I Love Ngoc Lan

Trở về mái nhà xưa!

Trở về mái nhà xưa!

“Về đây khi mái tóc còn xanh xanh,
Về đây với màu gió ngày lang thang…”

Một ngày cuối năm mình dành cho NL, khi tất cả những bề bộn lo toan đã tạm ổn và ghé về căn nhà chị để chúc mừng sinh nhật chị, như là chị vẫn còn đây ngày nào…
Mười tám năm qua như một giấc mơ, ngày chị hóa thiên thần để thời gian không làm thay đổi hình ảnh và giọng hát của chị. Người ta cứ bảo ra đi sớm là yểu mệnh, nhưng nếu như người đã nghiệm ra cuộc sống, thì ra đi sớm lại là một diễm phúc.\

Noel ta vẫn nghe đâu đó chị hát “Greensleeve” hoặc “Trên đỉnh mùa đông”, để tâm hồn lại cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nhất là trong tình trạng ca nhạc bát nháo bây giờ, về với giọng hát NL để ta tìm cân bằng trong cuộc sống. Người ta đăng lên youtube nhạc NL nhiều lắm, nếu chị còn sống, chắc chị cũng mỉm cười chứ chẳng phàn nàn gì. Thôi thì nhờ internet để giọng hát chị truyền đi cả thế giới với hàng triệu lượt nghe và bao nhiêu tâm hồn được giọng hát chị chuyển đổi đẹp hơn thánh thiện hơn thì còn gì bằng.
Đối với những khán giả ái mộ chị lâu năm, thì mỗi lần nghe lại một bản nhạc là sống lại một kỷ niệm đẹp, hay buồn, hay vui, và hay một cảm giác khó tả.

“Mái tóc nhà lưu luyến vạt trăng xanh.
Nếu mưa về yêu lấy hạt long lanh.
Chờ mong nắng cho tươi đời xuân xanh.
Người xa vắng biết đâu nấm nhà buồn”

Những ca sỹ cùng thời vẫn yêu mến chị, có Kiều Nga, Như Mai, Trung Hành, và ngay cả ca sỹ đàn chị như Lệ Thu gần đây đã lên tiếng khen ngợi giọng hát của NL vì chị phát âm rất chuẩn. Nhưng cuối cùng vẫn là khán giả, là người phán xét xem giọng hát chị sẽ đồng hành với mình trong cuộc sống hàng ngày hay không. Lớp trẻ không biết NL là ai, nhưng nếu đã nghe qua giọng hát của chị thì ít nhiều cũng bị chinh phục.

“Thôi nhé đừng hoài âm xưa
Giọt mưa đã gieo trên thềm nhà
Người ngồi im bóng
Lắng nghe tháng ngày qua.”

Bảo rằng đừng hoài niệm, nhưng sao kỷ niệm vẫn khó quên. Co’ lẽ chỉ khi nào tóc phai màu, bộ não còm cõi dần vào lãng trí, thì lúc đó không muốn cũng phải quên. Lúc ấy ta chẳng còn biết buồn vui là gì nữa, lão hóa quay về như trí óc tuổi thơ. Nhưng biết đâu khi nghe giọng hát NL cất lên trong một giai điệu nào đó, sẽ có giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo mà những người xung quanh sẽ chẳng hiểu vì sao.

Trời mùa đông lạnh, những hạt mưa tí tách rơi, cầu mong cho tất cả các thành viên trong căn nhà NL luôn được sưởi ấm bằng tiếng hát chị dù đang ở bất kỳ nơi đâu trên quả đất này!
Happy Birthday chi NL!
Merry Christmas and Happy New Year to all members!
TVH
12/2018

Tình yêu sẽ mang ta đến gần với nhau…

“Em yêu anh trong giấc mơ này
Em yêu anh trong những cơn say
Một trời ân ái, mình hãy sống buông lơi thời gian
Ta bên nhau quên hết u sầu
Vui bên nhau cho hết đêm thâu
Tình yêu sẽ mang ta đến gần bên nhau…”

Những lời hát thắm thiết mà Ngọc Lan trau chuốt đã đi vào trái tim của hàng triệu người Việt xa xứ! Lâu lắm mình không viết cho Ngọc Lan, cho các fan yêu mến Ngọc Lan, nhưng vẫn không quên ngày sinh nhật và ngày giỗ của chị mỗi năm… Nhắc đến chị là ta nhắc đến một thiên sứ tình yêu, vì vậy khi không khí Tết vẫn còn lãng đãng quanh đây và ngày lễ Tình Yêu sắp đến, mình lại nhớ đến chị mỗi khi mình nhắc về đề tài Tình Yêu. Như nhớ đến chị thật ấn tượng trong bài “Hai mươi năm tình cũ” của cuốn DVD chủ đề “Yêu” do trung tâm Asia thực hiện(và cũng không khỏi ngậm ngùi cho sự ra đi của Việt Dzu~ng, một ca nhạc sỹ cũng rất yêu quý Ngọc Lan).

