I Love Ngoc Lan

Quên nhau-Quên chẳng đành

| romeo_sitinh

Một lần tình cờ tôi dược thưởng thức Ngọc Lan trình bày nhạc phẩm này,tiếng hát ngọt ngào ,sâu lắng của cô đã làm những kỷ niệm một thời yêu đương của tôi tràn về ,kỷ niệm về mối tình tuyệt đẹp nhưng không may mắn và những ngày tháng yêu dời .Tôi ,em và cả Ngọc Lan đã song hành với nhau trên những con dốc mỗi khi đi học về ,Giảng đường như im lặng cho dôi ta yêu nhau ,nhưng cuộc đời là muôn nghìn hư hao .Tình tôi cho em dù say đắm dù thiết tha cũng không sao thoát khỏi định mệnh cuộc đời, em đã ra đi thật xa để còn tôi ở lại với ngọn đồi chia ly .Giờ đây với tháng ngày long đong tôi mới nhận ra rằng tôi còn yêu em nhiều lắm như yêu sự sâu thẳm trong tâm hồn tiếng hát Ngọc Lan.Và tôi cũng hiểu rằng “người ta có thể đánh mất tương lai, nhưng không thể chôn vùi kỷ niệm”.
-Đời bé và đời anh
Hai đường thẳng song hành
Kiếp này làm sao gặp ?
Quên nhau, quên chẳng đành !
Kiếp này làm sao gặp ?
Quên nhau, quên chẳng đành !

Đời bé như cánh hoa
Mùa xuân phơi phới hương
Đời anh như lá khô
Mùa thu rơi rớt bay bên đường…

Đời bé như cánh chim
Mãi rong chơi đó đây
Đời anh như bóng cây
Già nua…
Vẫn đứng trông
…ngày tháng.

Thôi, xin giã từ em
Em hãy về đi
Mình anh lặng lẽ…
Thôi, xin giã từ em
Xin giã từ em…
Kiếp này đành thôi.

Đôi niềm tâm sự xin chia sẻ cùng quý vị ,xin một phút yếu lòng để đời sống bớt ngột ngạt va thêm thi vị cho đời.