I Love Ngoc Lan

NGỌC LAN VÀ TÔI

| QUANG HUY

Lâu lắm rồi, xui khiến thế nào tôi lại tìm đuợc trang web này, để được sống lại một chút với những kỷ niệm, với những gì gắn bó, thân thương…GIọng ca của chị Ngọc Lan. Hồi còn đi học, mặc tụi bạn thích gì, tôi cứ lẩn thẩn đi tìm những bài hát của chị, rối dành tiền để nhờ các tiệm băng chép lại thành tuyển tập Ngọc lan của mình..Ngọc Lan tuyển 10-15 hay bao nhiêu nữa tôi cũng không nhớ nổi, chỉ biết nó như một người bạn thân của tôi, lúc nào củng bên tôi…Ám ảnh, đam mê…Giọng hát chị như gió thoảng, như tư sự..gần gũi mà xa vắng, buồn đó nhưng lại sâu sắc đó..khó tả. Chỉ biết tôi ghiền ghiền lắm những bái hát mà chị đã trình bày. Bao nhiêu đêm, nơi một vùng biển xa nào đó: không có điện, không có đèn..chỉ có giọng hát của chị ru tôi vào giấc ngủ. Hành trang củc những chuyến công tác là pin tiểu để nghe walk man và các tape bài hát của chị…cứ vậy cứ vậy..sao mà gần, sao mà thương làm vậy. Sẵn sàng tranh cãi chí tử với mấy đứa bạn chỉ để xem ai hát bài không tên số 7 hay hơn elvis hay Ngoc lan….Vậy đó.
Bao lâu rồi không còn được cảm giác đó, nhớ chị lắm, thương chị lắm chị Lan ơi. Tiếc quá cho một giọng ca, cho một kiếp người ngắn ngủi. Giờ đây những học sinh sau này làm sao còn có thể biết được những gì chị đã đem lại ngày ấy. Kỷ niệm đẹp, nhắc lại để nhớ một giọng ca tài hoa: Nhẹ như gió thỏang nhưng lại làm nặng lòng người đời khi nghe nó. Quí thay!!!!