Chỉ cách đây hai ngày thôi, bắt gặp lại một giọng nói quen quen làm mình nhớ buổi họp mặt bên quán nước năm nào. “Chị Nga đây, chị là bạn thân của Ngọc Lan, chị gọi thăm em nhưng không găp…” Vui nhỉ, mới ngày nào mà chị đã có mặt ở Mỹ rồi, mình mừng cho chị, mà chị lại ở Boston, nơi mùa đông tuyết trắng lạnh lẽo mà mình cũng từng có nhiều kỷ niệm… Chị qua đã một năm rồi, nhưng bây giờ mới gọi thăm tôi được; chắc là chị bận rộn với cuộc sống quay tít nơi xứ người, quá nhiều việc phải lo, mong là chị đã phần nào ổn định. “Vậy là chị đã hai cái Tết xa Việt Nam rồi đó em” nghe mà tội nghiệp. Boston mùa đông lạnh lắm, tuyết rơi mịt mùng, tôi mong một ngày nào chị sẽ có dịp qua Cali, hay qua Florida, hay những miền nắng ấm áp hơn… Quán nước nhỏ mấy năm trước, ở trung tâm Sàigon`, có chị Nga, có Thanh, có anh Thận, có Ân và mình, cùng ngồi trò chuyện. Vẫn nhớ gương mặt chị sáng lên khi nhắc về những kỷ niệm với cô bạn thân Ngọc Lan. Chị nói về lúc chị tinh nghịch chọc phá Ngọc Lan, hay đi học về qua nghĩa trang hù ma nhau rồi ù té chay. Chị nói về tài ca hát Ngọc Lan. Đối với chị, giọng ca Ngọc Lan luôn hay và càng điêu luyện theo thời gian… Bây giờ thì ước nguyện chị đi thăm NL hay gia đình NL bên Cali chắc sẽ sắp thành hiện thực…

Rồi mình lần tìm lại cuốn DVD bạn tặng mình, gồm 2 cuốn video “Như em đã yêu anh” và “Mặt trời bên kia mùa hạ” và tất cả bài nhạc mà NL thu cho Mây video production. Mỗi bài nhạc đều lắng đọng cho mình về những kỷ niệm và những cảm giác buồn vui mà chắc không ai có thể chia xẻ, như cái gì đó rất riêng cho mình… Mỗi bài nhạc là một tâm sự về tình yêu mà Ngọc Lan truyền tải thật trọn vẹn.
Tình yêu… Có ai định nghĩa được, khi nó là sự nhạy bén trong tâm hồn, một cảm xúc mà khi nó bộc phát thì ta không biết phải làm sao… Nếu cái cảm giác ấy được bên kia đón nhận, thì kết quả là niềm hạnh phúc vui tươi sung sướng. Còn nếu như nó phát đi mà không nhận được tín hiệu phản hồi, thì sẽ là một sự hụt hẫng, nhớ nhung và mong mỏi… Trong cái thời vi tính máy móc hiện đại, biến con người gần như vô cảm vô tri vô giác, liên hệ kết nối nhau qua những rỗng tuếch của nhiều trang mạng xã hội, hay đồng tiền biến nghệ thuật thành trò đùa như trong những băng “Thuy Nga PBN” gần đây, thì ta vẫn còn giọng hát Ngọc Lan đưa ta về những bản năng xúc cảm chân thật của con người mà tưởng là đã bị mai một…

Ngày tình yêu, mình mong là tình yêu sẽ luon tràn ngập trong căn nhà Ngọc Lan này, tình yêu sẽ len lỏi vào mọi con tim còn đang đập, vào hơi thở, vào tiếng hát của mọi người, để những tình khúc mà Ngọc Lan đã trình bày, sẽ nối tiếp nhau như một Liên khúc Tình Yêu bất tận…

TVH
February 2014

Tuyệt tác …

Tuyệt tác …
Mới đó mà đã gần ba tháng từ ngày kỷ niệm sinh nhật NL; hôm nay lại đến giỗ NL! Riết rồi tôi không nhớ đã là bao nhiêu năm chị đã ra đi, không muốn nhớ, mà chỉ biết rằng giọng hát thiên thần vẫn còn đó, đôi lúc vẫn vang lên trong tâm trí tôi những giai điệu thân thương quấn quít như một người bạn hiền. Lục tìm cái CD, không nhớ tên bài hát vì không có đĩa gốc của bài này, bỏ CD vào máy … À, đây rồi, điệp khúc nhạc Pháp lời Việt, mà hình như chưa có ai hát ngoài NL:
“…Có những đêm dài, thức giấc giữa khuya, kỷ niệm tràn vê` đầy giấc chiêm bao nồng say
Em yêu thưở nào trở về làm tóc mây bay, tình hè nồng hương nắng say biển rộng sóng vỗ …”

Giữa đêm vắng, tôi lần tìm lại những bức hình của những Đêm Ngọc Lan, để nhìn lại những người bạn dễ thương đã quen và chưa quen, nhưng luôn hiện diện trong gia đình ilovengoclan… Bất chợt nhìn lại hình ảnh một Duy Quang đơn sơ giản dị đến dự Đêm Ngọc Lan cách đây vài năm, không biết đêm đó anh đã nói gì và hát gì, nhưng tôi biết rằng mà bây giờ anh đã xum họp với NL, người bạn diễn ăn ý nhất của anh, đâu đó trên chín tầng mây … Thế mới thấy đời là vô thường, có đó mất đó, nên trân quý nhau mà sống …
“… Đời như giấc mộng, chờ nhau một thoáng đã phai màu tóc xanh
Tình như gió lộng, đừng đến bên nhau để rồi đi … “

