I Love Ngoc Lan

Ngọc Lan: Một Thuở Vàng Son (1)

C̣n nhớ có một lần hứa với các bạn là sẽ đăng lên những bài chúng tôi đă sưu tầm được những năm xưa cũ. Thế nhưng, v́ lư do kỷ thuật măi đến hôm nay, chúng tôi mới bắt đầu thực hiện được. Chắc các bạn cũng đồng ư, trễ c̣n hơn không, có c̣n hơn… không bao giờ có. Có bài chúng tôi không biết do báo nào, cũng như không biết ngày tháng đă được đăng, nhưng theo thiển ư của chúng tôi, cái ǵ dính líu đến thần tượng Ngọc Lan cũng làm vui các bạn, đúng chứ?
Bài dưới đây do Bao Bất Đồng viết, mang tựa đề NHƯ MAI, NGỌC LAN, TRỊNH NAM SƠN (NÓI CHUYỆN VỚI ĐẦU GỐI)

Hôm trước, nhân thấy khí huyết nhộn nhạo, Bao Bất Đồng bèn làm một chuyến đi Sydney, chủ bút Nguyễn Tự Ư dẫn tiện giả ngao du khắp sơn cùng thủy tận, bỗng gặp một hán tử trung niên, là một người trong làng băng nhạc, thấy Bao Bất Đồng vừa có cái bụng to, vừa có cái họng lớn, nên rắng:
-Tại hạ vẫn hằng nghe tiếng tiên sinh, vốn là một tay bán trời không văn tự, lại có máu bốc, vậy th́, hỡi Bao tiên sinh, các bạn ta, những nghệ sĩ của thời đại như Ngọc Lan, Như Mai, Trịnh Nam Sơn sắp xuống Melbourne, trước là ra mắt đồng bào sau là để thoả chí binh sinh với nghiệp dĩ, cũng xin tiên sinh v́ chí lớn mà giúp họ một tay.
-Không phải vậy đâu là không phải vậy đâu, mỗ trên răng dưới dế, lại có cái lỗ tai trâu, nghe lời ca iếng hát tựa như vịt nghe sấm, ví phỏng có muốn giúp th́ cũng chả làm nên cái tṛ trống ǵ.
Bạn rằng:
-Sách có câu: “Dụng nhân như dụng mộc“, tiên sinh tuy bất tài vô tướng nhưng trời cho có cái lỗ mồm rộng như cái bánh đa, vậy làm người giới thiệu chương tŕnh th́ quả là hợp với lẽ đạo.
Tiện giả nghe bốc khoái chí tử, nên híp mắt lại mà nhận lời.
Trước gần ba ngàn khán giả ở Dallas Brook Hall, Bao Bất Đồng thấy ḿnh như con sâu cái kiến thấy rưng rưng nước mắt trước tấm ḷng của đồng bào, thấy tài năng của những nghệ sĩ mênh mông như biển lớn.
Trên sân khấu rực ánh đèn, Bao Bất Đồng chợt bốc máu ăn thua, nên đi t́m một màu “hỏi tội” kỳ nữ Như Mai:
-Thưa cô, khi vừa đặt chân đến thành phố này, cô đă thảng thốt buông một câu để đời: “Chao ơi… Melbourne đẹp quá”. Đẹp là đất lành, mà đất lành th́ chim đậu, như vậy sau xuất hát cô có thể nào dừng bước lưu diễn dể nhận luôn… nơi này làm quê hương?
-Thưa nếu có đấng anh hùng nào nuôi nổi Như Mai th́ Như Mai xin nguyện ở lại với Melbourne.
Bao Bất Đồng hỏi lại:
-Ai rồi th́ cũng phải có một người đi bên cạnh cuộc đời, người con gái nào rồi th́ cũng phải có một đức lang quân đứng che dù ở bên cạnh, vậy th́ đời của Như Mai rắng đă có ai đứng bên cạnh? Rằng đă có ai đứng che dù?
-Thưa, nếu có ai đủ can đảm để đứng bên cạnh Như Mai, dám hy sinh mở rộng dù ra che chở th́ Như Mai cũng xin làm một bông hoa nở trong khu vườn nhỏ.
-Tiếng hát của Như Mai đă lồng lộng ở Hoa Kỳ, đă rực rỡ ở Âu Châu và sau cuốn video Paris By Night Đặc Biệt và Paris By Night 12 do trung tâm nhạc tuyển Thúy Nga phát hành th́ Như Mai đă có một chỗ đứng rất vững vàng trong ḷng của khán giả Úc châu. Vậy th́ trước tấm thịnh t́nh của hằng triệu người trên trái đất, cô có cảm tưởng như thế nào?
-Dạ, nghệ sĩ sống nhờ khán giả, Như Mai rất xúc động trước mối chân t́nh của đồng bào, chẳng dám có kỳ vọng, chỉ xin cố gắng để không phụ ḷng tri kỷ.
Khi Trịnh Nam Sơn lừng lững ra sân khâu, Bao Bất Đồng cũng làm một cuộc phỏng vấn. Rằng:
-Anh là một nghệ sĩ trác tuyệt, một triết gia, một suy tư, anh vừa sáng tác bằng nỗi rung động tột cùng, vừa hát bằng cả một tấm ḷng sôi nổi, cái ǵ đă đưa anh lên đỉnh trời bát ngát như thế?
-Con tim…
-Anh vừa hát hay, vừa biết thổi kèn, vừa chơi được piano, vừa biết xử dụng hàng chục thứ nhạc khí, phong cách lại hào sảng, thật quả là một đệ nhất cao thủ của vũ lâm, vậy xin hỏi: “Trịnh Nam Sơn đă có vợ con đùm đề hay c̣n phông không lẻ bóng?”
-Thưa, trong một tuần lễ này th́ tôi c̣n… độc thân.
Đến lượt Ngọc Lan, Bao Bất Đồng tấn công:
-Cô Ngọc Lan, đă có người bảo:”Ở đâu có người Việt Nam th́ ở đó có tiếng hát Ngọc Lan”. Tiếng hát Ngọc Lan ngự trị trong mỗi gia đ́nh, trong mỗi xe hơi. Khi đôi t́nh nhân tâm sự th́ đâu đó văng vẳng tiếng hát Ngọc Lan, khi người ta giận nhau cũng nghe thoang thoảng có tiếng Ngọc Lan, đôi khi, để làm quen với nhau cũng bằng tiếng hát Ngọc Lan, và dù bị cấm đoán tiếg hát Ngọc Lan cũng xuyên qua lục địa vế Việt Nam… Vậy th́ cái ǵ đă đem đến cho Ngọc Lan một sự thành công đến tột đỉnh như vậy?
-Thưa, do… may mắn và cố gắng.
-Ngọc Lan ạ, h́nh như có một nhà văn nói rẳng: “Người con gái đă lấy chồng th́ như bay bổng ở trên trời nếu vẫn c̣n pḥng đơn gối chiếc th́ như đang lang thang dưới mặt đất. Vậy th́ thưa cô, cô đang ở … trên trời hay ở … dươi đất?
-Lơ lửng!
Đấy câu trả lời của họ là như thế đấy, đon sơ như hoa mộc lan, khiêm tốn như hoa trinh nữ, bàng bạc như mây trắng ở trên trời, dí dỏm như nụ cười của bộ ba Phúc, Lộc, Thọ, và triết lư thâm sâu như … đời ngướ.
Sự thành công của đêm đại nhạc hội không phải do ban tổ chức, và càng không phải do Bao Bất Đồng “bốc đồng” mà là do tinh thần v́ nghệ thuật của khán giả, do các phong cách rất mực trí thức, rất mực đường hoàng của đồng bào, chỉ tiếc thời gian không đủ dài để Ngọc Lan phô diễn tài nghệ, âm thanh không đủ mạnh để tiếng hát Ngọc Lan bay vút lên trên thượng tầng. Xin tạ tội cùng bàn dân thiên hạ.
Ngọc Lan, Trịnh Nam Sơn, Như Mai, các anh chị là những nhà nghệ sĩ lớn.
Nghệ sĩ lớn th́ bao giờ cũng bất tử.

Tuỳ bút “Viết cho người đi xa . . .”

