I Love Ngoc Lan

DƯ ÂM tiếng hát NGỌC LAN

| tinhnho_tinhphu

Dạo này thật ngộ cứ cô ca sĩ nào mới lên , mấy nhạc sĩ cứ nhận xét rằng “cô ấy có chất giọng khá giống Ngọc Lan ” hay “tôi nghe cô ca sĩ này hát làm tôi nhớ đến tiếng hát Ngọc Lan”.

Ảo Ảnh

| tinhnho_tinhphu

Có những bài hát mà tôi nghe đi nghe lại mấy chục lần trong một ngày, nhưng với bài Ảo Ảnh lại khác, tuy tôi nghe ít hơn trong ngày nhưng ngày nào bài hát ấy cũng đi sâu vào tâm hồn tôi bằng những lời lẽ thật nhẹ nhàng, bay bỗng như những khói sương mờ vào một chiều Đông Thụy Điển lạnh giá.

Thật lạ, với tôi Ngọc Lan đã truyền tải cho tôi tâm sự của một người và dường như người ấy chính là tôi. Con người, tâm hồn tôi cũng vậy mong manh như những giọt sương trên lá, nhẹ nhàng lắm, yên ả lắm, không ồn ào và náo nhiệt như những người cũng lứa tuổi.

Những ân tình em đong bằng nước mắt
Khóc cho đầy hai chữ tình yêu

Không có nước mắt nào mà đủ để cho tôi khóc cả, nước mắt của tôi dường như là một cái bể lớn chứa đầy những cơn mưa mùa hè nóng bức hay cả những cơn mưa mùa đông đầy cô quạnh và những cơn mưa mùa thu giá buốt tâm hồn hoặc cả những cơn mưa mùa xuân tươi đẹp nhưng vẫn chứa nỗi sầu muộn đăng đẳng suốt một kiếp đời của tôi.

Cụôc đời của tôi là một mãng buồn. Bùôn như lời Cô Lan đã khẻ thầm vào tai tôi mỗi đêm
“Vắng con tàu sân ga thường héo hắt
Thiếu em lòng anh thấy quạnh hiu ”

Thử để ý xem, những ca từ trong bài hát này Cô hát một cách trọn vẹn nhất, những đoạn ngân, những từ diễn tả tâm trạng nhẹ nhàng hay bay bỗng cũng như sầu đau và nỗi nhớ đều có một tráng thái ý nghĩa cô đọng và sâu lắng riêng.

Xưa đêm vắng, đưa nhau về
Nay đơn bóng đường khuya
Khi vui thấy trăng không mờ
Lòng buồn nên trăng úa

Buồn lắm nhỉ, một mình một bóng đơn côi mà những hình ảnh ký ức ấy cứ hiện lên trước mắt. Hỏi làm sao ta quên được em? Hỏi làm sao ta không sầu, không đắng. Sau những mệt nhọc của cả ngày làm việc, chợt đêm tối hiện về là hình ảnh chiếc máy tính cạnh cửa sổ nhìn qua là con đường mòn nhỏ đi lên đồi và vào khu rừng vắng vẻ, êm ả, chỉ có tiếng chim ru tình lúc ban đêm. Và những đêm ấy chính là những bài hát của Ngọc Lan mà tôi hát tặng riêng cho em. Cũng chiếc máy tính, cửa sổ, con đường mòn, cũng tiếng chim kêu nỉ non nhưng bóng em đã mờ dần từ phía xa xa cuối một nẽo đời thương đau…

“Những ân tình” là ca từ đẹp nhất trong bài hát này mà tôi cảm nhận được, Cô thể hiện một cách nhẹ nhàng, giọng kéo hơi dài như để diễn tả một mối tình sâu sắc và say đắm không muốn mờ phai, không muốn tan vỡ và cũng không muốn cất lên câu “gọi nhau ba tiếng cố nhân ơi sao bùôn dâng chơi vơi”.