Mỗi năm gia đình ilovengoclan lại thấy có thêm nhiều người mới, rồi cũng vắng đi vài người cũ, nhưng hình như tình cảm mọi người đối với nhau vẫn nguyên vẹn vẫn thân thương… Đó là một điều đáng quý! Mà theo như tin đồn có thiệt, thì hễ thấy ai vắng mặt là thành viên đó chắc lên xe hoa hoặc có con :-). Đều là những tin vui, cũng là mong ước của NL thiên sứ tình yêu muốn đem lại cho mọi người ở đây! NL cũng đã từng yêu nhiều, hạnh phúc vì yêu cũng nhiều, đau khổ vì yêu cũng lắm, nên đâu đó chị vẫn mỉm cười giúp đỡ những người bạn yêu mến chị …
Ngộ nhất là những người lái xe taxi ở VN vẫn yêu thích nhạc NL. Tôi còn nhớ một lần, vừa leo lên xe, thấy anh tài xế cũng còn trẻ, mở thật to bài Liên khúc tình yêu của NL, Trung Hành và Kiều Nga, có đoạn “Người tình hỡi nếu trên đường phố có anh đường khuya đón đưa em về, giọt mưa rơi sẽ không não nề, tình càng đam mê … Nguoi tình hỡi những đêm lặng lẽ, có trăng vàng khuya, có đôi môi kề, nhìn trăng sao với em vui đùa, ke chuyện tình anh nghe …” làm tôi cũng vui theo! Rồi một lần khác, một anh tài xế khác, lại bật bài “Vì tôi là linh mục” do NL hát thật hay, không biết anh này đang có tâm sự buồn hông, nhưng tôi lúc đó đang đi chơi nên không buồn, mà nghe NL hát hay quá, nên ngồi lắng nghe vì từ lúc rời VN đến giờ tôi mới nghe lại bài này do NL hát. (Viết đến đây, tôi lại vào youtube tìm bài này, à có rồi, hay thật) 🙂
Hạnh phúc nhất khi tôi được tặng một bức tranh NL có một không hai, mà tôi gọi là tuyệt tác! Vì NL nhìn thật sống động, thật có hồn trong bức tranh này! Tôi ngỡ là hình chụp in lên vải, nhưng không, mùi sơn còn mới, nét cọ rõ ràng, qua tay vẽ tài tình làm cho NL sống lại! Dù tôi không là họa sỹ, nhưng vẽ đến độ chính xác như thế này thì thật là hiếm! Thật cảm ơn người vẽ tranh và người tặng tranh! Với tôi, bức vẽ NL này là đẹp nhất!
Và cũng thật dễ thương khi tôi được chia sẽ những hình ảnh của ngôi trường Lý Thường Kiệt và ngôi nhà thờ Xóm Thuốc mà NL đã từng in dấu! Bạn vẫn dùng cái chữ “SaiGon” thân thương như nó chưa từng bị đổi, làm tôi liên tưởng đến NL đang nhớ về Saigon trong video “Khóc một dòng sông” với những tà áo dài tha thướt! Dù cảnh vật đã đổi thay, và NL đã vắng bóng, nhưng niềm thương nhớ sẽ giúp bạn và tôi tiếp tục sống và làm việc trong tinh thần NL. Nơi đây sẽ giúp ta thêm sức sáng tạo, thêm nguồn sáng tác, thêm chút lãng mạn, và thêm chút tử tế chân tình dù cho cuộc sống hiện tại muôn vàn phức tạp, giả dối và lọc lừa, vật chất chen lấn lý trí, thì tấm gương NL sẽ mãi soi sáng trong căn nhà này!
NL là tuyệt tác!
Kỷ niệm NL, 6 tháng 3, 2013.
TVH

Hình Ngọc Lan ở Winnipeg, Manitoba, Canada

Được xem lại những hình ảnh cũ của Ngọc Lan do ca sỹ Don Hồ đăng lên chợt làm lòng bồi hồi… Cảm ơn ca sỹ Don Hồ rất nhiều!
http://www.mautam.net/forum/viewtopic.php?t=103315&sid=776a5a74958076e658e99ad3cde2e2b3

Thu hát cho người…

Mấy hôm nay thu về ở thành phố biển nơi tôi ở làm thời tiết thật là mát mẻ dễ chịu! Lò dò về thăm ngôi nhà NL, bỗng thấy nhiều bài viết cảm xúc về thu, làm lòng mình chùng lại! Thế rồi nhẩm tính thấy NL hát về mùa thu cũng nhiều bài hát hay lắm. Bạn có bao giờ nghe NL hát “Thu hát cho người” chưa? Đây là một trong những ca khúc mình thích tự lúc nhỏ xíu, lời ca hay, giai điệu tha thiết đã len lỏi vào tâm hồn mình, mỗi lần nghe là cảm xúc và kỷ niệm ùa về khó tả. Lúc nhỏ nghe Lệ Thu hát, giọng trầm buồn sâu lắng rất hay. Sau này nghe Ngọc Lan hát, chị như thổi vào bài nhạc một phong cách mới thật trong sáng, nhẹ nhàng của một nỗi buồn xa vắng… Hay nhất là ở câu cuối khi NL lên giọng réo rắt “Thu hát cho người, thu hát cho người, người yêu ơi…” như là ký tên độc quyền không ai thay thế hoặc bắt chước được! Không có nhiều nhạc đệm, nhưng tiếng piano, tiếng violin làm nền cho tiếng hát chị bay bổng …

“Giòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
Đêm nguyệt cầm ta đợi em trong gió.
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
Trong mênh mông chiều sương
Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ rơi .
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người,Thu hát cho người , người yêu…ơi ! ”

Thế đấy, mỗi lần thu về, mọi người ở đây lại nhớ đến NL, và dành cho chị một tình cảm thật thân thương, thật trang trọng và ngưỡng mộ! Vì chị cũng đã từng yêu mùa thu lắm lắm!
Mùa thu thường cho ta một cảm giác buồn man mác! Có một tình yêu vừa ra đi, để có ai ngồi bên gốc sim đó chờ đón một tình yêu nào sắp ghé ngang qua… Tình yêu ấy tựa như chiếc lá xanh mướt của mùa xuân, đã chịu đựng một mùa hè khắc nghiệt thử thách, và bây giờ vàng úa vào mùa thu, chỉ còn chờ chút gió đông lăm le cuốn bay đi vào dĩ vãng…
Chỉ có giọng hát NL mãi mãi ở lại với mùa thu trong những bài ca hay… Rừng thu, Lá thu, Nắng thu, Theo lá vàng bay, Thu sầu, Thu Sàigon, Tiếc thu, Mùa thu trong mưa, Tình vào thu, Mùa thu chết, Mùa thu cho em, Mùa thu lá bay, Đi trong mùa thu, Lá đổ muôn chiều, Mùa đã sang rồi em có hay…

Ngồi lại bạn nhé để nghe NL hát thêm một bài nhạc bất hủ của nhạc sỹ Trừơng Sa, mặc dù bài hát này được viết riêng cho giọng ca Lệ Thu, nhưng được NL làm cho bài hát mới đi và nhẹ nhàng hơn:

“Chiều mưa không có em bờ đá công viên âm thầm
chiều mưa không có em giăng mắc mây không buồn trôị
Gọi mùa thu lãng quên vào tiếng mưa rơi êm đềm
trời còn mưa ướt thêm cho dài ngày tháng không tên.

Chiều mưa không có em đường phố quên chưa lên đèn
chiều mưa không có em biết lấy ai chia hờn tủị
Trời mùa thu lắm mây còn bước em đi quên về
vòng tay ôm lẻ loi cho mình còn mãi thương nhaụ

Chậm lặng người đi qua trên đường phố rét mướt
dấu chân chưa tìm về chút kỷ niệm ngày đầu
để từng mùa thu đến ra đi không mang tin
nỡ quên thôi đành saọ

Kể từ em vắng xa ngày tháng bơ vơ quên mình
mùa thu mưa vẫn rơi không bước chân em tìm đến.
Chuyện ngày xưa biết sao mỏi cánh chim bay phương nào
còn ngày xuân ấm êm cho mình gọi tiếng yêu em…”

Thoáng nhớ một mùa thu xưa, tôi có viết “Ở hai đầu nỗi nhớ, một nỗi nhớ không tên, mênh mông trải rộng ra với đất trời và tình người… Thắm thoát mà thu lại về, trời se lạnh và cây lá bắt đầu đổi màu… ”

Thu 2011
TVH

Mười năm là mãi mãi…

Thời tiết hôm nay: Hà Nội mưa nhẹ, Nha Trang mây nhiều, Sài Gòn ít mây, Florida mưa to… Thành phố Sài Gòn thân yêu bên kia bờ đại dương đã là ngày 6/3, mọi người đang nô nức chuẩn bị cho đêm Yêu Dấu Khôn Nguôi. Biết bao người cũng thiết tha được tham dự nhưng không về được. Thôi thì cùng nhau tưởng nhớ Ngọc Lan qua trang web thân thương này vậy.

Thoắt cái đã mười năm. Một khoảng thời gian dài, thế mà cứ ngỡ như hôm qua. Dù thời gian có làm cho ta già hơn, nhưng lòng yêu mến NL vẫn như ngày nào, vẫn như lần viết bài đầu tiên “Cơn mê dài”… Bên ngoài mưa tí tách rơi, uống chút trà nóng, tôi ngồi đọc lại những bài viết của các bạn dành cho Ngọc Lan, xem lại những bức hình đẹp của AngelNL làm cho Ngọc Lan, nhìn lại những hình ảnh Đêm Ngọc Lan tổ chức ở Việt Nam hằng năm với những khuôn mặt thân quen dù chưa gặp, tất cả đều dễ thương ở nụ cười thân thiện và tấm lòng nhân hậu như Ngọc Lan.

