I Love Ngoc Lan

Ngoc Lan hoi Ngoc Lan

| quehuongbolai

Chuyện ngày xa xưa, bao năm qua rồi đó đến nay chưa xóa mờ,
Một mối tình nghèo, thuở còn yên vui lúc chiến chinh vừa bắt đầu,
Nàng tên Ngọc Lan, một cành hoa trắng tinh thiết như tiên giáng trần.
Và mỗi lúc đêm về, nói cười bên nhau ước mơ chuyện ngày saụ

Chuyện đời phong ba, như con thuyền viễn xứ mãi đi không bến bờ,
Từ giã quê nhà, khoác đời phong sương kiếp trai nơi chiến trường,
Tặng nhau bài thơ, và cành hoa trắng đem ép hương trong giấy hồng,
Thề chẳng thay lòng, những lời yêu đương sắc son một đời nhau.

Đâu số duyên hững hờ, con thuyền viễn xứ lúc xưa quay trở về,
Ôm ấp câu thề, những lời yêu đương vỡ tan lòng ngỡ ngàng,
Nàng đành lòng sang ngang, bỏ lại một cành hoa trắng ngẩn ngơ rơi cuối trời,
Không nói nên lời thẩn thờ bên sông, Ngọc Lan hỡi Ngọc Lan.
(gọi em hỡi Ngọc Lan)

Rồi từ đêm đó, không ai còn trông thấy bóng người trai quay trở về,
Hiu hắt bên sông những cành Ngọc Lan tả tơi rụng cuối mùa,
Dòng sông biệt ly, và cành hoa trắng minh chứng cho duyên lỡ làng,
Từ đó lúc đêm về vắng vọng bên sông lời trong gió Ngọc Lan.
(Ngọc Lan hỡi ngọc Lan)