I Love Ngoc Lan

Tình yêu và chiếc bóng bay

| nguoitinhnammy88

Hôm nay ntnm88 có nghe Hiền Thục hát bài này, chợt nhớ hình như Ngọc Lan cũng có hát. Nhưng ntnm bị mất bài này òi. Mong cô chú, anh chị nào có send giúp ntnm với! Đây là lyrics của bài hát:

Kìa nhìn xem thằng bé đùa chơi cùng chiếc bóng bay
Nắm trong tay loay hoay sao bong bóng kia bay đi
Rồi ngẩn ngơ nhìn theo đôi dòng lệ bóng hoen mi
Bóng bay đi xa xăm mù khơi biết đâu mà tìm ?.
.
Chuyện tình anh và em tựa như chuyện chiếc bóng bay
Lúc bên nhau ta đâu xem ẩn câu nói kia, xá chi
Để rồi khi tình yêu đôi người đôi ngã chia ly
Mới bâng khuâng tơ vương buồn ơi xót xa là buồn.
.
Hỡi tình hỡi mênh mang là cơn gió
Hỡi tình hỡi bao la là mây trời
Tình một ngày tình cũng trăm năm
Tình một đời tình vẫn xa xăm
Bến yêu đương mịt mờ.
.
Giờ mình em ngồi đây nhìn mưa ngoài kia trắng bay
Áo ai nơi xa xăm cho tim mãi nghe chơi vơi
Từng ngày qua buồn noi âm thầm nghe lá rơi rơi
Bến yêu thương nơi nao mà sao mãi nghe mình buồn.

PS: email cua ntnm là : [email protected]

Cam on rat nhieu! ^o^

Gửi ban tổ chức đêm “Niềm thương nhớ”

| nguoitinhnammy88

Cảm ơn tất cả các anh chị đã cho em và các fans khác một buổi tối thật tuyệt vời.

– Cảm ơn anh Myall, chị Kim Thanh, anh Kim Quân, anh Phú vì ý tưởng tổ chức cũng như sự đóng góp hết mình của các anh chị

– Cảm ơn anh Kim Quân vì bức tranh Ngọc Lan tuyệt đẹp và những khung hình thật dễ thương (em đã nhanh tay bỏ túi 2 cái đem vìa ^^)

– Cảm ơn cô Bích Hồng vì tình cảm cô dành cho Ngọc Lan cũng như sự nồng nhiệt đối với fans của cô NL.

– Cảm ơn Thắng Đỗ đã bất chấp kì thi HKI để cống hiến những hình ảnh và những bài hát thật hay.

– Cảm ơn 2 anh MC

– Cảm ơn phần trình diễn của các cô chú, các anh chị. Nhờ vậy mà chương trình kéo dài gần 4 tiếng ^^

– Cảm ơn sự hiện diện của mọi người đã làm nên một buổi tối thật ấm cúng.

– Cảm ơn sự đóng góp công sức tất cả mọi người, dù nhiều hay ít, chúng ta đã mang lại cho NL một món quà sinh nhật thật tràn đầy ý nghĩa.

P/s: @anh Minh, anh Thanh, Anh Tình Xưa: có hình chưa gửi cho em coi ví ^^ lẹ lẹ dùm. Thanks!

