I Love Ngoc Lan

Tiếng hát Ngọc Lan

| vickinguyen1990

Vicki vừa tình cờ đọc một bài viết rất hay sáng nay về Ngọc Lan của chúng ta, nên đăng lại trên đây để mọi người cùng chia sẻ.

Bài viết được lấy từ facebook Danh Ca Thái Thanh, do thành viên (hoặc admin) đăng.

Sau một game show giải trí trên truyền hình, không khó nhận ra facebook tôi tràn ngập những bài hát của Ngọc Lan. Tôi cũng có vài người bạn rất yêu tiếng hát Ngọc Lan, thậm chí là sùng tín, đôi lúc khiến tôi có cảm giác Ngọc Lan thành biểu tượng tôn giáo chứ không còn là ca sĩ. Niềm yêu mến của người hâm mộ thật lạ.

Ngọc Lan quả là tiếng hát hiếm có, nếu không nói là duy nhất trong lịch sử tân nhạc Việt Nam. Bởi tiếng hát của Ngọc Lan có ba điểm mà không một người ca sĩ nào có được: một, sự mềm mại tuyệt đối, một bài hát nào mà Ngọc Lan làm cho nó trở nên mạnh mẽ, luôn luôn hiền lành; hai, làn hơi kéo dài đến mức không ai nhận ra Ngọc Lan lấy hơi từ chỗ nào; ba, tiếng hát lúc nào cũng buồn, buồn cả trong bài hát lạc quan.

Ba điểm đó, khiến tiếng hát Ngọc Lan đậm chất nữ tính nhất trong mọi giọng ca nữ, hiền lành nhất trong mọi tiếng hát, buồn bã nhất trong mọi thang âm và trầm uất nhất trong từng cách nhả chữ. Với tiếng hát như vậy, người ta hẳn không ngạc nhiên khi biết về cuộc đời bất hạnh trong hôn nhân, và cả cái chết đột ngột như sự báo trước từ tiếng hát.

Ngọc Lan người Nha Trang, nhưng xem ra phẩm chất tiếng hát của cô thuộc về nữ sinh đất Thần Kinh nhiều hơn. Không một tiếng hát nào mà thể hiện được thân phận người Huế và phẩm chất Huế nhiều như Ngọc Lan, dù tiếng hát đó chưa hề là giọng Huế. Chúng ta cần thừa nhận cô gái Huế với những đặc tính nhu mì, hiền lành, cam phận, nhỏ nhẹ và bi quan là những đặc tính đầy đủ trong tiếng hát Ngọc Lan.

Ngọc Lan chứng minh cho người nghe rằng, hát, không cần thiết những âm chát chúa, mạnh mẽ mới là kỹ thuật. Mà, chỉ một làn hơi sương khói quanh giọng hát cũng là một kỹ thuật.

Có lẽ vì điều này, khiến tiếng hát Ngọc Lan có phần nào mang đậm màu sắc Phật giáo, với đôi chút bi quan về cõi đời. Và cũng vì vậy, nên tôi rất ít khi nghe Ngọc Lan hát, sự êm dịu của Ngọc Lan khiến tôi có cảm giác cô ở đâu đó quanh tôi, trong đôi mắt đượm buồn được trang điểm theo thập niên 80, trong những bộ cánh dài thướt tha, thổi một làn hơi vào óc, lan vào từng bộ phận, khiến người ta trở nên lạnh lẽo khi ở một mình.

Êm dịu mà thê lương, điều khiến tôi không chịu đựng nổi.

“Ngọc Lan của tui”

| vickinguyen1990

Cũng như mình thưở nào, những ngày đầu tiên tình yêu dành cho Ngọc Lan chớm nở, như tâm hồn con chiên được khai sáng khi tìm đến với Chúa, như dòng chảy tìm về đại dương mênh mông, như lần đầu tiên đặt chân lên máy bay, hay như tất cả những gì có thể được diễn tả bằng niềm hân hoan, rạo rực và chìm đắm…

Mình tình cờ thấy blog của bạn tên internet, cùng cái tên rất dễ thương, với mình có phần ngây ngô, ngộ nghĩnh, vì chỉ đọc qua dòng chữ kia : ”Ngọc Lan cùa tui” cũng đủ làm mình cười toe toét. Mình nghĩ là nó đủ ”dễ thương” để mình có thể chia sẻ trên đây cùng mọi người 🙂

Thứ ba, ngày 04 tháng sáu năm 2013

Lời Ngỏ
“Người con gái ấy mang tên loài hoa,
Ánh mắt suối trong mi cong ngọc ngà”

Xin mượn lời bài hát “ Vĩnh biệt một loài hoa”, để cảm về một Ngọc Lan tài sắc vẹn toàn. Hôm nay, tôi trở thành người mến mộ tiếng hát Ngọc Lan muộn màng. Dù rằng cách đây hơn 20 năm, tiếng hát Ngọc Lan đã làm say đắm biết bao người. Trên cái internet mênh mông nầy, tôi vô tình hay đó là một cái “duyên”, khi nghe được tiếng hát, sao ngọt ngào và sâu lắng đến lạ lùng. Một cảm xúc dâng trào, một cảm giác xao xuyến, vấn vương , buồn buồn pha trộn đến khó tả.