Tôi cũng thế và có lẽ ai trong chúng ta cũng vậy, không muốn nói câu đó, nhưng tình đời mà ai biết trước được chữ ngờ, tuy nhiên mình có bíêt chấp nhận và vượt qua để vươn đến cụôc sống mới hi vọng sẽ tốt đẹp hơn hay không mà thôi.
Nhưng có lẽ cũng với bài hát của Cô Ngọc Lan tôi sẽ dành trọn cho em câu hát cho dù có tan vỡ, em ngoảnh mặt bước ra đi để lại cho lòng tôi một niềm nhớ mênh mang và một nỗi đau mụôn màng vô cùng cằn cõi.
“Một lần đã trọn vẹn hiếng dâng. Với anh, em mãi là người tình trăm năm”

BAO GIỜ BIẾT TƯƠNG TƯ

| tinhnho_tinhphu

Hôm nay tôi lại sang NaUy để tìm một công việc làm hè. Trời mưa đổ thật nhiều, chạy dài hàng trăm cây số. Trên xe tôi được mợ cho quyền lựa chọn nhạc để nghe trong 4h đi từ Göteborg sang Oslo. Đầu tiên tôi đã cho vào máy liên khúc tình yêu của Ngọc Lan-Trung Hành-Kiều Nga. Mợ của tôi thích lắm, Mợ nói “Ngọc Lan ra đi sớm quá, người tài hoa và đẹp hay chết sớm”. tôi chỉ biết gật đầu và nghe tiếp những liên khúc đó, tôi nghe Trung Hành hát bài “bao giờ bíêt tương tư” đã làm cho tôi đọng lại những suy nghĩ về mình.
Sau những liên khúc này tôi cho đĩa về những bài nhạc bùôn của Cô Ngọc Lan, trong đó có bài “Bao giờ biết tương tư” và tôi cho hát lặp đi lặp lại vài lần để thấm hơn vào trong hồn mình những “tương tư” và nỗi nhớ cứ chợt hiện ra và ẩn hiện liên tục vào đôi mắt luôn chứa những âu sầu của mình.
Nếu nói tương tư, tôi đã bíêt tương tư từ năm lớp 9(năm 1999), có thể nói là tình yêu đầu đời. Tôi say mê lắm, luôn có trong đầu suy nghĩ và lo lắng cho cô ấy nhưng tôi vẫn không quên việc học hành của mình, tôi cũng vẫn đứng đầu học tập về bên phái Nam và cũng chưa bao giờ lọt ra khỏi top 5 của lớp. Thưở ấy cô ấy vẫn chưa có chút gì xúc động về những gì tôi đã quan tâm chăm sóc, cô ấy chỉ xem tôi là người bạn thân nhất.
Thời gian thắm thoát trôi nhanh hơn 10 năm trời tôi vẫn còn tương tư, yêu bóng hình ấy nhưng vẫn chưa dám nói tiếng yêu. Rồi có những nghịch cảnh không hay xảy ra, tôi lại sang bên đất lạ quê người để làm lại từ con số 0 tròn trĩnh mà luôn mang nặng trong tâm hồn của tôi hơn hai chục năm nay. Học cũng không thua sút ai, đi làm cũng trưởng phòng kinh doanh, thậm chí quản lý cả những người có bằng cấp cao hơn mình như Thạc Sĩ. Nhưng ngược lạc tiền bạc thì chẳng có là bao, có thể vì mình quá liêm chính, không thích những môi trường ăn bớt, ăn xén, tham nhũng nên đã ra đi để mong tìm lại một cơ hội mới hơn.
Thói đời trớ trêu thay, trời bắt tôi phải gặp em, một người có đôi mắt buồn giống tôi. Rồi chúng tôi đã yêu nhau, tôi và em ngày càng yêu nhau hơn qua những tình khúc của Ngọc Lan, tôi đã cho em nghe, phân tích cho em những tâm trạng của những con người yêu nhau trong đó. Rồi một ngày em nói “em rất hạnh phúc khi gần bên anh”. Tôi cũng đã kể cho em nghe về câu chuyện mà tôi đã yêu hơn 10 năm nay, và giờ tôi vẫn còn yêu và yêu nhiều lắm. Em biết thế, nhưng em cũng vẫn yêu và trao cho tôi một tình cảm đặc biệt. Còn tôi, lúc nào không hay, tôi cũng đã yêu em.
Tiếng yêu đầu tiên của tôi đã trao cho em cũng như sẽ là bạn đời của nhau. Tôi và em chấp nhận nhau và càng yêu nhau hơn. Với tôi tuy chưa công chính ngôn thuận, chưa công khai tình cảm và gia đình 2 bên chưa biết mặt nhau nhưng em đã là bạn đời của tôi và của nhau. Em cũng vậy, tôi trở thành người đàn ông của đời em. Em hứa chờ ngày tôi về.
Có những điều đau lòng đã xảy ra, chỉ một lần có lẽ là hiểu lầm em đã ra đi. Trong những ngày ấy, em đã đau khổ thật nhiều những đêm trắng để trốn tránh nỗi buồn mà tôi đã dành cho em.Còn tôi cho đến tận giờ này đã hơn 3 tháng có ngày nào mà tôi được yên giấc vì bóng hình em hằng đêm cứ hiện về trong giấc ngủ và đi sâu vào trong trái tim của tôi.
Đơn giản vì em là cuộc sống và hơi thở của tôi để tôi lấy hơi thở đó mà sống,mà làm việc, mà vui vẻ với đời.
Có lẽ tôi đã nhớ em rất nhiều, nhớ thật nhiều. Tôi chỉ mong được gặp em và muốn nói với em những gì mà tôi chưa thể nói ra được, và tôi chưa làm được cho em.
Có lẽ em đã hận tôi rất nhiều vì những việc tôi làm. Đôi khi thầm nhủ lòng để quên em đi, nhưng làm sao mà quên được khi dòng nước mắt dành cho em vẫn còn tồn đọng lại nơi trái tim, nơi đôi mắt sầu mụôn của tôi.
Có lẽ tôi quá tương tư chăng? Những nỗi nhớ, tình yêu chưa bao giờ nguôi và dứt trong tôi. Ngày xưa có thể tôi thấy được mặt của cô bạn cũ để mà làm cái nền để học tốt hơn, làm việc tốt hơn. Còn giờ này, em đã đi rồi, nỗi nhớ em thật nhiều phần nào đã che bớt đi phần cố gắng học tập của tôi. Cho dù tôi đã cố gắng 120% năng lực để bù lại những phân tán mất đi vì nhớ em. Nhưng vẫn không học được nhanh lắm hay chương trình học quá khó với tôi( ngoại ngữ là môn tôi luôn yếu thế nhất và chán nhất)?
Những bóng đêm hiện về đôi mắt tôi lại sụp buồn và nét u sầu dần hiện lên và nỗi nhớ về em lại xuất hiện và cái tương tư lại cao trào nổi lên một cách kiêu hãnh và dữ dội như là những cơn sóng mạnh vỗ vào bờ đá đơn độc giữa vùng trời quên lãng trong màn đêm âu sầu mà lặng lẽ.
Tiếng hát Ngọc Lan “Ngày nào cho tôi biết, biết yêu em rồi, tôi bíêt tương tư” làm trái tim tôi nhói nhói đau đau, nghẹn ngào đến cõi lòng xót xa vô bờ bến.
Tôi khẻ hát thầm “ Người yêu dấu đến bao giờ được trông thấy em…” trong bầu trời đêm nơi xứ lạ, chứa đầy những u sầu, trống vắng trong tiếng chim đêm thật lạc loài và lẻ bóng…