HOA HƯỚNG DƯƠNG KHÔNG CẦN MẶT TRỜI

| nguoitinhnammy88

Đây là tựa đề một quyển sách mà ntnm đã đọc. Nó là những dòng hồi kí của tác giả Trần Tử Khâm kể lại quá trình chiến đấu với bệnh tật. Dù bạn đang bị bệnh tật giày vò hay không, hoặc bạn thấy mình vẫn chưa hề liên quan đến nỗi đau bệnh tật, chúng ta đều không nên bỏ qua câu chuyện về Tử Khâm. Trong cuốn sách này, có những chỗ cô viết rằng lẽ ra cô phải khóc nhưng lại vẫn không khóc, đều tràn đầy tinh thần dũng cảm mãnh liệt mà mỗi chúng ta đều mong mình cũng được sở hữu!
NTNM xin giới thiệu sơ nét về tác giả: Trần Tử Khâm sinh năm 1978, là người Đài Loan, đã tốt nghiệp khoa ngoại ngữ của đại học Hoa Phạn. Từ năm lên 7 tuổi, Tử Khâm đã mắc phải căn bệnh ung thư xương và lên bàn mổ lần thứ nhất. Năm 9 tuổi lên bàn mổ lần thứ hai. Năm 11 tuổi lại phải phẫu thuật lần ba. Năm 14 tuổi, các bác sĩ bó tay đối với cố tật ở chân, Trần Tử Khâm bắt đầu sống chung với thuốc giảm đau. Nhưng một năm trước đó, một nỗi đau còn lớn hơn đã ập đến…người cha thân yêu của cồ dã qua đời. Dù mang trong người căn bệnh quái ác nhưng Tử Khâm vẫn luôn lạc quan, kiên cường và vẫn theo đuổi việc học. Từ nhỏ đến lớn cô đã trải wa vô số những cuộc phẫu thuật lớn nhỏ. Năm 22 tuổi tôi tốt nghiệp đại học, tiếp tục học chương trình giáo dục học. Năm 23 tuổi, thận phải sưng to dường như sắp nứt vỡ; tại Bệnh viện Vinh Dân (Đài Bắc), khi mổ cưa bỏ xương chậu phải, bị mất quá nhiều máu, đã dùng cạn máu dự trữ của bệnh viện. Trong lúc nguy cấp, có 120 thầy và trò Đại học Hoa Phạn đã hiến 30.000cc máu nên đã thoát hiểm. Năm 24 tuổi, mổ cắt thùy trái gan. Năm 25 tuổi, lại phát hiện bệnh ung thư thứ hai: ung thư ống dẫn mật; được dự đoán không sống quá 30 tuổi. Ngày 29-4-2004, bệnh viện phát hiện tế bào ung thư đang trỗi dậy, phát triển nhanh ở vùng gần các đốt sống ngang thắt lưng, Tử Khâmlại bắt đầu một cuộc vật lộn khác để giành giật sự sống.

Dưới đây NTNM xin trích đăng kì đầu của quyển sách:

Kỳ nghỉ hè năm lên 7 tuổi, năm đó tôi học lớp 1, cả gia đình tôi về quê thăm bà nội. Cha tôi có năm anh em trai và một cô em gái. Cha tôi là em thứ năm trong nhà. Các bác và cô tôi đều ở quê; ba chị em tôi và một lô các anh chị em họ được nô đùa thỏa thích với nhau! Bỗng một hôm cô tôi hỏi cha tôi: “Tại sao chân phải của Tử Khâm lại hơi tập tễnh?”.

Sau khi trở lại Đài Bắc, cha mẹ tôi đưa tôi đến khám tại Bệnh viện Hòa Bình (Đài Bắc) và chụp phim X-quang.

Các bác sĩ xem phim rồi nói với cha tôi: “Rất xin lỗi ông bà, cho đến nay tôi chưa thấy một tấm phim X-quang như thế này bao giờ. Chúng tôi khuyên ông bà hãy đưa cháu đến khám tại một bệnh viện lớn xem sao”.

Được một người nhà làm y tá giới thiệu, chúng tôi đến khám tại khoa xương (nhi khoa) của Tổng y viện Vinh Dân (Đài Bắc).

Bác sĩ cho chụp phim như thường lệ, chụp xong, tôi cùng cha mẹ ra phòng ngoài ngồi chờ. Kim đồng hồ nhích dần nhích dần, đến 7g bác sĩ mới gọi chúng tôi vào. Bác sĩ hơi trầm buồn, chỉ vào tấm phim X-quang và nói với cha mẹ tôi một hồi. Vì nói toàn những câu chữ nghe lạ hoắc nên tôi nghe không hiểu gì cả. Chỉ thấy ông chỉ vào những chấm lỗ chỗ trên tấm phim và nói với cha mẹ tôi về tình trạng xương của tôi. Vẻ mặt của cha mẹ tôi thật nặng nề. Cha tôi luôn nhíu mày, còn mẹ tôi thì khóc. Chỉ có tôi cứ như là người ngoài bẽn lẽn đứng đó, không hề biết rằng những sự việc sắp xảy ra sẽ làm thay đổi cả cuộc đời tôi.

Chỉ vài hôm sau đó, bệnh viện đã gọi điện đến nhà thông báo tôi phải nằm viện. Cha mẹ tôi sắp xếp ổn thỏa cho chị gái và em trai tôi, rồi đưa tôi vào nằm tại khoa xương của Bệnh viện Vinh Dân để chuẩn bị mổ.

Cho đến nay tôi chỉ còn nhớ mơ hồ về lần mổ đầu tiên ấy. Nhưng tôi không bao giờ quên đoạn đường nho nhỏ chở tôi vào phòng mổ, chiếc giường bệnh mà đứa trẻ là tôi đã nằm, hành lang hun hút quá lạnh khiến tôi rét run cầm cập, tim đập thình thịch liên hồi. Đó là lần đầu tiên tôi bị nằm trên xe để người lạ đẩy, không nhìn thấy cha mẹ thân yêu. Lòng tôi thầm kêu lên “ôi, tôi sợ lắm, mọi người cứu tôi với!”.