Và từ khóa “Ngọc Lan” trên hộp tìm kiếm, đã đưa tôi vào thế giới, nơi mà rất nhiều người đã nói về Ngọc Lan (tôi xin mạn phép gọi như vậy), cùng những bài viết, hình ảnh, lời ca…, nói về Cô nhiều xúc động. Trong đó có các hoạt động tưởng nhớ Cô, và có cả trang web dành riêng fan hâm mộ Ngọc Lan, mà được xem như : “Ngọc Lan Như Là Kỷ Niệm” của riêng mình. Thật tiếc thương một Ngọc Lan sớm vội ra đi, để lại trong lòng biết bao người nhớ thương, tiếc nuối. Giờ còn lại đây là những lời hát ngọt ngào của Ngọc Lan, như là một món quà kỷ niệm quí giá mà Ngọc Lan đã dành tặng.

Để chia sẻ cảm xúc của mình, tôi tập hợp lại các bài ca với tiếng hát Ngọc Lan, dành cho những người yêu mến tiếng ca “Thiên thần”, đỡ phải tìm kiếm. Xin cảm ơn các fan hâm mộ Ngọc Lan cùng các trang chia sẻ nhạc trực tuyến đã post và lưu trữ những bài hát mang “Tiếng ca ru đời”.
Đăng bởi: Ngọc Lan Của Tui ,lúc 17:46

Source

Winnipeg & Chút kỷ niệm ngày nào

| vickinguyen1990

Bài viết mới trên facebook của Don Hồ cùng kỷ niệm về Ngọc Lan

”Một buổi chiều thứ bẩy lành lạnh trở lại thành phố Winnipeg, tiểu bang Manitoba của đất nước Canada hiền hoà sau gần 20 năm. Thành phố vẫn nhẹ nhàng dễ thuơng như thuở nào.

Một vài khuôn mặt cũ, một số khung cảnh xưa…

Bài hát cuối cùng của phần mình trên sân khấu, “Xa Em Kỷ Niệm”, khung cảnh chung quanh như chợt bỗng tối sầm, ký ức năm nào lùa về chẳng kịp ngăn…
Lần cuối cùng ở thành phố này, 20 năm trước ấy, Don Hồ của khi ấy mặt còn búng ra sữa, đã đi săm soi, lượm lặt, vạch những bức màn sân khấu nơi ca sĩ đã núp sau để thay trang phục, nhặt nhạnh những nữ trang rơi vãi trao lại cho Ngọc Lan.

Nữ ca sĩ Ngọc Lan co ro trong tấm áo lạnh, giọng bắc thanh thanh nhẹ nhàng, ngước mắt nhìn với thoáng ngạc nhiên, nụ cưới hiền hiền:

– “Ới, Don Hồ lấy ở đâu? Của Lan đấy…”

Đoạn cuối của bài, một chút nghẹn nơi cổ, chút thoáng long lanh bên khoé mắt…

Đời sống thật có những kỷ niệm mãi chẳng dễ nào quên!
Cám ơn thành phố Winnipeg êm đềm của vùng đất lạnh.
Thời gian trôi thật nhanh quá ….

DON HO
June 01, 2013”

source

Ngọc Lan et l’histoire, une cohérence inséparable

| vickinguyen1990

Những ca sĩ khác sẽ không bao giờ vượt được Ngọc Lan, ít ra là trong tim mình, vì lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó.

Ca sĩ hát hay là một lẽ, cảm nhận của khán giả là một lẽ, hoàn cảnh để cảm nhận lại là một lẽ khác. Phải chăng Ngọc Lan đã tụ hội tất cả những yếu tố trên để rồi giới thưởng ngoạn phải thốt lên rằng: ‘’đó là một hiện tượng có một không hai trong lịch sử âm nhạc Việt Nam’’. Đôi khi mình còn gop góm nhiều nơi những danh hiệu người ta đặt cho cô như là: ‘’nữ hoàng nhạc tình ca’’, ‘’huyền thoại âm nhạc’’, ‘’ngôi sao ca nhạc số một Việt Nam’’, ‘’nữ nghệ sĩ thành công nhất’’ , ‘’đệ nhất danh ca hải ngoại’’, ‘’giọng ca bất tử’’, ‘’tiếng hát không đối thủ’’ vâng vâng và vâng vâng… Nhiều lúc ngẫm nghĩ ca sỹ nhiều người có chất giọng hay, nhiều người hát cũng truyền cảm, nhiều người cũng hát bằng cái tâm, rồi cũng đẹp, cũng tính tình đáng mến, nhưng tiếc một cái là được cái này thì lại thiếu cái kia. Mà giả sử ngày nay hoặc sau này có ai đó có đủ hết những điểm hoàn mỹ như Ngọc Lan thì chắc có lẽ cũng khó mà chiếm trọn vẹn được trái tim người hâm mộ, đón nhận một tình yêu bất diệt, cuồng nhiệt từ khán giả và lập nên những kì tích như Ngọc Lan, vì… lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó.