Bài dưới đây do bạn TVH đóng góp. Bạn ấy gởi đến cho chúng tôi từ ngày 4 tây tháng 3, để đăng cho kịp ngày giỗ cô Ngọc Lan, nhưng không hiểu sao chúng tôi không hề nhận được, măi cho đến hôm nay… Chúng tôi rất áy náy với bạn TVH, và mong bạn thông cảm. Xin các bạn hiểu cho là việc trục trặc như thế này là chuyện rất hiếm hoi, cho nên mong các bạn cứ tiếp tục gởi bài vở qua email cho chúng tôi nếu có trục trặc trong vấn đề log in.
Nhưng nói chi dong dài, xin đọc một bài tâm sự thật hay… Tim chúng ta cũng lủng nhiều chỗ, nhưng ngày nào chúng ta c̣n cảm nhận những yêu thương, sung sướng, những ray rứt giận hờn hay đau khổ là chúng ta c̣n biết tạ ơn Trời, phải không các bạn?

“Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đă ngoài sáu mươi
Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa
Thanh minh trong tiết tháng ba
Lễ là tảo mộ, hội là Đạp Thanh. . .”

Mượn mấy câu thơ hay của cụ Nguyễn Du mà tôi đă thuộc từ hồi tiểu học
để gợi nhớ về một nỗi mất mát lớn trong làng âm nhạc Việt Nam hải ngoại cách đây bốn năm, đó là sự ra đi cuả nữ ca sĩ Ngọc Lan. Đă biết bao nhiêu bài văn, bài thơ viết lên để ca ngơị và thương tiếc cô đă được góp nhặt từ khắp nơi để xây dựng nên một trang web iLoveNgocLan.com đong đầy kỷ niệm cùng t́nh cảm thân thương chia xẻ sự mất mát naỳ của những thính giả đă trung thành với NL từ trong nước ra hải ngoại. Điểm lại làng âm nhạc Việt Nam bốn năm qua, có ai để lại điểm nhấn sâu như NL không nhỉ? Nếu tôi trả lời, th́ là chưa, bởi v́ rất nhiều ca sỹ đẹp nhưng lại không có tài, không có cái phong cách đặc biệt cho riêng ḿnh; ngoại trừ những ca sĩ đă thành danh. Minh Tuyết cũng cố gắng theo trường phái NL, sau Lâm Thúy Vân, nhưng không thành. Đó chỉ là lời nhận xét riêng, không phải chê bai chi cả!

Ở hải ngoại nơi tôi sống, trời vẫn c̣n mùa đông, gió rét căm căm và bông tuyết vẫn c̣n rơi đầy mâư đêm qua; nhưng ở Cali nơi NL yên nghỉ th́ khí hậu chắc đă vào xuân, nên việc tảo mộ NL chắc là không khó cho những bạn c̣n yêu mến NL. Tục tảo mộ vào tháng ba ở VN là dọn dẹp sơn phết lại những ngôi mộ v́ những nghĩa trang ở VN thường it’ được coi ngó kỹ, cỏ hoang mọc đầy, có khi những con ḅ đạp bể cả mộ bia. C̣n ở Mỹ, người ta chăm sóc cắt cỏ tưới sân đều đặn mỗi tuần, nên tảo mộ chỉ là viếng thăm và cắm hoa tưởng niệm. Năm nay không biết NL có được người ta đem hoa viếng nhiều không nhỉ? Nhưng theo triết lư Phật giáo, chết là hết, nên một nén hương ḷng cho NL cũng là quư thôi. Và văng vẳng đâu đây giọng ca réo rắt của NL “Mặt trời nào soi sáng tim tôi, để t́nh yêu xoay ṃn thành đá cuội. . . Ôi cát bụi phận này, vết mực nào xóa bỏ không hay . . .” Ừ, NL đă đi xa. . .

Trở về với những đời thường, tôi cũng lại phải đôí diện với những người đi xa. . . Mà đi đâu nhỉ? Người th́ đi xa v́ đổi công việc làm, người th́ thất nghiệp đi mong t́m phương kế mới, người th́ đi di cư xa quê hẹn ngày về, người th́ bỗng biệt tăm không lời từ giă, người th́ tê tái ḷng gạt lệ vu quy. . . “ḿnh sang sông, bỏ cuộc chơi. . . Không biết người âư nghe có buồn không nhỉ?…” Những nôĩ buồn chia xa. . . Lạ thật, tim đă lủng lỗ khá nhiều, thế mà vẫn c̣n biết đau th́ lạ thật! V́ tim vẫn c̣n đập nhịp ấy mà! Ước ǵ . . .

Bây giờ, ḿnh chỉ ước một mùa đông lạnh lẽo sẽ chóng qua, và những tia nắng ấm áp của mùa xuân sẽ đến sớm cho cây đâm chồi nảy lộc, cho nhưạ sống hồi sinh tuôn trào. Ṿng luân hồi “sanh lăo bệnh tử” hay “hỉ nộ ái ố” cứ thế mà xoay theo ngày tháng… Tay mân mê đóa hoa quỳnh nở nửa đêm trắng muốt, mùi hương toả lan khắp pḥng, tôi nhắm mắt ngất ngây…
Tiếng c̣i xe cưú hoả băng nhanh trong đêm làm tôi chợt thức giấc. . .

TVH

Boston
March 2005

Beach Boulevard

Từ trung tâm thành phố Huntington Beach, nếu bạn dùng Beach Blvd để đi về phía Nam, đại lộ này sẽ đưa bạn ra biển. Nếu bạn quay về hướng Bắc, sẽ có những món ăn ngon chờ đón bạn ở khu phố Việt.

Nhưng đừng vội rời con đường Beach, bạn à! Vì sau những ngày mưa gió, Cali hôm nay rực rỡ nắng vàng. Bạn hãy cùng tôi đi thăm chốn cũ. Ở đó, vẫn phảng phất một đôi mắt buồn, một giọng hát quấn quýt vấn vương.

Cách biển khoảng 15 phút, góc Beach và Talbert là Good Shepherd Cemetery. Bạn sẽ gặp lại nụ cười dịu dàng muôn thủa của Ngọc Lan từ phần mộ xanh cỏ. Bốn năm về trước, hình hài cô đã được đặt xuống lòng đất với lời cầu nguyện cho cô được ngủ giấc ngàn thu. Cô cháu nhỏ đã hoảng hốt : “Lấp đất lại thì làm sao cô Lan thở được?” Bạn chắc cũng như tôi; tìm những giải thích ổn thỏa và hợp lý nhất cho an lòng người còn sống.

Đối diện với nghĩa trang là Dilday Brothers Mortuary, nơi những người yêu cô đến gặp cô lần cuối bốn năm về trước. Ngày đó mưa sướt mướt khóc than. Căn nhà quàn nhỏ không đủ chỗ, nhiều người đã phải chờ bên ngoài trời mưa. Tình cảnh bối rối đau buồn lắm. Bốn năm qua rồi mà người điều hành Dilday Brothers còn nhớ và nhắc lại chuyện cũ như mới hôm qua. Cách đó vài bước là nơi làm hoa đặt trên áo quan cho Ngọc Lan. Cô chủ tiệm hoa vẫn bé bỏng xinh xắn như ngày nào. Cô vừa lấy chồng vài tháng trước. Chuyện kể họ quen nhau vì hàng tuần chàng đến tiệm cô mua hoa mang qua bên kia đường cho Ngọc Lan.

Beach Blvd có danh hiệu Boulevard of cars. Nhưng không phải con đường này chỉ có nhiều đại lý bán xe. Gần góc xa lộ 405, có một ngôi làng nhỏ yên tĩnh, một European village. Nơi đây, Ngọc Lan đã đến rất nhiều lần. Khởi đầu vào những năm cuối của thập niên 80, khi cô quay bài “Khi có chàng” Chắc bạn đã thấy cái cột điện thoại màu đỏ ở góc phố. Cánh cửa vẫn khép hờ hững, tưởng chừng như trong khoảnh khắc, cô sẽ đẩy ra và lao vào vòng tay Hoàng Trọng Thụy. Những cửa tiệm bày bán quần áo, nữ trang. Những con đường gạch đỏ … mười mấy năm qua không chút thay đổi. Và quyện giữa những xôn xao của cây lá là tiếng cười, tiếng hát của cô. Dù xa hay gần, mơ hồ hay rõ rệt, vẫn là những âm thanh của một thời hạnh phúc. Vậy mà chỉ qua một lối rẽ, một con đường khác, là một trời đổi thay. Băng ghế gỗ màu xanh cô ngồi với Hoàng Trọng Thụy khi quay bài “Luân vũ ngày mưa”… Bạn còn nhớ vẻ mặt của Ngọc Lan trong bài hát? Chiếc ghế bây giờ cũng xanh xao một nỗi đau cam chịu, như cô ngày ấy.