NGƯỜI YÊU DẤU

| tinhnho_tinhphu

“Tình như mây khói, lòng người ôi sao gian dối , cụôc đời như đêm tối, buồn ơi chăn gối. Từng đêm thanh vắng, một mình ôm cay đắng, còn gì trên đôi tay trắng khi em đã mất anh rồi. ” đó là lời của một bài nhạc trong Liên khúc tình yêu số 4 của Ngọc Lan, tôi đã cố tình làm thành một bài nhạc hiệu dành riêng cho chúng tôi khi gặp nhau.

Tại sao tôi lại lấy đoạn này?
Vì tôi thấy nó dường như là những lời tâm sự sâu thẳm từ đáy lòng của em.
Nào ngờ đâu những bài hát, những lời chia sẽ vô tư của 2 tâm hồn cô quạnh. Một người xa quê hương, đất nước, người thân và ở một mình nơi xứ người. Còn một người thì mang nặng những nỗi buồn vì tình yêu trắc trở, đau thương và những nỗi khó khăn của gia đình. Lại đồng điệu và mang đến cho nhau những niềm hạnh phúc tràn đầy và nồng ậm

Không biết khi nào mà chúng tôi lại có một thứ tình cảm đặc biệt với nhau. Chỉ biết là mỗi ngày chúng tôi càng yêu nhau thêm 1 ít.
Cứ mỗi lần đoạn nhạc hiệu ấy cất lên là cuộc trò chuyện, chia sẻ của chúng tôi bắt đầu. Đẹp lắm niềm chia sẻ đó, tình cảm đó và những nụ cười cũng như những nỗi buồn vu vơ mang lại cho nhau.