Mình là một người nghe nhạc Ngọc Lan tuổi đời còn khá trẻ, thuộc dạng sinh sau đẻ muôn nên không dám gọi là bình luận hay đánh giá những gì thuộc thế hệ trước, chỉ nói lên cảm nghĩ của bản thân qua trực giác và qua những điều biết được. Mình nghĩ rằng: (như lời ai đó đã nói) Ngọc Lan xuất hiện vào đúng thời điểm mà người Việt tại hải ngoại (cũng như trong nước) đang thiếu thốn về đời sống tinh thần. Quả thật rất đúng! Là đứa con xa quê nên mình hiểu rõ được điều này. Hoàn cảnh mà chúng ta nghe nhạc cũng góp một phần không nhỏ vào ấn tượng về bài hát cũng như về người ca sỹ. Thời xưa có vẻ như con người ta sống tình cảm hơn, không quá phụ thuộc vào vật chất như bây giờ. Hồi đó phần lớn nghe nhạc là vì thương, vì nhớ, vì buồn, vì tâm trạng,,, bây giờ hầu như giới trẻ nghe nhạc vì gout, vì mode, vì không vì cái gì cả… thì làm sao bài hát có thể sống lâu sống dài được? Xã hội bây giờ sung túc quá, tiện nghi quá, cái gì đến cũng dễ dàng, cũng nhanh chóng, muốn là có ngay, tìm một bản nhạc, một CD quá là dễ dàng, chỉ cần vài cú click chuột. Thế nên người ta khó mà biết trân trọng, Chứ đâu có như ngày xưa phải lùng sục khắp nơi, thậm chí muốn biết tin người ca sỹ mình yêu mến cũng khó khăn lắm chứ. Cái gì đến dễ dàng thì đi cũng dễ dàng, người ngày nay dễ yêu và cũng dễ quên. Những cái quý giá là những cái đến với ta vào lúc ta thiếu thốn nhất, khó khăn nhất. Mà với cuộc sống ngày càng phát triển, xu hướng hiện đại hóa theo thời gian thì tìm được một tình yêu thuần túy chắc có lẽ rất hiếm? Bản thân mình, cũng đã từng ngưỡng mộ nhiều nghệ sỹ trước khi say mê Ngọc Lan. Mình yêu họ rất nhanh, rất nồng nhiệt, nhưng rồi cũng quên rất nhanh và rất phũ phàng. Mình không biết những bạn trẻ yêu Ngọc Lan bây giờ sẽ yêu cô như thế nào, còn đối với riêng mình, mình yêu mến Ngọc Lan là yêu luôn cả cái thời xưa cũ đã qua, yêu thế hệ ông bà cha mẹ của mình, yêu cái tình, cái trí của thời đó. Hài hước một chút mà nói khi nghe Ngọc Lan, mình cứ tưởng tượng rằng mình đang sống trong thập niên 80, 90 ở Cali, ở Paris, ở Melbourne, ở Muchen, ở bất kì nơi đâu in dấu chân người tị nạn Việt Nam chúng ta, thời gian của những năm tháng khó khăn bỡ ngỡ, của niềm tin khát vọng và của tình yêu chân thành. Đó, những yếu tố hội tụ để có được một tình yêu Ngọc Lan mãnh liệt và day dẳng. Lịch sử đã góp phần làm nên một ‘’Ngọc Lan huyền thoại’’ và Ngọc Lan cũng góp phần làm nên lịch sử. Người trẻ ngày nay, theo mình, yêu Ngọc Lan chắc không chỉ đơn thuần yêu giọng ca ấy mà còn yêu luôn quá khứ và những kỉ niệm xưa cũ, mình thích gọi họ là những con người hiểu biết và lý lẽ. Ngày nào bánh xe thời gian chưa được kéo ngược để quay về những năm tháng mất mát, chia ly, ngày nào nguyên lý về sự tiến triển của loài người vẫn luôn luôn đúng, ngày nào đời sống vật chất vẫn còn sung túc thì đừng ai nói với mình rằng: ‘’sẽ có người thay thế và qua mặt Ngọc Lan’’, đó là một nghịch lý! Thật vậy, lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó!