Ít ra cũng phải bảy năm qua rồi, từ lần cuối Ngọc Lan đến đây bằng hình hài của người trần thế. Nhưng bạn có như tôi, nghĩ rằng có những ngày biển xanh nắng vàng như hôm nay, cô rời giấc mộng thiên thu để trở về đây dù bằng một hình thức nào đó? Vì mỗi con đường tôi đi qua, từng lát gạch tôi dẫm lên. Những khung cửa, bức tường, bồn hoa nước phun … cho đến băng ghế ở ngã ba đường đều tràn ngập sự hiện diện của cô.

Tôi biết bạn phải lên đường vì đã quá trưa. Nhưng tôi muốn ngồi lại chiếc băng ghế cô đã từng ngồi một lát nữa. Tôi nhớ đến phim “The Shawshank redemption” Có người đàn ông được trả tự do sau mấy chục năm ngồi tù, sống trong căn nhà mà bao nhiêu người trước đó đã sống và đã ra đi. Ông khắc tên mình vào cây xà nhà, nhắc những người đến sau rằng ông đã từng ở đây rồi thắt cổ tự tử vì tuyệt vọng. Tôi muốn bắt chước ghi xuống hàng chữ “Ngoc Lan was here” Nhung tôi không mang tâm trạng như nhân vật trong phim. Ngọc Lan đã từng đến đây, biết đâu cô vẫn và sẽ tiếp tục đến. Những hàng cây đã chẳng reo vui nhảy múa khi nhắc về cô như một người quen thân đó sao?

Bạn sẽ làm gì năm sau vào ngày này? Toi chắc chắn sẽ trở lại đây. Với con đường Beach. Bạn có muốn cùng tôi trở lại vùng kỷ niệm?

Thảo

Một ngày thật buồn

“Nếu một mai em sẽ qua đời, hoa phủ đầy người, xe nhịp đầm khơi xa xôi…”

Vậy là một năm nữa đă trôi qua. Một năm kéo dày thêm ngày cánh hoa mong manh lặng lẽ ĺa cành, gửi lại sau lưng một trời kỷ niệm, sao vẫn nhạt nḥa, tiếc nuối măi không ngưng…

Vậy là một năm nữa đă trôi qua. Nhớ lại ngày này năm ngoái, là 1 sinh viên mới ra trường vừa xin được việc làm được 3 tuần, tôi bị công ty “đẩy” lên một nơi heo hút gần Vũng Tàu với tâm trạng bỡ ngỡ, lo âu, cô đơn và không có Ngọc Lan thỏ thẻ “đưa nhau đi vào đêm…”. Ngày giỗ Ngọc Lan, cũng cố gắng xách xe đi ḷng ṿng khắp khu ấy, t́m măi mới có 1 tiệm Internet để vào trang web ilovengoclan, lẩn thẩn một lúc rồi lại quay về – một ḿnh không chia sẻ, nhắn tin cho một người bạn mới quen được vài ngày qua trang web…

Ngày mai, 6/3, là ngày giỗ thứ 4 của Ngọc Lan.

Tối nay, một buổi tối thật buồn ngồi nhẩm tính lại, mới thấy chỉ có 1 năm thôi mà sao quá nhiều thay đổi. Chẳng biết duyên cớ ǵ mà cô MC trên tivi lại giới thiệu phần tŕnh diễn của Duy Quang với “Mưa th́ thầm” – bài hát trong CD “Ta say”, CD cuối cùng của Ngọc Lan.

Chợt nhớ về ngày xa xưa ấy, ngày mà mơ ước được 1 lần xem Ngọc Lan tŕnh diễn trên sân khấu, 1 lần được thấy Ngọc Lan ngoài đời bằng xương bằng thịt tưởng chừng như xa xôi, viển vông và không thể thực hiện. Vậy mà bây giờ, nhiều người đă về đây, những người đă từng là bạn, từng “được” làm việc chung, hát chung và ra CD chung với Ngọc Lan, tất cả đều đă về như nguyện ước, chỉ thiếu…

“Đưa em về nơi màu xanh chốn quê hương, có sông hồng hồng, và coi vàng trong lúa thơm. Về miền tre xanh, có anh kể nghe những chuyện t́nh…”

Phải chăng cuộc sống quá khắt khe như vậy, mơ ước thật nhiều nhưng chẳng được bao nhiêu ? Phải chăng cội đời sẽ trái ngang như vậy, giữa hàng tỉ người da vàng, lại chỉ là Ngọc Lan mang căn bệnh nghiệt ngă đó ?

Thời gian cuồn cuộn trôi, cuốn xô đời người vào bể sâu hun hút. Tôi không biết ḿnh c̣n đủ sức khóc cho Ngọc Lan bao lâu nữa ?

Sẽ là một ngày thật buồn… thật xa và thật gần.

THIÊN ĐỊNH

Mời các bạn đoc bài dưới đây do bạn “Vô Danh” viết tặng. Các bạn có đồng ư là bài này đem đến cho ta một tia hi vọng? Hoặc ít ra th́ khi đọc xong ta cũng thấy đời có phần nào bớt đi sự vô vọng?

Hơn hai mươi năm trước, vào ngày này nhiều người đang bắt đầu biết đến một thiếu nữ xinh tươi hát hay múa giỏi. Chỉ vài năm sau, đi đâu cũng thấy có người nhắc đến Ngọc Lan. Những người đă được xem cô múa hát th́ khi về c̣n xao xuyến mà không ngớt lời trầm trồ; những người chưa được tận mắt xem cô biểu diễn th́ mong chờ đến ngày gặp mặt cô. Nhưng cái ngày đó chẳng bao giờ đến với họ nữa mà chỉ thấy có ngày hôm nay, là ngày cô đă ra đi vĩnh viễn từ bốn năm trước. Giờ chỉ c̣n lại ít phim ảnh lưu được h́nh dáng yêu kiều của cô và đĩa nhạc ghi lại được ít nhiều tiếng hát tạ từ của cô. Dư âm tiếng hát của cô vẫn tiếp tục ru hồn người đắm say.

Thế nhân có ai lại không ngậm ngùi thương tiếc mỗi khi thấy mỹ nhân ĺa trần quá sớm. Thế nên thơ…Tàu mới bảo rằng… đă là mỹ nhân th́ nào để cho thiên hạ thấy ḿnh “bạch đầu”. Thoạt nghe cũng cảm thấy được xoa dịu phần nào nhưng ngẫm lại ngày nay th́ có thấy ở tuổi nào mà mỹ nhân lại bạch đầu theo nghĩa ấy đâu, nếu có chăng th́ chỉ thấy “đầu bạch kim”! Xem ra những câu thơ vỗ về ấy chỉ dùng được cho các Cánh Hồng Trung Quốc ngày xưa. Hơn nữa, cái xứ được mệnh danh là đại quốc đó tự bao nhiêu ngh́n năm nay vẫn chỉ nghe nói măi đến Thập Đại Mỹ Nhân chứ có được nghe thêm ai khác nữa đâu?(*) B́ thế nào được với những giai nhân nước Việt! Cô có nán lại thêm vài mươi năm nữa th́ ắt cũng vẫn thanh tú, suối tóc cô ắt vẫn huyền vẫn rối, và giọng hát của cô ắt măi măi vẫn không đổi thay. Đấy là cô gái Việt. Đấy là Cành Lan Nam Quốc.

Cứ đọc qua những nỗi niềm tỏ bày lời vắn lời dài bấy lâu nay tại ngay căn nhà phủ đầy “mạng” nhện này là thấy ngay người người khắp nơi hăy c̣n quyến luyến cô lắm. Quên thế nào được khi mà hàng ngày c̣n nghe tiếng hát của cô mơn man th́ thầm. Cô hát những bài hát cũ khiến nhiều người thuộc thế hệ … nhỡ nhỡ… trở về trước phải bâng khuâng xao xuyến thả hồn viễn du ngược ḍng thời gian t́m về chốn cũ. Cô hát những bài mới hơn cũng làm thế hệ trẻ ngẩn ngơ say đắm. Xét cho cùng, dù bài mới hay cũ, giọng hát của cô lúc nào cũng tựa hồ đang thỏ thẻ chuyện tṛ riêng với mọi thế hệ.

