiếp. Được như vậy, ở trên tiên cảnh xa xôi kia cô Ngọc Lan của chúng ta chắc chắn sẽ nở một nụ cười rất tươi, rất hài lòng, và còn hát khen tặng chúng ta nữa:

Bên nhau nào ta hát ca
bên nhau tình ta thiết tha
những ân tình tuyệt vời
hạnh phúc nào nguôi
Bão tố rồi cũng qua mau…

Nét đẹp Ngọc Lan

| hanhphucdiudang

Ngọc Lan tiềm ẩn một vẻ đẹp quý phái huyền bí. Đôi mắt to, sâu thẳm, đẹp u uẩn chất chứa bao điều. Mái tóc dài, nhiều và bồng bềnh thường biểu hiện một sinh lực dồi dào. Vóc dáng cao vừa phải cân đối, bước đi khoan thai tự tin. Chiếc mũi cao tự nhiên không cần tu sửa là điểm tô nổi bật trên khuôn mặt trái xoan đầy đặn yêu kiều. Làn da cô rất đẹp, người ta thường nói “nhất dáng nhì da”, làn da trắng mịn màn làm cô giữ mãi vẻ trẻ trung, sang trọng và cũng là ưu điểm cho các kiểu thời trang với những màu sắc tươi sáng, rực rỡ. Điểm thu hút đặc biệt ở Ngọc Lan phải nói đến là nụ cười xinh xắn, hiền hòa và duyên dáng. Tay chân cô dài thon thả, kiêu sa phù hợp với các kiểu thời trang tây phương. Ngay cả đôi bàn tay, các ngón tay dài và dịu dàng, thường là của người có nhiều năng khiếu, đến gót chân, “gót chân ngày xa xưa, sợ lấm trong bùn khi mưa” cũng lộ lên vẻ đẹp đài các của các mỹ nhân ngày xưa. Đó là không nhắc đến số đo ở “các vòng”, chắc chắn là những con số lý tưởng và là niềm mơ ước của nhiều phụ nữ trẻ đẹp.

Tục ngữ có câu “Cái nết đánh chết cái đẹp”. Ở Ngọc Lan ta thấy toát lên một phong cách, một đức tính cao quý của người phụ nữ Việt Nam. Cô không phô trương cái đẹp, cái hay của mình, cô thẹn thùng khép kín. Cô kín đáo trong cách ăn mặc, trong cách trình diễn, và trong cả cuộc sống riêng tư. Ngay cả khi cô phải…chiều ý ông đạo diễn mặc chiếc áo ngủ trắng để đóng phim, nghe nói ông này cũng có tính thích “khai thác và thưởng thức”, nhưng Ngọc Lan vẫn rất kín đáo, chẳng lộ liễu điều gì. Ngọc Lan không những thu hút chúng ta bằng những tiếng ca êm ái, ngọt ngào, chất giọng rất riêng, rất Ngoc Lan mà ngay cả từng lời nói tiếng cười cũng rất dễ thương, dễ mến.

Tôi thấy một số các ca sĩ, thường phô trương tiếng hát và thân thể của họ, nhưng Ngọc Lan thì không. Cô chọn những trang phục rất thanh nhã, sang trọng và kín đáo. Ngọc Lan cất lên tiếng ca với tất cả tấm lòng, với những cuồng say và niềm đam mê nghệ thuật vô biên.

Tôi luôn nhớ đến hình ảnh cô ngồi nâng niu ôm hôn chú trừu con bên cạnh đường rầy xe lửa, biểu hiện lên lòng yêu thương chăm sóc dịu dàng. Cảnh cô mặc áo đầm đi chiếc xe đạp rướng cổ hái mấy chùm bông giấy, trông cô đẹp quá, làn da trắng hồng, chiếc cổ cao gợi cảm làm sao. Một cảnh khác trong “tiếng mưa đêm” cô vừa tắm bông sen vừa hát, trông cô tươi mát hấp dẫn lạ thường. Tôi cũng không quên hình ảnh cô khúm người cười khúc khích hồn nhiên cùng Hoàng trọng Thụy rong chơi trên chiếc xe đạp thể thao sườn ngang, cảnh hai người ngồi ăn fish n chips cạnh bờ biển, cảnh cùng chàng câu cá… những cảnh thần tiên, ôi Ngọc Lan, cô trẻ trung xinh xắn vô cùng!

Ngọc Lan không chỉ đẹp, quyến rũ và hát hay. Cô cũng là ân nhân của những kẻ khốn cùng. Tôi có quen một sư cô, cô kể tôi nghe rằng cô quen thân với người nhà bà con cô Ngọc Lan ở Sài Gòn, người tu hành có nói sai bao giờ, cô nói: “cô Ngọc Lan hả, cô ấy tốt lắm, bao nhiêu tiền đi hát kiếm được cô gởi về giúp những người nghèo khổ ở bên Việt Nam”.