bÂnG quƠ

| vickinguyen1990

Ngọc Lan ơi, cô biết không? Vài tuần trở lại đây, cảm xúc con kì lạ lắm, khi rối loạn, khi tắt nghẽn, khi bồn chồn, có khi thì kinh tởm và muốn xa rời mọi thứ, mọi vật, và cả mọi người xung quanh. Đã có lúc con muốn viết về cô, con nghĩ là con phải viết cái gì đó nhưng không thốt ra được chữ nào. Đây là khoảng thời gian tệ hại. Mọi người sẽ nghĩ hoặc con đang gặp khó khăn, hoặc con đang có chuyện buồn, nhưng không phải, không có bất cứ nguyên nhân gì, đơn giản vì con… có những lúc khó hiểu, bản thân con cũng không hiểu nổi mình. Con ghét sống với cảm xúc ,tối ngày nó cứ lúc này lúc nọ con rất là bực bội, nhưng không biết phải làm gì hơn, giống như là một căn bịnh. Chỉ vậy thôi cô à. Con chỉ muốn tâm sự với cô vì con cũng không biết tâm sự với ai khác. Khi mình than thở thì sẽ làm phiền họ, con hiểu vì đôi khi con cũng ích kỉ, cũng thấy phiền phức khi ai đó cứ than thở hoài. Nhưng với cô thì không bao giờ, cô sẽ không cảm thấy bực bội khi con tâm sự với cô mà phải không? Đáng lý ra con định viết thư gửi riêng cô, nhưng ngày mai thì con có việc bận và chủ nhật thì bưu điện đóng cửa rồi nên không gửi thư được. Chỉ có bao nhiêu đó muốn nói với cô thôi, hihi. Cả mấy tuần nay con đừ người ra vì bài vở ở trường, con muốn xỉu cô ơi snif sniff. bây giờ thì có thời gian rãnh rỗi để trò chuyện với cô, hồi nãy mới nghe cô hát , bài Cơn Gió Thoảng, cô hát hay tuyệt vời! hèn chi mà Vicki chỉ nghe mỗi Ngọc Lan hát thôi! Mọi người hay chỉ trích con: ê Quỳnh, tại sao chỉ biết mỗi Ngọc Lan, mấy ca sĩ khác cũng hay, cũng tài năng mà! Hihi đúng là họ nói không sai, nhưng con mặc kệ, bởi vì con chỉ thích mỗi mình cô thôi! Car je suis Vicki, car Vicki aime que Ngọc Lan. Bây giờ con thấy ấm lòng rồi và nhớ cô nhiều lắm, và cũng hạnh phúc nữa. Thôi con stop đây, càng nói càng lung tung xà beng, Con chỉ nói một câu nữa thôi: Cô Ngọc Lan ơi, tu me manques !!! Bisous bisous !!!!!!

Comments Off on bÂnG quƠ

Bao khăn giấy…

| vickinguyen1990

‘’ Sự vắng mặt của những người ta yêu thương còn tệ hơn cái chết, và hy vọng trong vô vọng còn khổ sở hơn tuyệt vọng.’’

Absence from whom we love is worse than death, and frustrates hope severer than despair. (William Cowper)

 

Sau một đêm ngon giấc ở nhà chị, sáng 29 hai chị em vừa ăn sáng, vừa vào facebook và IloveNgocLan update hình ảnh, thông tin đêm Ngọc Lan ở Việt Nam xem có gì thú vị không. À đây rồi, tôi mở cho chị nghe bài Tiếng Đàn Lẻ Loi của chị TN sáng tác cho Ngọc Lan được public vào đêm hôm ấy, cái cảm giác sao mà ấm áp sung sướng chi lạ. Một chút bùi ngùi khi giai điệu bài hát vang lên, thầm tưởng nhớ đến Ngọc Lan…. Rồi chị bảo tôi sữa soạn, chị sẽ dẫn tôi đi tham quan Paris. Tôi lên phòng chuẩn bị túi xách, bóp tiền, điện thoại, máy camera để ghi hình lại và một vài đồ đạc cá nhân nào là son thoa môi, kem dưỡng da tay, và tất nhiên không thiếu thứ quan trọng nhất: khăn giấy. Ờ, tôi bỏ vào giỏ sách đến 2 bao khăn giấy nhỏ, đề phòng trường hợp xài nhiều quá vì tôi đang bị sổ mũi cứ hay khọt khẹt hít hà. Uhm thật sự tôi đã bỏ vào giỏ 2 bao,  là cái loại khăn giấy Kleenex mà tôi xài từ hơn năm qua, tôi rất thích loại giấy này, không phải vì nó thơm hay tốt mà vì trong đoạn video phỏng vấn Kì Duyên, cô ấy kể khi ở trên máy bay, ông stewardess thấy Ngọc Lan khóc nên ổng đem khăn Kleenex ra cho Ngọc Lan và nói ‘’a beautiful lady like you so shouldn’t cry too much’’.  Chỉ có vậy thôi, thế là tôi xài khăn Kleenex luôn từ đó…

