I Love Ngoc Lan

HOA NGOCLAN

| Phan Sinh

-ọhttp://diendan.nguoihanoi.net/viewtop…

BẦU TRỜI CAO, TRÊN MÁI NGÓI

| Phan Sinh

Bầu trời cao, trên mái ngói

Thật đẹp, thật êm.

Một cành cây, trên mái ngói

Đong đưa tàng lá êm đềm.

 

Tháp chuông nền trời in bóng

Vọng về khe khẻ, ngân nga

Chú chim trên cành nho nhỏ

Điệu buồn chim hót thiết tha…

 

Chúa ơi, nơi kia cuộc sống

Đơn sơ, thư thả vô cùng

Tiếng rì rầm nơi phố thị

Sao mà êm ả, bình yên…

 

Còn ta, ta đã làm chi?

Chỉ là khóc than không dứt!

Ta ơi, ta đã làm gì?

Trong thời niên thiếu xuân xanh??…

 

Phan Sinh phỏng dịch bài thơ ” LE CIEL EST, PAR DESSUS LE TOIT”  của thi sĩ PAUL VERLAINE (1844-1896), thuộc phái Tượng Trưng (Symbolisme) của Pháp vào thế kỷ 19 . Bài này Verlaine làm ở trong tù. PS kèm theo dưới đây bản chính tiếng Pháp, và một trong những bản dịch tiếng Anh. PS xin hỏi Minh Trang, có thấy bức tượng của Verlaine ở vườn Luxembourg không? Đi vào cổng sau thì gần hơn, hình như là gần khu vườn chơi của trẻ con. PS tặng các fans của ILNL.com, riêng tặng minhtrang. Thân mến.PS.

LE  CIEL  EST,  PAR  DESSUS  LE  TOIT

Le ciel est, par-dessus le toit,
Si beau, si calme!
Un arbre, par-dessus le toit,
Berce sa palme.

La cloche, dans le ciel qu’on voit,
Doucement tinte,
Un oiseau sur l’arbre qu’on voit,
Chante sa plainte.

Mon Dieu, mon Dieu, la vie est là,
Simple et tranquille.
Cette paisible rumeur-là
Vient de la ville.

-Qu’as-tu fait, ô toi que voilà
Pleurant sans cesse,
Dis, qu’as-tu fait, toi que voilà,
De ta jeunesse?

The sky is, by over the roof,
So beautiful, if calm! 
A tree, by over the roof,
Lull its palm. 

The bell, in the sky that one sees,
Gently rings,
A bird on the tree that one sees,
Sings his complaint. 

My God, my God, life is there,
Simple and quiet. 
This calm rumor there
Comes from the city.  –

That did you, O you that here
Crying continually,
Says, that did you, you that here,
Of your youth?

 *Tôi nhớ Rimbaud và Verlaine

Hai chàng thi sĩ choáng hơi men…” (X Diệu??)

Tám Năm Bốn Tháng

| Phan Sinh

Một buổi sáng mùa hè, trong nghĩa trang gần biển

Có một người đến trễ – tám năm sau

Đứng tần ngần  trước bia mộ chưa lau

Nhưng vẫn sáng nụ cười vui – nàng đó !

 

” Vui quá nhỉ, phải chi người đến sớm,

Ngày hôm kia, ngày Quốc Khánh xứ Cờ Hoa,

Thì quanh đây vang vọng tiếng đàn ca

Làm Lan nhớ những ngày vui năm ấy.

Lan sẽ hát cho người nghe một bản

Giống như là…hè đến, xuân qua…

Có Thảo đệm đàn, Lan hát Lan ca,

Làm rung động những cánh hồng trên mộ cỏ…”

 

Ngọn gió mát thổi vào hồn ai đó

Chợt nỗi buồn cũng theo gió bay đi.

” Tôi là người luôn đến trễ, Lan ơi!

Hai thế kỷ, biết bao lần tiếc nuối!

Nhưng tiếc nhất, bắt đầu thiên niên kỷ

Người, như vì sao sáng lại lìa xa!

Có phải chăng kẻ đến trễ là ta

Lau nước mắt, tiếc thương người đi quá sớm!”

 

Phan Sinh ( Norwalk, July 6,2009)

Riêng tặng Cô Thảo, để nhớ đến buổi thăm viếng mộ. 