Mười năm yêu em, ta thấm đời mộng mi
Mười năm yêu em ta thấu đời cuồng si
Mười năm yêu em ta hóa thành chiếc lá
Trôi theo từng cơn lũ của kiếp sống…

Cuộc sống đâu lúc nào cũng bằng phẳng như ta mong muốn! Lòng người cũng có lúc này lúc khác! Quan trọng là ta sống sao cho có ý nghĩa. Để khi ta nằm xuống còn lưu lại cho đời chút thương yêu và ra đi thanh thản không tiếc nuối không dằn vặt với những nỗi khổ đau hay ân hận… Nếu đã một lần bạn chứng kiến cảnh người thân ra đi, có lẽ khái niệm về cuộc sống của bạn sẽ thay đổi ít nhiều , và lúc ấy vật chất sẽ không còn là cái quan trọng nhất trong cuộc đời nữa. Vì mình có đem theo được gì về thế giới bên kia…

Ngọc Lan dù ra đi đã mười năm nhưng cô vẫn được yêu mến và trân trọng vì cô sống một cuộc đời thật giản dị, không khoe khoang, không phô trương, và sống hết mình cho nghệ thuật, cho niềm đam mê ca hát. NL yêu hát và cô sinh ra là để cất tiếng hát cho đời. Những năm đầu thập niên 90s, cô đã đem tiếng hát thánh thót dịu dàng của mình để chia xẻ những nỗi đau của người Việt tha hương, xoa dịu nỗi cô đơn của những người xa xứ . Ở đâu có NL là ở đó có hy vọng, có tình yêu. Cho đến cuối thập niên 90s khi sức khỏe cô không còn cho phép đi lưu diễn, cô vẫn quay video clips và vẫn ra CD để tiếp tục đem tình yêu và hy vọng đó đến cho mọi người .

Tình chưa yên vui bên sống đời cuồng nộ
Chợt đêm chia phôi ngăn cách một đại dương
Từng đêm gian nan ta ngỡ mình sắp đuối
Nhưng em tình vẫn hát từ bên trời

Biết bao bút mực đã ca tụng về cô, nên chắc mình cũng không cần viết gì nhiều để khen ngợi NL nữa. Chỉ cần cùng nhau thắp một nén hương lòng tưởng nhớ đến Ngọc Lan, dù cô đã đi xa, nhưng giọng hát vẫn còn đồng hành với ta trong cuộc sống qua những buồn vui thăng trầm …

Lệ mãi thương về cố hương xa vời
Lệ nhớ mong ai mờ trang giấy
Mưa tuôn trong tim suốt năm canh dài
Từng hạt buồn đau tí tách hiên ngoài …

…Con tim tha hương thiết tha mong chờ
Một nhịp cầu duyên nối qua đôi bờ
Có đến con đường đó trao dùm đôi lời
Rằng phương xa còn nhớ một người…

Nếu cuộc sống con người không có tình yêu chắc là sẽ tẻ nhạt lắm. Và chỉ có con người mới có đủ tri giác để cảm nhận được cái gọi là “tình yêu.” Và đó cũng là đề tài muôn thưở cho những bài nhạc hay! Có thêm giọng hát Ngọc Lan để chuyên chở những âm điệu tình ca vào trong tâm hồn ta thì quả là một tuyệt vời hiếm có! Cảm ơn Ngọc Lan và cảm ơn các bạn trong suốt mười năm qua đã cùng nhau chia sẻ những tâm tình trong ngôi nhà này!

Mười năm yêu em vẫn sẽ là mãi mãi
Xin em cùng ta hát để nhớ hoài…

Mong Ngọc Lan sẽ mãi là niềm yêu dấu khôn nguôi!
TVH
March 6th, 2011

Tùy bút: Còn nhớ hay quên…

Còn nhớ hay quên…

“Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương nóc giáo đường…”