Chúng tôi lên đường tung hoành Paris . Chị dẫn tôi đi Khải Hoàn Môn, leo lên trên đỉnh của nó cao ơi là cao, gió thổi lồng lộng và tất nhiên là lạnh. Rồi đi đồi Bụng Ưỡn Lưng Cong, lại phải tiếp tục leo. (cái từ đồi Bụng Ưỡn Lưng Cong này là do chị chế ra, ý muốn nói đồi Montmartre, vì lúc leo lên thì phải cồng cả lưng và lúc đi xuống thì ưỡn bụng ra rất hài hước). Cả hai chúng tôi đều mỏi hết cả chân và hiển nhiên vì mệt vì lạnh nên tôi bị sỗ mũi, tôi lục giỏ tìm khăn giấy nhưng sao không thấy đâu cả, kì lạ quá, rõ ràng mình đã bỏ vào đó 2 túi rồi mà, chị thấy tôi loay hoay nên lấy bao khăn giấy của chị đưa tôi, ‘’Chị có đây nè Vic’’. Hix thiệt là ngại quá.

Đến sáng hôm sau chị lại dẫn tôi vào trong Paris. Trước khi đi lần này tôi rút kinh nghiệm hôm qua, tự nhủ phải chuẩn bị kĩ càng khăn giấy, không được quên. Nhưng rõ ràng 2 bao ấy vẫn nằm trong giỏ tôi mà, lạ lùng thật!

Hôm nay chị dẫn tôi đi đến Maubert, nơi Ngọc Lan đã sang biểu diễn vào năm 1989, nơi mà gắn liền với những kỉ niệm của chị về Ngọc Lan, là lần đầu tiên chị được tận mắt thấy Ngọc Lan. Chị đã kể cho tôi rất nhiều về kỉ niệm đó , tôi thấy một thoáng đượm buồn và tiếc nuối trên khuôn mặt chị. Thế là cả hai đến nơi, chị dừng xe bảo tôi chạy vô xem họ có mở cửa hay không, tiếc thay cửa đóng kín. Nhưng chúng tôi đã không vội bỏ đi, chị xuống xe và bước lại trước cửa, may mắn có một anh bảo vệ chạy ra, nói là không được vào, nhưng chị trình bày cho anh ta biết về câu chuyện và năn nỉ một lát rồi anh ta tốt bụng đồng ý. Chúng tôi xin anh ta cho chụp vài tấm ảnh làm kỉ niệm, chị đứng nói chuyện với anh bảo vệ tạo cơ hội cho tôi được tiến vào sâu bên trong để ghi hình lại, dù chị không nói với tôi nhưng tôi hiểu ý chị, tôi cố gắng chụp càng nhiều càng tốt, phải biết tranh thủ thời gian này vì hai chúng tôi không thể ở được lâu. Thấy tôi đi tuốt lên trên kia nên anh bảo vệ kêu lại, đành ngậm ngùi trở ra. Tiếc nuối nhưng dù gì tôi cũng hí hửng vì cũng chụp khá nhiều, trước khi về hai chị em còn nhờ anh ấy chụp chung một tấm làm kỉ niệm…