Đă có nhiều lời ca tụng cô hát không điểm tô hoa mỹ, không lồ lộ băo tố, mà là dịu dàng trầm bổng tự nhiên. Trầm như thiếu phụ kiêu sa, bổng tựa cô bé c̣n chơi tṛ cá sấu và những lúc b́nh quân nửa đỗi lại thẹn thùng như cô gái xuân th́. Giọng hát cô có dịu dàng tự nhiên thật nhưng vẫn ẩn hiện nhiều nét làm duyên trong đó. Từ lời hát đến cử động, cái duyên nửa kín nửa hở ấy thật là tinh vi. Đó là kỹ thuật, đó là nghệ thuật! Thế đấy, cứ thế mà giọng hát của cô len lén níu kéo “d́u thế nhân dần vào chốn Thiên Thai”(**). Tiếc thay, cô lại vội bước thế nào mà lại về chốn ấy trước để cho nhân gian phải măi lưu luyến. Năm mươi năm trước không t́m thấy giọng hát như cô, năm mươi năm sau có lẽ cũng khó t́m trừ phi … cô c̣n vương vấn chốn này mà cố t́nh bước lạc cho rơi xuống đây thêm một lần nữa. Âu cũng là thiên định.

Bài hát “Ngọc Lan” vốn đă sẵn mơ mộng từ thuở nào nay lại càng… mộng mơ hơn nữa có lẽ là nhờ cô, và cánh hoa Ngọc Lan vốn đă thơm nay càng thơm ngát hơn nữa chắc cũng lại nhờ cô. Quả thật hiếm thấy! Từ trước đến giờ hoa làm đẹp người chứ khi nào người lại làm đẹp hoa! Nhưng bây giờ nếu bảo rằng hương Ngọc Lan trở nên càng quyến rũ hơn nữa là nhờ… Ngọc Lan th́ chắc cũng thuận ư nhiều người! Thật là:

Dáng tiên nga giấc mơ nghê thường lỡ làng
Ngọc Lan giọng ướp men thơ, mát êm làn lụa bông là
Ngọc Lan trầm ngát thu hương, bờ xanh bóng dương, phút giây ch́m sương. ***

Nơi đây khí trời tuy vẫn c̣n hơi lành lạnh của những ngày cuối Đông, nhưng tiết Xuân cũng đă bắt đầu lộ nét khá rơ rệt! Ngoài sân một vài cây đă đâm chồi nẩy mấy cái lộc cỏn con màu tim tím. Chắc ít hôm nữa là cây lá xanh tươi rực rỡ khoe đủ sắc hoa. Những người ái mộ ghé đến đây ngày hôm nay ắt phải tự hỏi là không biết ở nơi ấy mùa xuân có đủ rực rỡ để ḷng cô dứt hẳn đường tơ mà không đi lạc nữa hay không? Ai mà chẳng mong cô lạc bước thêm một lần nữa, nhưng khi lần ngược về Gịng Kỷ Niệm th́ biết cô nay đang an b́nh ở chốn ấy nên thôi. Chúc cô măi măi an b́nh! Nơi đây kỹ thuật ngày nay cũng đă đủ mức tân tiến để có thể lưu truyền h́nh ảnh, giọng hát của cô cho hậu thế biết được ngày xưa đă có lần nàng Ngọc Lan ghé qua.

“Vô Danh”
_____
(*) Chỉ là lời nói đùa để nấn ná câu giờ!
(**) “Thu Quyến Rũ” – Đoàn Chuẩn
(***) “Ngọc Lan” – Dương Thiệu Tước

Tưởng Niệm Ca Sĩ Ngọc Lan – Thiên Thần của Tôi

Mấy ngày nay dù với thời gian hạn hẹp của người vừa đi làm vừa đi học, AngelNgocLan, đă nổ lực hết sức ḿnh để hoàn thành thêm 5 cái wallpapers cho chúng ta. Khi tôi hỏi Angel về cảm nghĩ của bạn ấy khi làm ra những tấm h́nh hấp dẫn này, th́ bạn lại viết bài sau đây để tŕnh bày tâm sự cùng nỗi niềm của ḿnh “sau lưng” những h́nh ảnh rất “fantasie” này. Khi đọc xong, tôi chắc chắn các bạn cũng đồng ư với tôi là AngelNgocLan là ngướ con gái rất dễ thương chân thật , là người mà măi vẫn chỉ có Ngọc Lan là thần tượng duy nhất.

Note: Tấm h́nh chót, chưa có tựa, lại chính là đứa con tinh thần của một fan yêu mến Ngọc Lan không kém, đó là anh TNS. Mời các bạn đọc lời tâm sự của Angel và xem các h́nh ảnh sau đây:

Hôm nay trời mưa tầm tă làm tôi buồn đến lạ. Trong ḷng như có ǵ không ổn, cứ suy nghĩ bâng quơ mông lung. Nghĩ đến lời nhắn gửi của chị Ngọc trong ban điều hành ilovengoclan làm tôi thấy xôn xao. Chị ấy có nhă ư muốn giới thiệu sơ qua về những wallpapers mà tôi đặc biệt làm cho ngày quan trọng sắp tới đây. Chị muốn tôi tóm tắt sơ lượt về tôi và tự đâu mà tôi lại muốn bắt tay vào việc làm wallpapers cho Ngọc Lan và muốn biết những ư nghĩ của tôi đằng sau những tấm h́nh đó. Lúc đầu tôi tưởng vài ba câu là có thể tóm lượt hết nhưng càng suy nghĩ th́ tôi lại càng thấy có nhiều điều tôi muốn chia xẻ về người ca sĩ thần tượng của tôi. Như nhiều khán thính giả khác, sự ra đi của Ngọc Lan là một đả kích to lớn đối với tôi. Bao năm qua tôi rất hối hận v́ đă không bao giờ t́m kiếm cơ hội để biểu lộ tấm ḷng của tôi đối với Ngọc Lan khi cô c̣n sống, chẳng hạn như t́m đến những nơi cô tŕnh diễn để xem cô hát hoặc là tặng cho cô một bó hoa gọi là tỏ ḷng ái mộ, để rồi bây giờ tôi vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội nữa. Tôi thật giận ḿnh đă quá hời hợt. Năm vừa rồi rốt cuộc tôi có dịp ghé đến miền Nam Cali và đă đến viếng thăm mộ của Ngọc Lan. Từ sau khi trở về tôi đă có ư nghĩ trong đầu là tôi cần phải làm ǵ đó để đền bù cho Lan nhưng tôi cũng chưa rơ là ḿnh sẽ làm được ǵ cho đến khi nghe chị Ngọc than thở trên ilovengoclan rằng chị ấy lo sợ có một ngày nào đó sẽ chẳng c̣n ai c̣n đề tài ǵ để bàn luận hay hoài niệm về Ngọc Lan nữa. Tôi nghe thế cũng có chút lo lắng và cứ suy nghĩ phải làm ǵ đâỵ Trong một vài lần tham quan một số websites, tôi thấy có nhiều bạn làm wallpapers cho người ca sĩ họ yêu thích làm tôi rất hâm mộ và tán thưởng việc làm này. Tôi mơ ước có một ngày nào đó tôi cũng có thể làm được những tấm h́nh như vậy cho người nữ ca sĩ thần tượng duy nhất của tôi.

Thế rồi tôi t́m đọc về Adobe Photoshop và đă mua quyển sách Adobe Photoshop for the Dummies. Về đến nhà giở ra đọc vài trang là tôi đă ngao ngán v́ chẳng hiểu họ muốn nói ǵ. Tôi không biết có phải v́ tôi là người ngu nhất trong đám người ngu cho nên sức lănh ngộ của tôi không được cao hay là v́ tôi vốn không phải là người ngu cho nên quyển sách này không dành cho tôi (nói đùa thôi!). Thế là tôi đă quẳng cuốn sách sang một bên không bao giờ liếc mắt đến nó nữa và quyết định tự t́m ṭi học hỏi ṃ mẫm ḍ dẫm một ḿnh. Sau nhiều lần vất vả đổ mồ hôi hột rốt cuộc tôi đă “nặn” ra được tấm wallpaper đầu tiên trong cuộc đời đó là tấm h́nh Ngọc Lan nằm cuộn ḿnh trong vỏ ṣ, khuôn mặt ngước lên trời như trong video Lại Gần Hôn Em. Lần đầu tiên khi coi video đó ấn tượng Nàng Tiên Ốc của cô đă vĩnh viễn nằm trong tâm trí tôi. Tôi thích thú nhất là khi nghe bạn Obsession(s) trên ILNL gọi cô là “Nữ Thần của Biển Cả” v́ theo tôi th́ cái danh hiệu này vừa bí hiểm vừa thơ mộng. Sau đó tôi đă cố gắng trau dồi khả năng và tiếp tục cho ra đời nhiều tấm h́nh khác dựa theo trí tưởng tượng và cảm giác của tôi khi nh́n vào mỗi tấm h́nh của Lan. Tôi thấy thoải mái nhất là lúc vừa làm wallpapers cho Lan vừa nghe cô hát êm êm bên tai. Đó cũng là lúc mà tôi thật sự “relax” và tạm thời lẩn trốn thế gian này để đi vào thế giới huyền thoại của tôi và chỉ có tôi và Ngọc Lan mà thôi. Tôi nhận thấy ngoài tiếng hát thánh thót như thiên thần của cô, cả khuôn mặt của cô cũng giống như thiên thần nữa. Mỗi một tấm h́nh của cô đối với tôi đều đặc sắc và nó mang đến cho tôi biết bao cảm giác huyền hoặc khó tả. Ở Ngọc Lan có điều ǵ đó bí ẩn mà biết bao người ái mộ cô đă nhiều lần đề cập đến và luôn mong muốn t́m hiểu khai phá. Tôi cũng vậy, tôi lúc nào cũng muốn khai thác hết những khía cạnh khác nhau về Ngọc Lan dựa theo trí tưởng tượng của tôi.