Tôi cũng quen biết một cô ca sĩ địa phương, có một lần chúng tôi nói chuyện hỏi thăm cô này tên vài bài hát và mời cô hát cho một buổi tiệc gia đình với những bài tình ca của Ngọc Lan đã từng hát. Cô bắt đầu kể cho tôi nghe chuyện quen biết giữa cô và ca sĩ Ngọc Lan. Cô quen biết Ngọc Lan từ bên đảo tỵ nạn, định cư cùng tiểu bang, cùng học chung một lớp Anh văn. Cô kể rằng ông thầy giáo “yêu” Ngọc Lan lắm, tôi nhớ lại hồi đi học cũng được “thầy yêu bạn mến” nếu là học trò giỏi, và cũng có những ông thầy với “trái tim không ngủ yên” cũng dễ sa ngã lắm với những cô học trò xinh đẹp dễ thương, nhưng với Ngọc Lan tôi không biết cô nằm trong trường hợp nào, có lẽ cả hai vì cô vừa học giỏi lại vừa xinh đẹp. Rồi cô ca sĩ này cũng kể có lần Ngọc Lan và Duy Quang đi show có ghé đến shop giày của cô, cô khen Ngọc Lan lạ hẳn hồi xưa, vì “hai cô ca sĩ có thương nhau bao giờ”, nên lời khen cũng hạn chế, chứ trong thâm tâm cô ấy, Ngọc Lan lúc này đẹp lạ lùng, đẹp mê hồn.

Em như bông hoa tươi thắm

Cho bao người say đắm

Anh cho em bao nhung nhớ

Bao đêm tình chan chứa

Anh cho em sống mộng mơ

Trong khung trời thương nhớ

Cho em yêu anh tha thiết

Hơn mây trời xanh biếc

Cho anh hôn đôi môi thắm

Trao anh tình say đắm

Trong cơn đam mê ngây ngất

Đến với em một lần…

                                      (“Xin mãi yêu anh”, ngoclansinger.com)

Vì đã yêu…

| hanhphucdiudang

Vì đã yêu thì dù anh thế nào

Vạn lần em vẫn thứ tha cho người…

Yêu anh chân thành tiếng yêu ban đầu

Yêu anh ngây thơ với con tim hồng

Yêu anh bây giờ đến mai sau này

Không ai ngăn chia tình đó muôn đời!!

Một chuyện tình đẹp trong “Anh thì không” đó bạn. Ôi sao nhớ quá giọng ca trầm ấm nồng nàn, những bước chân khiêu vũ nhịp nhàng, điêu luyện.

Cách đây vài hôm tôi có xem cuốn video ca nhac “Bước chân Việt Nam”, thật xúc động khi nghe Ngọc Lan cất lên tiếng ca, nàng đẹp dịu dàng trong chiếc áo dài xanh và chiếc khăn bạc, gương mặt man mác buồn, cảm ơn trung tâm Asia đã làm sống lại hình ảnh của người ca sĩ mà tôi hằng yêu mến. Rồi nàng lại xuất hiện bên cạnh nam ca sĩ Tuấn Ngọc ở một hợp ca khác, tim tôi như ngừng đập để chiêm ngưỡng nàng, để nghe nàng thỏ thẻ tình tự. Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần mà vẫn không thỏa mãn, ôi Ngoc Lan, tôi khao khát tiếng ca nàng!

Tôi không biết các video clip này lấy ra từ cuốn băng video nào để tìm lại mà coi. Tôi thích nhất hình ảnh nàng với những chiếc áo đầm lộng lẫy trong các bài Tình lầm lỡ, Cơn mưa trong đời, Nhớ… Trên ngón tay trái áp út luôn đeo một chiếc nhẫn trơn lóng lánh đơn sơ, làm tăng thêm vẻ đứng đắng, nhân cách cao quý của một người nữ ca sĩ tài hoa vẹn toàn. Thật tiếc thay một Ngọc Lan hát hay, một Ngoc Lan diu dàng, một Ngoc Lan sắc son chung thủy…

Nhac hoa tau “Em di” cua Kelvin Khoa

| hanhphucdiudang

Tinh co toi thay trang bia cua dia nhac hoa tau new age “Em di” cua Kelvin Khoa voi 10 bai nhac:

1. em di

2. tieng dan khuya

3. buon vuong mau ao

4. joy of love

5. loi tinh buon

6. bai khong ten so 5

7. quen di tinh yeu cu

8. bai khong ten so 4

9. and i love her

10. ao lua ha dong

Toi khong biet co phai day la dia nhac cua anh Kelvin Khoa  phu quan cua ca si NL hay khong? Tai vi hinh nhu co 1 ca si khac cung co ten Kelvin Khoa thi phai. Neu la cua anh ay, thi “Em” day chinh la NL dau yeu cua chung ta roi do phai khong cac ban? Toi se tim mua dia nhac nay de luu giu chung voi “gia tai” nhac Ngoc Lan cua toi. Than men.

Thuong tiec Chi Ngoc Lan

| hanhphucdiudang

Men chao tat ca cac anh chi va cac ban than thuong cua trang web dac biet nay.

Day la lan dau tien minh duoc gop tieng nen run qua. Minh khong biet lam tho cung khong biet viet van, chi biet viet len day nhung suy nghi moc mac nay. May tuan qua ngay nao minh cung vao day de tim doc tat ca cac tam su, cac bai viet that hay ve Nguoi Chi Yeu Quy cua chung ta. Minh cam thay nho nhung chi ay nhieu lam va thuong mo lai cac video cua chi de coi.

Tu lau lam roi minh da yeu men tieng hat that nong nang, that tuyet voi cua chi. Mot nhan cach song cao qui, mot tam long tu bi bao la… Chi la tam guong sang cho moi nguoi.

Mai mai va mai mai minh chi yeu thich tieng hat cua chi ay ma thoi. Moi bai hat la mot ky niem.

Rat tiec minh o tan nuoc Uc xa xoi nay nen khong the den vieng tham Mo chi nhan ngay Gio, xin kinh dang len day loi nguyen cau cho linh hon chi duoc binh an ben Chua nhon tu. Amen!

Comments Off on Thuong tiec Chi Ngoc Lan