Bài thơ LUCY của W.Wordsworth

| Phan Sinh

Phan Sinh xin gởi đến iLoveNgocLan.com bài thơ Lucy của Thi sĩ Anh William Wordsworth ,  trong đó ông nói về sự ra đi của Lucy, người màông xem như Nàng Thơ, biểu hiện cho sựtrong trắng, đẹp đẻ, hiền dịu, vàcái chết không được xem như là nỗi sợ hãi, đau đớn, mà là sự  hoàđồng, kết hợp giữa NGƯỜI vàTHIÊN NHIÊN. Đã hơn 8 năm, Ngọc Lan đã ra đi, mọi người vẫn còn nguyên nỗi tiếc thương, ngậm ngùi… xin hãy nghe W.Wordsworth nói vềsựra đi của Nàng Thơ của Ông, ở Anh quốc, vào thế kỷ 18. Phan Sinh phỏng dịch, rieng tặng Cô Thảo, vì cô sắp đến viếng mộ NL, phải ko cô Thảo?

Lucy by William Wordsworth  ( 1770-1850)

II) Nàng sống giữa  nơi hoang liêu tĩnh mịch

Cạnh nhà nàng là dòng suối  Thiên Thai

Nàng Sơn nữ chẳng mấy ai tán tụng

Cũng chẳng mấy người biết đến để yêu thương!

Bông hoa tím bên hòn đá xanh rêu phủ kín,

Hiếm khi nào bắt gặp mắt nhân gian…

Giống như vì sao đơn độc giữa bầu trời

Đang chiếu sáng, chỉ mình sao chiếu sáng…

Nàng  sống quạnh hiu, nên khi nàng nhắm mắt

Chẳng mấy người biết được đoá hoa rơi,

Nhưng than ôi, nàng đã nằm sâu trong đáy mộ

Và thế là muôn đời cách biệt, nàng ơi!

III) Tôi đã đi giữa những người xa lạ

Qua những vùng đất tận bên kia biển xa xôi

Không, Anh quốc ơi, tôi có biết kể từ khi đó

Tình yêu nào tôi đã hiến cho ngươi!

Giấc mơ  hoài hương đã là dĩ vãng

Ta hứa rằng ta sẽ chẳng rời xa

Lần thứ hai, chính vì ta đã thấy

Tình yêu ngươi càng lúc càng đầy .

Ta đã cảm nhận được niềm vui

những ước muốn của ta  bên rặng núi

Và nàng, người ta thương mến, đã quay đi

Đến bên bếp lửa của nàng, nơi quê nhà Anh quốc!

Những buổi sáng phô bày, những đêm đen che dấu,

Túp lều tranh nơi Lucy đã vui đùa,

Cánh đồng mênh mông nàng thả mắt chạy dài

Là cũng của người, quê ta, Anh quốc!

IV)  Thiên Nhiên bảo “ Thế là xong, nàng đã

Làm xong rồi bổn phận ở trần gian!”

Và Nàng đi, sao vội quá hỡi Nàng ?

Bỏ ta lại với vô vàn kỷ niệm…

Hoa thạch thảo,  cảnh hoang tàn, hiu quạnh,

Là những gì  nàng để lại xung quanh.

Ta sẽ có gì với Nàng nữa, hỡi Cao Xanh?

V) Thần trí ta trong cơn ngái ngủ

Ta đâu còn nỗi sợ của phàm nhân!

Chỉ biết Nàng nằm đó, lặng câm

Mặc năm tháng cõi hồng trần đi, đi mãi…

Nàng nằm đó, yên lành, bất động,

Nàng có nghe, có thấy gì không?

Hay vẫn đi theo quả đất xoay vòng

Với cây cỏ, núi đồi và  cát bụi !!!…

Phan Sinh phỏng dịch (  15 July 09 )

Chú thích: William Wordsworth là một thi sĩ lãng mạn Anh vào thế kỷ 18. Ông làm bài thơ LUCY để nói về cô gái ở vùng quê, đẹp đẻ, dễ thương – đối với ông nàng là La Muse, Nàng Thơ- cô gái Lucy đã mất đi trong một đêm bão tuyết ( trên tay cầm chiếc đèn bão để đi tìm mẹ trong đêm ). Bài thơ dài, có nhiều đoạn đề cập đến quê hương Anh quốc của tác giả ( trong lúc ông đi qua Đức). Phan Sinh chỉ dịch từ Đoạn II trở xuống, bạn nào muốn xem nguyên văn bài thơ, xin vào Wikipedia ( LUCY by William Wordsworth). Hồi xưa, mặc dù học Ban B ( Toán), PS học Anh Văn sinh ngữ 2,  có học một đoạn bài Lucy này. Giáo sư Anh văn  của PS là Thầy Bùi Khương, hiện còn ở Saigon.