I Love Ngoc Lan

Chiều Ngọc Lan

| Phobiensuongmu

Ngày đầu hẹn hò. Anh bên em, à không, anh đang trôi bên em, mặc ngoài kia phố xôn xao. Hạnh phúc thấm đẫm từng bước chân qua. Cũng từ ngày đầu, anh đã dìu em vào cõi đam mê mang tên Ngọc Lan. Hai đứa chia đôi cái headphone bé xíu lang thang trên biển, bóng đổ bờ thành vệt dài liêu xiêu… “Ôi cát mềm đêm nao bước chân đôi ta in hằn…” Tiếng hát nhẹ như khói mây trở thành kỷ niệm yêu dấu.

Từ đó, ta yêu nhau.

Em trở thành một tín đồ của Ngọc Lan. Cái thẻ nhớ điện thoại của em được lấp đầy bằng những bài tình ca và những khuôn hình tre trúc ngọc ngà của nàng.

Mình nắm tay nhau đi qua gần hai mùa Xuân. Mối tơ duyên ngắn mà rực rỡ, như đã yêu hết cả một đời người.

“Những hẹn hò từ đây khép lại”.

Chiều hôm nay. Chiều Ngọc Lan. Vùng Ký Ức dường như lan tỏa kín căn phòng. Nhứng khuôn mặt hội ngộ xa gần thân quen, những ánh mắt đắm chìm, những buồn vui rộn rã… Anh bên em, môi cười khóc thầm. Sài Gòn ngập ánh đèn đêm. Dư âm mùa Giáng Sinh hãy còn giăng mắc khắp nơi. Biết không em ơi, đêm này của những năm về sau nữa, có lẽ mình sẽ nhớ nhau nhiều hơn. Đêm Ngọc Lan…

Từ đó, ta xa nhau.

Trong căn phòng hoang vắng, anh ngồi đây ôm kỷ niêm. Bên ngoài, dòng người bừng bừng hối hả để kịp về đón Giao Thừa. Chỉ còn anh với tiếng hát Ngọc Lan làm bầu bạn:

“Tình đã qua đi lòng thêm xót xa
Đời vắng anh rồi còn ai với ta
Nhớ đến những ngày cùng xây ước mơ
Hạnh phúc bên người mãi không xa rời
Nhớ đến những phút giây từ ly
Lệ tiễn đẫm ướt hoen bờ mi
Giọt đắng thấm nát tan đời nhau
Vòng tay bối rối ôm mặt đau
Cho chìm khuất những đớn đau về sau
Làn tóc đã nhuốm men sầu đau
Còn nhớ mãi phút giây nồng say
Nhìn ánh mắt khát khao cuồng say

Anh nói anh yêu em
Dù tình có xa cách nhau muôn trùng
Anh nói anh yêu em
Mặc đời vẫn buồn nát hồn giá băng
Từ đó ta xa nhau
Gió vẫn cuốn mây vẫn trôi hững hờ
Em mãi xin yêu anh
Người yêu hỡi đời vẫn buồn xót xa…”

NHỚ!

| Phobiensuongmu

“Cuộc tình ngỡ đã xa xưa
Đã xanh xao từ thuở nào
Chợt người đến với tim ta
Xóa tan đi một mảnh đời
Cuộc tình quý giá mong manh
Có chơi vơi ngược dòng đời
Nghìn trùng dòng sông có vui…”

Cũng bởi giữa đêm nay, tiếng hát mong manh Lan chợt phảng phất trong góc phòng chật chội này. Lan hát, từng giọt Ngọc Lan buồn tê dại. Những nốt nhạc cũng chợt buồn lây… “Em như một nụ hồng“… Đêm nay, là đêm của năm thứ 6, Lan ra đi. Lan đi, dẫu vầng hào quang rực rỡ còn mãi ở lại, nhưng bóng tối tiếc thương vẫn không sao dứt. Nhớ Lan, tiếc Lan, là tiếc nhớ một nhan sắc buồn, một nụ cười buồn, một đôi mắt buồn, một giọng ca buồn. Một chữ buồn vận vào định mệnh. Và nhớ Lan, cũng bởi vì Lan, một nghệ sĩ sống có tình với đời này.

Biết bao người nhớ thương Lan vẫn về đây mỗi ngày. Làm thơ ca, nhật ký, tùy bút… cũng bởi nguồn cảm xúc mà Lan mang đến vẫn âm ỉ bập bùng. Một Bóng Lan Gầy run rẩy miên man, một nỗi rung động u hoài Hỡi Lan. Mà mỗi lần đọc, mỗi lần nghe, là mỗi lần lòng lay động rưng rưng.