“Người yêu dấu, biết bao giờ được trông thấy anh…”, em nhẹ nhàng khẽ hát bên tai tôi. “Em chỉ có một mong mõi lớn nhất là muốn thấy anh bằng da bằng thịt, dù chỉ một lần, một lần thôi.” Những lời nói ấy làm tôi vui lắm và thấy thương lắm đôi mắt của em luôn vướn đượm những vẻ u buồn.
Tôi hát không hay, làm văn cũng tệ, nhưng tôi biết được, đoán được lòng em đang ra sao, và tôi đã chia sẻ tấm lòng của mình qua những bài hát.

“Một ngày không có anh là lòng em tan nát”, những câu em thừơng nhắn cho tôi qua tin nhắn, hay “người đàn ông của đời em” làm cho lòng tôi xao xuyến, hưng phấn và lấy lại một khoản trống vắng nào đó torng cụôc sống xa nhà, xa quê hương và làm lại từ đầu.

Tôi đã yêu em.
Tôi đã cố dành trọn hết con tim của mình dành cho em những điều bất ngờ nhất, để cho em quên đi nỗi buồn cũng như mang lại cho em những niềm vui mới trong cuộc sống vốn đầy khó khăn và phức tạp này.

Ngày lễ tình nhân, ngày tết nguyên đán là những kỹ niệm khó quên đối với tôi. Vì những ngày ấy tôi đã nghĩ về em thật nhiều và trọn vẹn tình nghĩa đều gói gọn vào những mòn quà, kỹ vật mà tôi dành cho em. Cái mà tôi nhận được từ em là một nụ cười tràn đầy niềm vui, một niềm hạnh phúc, một tấm lòng thật thiết tha chan chứa những niềm say mê chân thật nhất.

Yêu sao cái nụ cười, cái gương mặt ngậm ngùi muốn bật khóc vì nhận được món quà từ tôi.
Một ngày trời giá rét bưng, lạnh căm cắp. Tôi và em đã hiểu lầm ý nhau, rồi gây nhau. Trên chiếc xích đu lạnh lẽo tôi đã nghĩ về những người phụ nữ trong gia đình tôi(không có tình yêu trong đó). Tôi đã viết những tâm sự ấy. Em đã đọc, rồi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi em đã nghĩ về tôi thật nhiều…

– Anh hãy lạnh nhạt với em, anh nhé. Em sợ anh sẽ yêu em nhiều rồi sẽ không tốt cho anh.
-Bây giờ anh tập chịu sự lạnh nhạt từ em. Rồi dần dần anh sẽ quen thôi anh àh.
-Anh hãy dành trọn thời gian lo học hành rồi lo cho gia đình của anh đi, đừng phân tâm về em. Nếu như thế này em sẽ có lỗi và em không thể nào làm được mọi chuyện.

Tôi đã giải thích và cố gắng hoà quyện với em hơn nhưng vô vọng. Và hàng ngày tôi cứ chịu sự lạnh nhạt từ em, tôi nhắn hàng chục tin, gọi biết bao nhiều lần mà cũng chẳng thấy một hồi âm. Lòng tôi đau đớn và xót xa biết bao nhiêu, nơi ấy có thể em cũng đang cắn môi dằn lòng.

Trong thời gian chưa đầy 6 tháng tôi đã phải chịu nhiều nỗi buồn từ sự ra đi của Cô , Bà Nội rồi những căn bệnh của Ba, Mẹ phải đi mổ, công việc của người dượng đã đỡ đầu cho tôi trong một thời gian dài bị thất bại, rồi những chuyện lằng nhằng từ gia đình bên Nội.

Rồi những giấc mơ về Bà Nội, sau đó là sự chết chóc của 1 người bạn và tiếp nữa chính là cái chết của tôi. Tôi đã viết thành những trang nhật ký và post lên đây. Nhiều người đã tưởng tôi đã chết thật khi tôi chưa kịp viết nốt bài cuối “đó là những giấc mơ”.
Tôi nghĩ thôi coi như mình chết đi, chết đi để không còn nhận được sự lạnh nhạt của em nữa. Vì với tôi sự lạnh nhạt ấy còn đau đớn hơn là cái chết. Tôi nghĩ em sẽ đau buồn khi biết tôi chết nhưng có thể sau này em sẽ vui hơn vì không còn ai như tôi để làm cho em đau , em khổ nữa.

