I Love Ngoc Lan

Chao cac ban

| Nguyen

Các bạn có thể giúp Nguyen? Nguyen tìm lời tiếng Pháp các bài hát sau :

1/ Les Yeux Noirs

2/ L’àmour à La Plage

3/ Avant de vous Dire à Dieu

4/ Quando Caliente Alsol

Merci beaucoup

Mãi Mãi Đi Tìm….

| Nguyen

Một buổi chiều mùa hè, trong lòng cảm thấy buồn miên man,thơ thẩn đi dạo bờ biển, cảnh vật xung quanh yên lặng quá.Chỉ có tiếng sóng rì rào, ngọn gió xào xạc và đám mây trên đầu lơ đãng trôi.Bất chợt nổi thương nhớ tràn về , nhớ da diết khôn nguôi. Có lẻ tôi lại nhớ nàng nửa rồi, nhớ tiếng hát trầm lắng nhẹ nhàng, nhớ mái tóc bồng bềnh trong gió, nhớ ánh mắt suối trong nhớ dáng đi thướt tha, uyển chuyển…ôi nhớ sao mà nhớ…

“Thương đôi mắt sao trời lung linh
Thương yêu ngón tay ngà xinh xinh
Thương yêu dáng vai gầy thanh thanh
Thuơng yêu vòng tay ghi xiết ân tình
Thương yêu dáng em gầy bơ vơ
Thương yêu nét môi cười ngây thơ
Thương yêu tóc buông lơi dịu dàng
Thương em mong manh như một cành lan.”
(Gọi Người Yêu Dấu)

Nhiều người thường hay nói người buồn thì cảnh đâu có vui.Vì vậy tôi cảm nhận xung quanh tôi rất yên lặng, cảnh vật như thầm thì chia sẽ một nổi niềm.
Xa xa những con sóng nhấp nhô cô đơn như đang tìm kiếm ai đó.Có lẻ biển, sóng củng buồn, củng nhớ nên đi tìm nàng,có lẻ vậy vì biển yêu nàng tha thiết, hàng ngày biển vẫn đợi chờ nàng đấy thôi.Biển nhớ lại những kỉ niệm cùng nàng đùa vui rồi biển lại vô tình hay cố ý tạt những con sóng nhẹ vào người nàng,nhưng nàng đâu có ghét biển, nàng đâu có giận biển bao giờ. biển thèm khác được vui đùa cùng nàng, thèm khát được chạm vào bàn chân ngọc ngà của nàng.Biển nhớ nàng đã hát những bài tình ca cho biển nghe.Biển chia sẽ với nàng khi nàng buồn, biển đùa vui khi nàng vui.Biết yêu nàng lắm và biển củng biết nàng rất yêu biển.Đã lâu biển không được nhìn thấy nàng nên biển nhớ biển ngóng trông, chờ đợi và đi tìm

“Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liểu rũ lê thê
Gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em đi
Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ
Nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi
Biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn
Bàn tay chắn gió mưa sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn mờ
Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
Nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về
Bàn tay buông lối ngỏ
Đàn lên cung phím chờ
Sầu lên đây hoang vu

Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Triều sương ướt đẩm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê

Ngày mai em đi cồn đá rêu phong rủ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hờn
Nghe ngoài trời giăng mây tuôn

Ngày mai em đi
Biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn
Bàn tay nghe ngóng tin sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng
Nghe trời gió lộng mà thương.”
(Biển Nhớ)

Bài hát như nói lên nổi lòng của con người hay là nổi lòng của biển.Không hiểu sao mắt tôi thấy cay cay.Rồi một cơn gió nhẹ thổi tung những hạt cát bé nhỏ rồi cát lại lặng im.Không lẻ cát củng buồn củng nhớ nàng.Chắc là cát củng muốn được tâm sự, được chia sẻ? Đúng rồi cát yêu nàng , chỉ tại cát đang nhớ lại nhưng thời khắc đón nhận bước chân dịu dàng của nàng.nhớ lại những lần hạnh phúc khi nằm gọn trong lòng bàn tay của nàng, nhớ những lần cát được đùa vui cùng nàng rồi cát bay vào mắt nàng, nhưng cát không cố ý chỉ vì cát yêu nàng quá đấy thôi, cát muốn ngắm nhìn đôi mắt của nàng.Giờ không có nàng nên cát buồn.Nhưng cát không nản lòng đâu, cát sẽ nằm chờ nàng đến, cát sẽ chờ nàng mãi mãi…