Chị chạy xe rời khỏi Maubert, tôi thao thao kể lại với chị về chuyện hồi nảy tôi đã tác nghiệp sành sỏi như thế nào, nhưng sao một lúc chị không nói gì, lạ quá! Tôi nghe tiếng thúc thích, quay sang, tôi thấy chị vừa cầm vô lăng mà hai hàng lệ cứ tuôn trào. Tôi thật sự bối rối, tôi bối rối lắm, tôi đã khóc rất nhiều vì Ngọc Lan nhưng thực sự tôi chưa gặp tình huống này bao giờ cả. Tôi không biết phải làm sao, không biết phải nói gì ngay lúc ấy, chỉ biết phải tìm thật mau khăn đưa cho chị. Tay tôi cứ luýnh quýnh, cái giỏ cũa tôi bé thế kia, chẳng chứa đồ đạc gì nhiều, nhưng sao tôi tìm mãi không thấy chúng đâu. Tôi chửi thầm trong đầu ‘’merde, rõ ràng là đã bỏ vào đây 2 bao rồi mà’’… phải làm sao đây? Tôi thấy chị run run một tay lái xe một tai lấy túi khăn giấy của mình ra , cầm khăn lau nước mắt, ‘’chị có đây nè Vic’’. Tôi thực sự khó chịu và thấy mình tệ, tôi tệ thật, chẳng lẽ tôi lại quên nữa sao? Không thể nào! Nhưng ý nghĩ tự trách bản thân cũng chỉ có vài giây vì lúc đó tôi cũng muốn khóc theo chị. Tôi nhìn ra bên đường , Paris nhôn nhịp thế kia mà sao lòng người lại buồn rũ rượi? Ráng kiềm nén không để bản thân phải khóc, vì tôi còn phải an ủi chị mà. “Chị ơi, đừng khóc, chị khóc cô Ngọc Lan sẽ không vui đâu, chị cũng đâu có muốn Ngọc Lan không vui mà phải không?’’ . Nhưng có lẽ như niềm xúc động trong chị quá lớn, tôi không biết từ bao giờ, nhưng tôi chắc chắn đó hẳn là những giọt nước mắt tích tụ từ rất lâu, những nỗi lòng của chị, về sự tiếc thương đối với Ngọc Lan, tôi biết trong chị còn đó những nỗi đau. Ước gì lúc này tôi được chia sẻ nỗi đau đó. Vicki ơi, mày phải làm gì đây? Tôi nhớ có lần đọc báo người ta nói: buồn làm người ta khóc , nhưng nếu khóc nhiều quá thì sẽ làm tăng thêm nỗi buồn. Nên bằng mọi cách tôi phải làm cho chị đừng khóc nữa. Nếu như Ngọc Lan có ở đây thì hay quá, mà thật sự tôi cũng tin cô đang ở đâu quanh đây thôi. ‘’Chị ơi, chị đừng buồn, Ngọc Lan không có đi đâu cả, cô vẫn luôn ở bên cạnh và dõi theo chúng ta đó’’ . Tôi quay đầu ra phía sau xe : ‘’Cô Lan ơi, chị MT hư quá cô à, chỉ khóc hoài không chịu nín’’… 5 phút trôi qua, 10 phút trôi qua, 15 phút trôi qua… Tôi không biết chắc chị có để ý những gì tôi nói hay không, nhưng tôi cảm thấy an lòng hơn khi chị đã lau khô nước mắt.

Rồi cũng đến lúc tôi từ giã Paris, chị tiễn tôi ra gare xe lửa về lại Poitiers. Trước khi về tôi nói lời tạm biệt chị, tôi đã ôm chị thật chặt, cái ôm của 2 người xa lạ được Ngọc Lan dẫn dắt và nay trở thành hai người bạn của nhau, cái ôm của sự cám ơn tôi dành cho chị, của sự an ủi tôi muốn gửi đến chị và của hơi ấm san sẻ tình yêu thương Ngọc Lan chị mang đến cho tôi. Lạ quá, hai chúng tôi chỉ gặp nhau có 2 ngày rưỡi thôi nhưng sau lúc chia tay hôm ấy tôi cảm giác như mình chia tay một người bạn tri kỉ rất lâu năm, tôi thật sự không muốn rời xa người bạn này, người ‘’bạn Ngọc Lan’’ thân thương, tôi không muốn tạm biệt Paris mơ mộng gắn liền với hình ảnh thần tượng của tôi… tàu dần lăn bánh, tôi mỉm cười vẫy chào chị, quay lại phía sau nhìn chị…xa dần xa dần… và khi nụ cười trên môi vừa tắt cũng là khi tôi bật khóc một cách ngon lành. Tôi đã khóc nức nở như những đêm khuya tôi thường nghĩ tới Ngọc Lan và khóc. Ok, không sao đâu Vic, mày cứ khóc đi, bây giờ thì mày có thể khóc thoải mái rồi, chị không thấy mày khóc đâu… vừa khóc, tôi vừa quơ tay kiếm khăn giấy trong túi xách. Nó đây rồi, không phải lục lọi lung tung như mấy lần trước nữa… Tàu chưa về đến Poitiers, tôi đã không còn mảnh khăn giấy sạch nào trong tay.

Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao những lần trước tôi tìm mãi mà không thấy chúng. Dù đó có là một sự tình cờ ngẫu nhiên hay không thì tôi cũng muốn cám ơn Ngọc Lan và chị đã dành bịch khăn giấy lại cho tôi…

 

‘’Có lẽ đó không phải là những vì sao, mà là những cửa sổ nơi tình yêu từ những người thân thương đã mất tràn qua và chiếu sáng chúng ta, cho chúng ta biết rằng họ vẫn hạnh phúc.’’