Một sự đùa giỡn của 1 người bạn, em đã biết tôi còn sống thật sự . Câu duy nhất em dành cho tôi chính là “Tôi rất giận, và sẽ không bao giờ tha thứ cho anh”.
Duy nhất mỗi câu đó và kể từ ngày đó em không màng đến tôi 1 chút gì cả.
Tôi biết tôi có lỗi với em thật nhiều, tôi không cần sự tha thứ từ em. Chỉ mong sao em sống tốt và vui vẻ thì tôi đã mĩm cười hạnh phúc lắm rồi.

Nhưng ngờ đâu cả tháng trời tôi hằng theo bước chân em, em đã có những đêm thức trắng đến 3-4 giờ sáng thậm chí cả tới giờ đi làm em vẫn còn ngồi đó. Đó là hậu quả của việc tôi đã gây cho em những nỗi buồn đau. Với em là 1 tháng nhưng với tôi là những đêm dài gần 3 tháng nay có giấc ngủ nào trọn vẹn, và đôi khi trong giấc mơ tôi lại chợt thấy em xuất hiện với những hình ảnh càng làm tôi bùi ngùi, thương đến xé lòng.

Giấc mơ đêm ấy em đã choàng vai tôi một cách nhẹ nhàng, tôi cuối mặt xuống ngại ngùng. Em nói “chúng ta hãy làm lại từ đầu”. Tôi cười vui biết bao nhiêu, rồi chợt tĩnh dậy trong niềm hớn hở, sau đó lại là vẻ u sầu vì đó chỉ là giấc mơ. Một giấc mơ có lẽ chẳng bao giờ trở thành sự thật.

Sau những buồi đi học về, tôi vẫn ngồi trên chiếc ghế cũ, máy tính cũ, những bài tình ca cũ, nhưng chỉ còn mỗi mình tôi nghe những bài hát mang đầy tâm tư này. Càng gợi thêm cho tôi những nỗi đau trong tâm hồn. tôi cố ngùi đầu vào học, làm việc, nhưng vẫn không thoát khỏi hình bóng của em quay quanh tôi bên chiếc máy tính ấy, dòng nhạc ấy.

Những “Lời yêu thương”, “Người yêu dấu” v.v….thật mặn mà, ấm áp mà anh đã từng hát cho em nghe nhưng bây giờ trong căn phòng mang hơi lạnh của mùa xuân, tôi thầm nhớ tên em trong đêm buồn trăng khuyết ngân nga câu hát “Hỡi người tha thứ vì đã lỡ yêu em”. Vì yêu em nhiều nên anh đã vô tình gây cho em bíêt bao nhiêu cay đắng buồn khổ. thật đáng trách lắm pahỉ không em?

Những đêm hè ấm áp, bên ngoài là tiếng chim hót líu lo, vui đùa bên nhau. Đôi mắt nhìn khẽ qua cửa sổ khi ánh nắng vẫn còn le lói giữa đêm khuya. Từng cái chớp mắt là từng nỗi nhớ, từng cái mĩm cười là từng ký ức đẹp tôi nhớ về em, một người cách xa nữa địa cầu. Những tiếng chim đùa giỡn, những đôi tình nhân đi ngang qua càng làm tôi đau đớn lòng. Trời không lạnh mà sao hờn lại giá băng với nỗi sầu thiên thu.

Bây giờ bức hoạ chân dung em mà anh muốn dành tặng riêng cho em vẫn chưa trao tới cho em được. Anh không biết làm cách nào để đến được tay em. Em sẽ chấp nhận nó hay không, bấy nhiêu thế cũng đã làm anh bồi hồi, chua xót…

Sao chưa gặp một lần
Mà nghe tình thật gần
Xin cho được một lần
Gọi tên người thì thầm …..

Không phải vì tôi trao em chiếc nhẫn ấy, không phải lời chấp nhận ấy là trách nhiệm của tôi phải dành cho em mà đó là tình cảm xuất phát từ con tim của tôi.
Có người nói mọi chuyện rồi sẽ qua, thời gian rồi sẽ nguôi ngoai sẽ dần quên. Nhưng đã hơn 3 tháng nay anh vẫn còn nhớ đến em, và anh nghĩ rằng đã trót trao cho em một nữa cuộc đời rồi.