Trên đường đi làm mỗi buổi sáng ngoài việc đọc kinh và cầu nguyện tôi c̣n thích dành chút thời gian để nghĩ về Lan và nghĩ làm sao để làm h́nh này h́nh kia cho Lan. Tôi nh́n trời mây nước, quan sát bông hoa cỏ cây và mọi vật xung quanh để lấy cảm hứng và dùng làm đề tài cho mỗi tấm wallpaper rồi tưởng tượng khi ghép Ngọc Lan vào h́nh sẽ ra sao. Tối khi về đến nhà th́ tôi cố gắng mang những ư nghĩ đó để lồng vào mỗi bức tranh. Tôi cứ miệt mài trước máy vi tính đến nỗi những người thân yêu nhất của tôi phải ghen tị với Lan v́ tôi đă bỏ quá nhiều thời gian cho Lan. Họ có cảm giác như tôi thương Lan và coi trọng Lan nhiều hơn họ. Thật ra đâu phải như vậy! Tôi thương tất cả đồng đều như nhau v́ đối với tôi Ngọc Lan đă là một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi, cũng giống như những người thân yêu của tôi đối với tôi rất quan trọng. Chỉ v́ quá lưu luyến nuối tiếc một người ca sĩ tài hoa bạc mệnh cho nên tôi muốn lưu trữ lại những h́nh ảnh của Ngọc Lan dưới dạng wallpapers. Tôi coi trang Artwork trên ILNL này như là quyển nhật kư mà trong đó tôi ghi lại những cảm nhận của tôi về người nữ ca sĩ khả ái này. Sau này khi về già nh́n lại chắc tôi cũng vẫn c̣n mỉm cười với chính ḿnh v́ đă quá hâm mộ một người đến khờ khạo. Đừng nói chi xa xôi, hiện tại mỗi lần xem lại những tấm wallpapers cảm xúc của tôi về Ngọc Lan vẫn dâng trào y như là lúc tôi mới vừa làm xong mỗi một tấm vậỵ Có khi cảm xúc về Lan và cảm xúc về bản thân tôi lẫn lộn đến nỗi tôi không biết ḿnh đang diễn đạt về Lan hay về ḿnh, hay là cả hai. Chẳng hạn như trong tấm h́nh The Storm, tôi muốn diễn đạt những sóng gió và sự buồn bă mà trong đời Ngọc Lan đă trải qua (như là chuyện t́nh cảm của cô, cơn bệnh trầm kha của cô…v v…), cũng giống như những sóng gió mà tôi đang gặp phải trong cuộc sống hiện tại của tôi. Mặc dù đang trong cơn phong ba băo táp nhưng trên khuôn mặt của Lan lại thể hiện sự thinh lặng và chịu đựng. Mỗi lần nh́n ngắm bức h́nh này tôi cảm thấy trong cơn sợ hăi và buồn bă lại có ǵ đó yên tịnh và chấp nhận. C̣n trong tấm h́nh The Heart của Lan th́ tôi có cảm nhận rằng Lan đang cố ôm ấp một t́nh yêu và hy vọng nào đó. Tôi thật muốn ôm Lan vào ḷng cũng như tôi tưởng tượng Lan cũng đáp trả lại. Nói tới đây tôi chợt nhớ đến có lần tôi đă từng nói rằng Lan hay tự vuốt ve ôm ấp cô ấy (embracing herself) trong nhiều videos mà cô đă tŕnh bày cho thấy cô là một người rất buồn và cô đơn (đây chỉ là cảm nhận của cá nhân tôi mà thôi). Tuy vậy, đôi khi tôi lại thấy có những lúc Lan cũng có những giây phút vui tươi hồn nhiên, thậm chí c̣n thích phiêu lưu nữa. Tấm h́nh mà tôi thấy cô cười khoan khoái và hồn nhiên nhất đó là tấm Ngọc Lan and the Sailboats. Tôi cảm nhận được khuôn mặt thích thú của Lan khi cô ra biển. Lan rất yêu biển mà! Tôi cũng yêu biển như Lan, và tôi muốn được cùng Lan giăng buồm ra khơi để hít thở không khí trong lành và ngắm nh́n mây nước. Tôi cũng mong ước được cùng phiêu lưu với Lan trên chiếc xe mô-tô đến bờ hồ để cùng nhau ngắm ánh chiều tà thật b́nh yên như trong The Sport wallpaper. Và c̣n rất nhiều nơi tôi muốn đưa Lan đến nữa …..

Ngày 6 tháng 3 năm 2005 là kỷ niệm đúng 4 năm Ngọc Lan qua đời. Ḷng tôi thật bồi hồi xúc động và không ngừng nghĩ đến Lan và cầu nguyện cho Lan. Tôi khẳng định có rất nhiều quư bạn trên iLoveNgocLan đang ráo riết thực hiện những điều họ muốn làm cho Lan như là viết văn, làm thơ, hay là làm video clips … v v… để tưởng niệm Lan. Tôi cũng không ngoại lệ. Mấy hôm nay tôi cũng ráo riết tranh thủ thời gian để tạo ra: The Music, The Storm, The Fire, The Heart, và The Sport wallpapers như là những nén hương ḷng tôi thắp cho Lan.

Mong Lan ngủ yên giấc.

AngelNgocLan

Khi Tôi Về

Mùa Đông, khi tôi về. Trái tim ảm đạm. Một buổi chiều tím, tím cầu, tím áo, tím cả giọt mưa đọng trên môi. Con sông đầu làng cũng trở thành một ḍng sông tím gợi lên nỗi buồn màu hoa pensé, như là một nỗi ǵ thiết tha khôn nguôi trong đời. Con đường về quê Mẹ nhỏ và gầy, xôn xao rét. Dáng Mẹ lom khom quét những chiếc lá ngơ ngác rụng đêm qua trong khu vườn nhỏ chỉ đo được dăm bước chân thanh thản. Vậy mà đă mấy mươi mùa Đông tàn qua, Mẹ vẫn tất tả với mảnh đất bé xíu ấy. Chợt thấy ḿnh mắc nợ bao nhiêu ân t́nh…

Mùa Xuân, khi tôi về… Trái tim yêu đương. Chan chứa bao niềm vui góp nhặt:
Đó là âm vang tiếng chổi ngậm ngùi báo cho tôi biết cuộc sống Mẹ vẫn b́nh yên. Đó là mùi rượu ủ ngất ngây. Đó là mùi nồng nàn quê nhà bánh mứt. Đó là mùi hương bánh tét bánh chưng ngạt ngào lâm râm khói bếp.

Nhưng… đằng sau những niềm vui nho nhỏ ấy, trong tôi, vẫn là ảo ảnh Ngọc Lan muôn mặt giữa đời thường. Mỗi năm, lại đầy thêm nỗi nhớ. Biết sao được, tiếng hát nàng, nhan sắc nàng đă ĺ x́ chút say mê chỉ một thời thôi mà kẻ đa đoan tôi lại tiêu pha hoang phí suốt một đời vẫn không hết.

“Anh dấu yêu, anh đă không trở lại như em mong đợi, như thế có nghĩa là em đă mất anh thật rồi, phải không anh…” Ḍng tin nhắn em gửi bằng lời thầm th́ của Ngọc Lan qua “Tear won’t wash away”, khiến mùa Xuân đỏ thắm.

“Anh … ơi, đang làm ǵ thế? Anh có đang xem truyền h́nh trực tiếp cuộc thi Hoa hậu Thế Giới 2004 không? Cô Hoa hậu Peru giống chị Ngọc Lan lắm! Xem đi…” Từ Sài G̣n, BL hớn hở gọi phone loan tin.

“Nàng đẹp và hiền dịu lắm, giống Ngọc Lan quá”. Từ Cali, C. email về cho tôi ân cần.