Một đoạn thơ hay của nhà thơ Kiên Giang mà tôi tình cờ nhớ đến như tâm tình của tôi bây giờ. Lâu quá không viết cho NL, cho bạn, bởi những ngổn ngang trong cuộc sống, nhưng vẫn có giọng hát NL kế bên, vẫn nhớ đến những người bạn dễ thương ở bốn phương trời, ai cũng lo toan cho những buồn vui trong cuộc đời và vẫn thầm lặng nhớ đến nhau… Ừ, fans NL là vậy, ai cũng rất tình cảm, nên mới cảm nhận cái giọng hát thiên thần của cô.
Bằng chứng là đã bao năm qua vẫn có những cảm xúc dạt dào khi nghe NL hát. Xin trích một lời bày tỏ của một bạn viết trong một diễn đàn: “Trong tiềm thức từ rất nhỏ, em đã được nghe chị ấy hát, giọng hát nhẹ như mây trắng bay ngang trời vậy. Nhẹ nhàng đến thinh không. Có lẽ vậy mà một lần khi nghe chi ấy hát ” Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi” em cũng đã khóc như thế.”
Nhưng chẳng lẽ NL chỉ mang đến cho ta những cảm giác buồn? Phần lớn buồn nhiều hơn vui, vì giọng hát ấy gắn liền với một định mệnh buồn. Nhưng tôi cũng biết có người rất vui lên xe hoa vì một lòng trung thành với NL đấy. Và đó là một câu chuyện hay hiếm có…
Và nhắc đến nóc giáo đường làm tôi nhớ đến nhà thờ Đức Bà, nơi tôi đã ngừng lại và đứng cầu nguyện, vì bạn nói nơi này linh thiêng lắm, dù tôi không phải đạo Công giáo, không biết lúc ấy lời cầu nguyện của tôi có được chứng giám không nhỉ? Còn bạn thì sao, bạn là con chiên ngoan hiền lành, lời cầu nguyện của bạn lúc ấy đã thành hiện thực chưa? Tôi không nhớ rõ lúc đó tôi cầu nguyện gì, nhưng hình như mới thi xong, nên việc thi đậu chắc là quan trọng nhất, hơn cả chuyện yêu đương lúc bấy giờ, nên tôi nghĩ là tôi đã cầu nguyện tôi được thi đậu. It’ lâu sau, cầm tờ giấy báo điểm trong tay, tôi đã bật khóc vì mừng quá, dù điểm chỉ xuýt xoát thôi. Ừ, cửa ải cuối cùng đã vựơt qua… Có bàn tay nhiệm mầu nào giúp tôi không thì tôi không rõ. Nhưng bây giờ tự nhiên tôi mới nhớ lại, mà không biết lúc đó tôi cầu nguyện ra sao? Thôi thì từ đó đến giờ tôi đã làm việc từ thiện cũng nhiều, chắc cũng đã chuộc lỗi nếu tôi có lỡ quên điều ước… Còn lúc đó bạn đã cầu nguyện gì thì tôi không rõ, chỉ nhớ hai cái bóng đứng yên lặng trong đám đông trước tượng Đức Mẹ, bên ngoài còi xe vẫn inh ỏi vang lên, nhưng trong lòng tôi lúc đó có chút bình yên…
Khi người thân yêu nhất của mình ra đi, có lẽ đó là nỗi buồn vô hạn… Mình cũng đang ở trong tình trạng thấp thỏm này đó bạn, chuyện sống chết hình như đã có bàn tay vô hình xếp đặt; nỗi đau của bạn chắc mình sẽ thấu hiểu trong một ngày sắp tới, không biết là bao lâu, hai tháng, hai năm, hay hơn nữa; bây giờ chỉ biết là
cái gì bắt đầu rồi cũng sẽ có lúc kết thúc, và rồi cát bụi sẽ về với cát bụi…
“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi

Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi mệt nhoài
Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi”

Mặt trời nào soi sáng tim tôi
Để tình yêu xay mòn thành đá cuội
Xin úp mặt bùi ngùi
Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui

Cụm rừng nào lá xác xơ cây
Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy
Ôi cát bụi phận này
Vết mực nào xóa bỏ không hay…”

Lời hát day dứt, gắn liền với những kỷ niệm…
Bạn có như tôi, mỗi một bài Ngọc Lan hát, khi nghe nó lại đưa mình về với một kỷ niệm, nhắm mắt lại là những hình ảnh cũ lại hiện ra như mới chừng đây thôi… Khi nghe “Trời còn mưa mãi”, tôi nhớ đến góc vườn tuổi thơ với những cây nhãn cây xoài ở Gia Định, hít mùi đất ẩm khi trời vừa mưa xong, và mơ mộng với giọng hát NL từ chiếc máy cassette tape Ngọc Lan 3 “Tình Xanh”. Đây là một trong những bài hát mình thích vô cùng. Nó êm đềm và nhẹ nhàng làm sao! Dù đã hơn hai mươi năm, nghe vẫn không chán. Lạ nhỉ? Loạt bài làm mình nhớ đến Vietnam là Ước Hẹn, Tan tác, Môi tím, Cát bụi Tình xa, v.v..
Khi nghe Ngoc Lan hát “Tình Ca Sĩ”, mình lại nhớ cái mùa hè mới đến Mỹ, đi trong chiếc xe Honda Civic của người anh họ, giọng hát NL vang lên thấy thân quen vô cùng. Cùng trong loạt bài này là “Tôi đưa em sang sông”, Lại gần hôn em, Tuổi đá buồn, v.v.
Thế rồi lên đại học, NL đến với tôi qua “Hạnh phúc dịu dàng”, “Mưa trên biển vắng”, Mùa hè năm ấy, Nụ hôn dưới mưa, Mắt lệ cho người và loạt bài từ Mây Productions.
Cái thời đi thực tập xa nhà, tôi lại nhớ “Mùa xuân trong đôi mắt em”, “Khúc luân vũ ngày mưa”, “Hai mươi năm tình cũ”, “Ta Yêu Nhau”, “Ta Say”…
Và “Hư ảo” hình như là những hình ảnh cuối cùng của NL thu cho video ca nhạc:
“Khi màn nhung buông xuống
Có em thật cô đơn…
Rồi đây giữa bao khúc nhạc trầm lắng
Có em vẫn mong ngủ yên
Tình yêu hỡi xin hãy đừng gặp gỡ

Xin chết không lời than tình lầm lỡ
Bước chân vẫn luôn cuồng quay
Bài ca em giành riêng cho ai
Hãy cho em hát chiều nay…