Sau khi vào phòng mổ, một cô y tá chụp lên mặt tôi cái chụp gây mê; với một đứa trẻ lên 7 là tôi thì cái chụp ấy có mùi quái dị cực kỳ khó ngửi, rất “thum thủm”! Mặc dù tôi đã ngủ lịm đi ngay lập tức, nhưng kể từ ngày đó cái chụp ấy là nỗi kinh hoàng của tôi mỗi khi bị lên bàn mổ. Cho đến nay tôi vẫn rất hãi mùi của cái chụp ấy nên mỗi lần phải mổ sau này tôi đều yêu cầu y tá đừng chụp cái chụp ấy cho tôi khi tôi vẫn còn tỉnh táo, kẻo cái mùi khủng khiếp ấy sẽ làm cho nỗi sợ hãi trong tôi lại trỗi dậy.

Chẳng rõ phải sau bao lâu tôi mới tỉnh lại trong buồng hậu phẫu; tôi mơ màng ngờ ngợ hình như vẫn chưa mổ? Nằm trên giường, tôi định co chân thì bỗng nhận ra chân phải của tôi không chịu nghe lời. Tôi hiểu ra rằng mình đã được mổ.

Cô y tá đẩy xe chở tôi về buồng hồi sức. Cánh cửa tự động mở rộng, tôi nhìn thấy cha mẹ tôi đang vô cùng sốt ruột đứng đó chờ đón tôi, nhưng tôi không thể nói được một câu nào. Sau vài giờ nằm nghỉ, thuốc mê hết tác dụng, tôi mới tỉnh lại. Kề bên tôi là cha và mẹ đang nắm lấy tay tôi, thật vui mừng xiết bao!

Lại vài giờ nữa trôi qua, thuốc mê thật sự hết tác dụng, tôi bắt đầu cảm thấy đau buốt thấu xương. Tôi thử gắng chịu đựng, nước mắt trào ra không sao kìm được; mẹ tôi vội mời y tá tiêm thuốc giảm đau cho tôi.

Thuốc giảm đau bắt đầu có tác dụng, mặt tôi loang lổ các vệt nước mắt, thế rồi giấc ngủ ập đến. Thuốc giảm đau có tác dụng trong sáu giờ, nhưng thường là chưa đủ sáu giờ thì tôi đã lại thấy đau dữ dội ở các vết mổ.

Tôi không dám khóc to mà chỉ thút thít khóc cùng hai hàng nước mắt. Các cô y tá đều khen tôi rất ngoan, không kêu khóc ầm ĩ. Có lẽ cũng đúng thì phải! So với những trẻ em khác sau khi mổ thường kêu khóc ré lên rất khiếp thì đúng là tôi ngoan hết nhẽ!

Sau này trưởng thành rồi tôi ngẫm nghĩ lại về lần mổ ấy và biết rằng tôi mắc bệnh “xơ hóa xương hông phải” (fibrous dysplasia), xương hông bên phải có bệnh. Nhìn tấm phim X-quang thấy vùng xương ấy cứ lỗ chỗ như tổ ong với rất nhiều đốm trắng – đó là những điểm bị xơ hóa.

Quá trình phẫu thuật là: bác sĩ nạo bỏ những vùng xương bị xơ hóa, sau đó dùng xương của các “ngân hàng xương“ (các mảnh xương của những bệnh nhân bị cắt các chi, đã hiến cho bệnh viện, được bảo quản ở nhiệt độ thấp) rồi vá vào đó, nhằm trợ giúp cho xương được tái tạo phát triển.

Để đề phòng bệnh nhân mini là tôi cựa quậy lung tung sẽ lâu lành vết mổ hoặc xương sẽ đâm làm đau cơ thịt, người ta đã bó bột toàn bộ chân phải của tôi và một nửa trên của đùi trái. Tôi gần giống một mumiya1 (còn gọi là moni, tức xác ướp Ai Cập – ND), chỉ khác là nửa người trên vẫn hoạt động được!

Chừng một tuần lễ sau ca mổ, tôi ra viện trở về nhà. Gia đình tôi ở tầng ba của một chung cư kiểu cũ, không có thang máy. Tôi vẫn đang bó bột nặng trịch, cha tôi cõng tôi lên nhà. Chị tôi và cậu em mừng rỡ đón chờ tôi về. Tôi cũng thấy rất vui!