Chiếc CD “Mùa hè tuyết rơi” tôi burn từ tape Dạ Lan được bạn bè chuyền tay nhau “dày ṿ” không chút xót thương! Cô bạn P.H làm cùng hăng siết hai tay vào má xúc động như bị trúng mũi tên Thần Ái T́nh: “Lịm hết cả người, phê quá chừng đi, thiệt là Ngọc Lan, nghe bài đó em rợn người, copy cho em ngay, Tết này phải có bài hát đó cho em không có nói “on đơ” ǵ cả!”

“Sao lúc này anh lại đi shopping một ḿnh? Cái chị tóc xù đẹp đẹp giống ca sĩ Ngọc Lan hay đi chung hồi truớc đâu rồi?” Cô bé quầy hàng điện tử trong siêu thị ái ngại hỏi. “Ờ, cổ đă theo chồng bỏ cuộc chơi… ”

“Ngồi chi sững ra rứa con. Ḷn vô chuồng coi con gà trống mô to nhứt túm ra cắt cổ cho Mạ cúng Giao thừa!” Những mảnh vở Ngọc Lan cuống cuồng lăn ra khỏi ḍng hoài niệm. Thoáng chốc mà lại thêm một cái giật ḿnh. Sắp Giao Thừa rồi… Đúng lúc đó, nét nhạc “Xuân ca” rộn ràng mời gọi thay cho nhạc khúc đậm buồn “Nửa chừng Xuân” của Ngọc Lan cũng vừa dứt.
“Xuân trong tôi đă khơi trong một đêm vui. Một đêm là đêm gối chăn pḥng the đón cha mẹ về.…Xuân xuân ơi, Xuân hỡi Xuân ơi!”Mân mê 2 chiếc CD gồm 17 bài hát về mùa Xuân của Ngọc Lan mà suốt cả mấy năm trời tích cóp được. Không kịp biết đến một “Tuổi mùa Xuân” mà bạn M.T giới thiệu để bây giờ thấy tiêng tiếc thế nào. Tiếng hát Ngọc Lan rạo rực xóm thôn, len lơi vang xa ra tận những cánh đồng im vắng quê nhà.“Có một chàng thi sĩ miền quê. Ngắt bông hoa biếi người xuân th́. Có một đàn em bé ngoài đê. Hát câu i tờ đón Xuân về…” Một bức hoạ mùa xuân đồng quê mông lung rất lạ. Có lẽ khi ở chốn đô thị, giữa bánh xe cuống cuồng xô đẩy danh lợi, ḿnh đă không t́m thấy cái sự b́nh yên trong ư nhạc Ngọc Lan? Cái volume được nhỉnh đến số 8, che cả tiếng hát Duy Khánh đang khắc khoải ở xóm trên “… Năm trước con hẹn đầu Xuân sẽ về…” Ôi nỗi se ḷng khiến ta bồn chồn cô quạnh những ngọn gió tha hương!

Ôi trời ơi…, chiếc xe cá mập… vợ chồng thằng D… con bé Trucy về Việt nam… Ba Mạ ơi, … ơi mau lên ra coi Mạ … Những đôi vai cam chịu, những mái đầu lấm láp láng giềng chen chúc chật cả sân. Nước mắt đoàn viên mừng mừng tủi tủi. “Tụi con muốn cả nhà bất ngờ. Việt Kiều năm này về đông quá, tụi con phải mua vé “chờ”. Mệt quá trời đất. Thôi anh mau ra phụ khiêng vali vô nhà… Con khoanh tay chào Ôn Mệ đi Trucy. À nè, cái poster Ngọc Lan với mấy cái CD chị N với anh TNS bạn anh ở bển gửi qua cho anh, em đem về luôn rồi đó. Ơ, sao dzậy, làm ǵ dữ dzậy”-“Chú mi thiệt, làm ta đau tim”

Ôi, Xuân Ngọc Lan!

KỶ NIỆM NGÀY TẾT

Tết, Tết, Tết lại đến nữa rồi, cho ta già thêm một tuổi, thêm một vài nét nhăn trên gương mặt. Tết đến làm ta mau chóng trở thành người phải ĺ x́ chứ không được ĺ x́, cứ thế tiếp tục măi cuộc đời người…
Ơ ḱa, nhưng ai bảo là “già tuổi” phải đem lại cái “già tánh”, phải không các bạn? Mời các bạn đọc bài do bạn TuMi viết tặng trong dịp Tết con Gà nầy. Hi vọng đọc xong các bạn cũng cảm thấy ḷng lâng lâng cái vui nhẹ nhàng trong dịp lễ rất ư là náo động này.
Nhân dịp này iLoveNgocLan.com cũng xin chúc các bạn một năm mới đầy thịnh vượng, may mắn. Mong năm nay đem đến cho các bạn tất cả các món mà các bạn mong chờ!

Năm nào cũng thế, vào những ngày cận Tết và sau 3 ngày Tết, mẹ cậu thế nào cũng phải dắt con đi lễ chùa khắp nơi. Khi ấy cậu c̣n bé lắm nên mẹ cậu tóm lấy bắt mặc quần áo chỉnh tề, chải đầu rẽ đường ngôi cẩn thận để lên đường là cậu chẳng chạy vào đâu được. Tuy vẫn ao ước được ở nhà để lẻn ra đầu ngơ chơi… bầu cua cá cọp nhưng cậu biết là ao ước sẽ vẫn chỉ là thế thôi, tức là ao ước mà thôi. Đời nào lại có chuyện ở nhà dễ dàng như thế cho được. Nhưng có một ngôi đền ở Ngă Năm B́nh Ḥa (không biết nay c̣n giữ nguyên tên đó hay không) th́ cậu lại rất thích đi. Chẳng qua là v́ đường xa nên cậu được ngồi xích lô, nhất là khi trời mưa phải che bạt ở trước xe. Cậu sung sướng ngồi nh́n xuống bánh xe xích lô loang loáng cán qua các vũng nước mà bon bon lăn bánh. Cậu c̣n bé quá nên không thể nh́n lên cao ra ngoài tấm bạt che được cho nên cái khung cảnh hấp dẫn nhất đối với cậu lúc ấy là cái bánh…xe xích lô. Không những đă được đi xích lô th́ chớ mà khi về thế nào cũng được tạt vào đâu đó ăn quà. Chưa hết, trong túi cậu lại c̣n đựng đầy hoa.

Trước cửa đền có một cây hoa thật lớn, cành lá xum xuê mà sao dường như lúc nào đến cũng thấy có hoa. Bao giờ cũng thế, khi đến nơi là mẹ cậu bảo cậu đi thắp hương (nhang) mỗi nơi một nén rồi…lễ. Cậu biết là làm xong th́ được phép ra ngoài trước cửa đền đứng nh́n lũ trẻ ở đó chơi đủ thứ tṛ, kể cả đánh đáo ăn tiền. Tuy đứng nh́n chúng măi th́ cũng chán nhưng trong bụng cậu tự nhủ là thế c̣n hơn chứ c̣n cứ lễ mễ đi theo mẹ cho xong mọi nghi lễ xin săm đốt sớ nữa th́ lâu lắm! Những lần nào không thấy lũ trẻ trong xóm tụ tập chơi th́ cậu lại xem những người ở đền bận bịu với công việc của đền.

Có một việc mà cậu thấy lúc nào họ cũng làm. Họ đem phơi ngoài sân đến cả chục cái nia trải đầy một loại hoa trăng trắng c̣n ở nhà ngoài th́ mọi người túm tụm lăn những thanh tre mỏng lên một lớp bột mà chỉ thoáng chốc là đă thấy rơ là thành cả bó nhang. Cậu thắc mắc về mấy cái nia phơi hoa ngoài sân nên ŕnh không ai để ư bèn nhặt lên xem. Tưởng không ai thấy nhưng hóa ra có một bà cụ ngồi gần đó lên tiếng han hỏi. Vốn tính nhút nhát, cậu sợ bị mắng nên mau mau thả lại ngay cánh hoa vừa nhặt. Bà cụ giảng giải tiếp là người ta phơi hoa “móng rồng” ấy cho khô rồi tán nhuyễn ra để làm nhang và nếu cậu có ra chơi trước cửa đền th́ nhặt hộ ít hoa mà bỏ vào phơi trong mấy cái nia đó.