Đang miên man suy nghỉ và chìm đắm trong yên lặng.Bất chợt có cơn gió nhẹ thổi quá làm tôi giật mình.Ôi cơn gió !Gió ơi bạn đừng đùa nghịch nửa, bạn đã làm tóc tôi rối tung lên rồi.Nhưng tôi bit gió đâu có đùa nghịch, gió củng đi tìm nàng đây.Gió đã đi tìm nàng cả ngày đêm, khắp nơi trên địa cầu nhưng vô vọng.Gió nhớ những lần lén hôn nhẹ lên tóc nàng để tóc nàng rối tung lên.gió nhớ những lần cùng biển và cát mãi vây xung quanh nàng để đùa vui,gió luôn lắng nghe lời thì thầm của nàng để rồi gió mang tiếng thì thầm ấy đến với nhân loại…gío vui khi có nàng

……
Gió ngân lên khúc hát vui trong mùa đông
Dắt không gian lũ én tung bay lả lơi
Đắm say bên mơ trong hương mơ tuyệt vời
Anh nhớ không khi mùa xuân đã qua…

Gió buồn, gió nhớ thì mây có vui? Mây nhớ ai mây buồn mây khóc, mây đổ những giọt nước mắt, mây lang thang, mơ màng. Mây lặng lẻ trôi, âm thầm rơi lệ:

“Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm
Ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm
Cơn sóng nào gọi lên nổi đau trong em bao nhiêu
Chiều lang thang một mình

Tình như bóng mây Ngàn năm vẫn bay
Mây ơi mây hỡi cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh bờ bến nơi đâu
Biết chăng tình em mãi luôn chờ mong”…

Đâu chỉ có riêng ta nhớ nàng mà vạn vật cỏ cây đều nhớ.Và cứ như thế, nơi đâu, thời gian nào củng đều có những nổi buồn,những lời thì thầm tâm sự của con người và cả thiên nhiên.Cái đẹp, cái hay luôn luôn được quí mến và trân trọng.Nhớ khi xưa ta vui ta hát ta hạnh phúc biêt bao vì ta có nàng, ta được chiêm ngắm nàng, ta được thưởng thức những bài tình ca bất hủ của nàng, ta được nghe nàng thi thầm…..Còn giờ đầy ta cô đơn ta buồn chất chứa nhiều nổi nhớ.Đã lâu rồi nhưng ta chưa quen với cảm giác vắng nàng…..cho nên ta cô đơn .Rồi một sớm mai thức dậy chỉ có mình ta.Đâu đâu vang vọng lời hát:

“ Sớm mai thức giấc nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng loé đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình đã có người nghe

Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Đời mong manh quá kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình bổng tắt bình minh
…..
Sáng trưa khuya tối nhìn quanh một mình
Đường quen không tới nhìn nhau ngại ngùng
Chỉ vì đời mình chưa có bình minh”
(Một Mình)

Và cứ thế, khi nhân loại mãi mê thưởng thức những bài tình ca ngọt ngào, nhẹ nhàng, bất hủ thì thiên nhiên vạn vật mãi chờ, và mãi mãi đi tìm.Tìm lại hình bóng và những kỉ niệm, tìm lại những dư âm ngọt ngào, những ưu ái mà nàng đã dành cho thiên nhiên và thiên nhiên đã dành cho nàng.