Và thế là tôi bắt đầu sống quãng thời gian ba tháng phải nằm cố định. Suốt ngày nằm trên giường, căn phòng không có tivi; tôi bèn xem truyện tranh Cái chuông nhỏ, đọc Nhật Báo Quốc Ngữ, nghe đài. Đọc báo, tôi thường đọc to thành tiếng; có lẽ là luyện tập để đặt cơ sở cho khả năng đọc diễn cảm sau này cũng nên!

Sau ba tháng chịu đựng, ngày tháo bột cũng đã đến, đây là một chuyện thật đáng sợ! Tôi nằm trên giường, một bác nhân viên cầm cưa máy tiến lại. Tiếng máy rít lên inh tai khủng khiếp.

Tim tôi đập liên hồi, toàn thân co rúm lại, chỉ sợ bác ấy cưa nhầm thì người tôi sẽ rách tan, ruột gan văng tứ tung! Nhưng tôi đã lo quá thừa vì bác ấy cưa và tháo bột rất điệu nghệ, chỉ vài nhát đã hoàn tất việc này.

Bác dỡ từng mảng bột thạch cao màu trắng đục, trả lại tự do cho tôi! Sau đó tôi bắt đầu chống nạng tập đi. Thoạt đầu tôi đi rất chậm và mệt, cứ như một chú rùa nhỏ lê bước.Tôi dần dần bình phục, không cần chống nạng nữa, và đi lại như thường bằng đôi chân của mình.

Tôi những tưởng đây là lần thử thách đáng sợ duy nhất của mình, nào ngờ tôi đã quá lạc quan mất rồi!

Nhật kí của một người mẹ

| nguoitinhnammy88

Đã qua cái ngày kỷ niệm… 2 năm ngày ra tòa của tụi mình. Thời gian trôi qua như một cái chớp mắt phải không anh? Ngày còn bé, mỗi khi nghe ai nói thế, em đều nghĩ người ta nói xạo, vì em chớp mắt hoài em thấy mình vẫn là con nít, chẳng lớn thêm được chút nào..

Nhưng bây giờ thì nhìn thằng nhóc, em thấy đúng là “nhanh như chớp mắt” anh ạ. Kể cả vết thương nữa, nó cũng đã lành lặn và đã có thể đâm chồi non trên vết thương tưởng chừng không bao giờ liền lại được…

Hai năm yêu nhau, hai năm sống chung và bây giờ là kỷ niệm hai năm chia tay, không biết có bao giờ anh nghĩ về câu hỏi “nếu thời gian quay trở lại”. Em thì đã tự hỏi mình câu hỏi đó và cũng đã có câu trả lời cho em, cho anh và cả cho con trai mình nữa.

Em sẽ vẫn yêu anh của hai năm yêu nhau và sẽ kéo dài thêm thời gian yêu nhau đó, kéo dài thêm những lần giận nhau, đòi chia tay, của những lần em tự bảo nhất định không gặp mặt, không nhắn tin, không nghe điện thoại của anh… để hiểu nhau nhiều hơn và quan trọng là để học cách chấp nhận nhau, học sự bao dung, rộng lượng và tha thứ.

Hiếu thắng, ích kỷ, và những thành công về sự nghiệp, tiền bạc đã làm cho chúng ta nhầm tưởng chúng ta hoàn toàn chín chắn về nhân cách, về việc đánh giá “điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời bạn“…

Chúng ta sẽ không ngồi lại để hối tiếc, để nói câu giá như và càng không phải để quay trở lại. Đã từng có rất nhiều lời chê trách em ngu ngơ, khờ dại, và cũng có nhiều lời chê trách em “dữ dằn”, nguyên tắc… Đã có lúc em tức giận, muốn làm cho ra lẽ những vấn đề mà mọi người chưa hiểu, cũng đã có lúc mỉm cười và có lúc rơi nước mắt khi tự hỏi mình câu hỏi “làm thế để được gì?”…

Nhìn con, em thấy thật tự hào vì em hoàn thành tốt nếu không muốn dùng từ xuất sắc khi nuôi dạy con một mình. Em học được cách đứng dậy, học cách không tự hỏi mình những câu hỏi “tại sao”, học cách trả lời những câu hỏi “ba bé đâu?”, học cách mỉm cười khi nghe những câu nói có thể làm em ngã gục và học cách ảo thuật cho nước mắt chảy vào bên trong mỗi khi con sốt cao, ói và đêm khuya đưa con vào bệnh viện… với người đàn ông là tài xế taxi.