Cậu ra trước cửa đền th́ mới để ư thấy hoa rơi đầy sân. Cậu nhặt lên ngửi thử th́ thấy thơm, thơm lắm. Cậu thích nhất là những cánh hoa chưa nở hăy c̣n chụm vào với nhau. Những cánh hoa màu trắng ngà ngà chụm vào với nhau trông cũng giông giống như mấy móng chụm lại của con rồng trong tranh vẽ vậy. Hèn chi mà bà cụ gọi là hoa “móng rồng”. Cậu hít hà cái mùi thơm ng̣n ngọt của hoa “móng rồng” rồi nhặt hộ đền một ít bỏ vào mấy cái nia đang phơi của họ. Cậu vừa bỏ nia vừa nhét đầy hoa vào hai túi quần, định bụng về nhà cũng sẽ phơi khô làm nhang.

Từ đấy trở đi mỗi dịp đi lễ đền chùa trong những ngày cận Tết và sau Tết là cậu lại “tha” về đầy hai túi hoa “móng rồng”. Cậu không làm nhang được v́ phơi lâu khô quá nên cậu mất cả kiên nhẫn nhưng vào những ngày Tết cậu hay lấy hoa “móng rồng” bỏ vào bộ lư trầm. Mùi hương trầm và hoa quyện lẫn nhau làm cậu cũng “lơ tơ mơ” và trong bụng đắc chí là chế tạo được một sản phẩm mới có mùi thơm kỳ diệu. Cậu lớn dần và đến lúc cũng không c̣n bị bắt phải đi lễ chùa nữa. Cậu cũng không c̣n nhặt hoa “móng rồng” nữa v́ cậu đă đến tuổi để ư đến những loại “hoa khác”… Rồi cậu đă “xa Sài G̣n năm lên 18 khi vừa biết…qua loa” mà phải bỏ lại “cánh hoa trong thời loạn ly.”

Cậu bé ấy (dĩ nhiên bây giờ có thể gọi cậu là cụ như chơi!) nói với tôi rằng măi sau này cậu mới biết hoa “móng rồng” đó là hoa Ngọc Lan. H́nh ảnh những ngày ấy tưởng chừng đă nhạt phai từ mấy chục năm nay… cho đến khi cậu được nghe một giọng hát thật nơn nà đượm mùi “níu áo” mà lôi cậu xềnh xệch trở về những ngày thơ ấu, trăm lần như một. Cậu lại ao ước, nhưng lần này không phải ao ước được ở nhà để chạy ra đầu ngơ chơi bầu cua cá cọp (tôi đoán chừng nếu có th́ chắc cậu cũng chơi thôi!), mà là ao ước được một lần sống lại những ngày ấy, và được một lần gặp lại bạn cũ. Nhưng ao ước ấy không khác ǵ ao ước năm xưa ở chỗ vẫn măi măi là ao ước mà thôi…

TuMi

“Người đi quên lăng”

Vũng Tàu ngày trở lại… Kia rồi Băi Trước xôn xao, mũi Nghinh Phong lồng lộng trong nắng chiều. Trên ngọn đồi b́nh yên, tượng đài Chúa Giê-su hiển linh ngự trị- hai cánh tay giang rộng bao dung ôm ấp cả đất trời dâu bể. Dưới chân đồi, căn gác trọ mang tên “Tiết Nga” nay đă bạc màu vẫn c̣n đó, mà người xưa th́ vẫn vắng xa muôn trùng. Đă gần 2 mùa Noel rồi, cũng như bây giờ, tháng 11 và 12, Vũng Tàu không là mùa Đông. Vẫn rất nắng. Gió và biển hớn hở ra mặt khi biến tôi trở thành một thỏi sô-cô-la đen đúa biết đi – chúng hăm hở nhuộm vàng tôi như thể sợ tôi bỏ đi không trở lại…
Vũng Tàu ngày chia xa… trái tim vẫn c̣n “nóng hổi” kư ức và dư hương xưa. Chợt nhớ đến bài tùy bút viết tặng Chị Ngọc ngày nào, có gửi gắm một chút t́nh Ngọc Lan hát về biển… Ḿnh vội post lên nơi đây như sợ tan biến mối cảm xúc nguyên vẹn này. Có thể thôi, bài hát này sẽ không thể thiếu và sẽ không thể quên khi bạn từng một lần nghe Ngọc Lan hát.
“Nue comme la mer”

Trưa. Trời cuối hạ hầm hập. Từng vạt nắng đổ xuống phi trường lung linh một màu sáng bạc. Trong phút chốc, chiếc máy bay đă nuốt chững cả rừng người c̣n lao xao lúc năy. Em đă đi rồi, đi về “Mặt trời bên kia mùa Hạ”, về với Cali mây ngàn. Trong tâm tư, sợi thương sợi nhớ đan kín không rời. Đến khu parking, nh́n những mặt người lặng lờ trôi qua, rất buồn.

Về, kỷ niệm dẫm nát nỗi yêu đương. Về, giữa bốn bức tường thinh không. Về, căn pḥng ngập tràn h́nh bóng. Về, để lầm lũi với biển sóng muôn trùng. C̣n biết về đâu?

Thôi, về lại với biển vậy. Mới hôm qua đây, ta đắm say trên biển. Nghịch cát, đùa sóng, tắm nắng, ngụp lặn t́m sỏi đá, ch́u chuộng nhau một dấp rượu nồng, giận dỗi nhau một đĩa tôm nướng thơm lựng: “Anh chẳng ga-lăng chi hết, gắp mất con to nhất của em?”… Bây chừ, bồi hồi lần t́m về theo dấu vết kỷ niệm, vẫn c̣n đây, mới rợi, nồng nàn mê đắm.
Hoàng hôn đă ngă xuống bên kia đồi.

Vẫn c̣n đây dư âm tiếng em nói cười, thở than, thầm th́… trong căn pḥng màu be nhạt t́nh tứ.
– “Cất bớt mấy tấm h́nh của Ngọc Lan đi anh!”.
-“Sao vậy, anh thấy đẹp đấy chứ?”.
-“Để sau khi em qua bển lại rồi anh trưng ra cũng được”
-…
-“Biết nói sao cho em hiểu? Em đă chắt chiu mang về cho anh những bài hát cũ hiếm hoi của Ngọc Lan. Vậy là anh bỗng thành triệu phú!”
-“Really? Giỏi nịnh ha. Anh, Ngọc Lan hát mấy bài về biển hay ghê hả. Đọc nhiều bài viết trên net mới thấy cô nói cô rất mê mùi biển”
-“Anh có biết điều đó, về khoản này, em giống cổ y chang.”
-“Những bài cô hát về biển nghe ướt át ghê. Anh có biết cổ ca bài “Nue comme la mer” không? Bài này em t́m đỏ con mắt mới có. Hôm nào anh thử nghe đi.”

Trăng khuya ngập ngừng trên mái nhà. Một cơn khát say cấu cào. Tiếng sóng biển cắt cớ dội về ầm ào thét gào cái sự nhung nhớ. Lật lật săm soi t́m cái tape. A, đây! Nút play phát ra tiếng “tách” ngọt như nhát dao chém vào bóng đêm. Tức th́ tiếng đàn, điệu nhạc gợi nhớ vang lên và rồi một tiếng hát vút cao làm xao xuyến cả một không gian tĩnh mịch.
“Trời buồn bao la hè gợi trong ta nỗi nhớ, anh yêu anh đang ở đâu?
Giọt sầu hoen mi tim em lênh đênh trên lưng sóng gió
Ḷng biển ḷng người dông tố
Mùa hè năm xưa kỷ niệm bên nhau tắm nắng
Những đêm trăng sao biển khơi
C̣n lại nơi đây âm thanh vang trên cát trắng và dấu chân em lẻ loi
Anh là ngàn tia nắng đùa trên lưng sóng nhẹ hôn má hồng
Là mưa rơi tháng hạ là bao cơn gió đêm hè oi nồng
Bây giờ đành xa vắng người đi quên lăng t́nh yêu bẽ bàng
Ngày xanh ôi nắng đầy hè vui xưa ấy em t́m đâu thấy
Yêu anh băng giá lạnh lùng
Hè nắng tuyết rơi miên man…”

Có tiếng nấc nhẹ run rẩy đè nén, một chút hờn oán nũng nịu trong mỗi cuối câu ca Ngọc Lan hát. Như những lời th́ thầm từ trong tim. Tự dưng thấy thương thương Ngọc Lan. Chợt nghe đâu đây tiếng bước chân cô khẽ lùa vào sóng nước êm đềm. Nghe mắt cô đang long lanh ngấn lệ, một ḿnh lầm lũi đi vào biển đêm âm u trên tay cầm ngọn đèn dầu sắp cạn thuở nào. Rewind, rồi rewind lần nữa. Như chẳng muốn thôi. Cứ nghe măi nghe hoài. Khi Ngọc Lan chuyển qua hát lời Pháp, dù đă nghe “bản gốc” Christophe “làm nổi da gà” không biết bao lần rồi, nhưng măi cho đến tận lúc đó, khi cái âm thanh trong trẻo “Lavent, la mer, le soleit et la pluie…” của cô vút lên sau một chuỗi trống dồn, mới thấy ḷng bồi hồi khác lạ. Chẳng thể lư giải được. Chắc có lẽ .“Ngoài giọng hát êm ái, Ngọc Lan c̣n là một người rất thông minh, có khả năng lănh hội về âm nhạc cực kỳ sắc bén. Cô không những chú ư về phần nhạc lư, mà lời nhạc đối với cô cũng quan trọng không kém. Từ đó, cô diễn tả bài hát theo những ǵ cô cảm nhận được. Sự cảm nhận nơi Ngọc Lan phải chính xác lắm nên người nghe cũng mang cùng nỗi niềm, cũng đón nhận được cái tâm linh của bài nhạc.” Đành mượn lời của chú Thanh Lâm để “biện hộ” cho sự “thiên vị” này vậy.

