I Love Ngoc Lan

Thơ sưu tầm

| nguoitinhjimmy

Vô tình tìm được một vài câu thơ của một bạn có nick hvtLe đăng trên youtube viết cho Ngọc Lan, thấy hay nên muốn chia sẻ với mọi người. Không biết có phải được viết bởi chính tác giả hay là ghi lại từ một bài thơ khác, nhưng bằng cách nào đi nữa, viết cho Ngọc Lan thì luôn  quý giá phải không mọi người?

Dù không men rượu Ta vẫn say,
say theo tiếng hát một trang đài,
buồn trong đôi mắt người xa mãi,
bàng hoàng chợt tỉnh,mắt Ta cay

Hát bằng cảm xúc

| nguoitinhjimmy

Giọng em chất chứa bao nỗi buồn

Cho ưu tư về qua nơi đây.

Tiếng hát mang nỗi sầu nhân thế

Phút lặng câm nuốt hết những muộn phiền…

Em hát cho người và cho đời

Hay cho chính em người ca sĩ?

 

Em không cần kĩ thuật cao siêu

Như Khánh Hà, Khánh Ly, Tuấn Ngọc

Em không hát cho qua cho có,

Cũng không rườm rà hay tỏ ra uốn nắn

Giống Thanh Lam hay giống Bằng Kiều

Em hát bằng cảm xúc, bằng yêu thương,

Bằng con tim và bằng tiếng lòng em đó.

Đề rồi bao người mong kẻ nhớ

Xao xuyến xuyến xao lắm mơ màng.

 

Hỡi nhân gian sao còn luyến thương nước mắt?

Giọng hát ngọt ngào nay đã đi xa

Ai cũng biết và ai cũng vấn vương nuối tiếc

Vì đó là em! Ngọc Lan, giọng hát thiên thần!

Tiếng mưa buồn…

| nguoitinhjimmy

Em muốn quên đi hình bóng anh trong đời…

Anh nơi nao có hay chăng em vẫn trông chờ…

Cô Lan có phải cô hát cho con? Phải chăng cô biết con đang tương tư? Cả tháng nay con vẫn chưa có thời giờ viết thư cho cô nhưng có lẽ cô đang hiểu được những gì đang con cảm nhận phải không cô? Sao hôm nay nghe nhạc cô mà thấy buồn quá, dẫu biết rằng đây là những bản nhạc buồn nhưng chưa bao giờ con thấy trống trải, lạc lỏng và băn khoăn nhiều như vậy. Đây là lần đầu tiên con khóc vì một người không phải là cô khi nghe cô hát. Đến bây giờ con đã hiểu thế nào làm cảm giác của những người đang yêu mà nghe nhạc Ngọc Lan. Từng lời nhạc như thấm qua da thịt vào tận tim, cứ như một loại thuốc được truyền trực tiếp vào cơ thể, len lỏi qua từng tế bào, rồi tích tụ lại ở não, một cảm giác rã rời… Con đã từ bỏ thực tại đề tìm đến giấc mơ mà chính con vẽ ra. Để bây giờ hoài nghi về nó… Con hiểu sẽ đến một ngày nào đó tất cả sẽ bỏ con ra đi chỉ còn lại cô cùng tiếng hát ở lại bên cạnh con. Hãy đến trong giấc mơ của con cô nhé, con muốn tâm sự thật nhiều với cô…

Mãi yêu cô, Ngọc Lan.

NGÀY VUI NĂM ẤY (như là lời tri ân….gởi đến người ca sĩ…mà tôi yêu mến trọn đời)

| nguoitinhjimmy

Mỗi tối ngập đầu trong suy nghĩ, len lỏi trong cuộc sống là những bản nhạc để đời, ừ, đúng rồi, tôi là người không mơ ước cao xa, với quan điểm của riêng tôi, điều cần phải hiểu là những cảm xúc của đời thường, những hỷ nộ ái ố mà con người trên thế gian này mỗi phút giây đều phải có. Con người đến với nhau đâu chỉ là hình thức, như lời Trịnh Công Sơn “sống tử tế với nhau”, như lời nhạc của Ngọc Lan “cứ yêu xin đừng mơ ước gì…” Vâng, Ngọc Lan là như thế, Ngọc Lan tuy không phải là người tầm cỡ thế giới từ những thập niên trước, nhạc của cô không phải là thể loại cao siêu, trí tuệ như Moda, Beethoveen nhưng nó vẫn sống mãi?

Tại sao?

Đơn giản, vì cảm xúc là bất hủ và là đề tài muôn thưở trên hành trình con người đi tìm hạnh phúc. Ngọc Lan đã gửi đến chúng ta qua những bài nhạc và lối trình diễn tuyệt mỹ, với sự chân thành, với cái tâm, với cái đam mê, với sự gần gũi và với sự kỳ vọng của giới mộ điệu. Bạn hãy tin tôi, hãy thử một lần bỏ qua hết danh vọng của chính bản thân, bỏ qua những cái chỉ làm cho chúng ta xa cách, hãy thử với “Ngày vui năm ấy” hay “Tình đến rồi đi”

Ngọc Lan đã ra đi và để lại cho dương thế bao dòng nước mắt, trong đó có tôi, có bạn bè tôi là những người ái mộ nhân cách và giọng hát của cô. Tôi tin rằng, nếu bạn không cảm nhận được nhạc, bạn cũng sẽ phải khóc vì những gì cô đã làm cho dương thế, có người ca sĩ nào đang lâm trọng bệnh mà vẫn cố tươi cười tiếp chuyện với khán thính giả, và có người ca sĩ nào đang trong mối nguy kịch mà vẫn hát được những tuyệt phẩm như “Hạnh phúc nơi nào”? Thực tình là tôi chưa thấy ai như thế!

Mong cô vẫn vui vẻ ở bên kia thế giới, tôi luôn nhớ đến cô như một người tôi học hỏi nhân cách và sự tận tụy. Chính Chúa cũng phải ích kỷ vì đã mang Ngọc Lan về quá sớm, nhưng mùi hương của loài hoa này vẫn thoang thoảng trong không khí tươi màu của nghệ thuật. Loài hoa e ấp nhưng sang trọng và quý phái.

Ngọc Lan sẽ mãi là nơi để dương thế hoài niệm, là người nghệ sĩ có đôi mắt buồn, có nụ cười man mác nỗi sầu và dáng người nhỏ bé, e ấp nhưng đời sống nội tâm phong phú và chứa chan!

trích bài viết của bạn Trần Phương Trung đăng trên facebook ngày 08 tháng 11 năm 2011

link dẫn: http://www.facebook.com/note.php?note_id=292677970754385