Đôi khi thấy nghe được em đã vui trở lại, nụ cười em đã rạng ngời hơn. Đôi môi tôi bỗng hé nở nụ cười.
Chỉ mong sao em được một cụôc sống tốt hơn, em sẽ gặp được một người tốt hơn anh, yêu em hơn anh. Thì tôi cũng sẽ nhẹ mĩm cười thật hạnh phúc, vì nữa cụôc đời của tôi đang yên ấm và vui vẻ.

Chắc cũng không thể nào cùng em ca được trọn vẹn bài hát “Lời yêu thương” trên bãi cát trắng mịn màn, bầu trời trong xanh chan chứa ánh nắng vàng của miền biển Nha Trang đầy thơ mộng như ngày nào đôi ta đã hứa hẹn với nhau.
Và cũng không thể nào buộc em phải coi tôi như là tình nhân đến suốt cuộc đời như ngày nào em đã nói với tôi ” Hãy cứ là tình nhân anh nhé cho dù chuyện gì sẽ xảy ra”.
Nhưng Anh vẫn sẽ đợi em, chờ em và hi vọng vào 1 ngày sẽ hội ngộ, gặp lại em, hỡi tình nhân trong trái tim của anh…

“Người yêu dấu! Đến bao giờ được trong thấy em cùng anh sánh vai, dìu em buớc trên đường nắng ban mai ngàn hoa”…

Tái bút: Trời đất bao la, đường đời vạn khổ. Khi nào em sầu đắng hãy tìm đến anh.

Ngọc Khánh – Một Ngọc Lan thứ 2?

| tinhnho_tinhphu

Thật không ngờ – tôi thật là xúc động khi nghe đựơc một giọng hát tựa như giọng Ngọc Lan. Giọng của cô ca sĩ Ngọc Khánh này làm tôi liên tưởng và càng nhớ nhiều về Ngọc Lan hơn nữa, có thể nói giọng của Ngọc Khánh cũng khó có ca sĩ nào ở Việt Nam sánh đựơc.
Đây có thể là niềm an ủi cho những người yêu mến giọng hát của Cô Ngọc Lan hay không?
Tuy cũng có thể phân biệt được giọng của Ngọc Khánh Cô Ngọc Lan, nhưng trong đó cũng có sự truyền cảm và sâu động, hơn xa các ca sĩ bây giờ.
Dù cho thế nào đi nữa tôi “cũng phải nghe ” Ngọc Lan mỗi ngày.
Ngọc Lan mãi trong trái tim tôi.
Quý anh chị có thể vào đây nghe xem thử như thế nào và cho nhận xét.
http://nhacso.net/Music/Song/Nhac-Nhe/2007/11/05F64653/
Thân chào!!!

Cảm xúc dâng tràn

| tinhnho_tinhphu

Vào lúc 1h30 sáng ngày 9/10 tôi vô tình bật ngay trúng đài “phụ nữ ” và xem kịch (Hữu Nghĩa, Mỹ Chi, Bảo Quốc, Kiều Oanh, Việt Hương…đóng )- mà quên tựa rùi – bổng dưng tôi nghe 1 đọan nhạc dạo rất quen – và nghĩ trong đầu rất giống bài hát của Cô Ngọc Lan – và khi nghe đựơc người ca sĩ hát lên thì tôi mới nói” sao mình đáon đúng quá – đây là bài cho em quên tuổi ngọc – Lam Phương” và chính Cô Ngọc LAn trình bày. Tôi vội đánh và vai thằng bạn 1 cái thật mạnh. Nó la tôi cái gì vậy – tôi đáp ” ghe bài cho em quên tuổi ngọc của NGọc Lan kìa “. Nó bảo” ừh tao cũng nghe – tao tưởng đâu mày bật trong máy tính – sao mà có chiếu trong kịch Việt Nam vậy?” Tôi đáp ” Ai biết, tự nhiên thấy vậy , có hứng ghê” – Và sau đó tôi bật máy tính lên và ngồi nghe nhạc Ngọc Lan – vừa xem kịch tiếp –> 3h00 ngủ quên trong tiếng hát du dương, ngọt ngào hồi nào mà tôi cũng không hay…