Mùa Thu Thưa Nắng Gió Mang Niềm Nhớ.

| Nguyen

Hạ đẹp vì hạ đỏ chói chang
Xuân đẹp vì xuân hồng sắc thắm
Đông đẹp vì đông trắng giá băng
Thu đẹp vì thu vàng nổi nhớ

Bên ngoài những chiếc lá úa vàng đã chuyển mình trên cành cây khô cứng, rồi nương theo làn gió nhẹ, chiếc lá nhẹ nhàng bay lượn xuống mặt đất, tiếng lá rơi nhẹ êm ái nhưng vẫn nghe được âm thanh khẽ khàng. Không hiểu tại sao những khi bất chợt như thế người ta lại có nhiều suy nghỉ mặc dù đang có những bước đi vội vàng bất cứ ai đó cũng phải ngẩn người ra nhìn khoảng trời nhìn chiếc lá rơi để rồi bước chân mình như hụt hơi rơi vào khoảng kí ức…Mùa thu đẹp như một giấc mơ và khoảng trời thu thật tuyệt khi được ngồi dưới gốc cây hay thả mình nằm trên thảm lá vàng.Khi đó sẻ được hoà cùng hơi thở của mùa thu cho một kí ức. một niềm xót xa nào đó, một sự sợ hãy tràn về hay một tình yêu và chợt hiểu ra rằng những khoảnh khắc thuộc về kí ức vẫn luôn tồn tại mãi.

“……………………………………
Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu thương
Và em có nghe khi mùa thu tới
Mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé
………………………………………………….”
Mùa thu mùa dể làm cho lòng người xao động, củng là mùa của những chuyện tình lãng mạn.Trong bốn mùa quên hay nhớ thì mùa thu với những con đường đầy nắng vàng cho những sự lãng mạn riêng mình, cho khoảng trời thu ấy.Con đường của mùa thu khi thả bước chân bất cứ nơi đâu, ta đều nhìn thấy hai bên đường là những hàng cây to, lá vàng một màu, khi mặt trời soi rọi qua vòm lá trải dưới chân người đi là hình dáng mờ nhạt. Dưới những gốc cây lá vàng rụng đầy xếp thành những tấm thảm màu vàng, rồi gió đi qua sẽ làm những chiếc lá reo lên như một bản tình ca:
“………………………………………………..
Hôm mùa thu gió hát bài ca củ
Mùa thu bay lá vàng
Anh ru em ngủ bài ca dao ta vẫn hat lúc còn ấu thơ
Nắng vàng ấm suối tóc dệt mây thu
Mùa thu ru phím đàn
………………………………….”
Ai vuốt mái tóc cho em để gió không hờn ghen? Để ai đó bâng khuâng trong yêu thương…

Con người yêu mùa thu vì người ta cũng cần được buồn.người ta cần buồn để hoà mình với sự tuần hoàn của thiên nhiên bốn mùa thay áo…Người ta cần buồn để quí trọng những khoảnh khắc vui tươi… người ta cần buồn để thương, cần buồn để nhớ. Kí ức củ chẳng cách nào rũ bỏ hoàn toàn, chỉ ru cho nó ngủ tạm thời rối nó sẽ trở mình thức giấc vào lúc ta ít ngờ đến.khi mùa đông lạnh giá toả hơi thở lạnh lên khung cửa , khi thu nhuộm vàng cả cánh rừng bất chợt gọi lên những hoài niệm buồn, lá rơi ngập đường hay rơi rụng lòng ta:
“ Mùa thu về trên sông vắng
Em ngắm mây thu buồn mênh mang
Mặt trời đổ muôn tia nắng
Ta ngở như áo em mang năm xưa
Anh nhớ da em màu trắng và bàn chân bước trên thu vàng.
……………………………………………………………”
Nhớ thương, lưu luyến, hối tiếc, ngậm ngùi. Ta không còn phân định được nữa và ta trông mong, chờ đợi một điều gì mơ hồ đến bản thân củng không thể nào hiểu hết.Hình như sau cái buồn vẫn đọng lại chút hương vị ngọt ngào kì lạ.Dù hạnh phút có ra đi nhưng tình ta vẫn còn đó.Sau đam mê ta đập nát trái tim mình”
“ Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớ
Trời chiều man mát buồn nát con tim”
………………………………………
Hay
“ Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Anh nhớ cho: mùa thu đã chết rồi
Mùa thu đã chết anh nhớ cho
Mùa thu đã chết đã chết rồi
Anh nhớ cho
Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhau nữa
Trên cõi đời này, trên cõi đời này
Từ nay mãi mãi không thấy nhau
…………………………………
Anh nhớ cho rằng em vẫn chờ anh
Vẩn chờ anh, vẩn chờ anh
Vẩn chờ
Vẩn chờ…….đợi anh”.