Đến bây giờ, nhờ trang web “ngoclansinger.free.fr”, mà mình nghe đủ cả một kho tàng nhạc NL, có nhiều bài chưa nghe nên cứ như là mới.
Người ta bảo cuộc sống phải tiến tới, chứ không ddi lùi lại. Nhưng với NL thì không có thời gian. Nghe NL hát không có nghĩa là mình thiếu thực tế, chỉ sống bằng kỷ niệm. Nhưng ngược lại, nghe NL hát để chắp cánh mình vượt qua những buồn vui trong cuộc sống, mà mình không cần đến những thứ không tốt như rượu, thuốc lá, cà phê, thuốc phiện, v.v. để giải sầu. Và những kỷ niệm đẹp làm cho người ta nhớ nhau hơn, phải không bạn?

TVH
September 2010

Đêm Ngoc Lan

Cùng nhau đây quây quần ngày họp mặt
Kẻ miền xa người góc biển chân mây
Lạ gì nhau khi lòng cùng rung động
Theo nhịp đàn và gịong hát thân quen

Ngồi xuống đây kết vòng tay thân aí
Và cùng ôn chuôĩ kỷ niệm mến thương
Cuả một người đã khuất nẻo cuôí đường
Nhưng giọng hát sẽ còn vang vọng mãi

Ngồi xuống đây bên lửa hồng tí tách
“Tiếng ca đêm” maĩ mãi hát tình ca
Rót yêu thương vào trong từng nốt nhạc
Cho lòng mình cùng ấm lại đêm nay

Tiếng nói tiếng cười yêu đời rộn rã
Cho ta quên đi hết những buồn lo
Vầng trăng khuya soi những mái đầu xanh
Và day dứt một đêm dài lưu luyến

Thoáng gió nhẹ hương ngọc lan lãng đãng
Chợt giật mình, thế đã hết một năm
Xuân hạ thu đông con tạo xoay vòng
Xiết tay nhau, mai biết sẽ về đâu…

Thân mến chúc các bạn một đêm thật vui và ý nghiã!

TVH

Tuỳ bút

Biển tuyết

Trên bờ biển, một mối tình chợt đến chợt đi như bọt sóng tan nhanh vào đại dương. Biết vậy, nhưng người ta vẫn cứ làm, như caí bản năng của loài người muốn yêu và muốn được yêu… Trong tiếng sóng rì rào, có giọng Ngọc Lan thì thầm:

Đừng bao giờ anh hỏi:
Vì sao ta yêu nhau?
Vì sao môi em nóng?
Vì sao tay anh lạnh?
Vì sao thân em rung?
Vì sao chân không vững?
Vì sao, và vì sao?

Đúng rồi, đôi khi không cần hỏi, mà hiểu nhau qua ánh mắt, qua nụ cười, qua cái siết tay thân aí … Một chút rồi thôi cũng được em nhé! Có mất gì đâu ngoài một nỗi đau! Rồi bảo nhau đừng nên nghĩ ngợi xa xôi, vì ta biết ra sao ngày sau!

Hãy nói về cuộc đời, khi tôi không còn nữa.
Sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới?
Ngoài trống vắng mà thôi.
Thụy ơi, và tình ơi!

Như loài chim bói cá, trên cọc nhọn trăm năm.
Tôi tìm đời đánh mất, trong vũng nước cuộc đời, trong vũng nước cuộc đời.
Thụy ơi, và tình ơi!

Ngụp lặn trong nước biển, thấy mặn chát đôi môi, thâý cay cay mi mắt, thấy rùng mình như nứơc lạnh trôi ngược vào lòng, như có tuyết rơi trên bờ biển vắng! Không có biển tuyết đâu em nhỉ! Em chỉ cươì rồi khẽ hát baì Sang Ngang. . .

Thụy bây giờ về đâu?
Anh là chim bói cá, em là bóng trăng ngà.
Chỉ cách một mặt hồ, mà muôn trùng chia xa.

Chưa bao giờ thấy chim bói cá ra sao, chỉ thấy có hải âu chao lượn trên không, đáp xuống bờ cát, kêu inh ỏi một góc trời, rồi bay xa. Ừ, thì xa thật xa, nhưng tâm tư vẫn còn đó của một kỷ niệm dù bảo nhau đừng mong đợi.

Biển bây giờ lặng sóng. Mùa đông ở đây không có tuyết trắng mênh mông, nhưng có bờ cát trắng, làm ta liên tưởng đến một biển tuyết trải dài. Xa xa là những cánh buồm trắng no gió chao nghiêng. Cánh buồm ấy có đưa dùm tâm tình tôi về nơi xa đó. Muà đông chiều tối vội vàng. Có ai cầm đèn đi trong đêm tối như dáng Ngọc Lan! Ừ phải rồi, Ngọc Lan đã về vơí biển, thì rồi ta cũng sẽ về vơí biển, dù có lỗi hẹn, nhưng biết làm sao …
Thời gian sẽ là liều thuốc tiên như người đời thường bảo. Đông qua xuân đến, khoảng trống trái tim rồi sẽ lắp đầy với những niềm thương yêu mơí chớm nở trong cuộc đời em nhé . Ánh rạng đông sẽ chiếu xuống muôn loài, và chim én sẽ mang những tấm thiệp hồng đi khắp nơi báo tin vui hạnh phúc, dù biết rằng tên chúng mình sẽ không có trên cùng tấm thiệp, nhưng vẫn vui nhé em … Hạnh phúc ta, hạnh phúc người, khi biết rằng ta không lạc vào vùng ăn năn, dù sẽ chạnh lòng khi nghe Ngọc Lan trong một Khúc Thuỵ Du, một Sang Ngang…