Rồi một ngày, và một ngày nào đó, nếu em cảm thấy cô đơn, thì em ơi, xin hãy quay về đây. Nhớ khi xưa tiếng ca em đã sưởi ấm lòng anh… (Donny – Thuy Trang)

Nước cuốn qua cầu ngàn năm còn xao xuyến (Danny Tran- Thuy Trang)

Dậy Lan hỡi, dậy…trở về trần thế
Với bao người đang sống trong hôn mê (Minh Trang)

Để từ đó làm thành khoảng cách – một khoảng cách đủ làm chới với một bàn tay, một mắt nhìn và một nhớ thương. (vothuong)

Trong tiết Xuân, tôi lại nhớ đến NL, như một cái gì đó rất riêng tư trong cuộc sống, như mỗi ngày vẫn liếc qua trang web này, mà chẳng biết mình xem cái gì hoặc mong đợi cái gì (TVH)

Cuộc sống vẫn trôi, có khi êm đềm, có khi ồn ã, có khi khóc thầm, có lúc cười vang. Nhưng tiếng hát Lan thì vẫn bất biến, buồn nhưng luôn mang lại niềm ủi an, dù có lúc nhỏ nhoi. Đêm nay, một đêm nhớ Lan, trong hàng nghìn đêm nhớ khác, có thêm một chút khắc khoải, rằng: Lan ơi, NHỚ!

LỠ HẸN

| Phobiensuongmu

Cảm xúc từ CD “Tình Ca Châu Đình An” qua tiếng hát Ngọc Lan…

Vậy là anh đã lỡ hẹn với em thật rồi.

Mới hôm qua thôi, khuôn mặt “mùa Thu” của anh còn ngời lên một nụ cười vô cùng hồ hởi báo tin anh sẽ bay vào thăm em, anh sẽ mang theo CD nhạc “Tình ca Châu Đình An” mà Ben Lai gửi tặng, như em đã biết, anh đã nâng niu và “cưng” nó như ngọc. Và tất nhiên, niềm háo hức nhất vẫn là cái ước muốn được cùng em thưởng thức hai nhạc phẩm “Phố vắng” và “Hai lối” cùng giọng đọc thủ thỉ của Ngọc Lan trong CD này giữa một nơi chốn riêng tư nào đó giữa lòng Sài Gòn. Vậy mà…

Niềm ước muốn thật kỳ bí. Ngay cả những trận mưa đêm ầm ầm trên mái tôn cũng trở nên tuyệt diệu. Kỳ lạ, ước muốn có gì là lớn lao đâu: chỉ một chuyến bay ngắn, một cuộc hẹn hò chơi vơi, một ly rượu chát đắng hòa cùng một tiếng ca châng lâng nặng đời ấy. Bên em một đêm. Một đêm thôi. Rồi anh lại sẽ cách xa thành phố này. Chẳng còn gì nữa cả ngoài một nỗi xa vắng em. Vậy mà vẫn náo nức lòng.

Đất trời đã vào Thu rồi. Mùa mưa vần gió vũ. Cái lãng mạn của mùa Thu võ vàng xưa, nay đâu hỡi? Mà nơi nào cũng thấy thương tích do những cơn bão tai ác gieo rắc. Những người mẹ, người chị vai gầy trĩu nặng gánh âu lo xênh xang trong gió lũ. Ngoài Bắc mưa bão hung hãn quá. Xót lắm, mấy vùng ngoại ô cửa nhà xác xơ vậy, mà dân tình lại còn phải tháo thân nháo nhác chạy bão.

Vậy mà, chẳng hiểu nổi đất trời, lại hào phóng ban tặng cho nơi đây một đêm thật tráng lệ. Một bầu trời sao chấp chới những hạt sương li ti trải ra trên đầu như một tấm lưới khổng lồ tuyệt đẹp, thầm lặng, tinh tường không thể tưởng được. Trong một khoảnh khắc, anh đã tự hỏi mình giá như anh biết được niềm say mê này sẽ đi về đâu… Rồi tự nhủ lòng rằng: thôi, hãy coi em như là một hình ảnh. Chỉ là một hình ảnh mà thôi! Anh sẽ cố gắng để không tập nhồi vào đầu anh những mơ ước quá lãng mạn về em. Vì anh hiểu sẽ chẳng để làm gì nữa cả. Không nên chút nào đâu, phải không em? Ti vi lại vừa phát một bản tin nguy cấp: thêm vài con đê nữa bị lũ phá vỡ.

Anh lỡ hẹn thật rồi. Công việc đã không thu xếp nổi – Đành gác lại thôi. Nhưng ai sẽ thay anh mang đến cho em những bài tình ca Ngọc Lan dang dỡ ấy? Hẹn lại một ngày nào sau, có làm em buồn?

Nhưng em biết không. Lỡ hẹn rồi. Anh lại tiếc nhớ vòng tay em mỗi lần đón anh ở phi trường, nó sống động, bừng bừng, run rẩy, đầy khổ đau… Khuôn mặt em cúi gần, gần đến mức anh không nhìn thấy gì nữa, chỉ còn thấy đôi mắt em, đôi mắt màu nâu chói ngời có hàng mi cong vút như mái vòm nhà thờ, đầy u uẩn, vẫn đẹp như thế, vẫn mãi mãi có uy lực đối với trái trim anh, đến nỗi tim anh đập rộn ràng muốn vỡ ra vì đau đớn. Để rồi hôm sau một mình lầm lũi ra phi trường, anh bỗng ghê sợ cái cảm giác khi chiếc máy bay rùng mình nện dữ dội vào đường băng rồi gào lên đau đớn. Tiếng gào đơn điệu, cô đơn, tuyệt vọng và buồn nản vô cùng. Vì nó mang anh đi xa em, và chúng ta sẽ lại là hai thành phố.

Đôi môi anh bất chợt rung rung trong một nụ cười tối tăm như đất.

Cuối Thu 2005