Comments Off on Cảm xúc dâng tràn

Liên khúc Lại gần hôn em- Y Phương- Thanh Trúc

| tinhnho_tinhphu

Cả nhà ơi cho mình hỏi liên khúc Lại gần hôn em của Y Phương – Thanh trúc trình bày, và ca khúc “Mưa Trên Biển Vắng” mà Lâm Thúy Vân trình bày cùng Ngọc Lan nằm trong Asia mấy vậy?
Sau khi mình xem trên ytubee thì mình rất thích , muốn xem rõ hơn lời giới thiệu như thế nào ấy mà. Ngày nào cũng nghe Ngọc Lan – đó là sở thích của mình.
Thân !

Thân happy ghost!!

| tinhnho_tinhphu

Xin chào cả nhà, đã hơn 1 tháng rồi mà mình chưa lên ilovengoclan.com.
Hôm nay lúc 12h30 khuya tôi đang nghe bài cỏ xót xa đưa thật ngọt ngào , buồn buồn và tôi đã vô tình đọc đựơc những tâm sự sâu lắng của Happy ghost. Thật xúc động khi nghe những gì happy ghost tâm sự. Rất muốn chia sẽ với bạn vì mình luôn luôn nghĩ ” gia đình mới là cái quý nhất” . Không biết sao khi đọc những lời tâm sự của bạn mà mình luôn cảm thấy buồn rất nhiều. Không biết sao nữa, trường hợp này cũng tương tự trường hợp của thằng bạn thân của mình – gia đình cũng chia ly. Thật muốn …
Mà điều quan trọng nhất là bạn hãy phấn đấu vượt qua khó khăn vì trứơc mắt bạn chính là người mẹ cùng 2 người em nữa. cố lên bạn nhé… mọi người trong ilovengoclan đều ủng hộ bạn vương lên trong hoàn cảnh hiện tại.
Thân.!!!

Comments Off on Thân happy ghost!!

Yêu Nhau

| tinhnho_tinhphu

Xin chào các anh chị và các bạn !!
Mình có biết đựơc một thông tin cho rằng Cô Ngọc Lan có trình bày ca khúc nhạc Pháp lời Việtcủa Nhạc Sỉ Phạm Duy: Yêu Nhau (Micol’ Theme).

Yêu Nhau
Micol’ Theme
Lời Việt : Phạm Duy

Yêu nhau, không cần chờ ai, đợi ai
Yêu nhau ngoài nắng, ngoài mưa, sớm mai
Cứ yêu nhau thật mau, đừng đợi qua ngày sau
Thấy nhau, biết nhau, có trong nhau, giữ nhau, lấy nhau
Yêu nhau, không cần giường ấm nệm êm
Yêu nhau ngoài cánh đồng hoang đất đen…
Cứ yêu nhau lặng yên, mặc cho ai nhìn ta hờn ghen
Ðời cứ đảo điên, mình yêu nhau triền miên…
. . . . .
Yêu, không còn băn khoăn, ngại nghi
Yêu thì êm ái đường ta cứ đi
Cứ yêu nhau thật lâu, đừng để cho đời sau
Ngồi nhớ tiếc tình yêu, hỏi mình sao đớn đau…
Yêu là cõi phúc
Một cõi thần tiên, chốn nơi đẹp tươi
Ðể tình yêu còn mãi không phai.

Quý Anh Chị hay bạn nào có bài này thì gởi lên cho “pà kon” thưởng thức nhe!!
Thanks!!!

Chào tạm biệt!!!

Chào các fan !!!!

| tinhnho_tinhphu

Đã lâu rồi mình chưa post bài lên để tâm sự cùng các fan vì công vệic quá bận!!! Nhưng mình hầu như ngày nào cũng viếng thăm đại gia đình này cả!!!
Hôm nay vô tình mình lên trang web này http://www.vietscape.com/music/singers/ngoc_lan/biography.html thì phát hiện thêm Ngọc Lan có hát những bài sau đây
1.Cảm xúc chiều mưa
2.Bài không tên số 50
3.Bao năm ta nhớ em
4.Khi mộng tan
Quý Anh/Chị nào có thì share lên cho pà kon thưởng thức nhen!!! Rất quý trọng món quà đó!!!
Ngọc Lan- một tiếng hát không bao giờ phai trong trái tim tôi….
[email protected]