Ngày đó chúng mình…

December 2007

Tuỳ bút

Ly café cuôí cùng …

Phải mất đến mấy hôm tôi mới tỉnh taó lạị sau chuyến đi dài. Không phải chỉ bởi không gian cách nửa vòng trái đất, thời gian ngày và đêm, mà là khi nhận ra rằng tôi đã rời xa một vùng trời kỷ niệm. Nghe có vẻ uỷ mị quá, nhưng thật sự là kỷ niệm tràn ngập trong ký ức, để mỗi lần nghĩ đến, là có dịp tuôn traò ra, vỡ oà… Đâu đây lời nhắn nhủ “… sau chuyến đi này, bạn sẽ viết nhiều bài hay nhé!” Ừ chuyến đi thật sự chấm dứt, nhưng ngòi bút thì mới maì laị thôi…

Bắt đâù từ đâu nhỉ, khi tôi nghe NgocLan hát “Ly café cuôí cùng” và bên ngoài trời mưa giông ồ ạt.
“Mình ba đứa hôm nay gặp nhau
Nâng ly café, ngát muì hương ngọt ngào
Chiêù thu về gió lạnh đìu hiu
Thấy tâm tư dạt dào
Thâý buồn buồn làm sao…”

Không phải chỉ ba đưá, mà là năm đưá từ mọi miền, gặp nhau nhờ NgocLan… Trời Saigon mưa như trút nước, hẹn nhau tám giờ ở quán Cõi Riêng …
“ Quán xinh xinh lặng lẽ
Mưa tí tách bên hiên
Nghe như ngàn lời não nề
Môi vàng, tay vàng đuà theo làn khói
Thuốc thơm, khói thơm bay len tầng cao
Lôi cuốn theo bao sầu vương…”

Đưá Đà Nẵng, đứa Phan Rang, đưá Saigon, đứa Mỹ tho, và đưá Florida … Đưá hút thuốc, đưá không … Nhân dáng, tuổi tác, ngành nghề, quê quán, tôn giáo cũng khác nhau, chỉ giống nhau ở caí việc thích nghe nhạc NgocLan, nhưng dù gặp lần đầu mà thấy như là quen từ lâu lắm … Chuyện ngắn chuyện dài, chuyện hư chuyện thực, chuyện buồn chuyện vui, dù ướt nhẹp vì mưa mà vẫn cười đuà rôm rả … Café cứ đầy rồi vơi, khi Saigon không có giờ giới nghiêm, Mỹ tho sợ ký túc xá đóng cửa, Đà Nẵng vẫn còn nhiều bí ẩn, Phan Rang quyện vào khói thuốc, và Florida mong thời gian ngừng trôi …
Quán không mở nhạc Ngoclan, nhưng cũng không sao, vì Ngoclan chắc có hiện diện đâu đây trong buổi họp mặt này.

Khuya, mưa còn rả rich, quán thưa dần, chỉ còn chúng mình nấn ná… Xập xình rồi cũng đến giờ chia tay để quán đóng cửa. Tiết mục “Hát cho nhau nghe” đành hoãn lại dịp khác…

“Đời như cánh chim bay ngàn phương
Chia ly rồi đây mỗi người đi một đường
Chuyện tâm tình thôi đành dở dang
Xiết tay nhau một lần
Kết chặt tình bạn thân
Chúc nhau nâng ly lần cuôí
Câù mong cho bọn mình
Tuy xa mà tình chẳng rời
Quên buồn quên sầu tìm vui mà sống
Nhớ nhau, mỗi năm thu sang về đây
Ba đứa nghe mưa chiều thu …”

Mùa thu rồi đó; bên ni hay bên nớ, thu này không có lá vàng rơi, chỉ có mùa thu trong mưa dầm và nôĩ buồn ray rức… Ấn tượng gì trong phút chia tay ở nơi Cõi Riêng này:
Saigon nhiet tinh vơí giọng nói hay và gợi cảm
ĐàNẵng vẫn “trùm mền kín mít” với những bí ẩn cùng café say
Phan Rang còn nhiều bất ngờ qua làn khói thuốc và hoa tay sáng tạo
Mỹ tho chững chạc vơí lòng thiện cảm và nhân đạo
Florida … để các bạn nói thay nhé, nhưng hình như ai cũng đồng ý là dễ mến và “bên ngoài trẻ hơn bên trong” 
Dù không có hình lưu niệm tại vì … trời mưa, nhưng mong là những hình ảnh đẹp sẽ còn đọng lại trong ký ức mỗi người …

Thoáng đó, đã xa … Biết đâu sẽ có duyên kỳ ngộ …

TVH
10/2007