Perhaps they are not stars, but rather openings in heaven where the love of our lost ones pours through and shines down upon us to let us know they are happy.  (Ngạn ngữ Eskimo)

Poitiers, Jan 10th 2013

Mơ dáng Lan

| vickinguyen1990

Rộn rã, tưng bừng … gió mây ơi
Nắng chói trời xanh áng mây hồng
Gió hát cho hồn thêm phơi phới
Lan cũng đã về đây với tôi

Vicki – January 3rd 2013 , Reply to the poem written in 2004

Comments Off on Mơ dáng Lan

Ngọc Lan, chị, em và Paris – Kỉ niệm 28-12-2012

| vickinguyen1990

Lần đầu bỡ ngỡ đến Paris.

Em, một con bé từ nhà quê Poitiers lỉnh kỉnh đồ đạc , dè dặt đặt bước chân đầu tiên lên thành phố hoa lệ nhất thế giới này. Đã 4 năm từ lần đầu tiên đến Pháp em không hề biết Paris, phần vì không có cơ hội, phần vì em nghĩ Paris chắc cũng chẳng có gì hay ho cả, ở xứ Tây này thì đâu cũng như đâu thôi. Nhưng em biết rằng ngày 28 tháng 12 này mang rất nhiều ý nghĩa với em và với chị nên em không hề lưỡng lự khi quyết định đi Paris. Em đến Paris đế gặp chị, đến Paris để mừng sinh nhật người ca sĩ mà cả hai chị em chúng ta dành trọn niềm thương yêu từ bao năm qua.

Paris làm em ngỡ ngàng vì nét kiêu sa lộng lẫy của nó, đến mức em đã phải thốt lên: ‘’Choáng ngợp quá chị à’’, mà em thì chả biết một tí gì về Paris, rồi em sẽ đi lạc, em sẽ bơ vơ, sẽ bị ăn cướp hoặc kém may mắn sẽ bị bắt cóc đi đâu đó. Nhưng không sao, em đã có Chị. 3 ngày ở Paris với em có lẽ sẽ là một trong những chuỗi ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời em. Em gần như có được những diễm phúc mà không phải ai muốn cũng được. Em sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc hai chị em mình ngồi trong xe chạy giữa Champs Élysées hát theo Ngọc Lan, sẽ nhớ mãi những giây phúc cười ngặt ngoẽo trên đồi Montmartre, những lúc lên xuống cầu thang chạy metro, những vũ điệu tango , chachacha, Madison chị dạy em nhảy, những Magic Boulevard, Mưa trên biển vắng, Tan tác hai chị em mình cùng hát, hay vũ điệu điên khùng Gangam Style em nhảy và chị cũng nhảy.

Em đã tự hỏi: điều gì khiến chị đối xử với đứa em gái này hết mực chân tình và quan tâm đến như vậy dù hai chị em chỉ mới biết nhau có vài tháng qua IloveNgocLan và qua facebook. Chắc em cũng đã tìm được câu trả lời rồi chị à. Tình thương dành cho Ngọc Lan của chị thật vô bờ bến. Chị thương cô ấy nhiều hơn những gì em có thể nghĩ , chị sẵn sàng làm bất kì điều gì cho Ngọc Lan. Vì khi Ngọc Lan không còn trên cõi đời này nữa thì chị đã dành tình thương yêu ấy cho những người hâm mộ cô, và em là người may mắn khi nhận được tình yêu thương đó từ chị. Quả thật em may mắn, em hạnh phúc lắm!

Chị, chị biết không, những lúc đi cùng chị ở Paris em cười rất nhiều, em tinh nghịch và không ngừng nghĩ ra những câu nói đùa. Vì chắc chị đã không để ý những lúc em đi sau chị, em thường mĩm cười một mình, nếu xúc động một tí thì có lẽ đã có những giọt nước mắt trên má. Em mắc cỡ, em sợ chị cười em nên em phải cười thật nhiều, nếu không bị chị ‘’lêu lêu’’ thì quê lắm. Em cứ như con chó con lẽo đẽo theo sau chị, lâu lâu chị lại quay đủ hướng tìm xem có bị lạc mất đứa em này hay không 🙂 . Làm sao em quên được người chị rong ruổi cùng em mấy ngày trời ở Paris, làm sao em quên được người chị cứ giành xách hết tất cả đồ đạc cho em, từ ổ bánh mì em ăn, từ chai nước em uống, đến cả những món quà lưu niệm em mua. Làm sao quên được người chị bất đắc dĩ trở thành thợ chụp ảnh cho em, sẵn sàng ghi lại những khung cảnh nào mà em muốn. Làm sao em có thể quên người chị đã lăn xăn từ sáng đến tối, đã không ngại bỏ công sức và thì giờ tổ chức một đêm gặp gỡ thật ấm áp, chu đáo, một đêm sinh nhật thật ý nghĩa cho thần tượng của hai chị em mình. Làm sao em có thể quên được chị và những người thân yêu trong gia đình đã cho em cảm giác ấm cúng, một buổi sáng quay quần dù là ngắn ngủi nhưng thật sự ý nghĩa với em, cái cảm giác gia đình mà em đã lạc mất từ bao năm nay. Em cám ơn chị thật nhiều, cám ơn chị và người thân đã dành cho em món quà to lớn và quý báu này, cám ơn chị vì ngọn lửa yêu thương Ngọc Lan chị thắp cho em, cám ơn chị về tất cả. Với em, chị hơn cả một người bạn, hơn cả một người chị, và hơn thế nữa, em đã thầm gọi chị bằng ‘’tiếng gọi thiêng liêng’’ ấy và liên tưởng đến một ‘’hình ảnh thiêng liêng’’ mà em sẽ cất giữ cho riêng mình.