Nhắc đến thu người ta nghỉ ngay đến sắc vàng và lá vàng rơi khi tình thu vừa khơi, nghe như đầy màu tê tái. Đâu chỉ có thế thu là màu tím chiếc áo ôm tim lẻ loi khóc anh chiều tiễn đưa, màu tím sầu thương của những chuỗi ngày vắng nhau tháng năm còn lướt mau biết bao giờ thấy nhau.

Bao nhiêu năm rồi, tiếng hát cho những bài ca ấy cứ mãi vút cao.Những bài ca về thân phận và tình yêu con người, những bài ca chúng ta chỉ có thể yêu mến và ngưởng mộ, những bài ca ru lòng người. Xin một lần trong bóng đêm tĩnh lặng để nghe tiếng hát ấy”Gọi mùa thu lãng quên vào tiếng mưa rơi êm đềm, trời còn mưa ướt thêm cho dài ngày tháng không tên….”
Rồi một chiều thu trên phố, ta lại một mình, buồn hoang vắng, nhạc ngân vang réo rắc “chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em…….áo xưa chưa quen phong trần đợi mùa thu vàng áo thêm.Ngoài kia không còn nắng mềm ngoài kia ai còn biết tên.”

Mùa thu đến rối mùa thu lại đi rồi mùa thu của cuộc đời củng đến. hỏi người đã một lần dám sống với tình yêu chưa? Đã dám một lần thành thật với trái tim chưa? Nước mắt nào rơi trên cuộc tình, khóc cho đời mình củng là khóc cho đời người.Chiếc lá cuối cùng sẽ không rơi trong đêm để tình yêu còn mãi.Rồi có những tình yêu đi theo ta suốt cuộc đời vì có những niềm riêng không thể nào nói hết chỉ âm thầm chôn dấu những kỉ niệm vào sâu trong lòng mà thôi.Riêng một góc trời chơi vơi và đơn độc. Dù có xa nhau thì củng xin giữ vẹn ân tình, xin đứng bên lề để anh được hạnh phút “ Một mai xa nhau, xin nhớ cho nhau nụ cười…”
Khi tình yêu đến hay tình yêu đi người ta sẽ hát tình ca, những bài tình ca dịu dàng, nồng nàn . Những bài tình ca ấy sẽ mãi bất tử cho đến khi nào nhân loại còn yêu.
* Bài viết có sử dụng các bài hát: Mùa Thu Cho Em,Mùa Thu Ru Em,Áo Em Thu Vàng,Thu Sầu, Mùa Thu Chết,Chiều Một Mình Qua Phố,Niệm Khúc Cuối.
KL

Quá Khứ Và Hiện Tại

| Nguyen

Một buổi sáng mùa xuân, tôi rảo bước quanh vườn với tâm trạng nữa vui nữa buồn. Sáng nay, không có tiếng chim hót, chỉ có tiếng lá cây đong đưa xào xạc. Nắng rạng rỡ và gió thấp thoáng mạng lại mùi hương.Một cảnh tượng thú vị trước mắt tôi hiện ra đó là những bụi hoa do tôi trồng đã nở hoa rực rỡ, nhiều màu sắc lấp lánh rất đẹp. những cây Ranunculus alpestris, tulips, geir moen, anemone multifida nhiều màu sắc.Đặc biệt là hai loài hoa Calluna vulgaris và Saxifraga cotyledon.Bất chợt tôi nhìn thấy cây Eple cuối vườn hoa đã ra đầy cành làm tôi bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm khó quên trong quá khứ