Em rất mừng và cảm ơn cuộc đời, cảm ơn thiên thần nhỏ đã mau lớn, ngoan ngoãn để chia sẻ với em bớt những nhọc nhằn, cảm ơn anh đã hiểu em nhiều hơn để chúng ta luôn xuất hiện trước mắt trẻ thơ không giống như hai kẻ ghét nhau thậm tệ.

Rồi một ngày, con trai sẽ hiểu bé được sinh ra từ một tình yêu trong sáng chứ không phải từ một quyết định kết hôn sai lầm.

PS: ntnm tự biết rằng bài viết của mình hơi..lạc đề nhưng vẫn mong nhận được sự đón nhận của các anh chị, các cô chú . ntnm hiểu rằng sự tan vỡ là một kết cục không ai muốn, nhưng trong cuộc sống này vẫn xảy ra đấy thôi. Tình yêu có lẽ đã ra đi nhưng tiếc nuối thì vẫn luôn ở lại. Sự tan vỡ ấy ko chỉ ảnh hưởng tới một hay hai người, mà còn ảnh hưởng đến những đứa con…..

Phải bài “Lui” này ko? nguoitinhnammy ko nhớ rõ lắm, lần nì ko phải thì đành pó tay!

| nguoitinhnammy88

Lui c’était mes rires et mes larmes
Lui c’était le fond de mon ami
Lui c’était l’arrière de tige
Les mots qui me brulent
Mon soleil s’est couché et mon coeur va s’endormir dans ce triste hiver

Lui qui volait masse les timides
Lui c’était ma tendre quiétude
Lui qui faisait de moi une femme
Et lui c’était l’amour
J’ai froid mon soleil m’a quitté hiver
Je l’ai cherché et je l’appelle dans ma prière

J’ai…Lui qui avait la facon de prendre
Ce qu’il y avait en moi de tendre
Lui qui faisait de moi une femme
Et lui c’était l’amour j’ai froid

Lyrics ba`i ha’t “Lui” ne` ba.n !

| nguoitinhnammy88

Lui, tu sais, il a les mots qu’il faut pour m’étonner
C’est vrai, il sait me faire sourire, me consoler
Jamais je n’aurais pu penser qu’il s’en irait
Lui, sa vie, c’est l’aventure, la musique et les filles
Tant pis, je le prends comme il est,
Rien n’est jamais fini et s’il revenait je lui dirais oui
Ça m’ferais du bien de le revoir
De me retrouver seule avec lui
Ça m’ferais du bien de le revoir
De retrouver nos jeux interdits

Lui, souvent, il a des cris d’amour
Il a des mots d’enfants
Un jour avec des fleurs
Le lendemain pourtant il n’a plus rien
De tout ce que j’attends
Ça m’ferais du bien de le revoir
De me retrouver seule avec lui
Ça m’ferais du bien de le revoir
De retrouver nos jeux interdits

Lui, il dit, qu’il n’y a pas de rock’n roll sans King
C’est vrai qu’il n’existe jamais d’amour sans spleen
Je sais, mais si seulement demain il revenait.
Lui et moi, ce serait comme avant, même un peu plus
Je crois, je lui dirais je t’aime tout simplement
Comme ça en me laissant râler entre ses bras
Ça m’ferais du bien de le revoir
De me retrouver seule avec lui
Ça m’ferais du bien de le revoir
De retrouver nos jeux interdits

| nguoitinhnammy88

Em co nghe noi nhiu ve nha tho T.T.K.H nhung em cha bit la ai. Mong cac anh chi giai dap dum. Cam on

| nguoitinhnammy88

Cho em hoi web site nay duoc thuc hien truoc hay sau khi co NL wa doi?

Xin nhac

| nguoitinhnammy88

Ai co bai ” chieu tren pha Tam giang” cho em xin voi nhe

New dicovery

| nguoitinhnammy88

Co mot dieu ma den tan bay gio em moi phat hien ra: co Ngoc Lan MAC SUON XAM DEP TUYET VOI, dep hon lkkhi co mac ao dai vn nua! Chung ta da biet trang phuc bieu dien cua co hau het la nhung chiec soiree, nhung khi co Ngoc Lan mac suon xam thi thay no toat len mot ve dep khac, rat quy phai,rat A Dong. Khong tin thi cac co chu co the xem lai cac clip:”xin thoi gian ngung troi”, “Doa day”, “khoc mot dong song” thi se thay dieu em noi rat chinh xac. D’accord?