Về lại Poitiers em còn mang theo rất nhiều ‘’hơi ấm từ Paris’’. Paris với em không chỉ đơn giản là kinh đô ánh sáng, không chỉ đơn giản là có tháp Eiffel hay đại lộ Champs Elysées đẹp nhất thế giới, Paris là cả một niềm thương nhớ, một bầu trời yêu thương, Paris đã là nơi in những dấu chân của Ngọc Lan yêu quý, là nơi em đã trót yêu ngay từ giây phút đầu tiên đặt chân lên và là nơi đã gắn liền với cuộc sống của chị, với những kỉ niệm về Ngọc Lan, về Maubert-Mutualité.

Chị biết không, lúc nãy em đã rất đói khi đi làm về, em ăn thịt quay chị mua cho em, em vừa ăn vừa nghe Rượu Buồn.

‘’Ngày mai nếu có nhắc đến những khúc hát êm đềm ấy
thì hãy nhớ cho lòng em…vẫn yêu’’

…. Sao thịt quay hôm nay lại mặn đến thế!

31/12/2012

 Ngọc Lan, chị, em và Paris – Kỉ niệm 28-12-2012

 

Mừng sinh nhật Ngọc Lan tại Paris

| vickinguyen1990

Hòa trong không khí đêm 28 tháng 12 cùng với những người hâm mộ Ngọc Lan tại Việt Nam thì fans của cô tại Pháp cũng đã gặp gỡ và tổ chức một buổi tối sinh nhật cho người nữ ca sĩ thiên thần của chúng ta. Đã có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ về sự kiện này. Vic không chắc, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên mà fans Ngọc Lan ở xứ sở rượu vang tổ chức sinh nhật cho cô. Chính vì lẽ đó, lần gặp mặt này mang rất nhiều ý nghĩa và cảm xúc thật khó quên.

Xin cám ơn chị Minh Trang, người đã dành trọn tình yêu thương cho Ngọc Lan, người đã luôn dõi theo cô Ngọc Lan suốt hơn 10 năm qua, đã cùng chung một nhịp đập với Ilovengoclan, và cũng chính chị là người đã đứng ra tổ chức đêm gặp mặt và sinh nhật cho Ngọc Lan lần này tại Paris. Khi quay trở về lại Poitiers, Vic đã mang theo rất nhiều kỉ niệm quý báu, niềm vui khó tả, lòng hân hoan, sự tiếc nuối, nhớ mong và cả những giọt nước mắt vì vui sướng. Có thể nói đây là một trong những niềm hạnh phúc nhất trong cuộc đời của Vic, sẽ mãi mãi mang theo suốt chặn đường đời.

Bài viết tường thuật , hình ảnh cùng video về sinh nhật Ngọc Lan tại Paris sẽ được gửi đến các bạn trong thời gian sớm nhất có thể.

Còn đây là một trong những hình ảnh của đêm hôm ấy : Sinh nhật Ngọc Lan

Bắt đền cô Ngọc Lan – Happy birthday to you !!!!!

| vickinguyen1990

Cô à, gần đến 0 giờ ngày 28/12 bên Việt Nam cho nên bây giờ con lên facebook thì nó cứ bị nghẽn lung tung, load hết nổi rồi cô ơi. ”Happy birthday thiên thần Ngọc Lan”, ”happy birthday my love”, ”happy birthday bông hoa Nha Trang” , ”nôn quá, sắp đến sinh nhật Ngọc Lan”, ”còn …. phút nữa đến sinh nhật Ngọc Lan” ở khắp mọi nơi làm máy load không nổi nữa, huhu bắt đền cô đó!  🙂

…. con nghĩ cô là người hạnh phúc nhất lúc này , cô Ngọc Lan của con. Cô mãi mãi trong tim mọi người là một sự thật không bao giờ thay đổi.

Happy birthday to you my angel, my love, my legend, Ngọc Lan !!!! I love you !