Mùa đông giá lạnh năm 1995, Akershus Slott chìm ngập trong tuyết trắng.Cái lạnh của mùa đông cùng với cái lạnh trong tâm hồn làm cho không gian khủng khiếp hơn.Từ nhỏ tôi đã mất cha cho nên chỉ có mẹ và tôi an ủi nhau mà sống.Vì vậy tôi rất yêu mẹ tôi, chưa bao giờ suy nghỉ hay hành động việc gì để mẹ buồn.Điều đó trở thành thói quen nên tôi rất ít bộc lộ cảm xúc ra mỗi khi buồn hoặc vui.Tôi thường hay nghĩ rằng nếu ba tôi còn sống thì gia đình sẽ rất ấm áp vào những ngày mùa đông giống như gia đình của bạn bè tôi và mẹ tôi sẽ không cô đơn.Nhưng đó chỉ là điều ước của tôi cho nên đối với tôi chỉ có buồn nhiều nhưng vui rất ít và cảm xúc rất gượng ép. Một lần sau bữa ăn tối, mẹ của tổi mở CD của Ngọc Lan để nghe. Lúc đó tiếng Việt của tôi chỉ bập bẹ giống như các em bé bắt đầu học chữ.Cho nên tôi không hiểu NL hát. Tôi nhớ tối đó bài đầu tiên cô hát là Joe Le Taxi, lúc đầu tôi không để ý nhiều,sau đó tôi lơ đễnh nhìn lên màn hình Cô ấy nhảy rất nhịp nhàng và uyển chuyển, nhưng giọng hát lại rất nhẹ nhàng và mái tóc của cô rất Pháp vì chưa nghe lời tiếng Việt chỉ nghe lời Pháp nên tôi hỏi mẹ : “Cô ấy là ca sĩ người Pháp phải không?” Mẹ cười và giải thích :”Cô ấy là người Việt Nam nhưng sống ở Hoa Kì và hát nhiều nhạc trữ tình Pháp” overraskelse! tôi thấy có chút thú vị và tò mò bùng lên trong người.Rồi tôi nghe lần lượt các bài “Mưa Trên Biển Vắng” và “ Mùa Hè Năm Ấy” Giọng NL nhẹ nhàng, thanh thoát và ấm áp vô cùng như lời thì thầm,và cũng toát lên đầy vẻ sang trọng (khi đó chủ yếu là tôi nghe giai điệu). Sau nghe nghe xong mẹ của tôi thường giải thích khái quát về bài hát đó. Cho nên tôi càng thích hơn.Vì vậy trong giấc ngủ mơ tôi thấy hình ảnh NL với những điệu nhảy nhịp nhàng.Từ hôm đó tôi đã yêu tiếng hát NL mãnh liệt.Để kỉ niệm cho ngày khám phá ra giọng ca NL tôi đã trồng cây Eple sau vườn.

Để biết và hiểu nhiều hơn về NL và những bài hát cô trình bày tôi đã quyết tâm học Việt ngữ sau đó vài tháng.Yêu NL bao nhiêu tôi càng cố gắng học Việt ngữ nhiều bấy nhiêu.Càng ngày tôi càng nghe nhiều NL hơn và hiều các bài nhạc nhiều hơn.Tôi phát hiện trong giọng hát của NL có buồn, có vui, có lời an ủi, chia sẽ và cả lời khuyên nữa. Điều đó rất thú vị.Vì từ lâu những cảm xúc buồn vui tôi đều giữ chặt trong lòng, không bộc lộ ra.Nên khi cảm nhận ai đó chia sẽ điều gì cùng tôi tôi vui rất nhiều.Tuy tôi không gặp được NL nhưng tôi cảm nhận được lời an ủi, chia sẽ của cô ấy qua giọng hát.Trước khi tôi biết NL tôi rất ghét biển, không bao giờ ra biển để dạo hay ngắm và cũng không vui khi có ai đó nhắc đến biển.Nhưng sau khi nghe NL hat những bài về biển, tôi nhận ra rằng biển đáng yêu chứ đâu có đáng ghét như thế.Và từ ngày đó tiếng hát NL đã đưa bước chân tối đến với Huk beach, tôi ngồi nhiều giờ liền để ngắm biển và tôi cũng yêu biển từ đó.Có được tiếng hát NL tôi sống cởi mở và vui hơn, tôi ra ngắm biển nhiều hơn, Huk beach như cảm thông nên đã dành riêng cho tôi một chỗ, ở đó có một tảng đá to, mỗi khi tôi đến tôi ngồi cạnh tảng đá đó (sau này tôi đặt tên là tảng đá NL), Huk beach cũng khá đông người nhưng hình như mọi người dành riêng cho tôi tảng đá này nên chỉ có tôi mới đến mà thôi.Mỗi khi vui tôi chạy ra biển ngồi cạnh tảng đá để kể cho NL nghe, khi buồn tôi cũng chạy ra để than thở để được chia sẽ, và khi đầu óc trống rỗng tôi cũng chạy ra biển.Thường sau mỗi lần thì thầm tâm sự với NL tôi đều nghe nhạc của cô ấy.sau khi nghe xong vui thì càng vui thêm, buồn thì được chia sẽ, an ủi, gặp rắc trong cuộc sống sẽ được chỉ dẫn để có lựa chọn sáng suốt hơn. NL đối với tôi giống như một vị ân nhân về tinh thần, ảnh hưởng của NL ngày càng thấm sâu vào con người tôi. NL đã dạy tôi cách yêu đời, yêu người, dạy tôi cách đối xử tốt với mọi người và với chính bản thân mình, day tôi sống rộng lượng, tha thứ và chịu đựng.Vì thế cuộc sống tinh thần của tôi đều dựa vào NL , nói chính xác là nhờ vào tiếng hát NL.

Và trong cuộc sống không bao giờ đẹp và bằng phẳng như nhiều người nghĩ, và tôi không bao giờ thích tháng 3, tháng của đau buồn và lạnh giá, tháng của cô đơn và trống vắng. Tối ngày 10 tháng 3 mẹ báo cho tôi hay NL đã qua đời vì bệnh.Một người bạn của mẹ ở San Jose gọi điện cho mẹ biết.Khi đó tôi rất buồn, thẩn thờ chạy vội về phòng, chỉ biết ngồi hàng giờ trong phòng, tôi bị hụt hẫng,NL rất quan trọng đối với tôi, tôi có được niềm vui, nhiều nghị lực và nhiều lựa chọn sáng suốt cũng nhờ Ngọc Lan.vì vậy tôi không thể nào chấp nhận sự thật này, tôi bắt đầu cầu nguyện và xin rằng chuyện này không phải là sự thật, chỉ là tin đồn thôi.Nhiều ngày sau đó tôi không thể tiếp tục học nên xin phép hoãn lại 3 tháng,từ lúc đó tôi trở nên thầm lặng, ít nói, hàng ngày tôi chỉ biết ngồi trong phòng, rồi ra tản đá ngoài Huk beach. Trong đầu chỉ nghe vẳng vẳng tiếng hát NL,đã nhiều đêm liền tôi không ngủ được, nhắm mắt lại chỉ thấy NL, nhiều đêm tôi phải bàng hoàng vì nỗi cô đơn và sợ hãi vây kín tâm hồn, vây kín căn phòng, rồi suy nghi mai sau tôi phải sống như thế nào, cho nên sức khoẻ tôi suy sụp.
Sau thời gian tôi cũng đi học trở lại, nhưng tôi không còn như xưa, tôi rất lạnh lùng, thường điên loạn vô cớ.Từ chối tất cả những cuộc vui và cuộc sống như thế kéo dài

Trong một lần tôi đang thơ thẩn ở Huk beach, tôi gặp anh, lúc đó anh ngồi bên cạnh tảng đá của tôi vậy là tôi nổi điên với anh, không cho phép anh ngồi, rồi nhiều ngày sau đó,chúng tôi gặp nhau nhiều hơn ở Huk beach, khi đó anh đệ nghị cho anh được giải thích và nói chuyện với tôi, tôi im lặng và anh nói rằng anh cũng là một người rất yêu tiếng hát NL, anh nói rằng anh cũng rất buồn và trống vắng, cô đơn khi NL qua đời giống như tôi.Kê từ hôm đó chung tôi quen nhau,anh thường hay đàn và hát cho tôi nghe những bài hát NL đã từng hát, anh đã biết rõ không ai thay thế được NL trong lòng của tôi kể cả anh, nhưng anh vẫn kiên nhẫn an ủi, chia sẽ với tôi, vẫn chịu đựng những cái điên loạn vô cớ của tôi.

Cuộc sống của chúng tôi cũng đã bình thường và cân bằng trở lại vì anh thường hay nói nếu yêu NL thì phải sống cho thật tốt.Và tôi phải làm như vậy.Tôi biết rằng giờ đây có nói bao nhiêu lời cảm ơn đến NL cũng không đủ, nhưng tôi vẫn phải cảm ơn NL đã giúp đỡ, dìu dắt, an ủi, chia sẽ, làm cho tôi ấm áp trong mùa đông giá lạnh,tạo cho tôi nhiều niềm tin trong cuộc sống và tôi cũng cảm ơn anh đã thay NL chia sẽ với tôi, an ủi tôi, cảm ơn cái nắm tay dịu dàng, ấm áp của anh trong lúc tôi cô đơn trống vắng.

Giờ đây bên tai tôi vẫn vang lên tiếng hát NL trong niềm vui và sự chia sẽ. Và tôi đã ca lên cùng với NL
” Tìm một con đường, tìm một lối đi.
Ngày qua ngày đời nhiều vấn nghi
Lạc loài niềm tin
Sống không ngày mai
……………………….
Và con tim đã vui trở lại
Tình yêu đến cho tôi ngày mai
Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời
Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi
Và con tim đã vui trở lại
Và niềm tin đã dâng về người
Trọn tâm hồn
Nguyện yêu mãi riêng người mà thôi
……………………………………

Oslo, mùa xuân 2008

Không lời…..

| Nguyen

Chao ca nha,

Minh la thanh vien moi, nhung minh biet trang web nay tu lau. Vi yeu co Ngoc Lan tron con tim nen khong biet dung loi le nao de dien ta.Moi ngay minh deu vao trang web nay de xem va de nghe.Cac ban den voi trang web bang ca trai tim khong co giong nhu nhung trang web khac. Dieu do minh rat hanh phuc, rat hanh dien va rat tran trong.Chan thanh cam on cac ban da danh tinh cam tot dep cho co Ngoc Lan. Minh nghe co Ngoc hat da duoc 15 nam. Tieng hat cua co da di vao khoi oc, con tim khong co giong hat nao thay the duoc.Cho den bay gio van vay du ban den co nao thi moi ngay deu phai nghe co Ngoc Lan hat (It nhat la mot bai va nhieu nhat la 3 Cd lien tuc.Ngay nao khong nghe giong hat cua co thi toi khong bao gio ngu duoc.Co mot dieu minh da cau nguyen cho co Ngoc Lan moi dem deu dan tu khi co ve nha Chua den gio. Co le vi vay ma trong long thay rat vui, cu nhu thay co Ngoc Lan hien dien ngay truoc mat vay.

Vi yeu tieng hat cua co nen minh yeu luon ca con nguoi va duc tinh cua co (Minh da hoc duc tinh khiem ton cua co ay) Moi lan di dau nghe ai nhac ten Ngoc Lan la con tim cu ron rang, vui suong den kho ta.Ngoc Lan la mot cai ten dep, minh chi mong rang neu ai do co cai ten Ngoc Lan thi song xung dang nhu nhu co Ngoc lan da tung song.

Danh tron con tim de yeu Ngoc Lan.

Comments Off on Không lời…..