Biết giờ này, chắc có lẽ em cũng đang nghe “Nue comme la mer” của Ngọc Lan dấu yêu ngày nào. Nơi đó, có biển xanh rực cháy nắng vàng, có tuyết lạnh mùa Đông vùng Big Bear giá buốt. Nhưng sẽ không như nơi đây, có một “Mùa hè tuyết rơi” miên man chưa ch́m vào quên lăng. Đêm nay thầm ước mong, chỉ một lần được nh́n thấy bước chân Ngọc Lan trở về băi biển năm nao, đắm đuối hát những bản t́nh ca về biển mộng. Mơ một lần được đặt chân đến đất Mỹ, hít thở chung bầu không khí Cali cùng em, rủ em tận mắt đi xem Ngọc Lan trăi ḷng ḿnh trên sân khấu huy hoàng giữa muôn ngàn ánh đèn màu với muôn hoa, để một lần thôi được gặp và nói với Ngọc Lan tâm t́nh hôm nay về một “Nue comme la mer” mà Ngọc Lan đă hát ngày nào. Hát về t́nh yêu, về những nỗi khắc khoải đợi chờ, về những cuộc t́nh chơi vơi như tuyết rơi giữa mùa hè. Tiếc rằng mong ước đó giờ đă thành viễn vông…

 

memories of a big sister, idol, and inspiration

(Bản Dịch Tiếng Việt)

I’d like to tell you a story about the Ngoc Lan I was so fortunate to know, love, and miss very much. I’m writing this in English for it is my primary language and much easier for me to express myself than in Vietnamese.
Let me first introduce myself. My name is Thien Phu. I also was involved with the entertainment industry for the Vietnamese community here in the United States. Throughout the Nineties, I tried my hand at singing, did a few audio recordings and performed for Vietnamese-overseas audiences throughout America and abroad with minor success. After a few years, I decided to put my singing career behind me to pursue a college degree. And that is what I’m doing now.
My story of Ngoc Lan began sometime in 1989 when I was just 16 years old. At the time I was in high school here in the States having primarily American friends and speaking very little Vietnamese. I was studying French and took a liking to French music. This is when I began listening to her music. At first I was interested in the recordings she had made in bilingual Vietnamese-French lyrics. Songs like “La Vie En Rose”, “Une Histoire D’amour”, and “Quelque Chose Dans Mon Couer” she had recorded enchanted me greatly. I would often listen to the original recordings done by French singers and compare their reditions with that of Ngoc Lan, and often found that I would feel more of a closeness to her interpretations. This is when I started to collect cassettes produced by various production companies with “Nhac Tre” themes containing varieties of other Vietnamese talents like Julie, Kieu Nga, Elvis Phuong, Minh Xuan, etc. all posessing singing bilingual Vietnamese and French abilities. As a result, this led to the transformation of my interest in Vietnamese music. I’d have to say Ngoc Lan and these artists are responsible for opening my mind to the Vietnamese culture and acquiring a sense of pride, consequentially.
My meeting with Ngoc Lan was on a Monday night sometime in the spring of 1989. I remembered I had just finished my homework and my mother had just gotten home from work. My mother was fussing that my hair had grown too long and insisted she drive me to the beauty salon to get a haircut. She called up our family’s hairdresser, Perry Zeild, who had a salon in Santa Ana for an appointment. Perry was not only our hairdresser, but a very charismatic guy who had become my friend. He knew how I idolized Ngoc Lan. Though it was late and he was about to close up shop, he went out of his way to give me a hair appointment. He told me not to be late and that he had a big surprise for me. That surprise was Ngoc Lan.
It turns out Perry had been offered to do freelance work on a video for Ngoc Lan. He would be her make-up artist for video shoots. In one particular video she planned to do covering a jolly French tune, “365 Dimanches”, needed a few back-up dancers. Perry also had a knack for dancing and would himself be in the video as one of her back-up dancers along with two other girls, Diem Thinh and Yen Trang, both models that have appeared on covers of such Vietnamese music cassettes and magazines. Ngoc Lan along with the other two dancers were supposed to meet up with him at his salon later that night.
When I arrived at the salon, there were no other customers. He had pretty much closed up shop and was just working on my hair. He then told me that Ngoc Lan was on her way and if I’d like I could stay there awhile to meet her. I was so excited, I jumped at the chance. But still I wasn’t sure if he was kidding me or not. He had known how much of a fan I was, that I had all her cassettes, and to meet a celebrity like her would be thrilling. So I thought he was just joking with me so I could stay around to keep him company. Then 15 minutes later, Ngoc Lan showed up.
I was shivering when she walked into the salon. I kept on looking at her to make sure if this was the same person I had seen so many times on television or not. As Perry introduced me to her, she said hi. Then she asked me if I spoke Vietnamese. (You see, for those of you who don’t know me I am half-Swedish and my looks tend to favor that of a Westerner.) I naturally replied with a yes. And as I studdered, I tried to tell her how much I admired her or as we say in Vietnamese “ai mo”. She just smiled and thanked me. Then I asked if it was okay that I stay to watch while she and Perry along with the two other dancers rehearsed. She replied with a welcoming yes but only if I would agree to be in the video with her. I told her I had never danced before, but she insisted that the routine was very easy to learn and since she thought I was very handsome I should definitely be in her video. Not knowing what I was getting into, I was very eager to be a part of it. But first I had to ask permission from my mother. She said okay and assured me that I had nothing to worry about. When my mother arrived to pick me up, Ngoc Lan approached her and asked for her permission. My mother was instantly overtaken by her charm and politeness, she readily agreed.
For the next few months, we rehearsed the dance routine relentlessly for hours four nights a week. On the weekends, “chi” Lan had to be out of town to do shows so we couldn’t meet for rehearsals then. But every weeknight was tiresome as we practiced until the late hours of the night at Perry’s salon which we used as a dance studio after he closed up shop and cleared away the chairs. It was hard work. This is when I learned how much of a perfectionist Ngoc Lan was. If any of the dancers missed a step, she would be the first to notice. She wasn’t arrogant or unpleasant ever at pointing out any mistakes. Instead she had a mild-mannered way of speaking and always kept her cool. During these months, I got to spend a great deal of time with chi Lan. We would go about town looking for costumes for the video shoot. Naturally, she drove me everywhere since I was still 16 and hadn’t gotten a driver’s license yet. At first we had trouble finding the right costumes. We tried Vietnamese boutiques, but they had very limited supplies and people would often waste time being in awe of Ngoc Lan, the famous singer, rather than treating her like a customer. The few places we would go to within the Vietnamese community, people would often ask her if I was her younger brother. She would just smile. One of those people, I had answered with a no explaining how could I be her brother, since I was part-White and she was full-blooded Vietnamese. Chi Lan just laughed and later told me to just say yes if anyone in the future asks me that and that she would be honored to have such a good-looking young brother. As the weeks passed, we finally accomplished finding the right costumes at some hole-in-the-wall shop in Los Angeles. A friendship between us had developed throughout the course of preparing for this video between her and me. Our relationship became like that of a brother and sister. She even one time, when I went to her house for a costume fitting, asked if I would consider her as an adoptive “big sister”.
A big sister, she was during that time. I didn’t realize how much I had learned from her. At times, I was in complete awe watching her determination and hard work. She was always on the run, working on some recording project, videos, or flying off to faraway places to do live shows. I was amazed how she kept it all together. Most of the time she had to be serious due to her hectic schedule. But she would also find time to talk with me, making jokes, and giving advice on life. On one occasion at her house, she showed me a photo album consisting of pictures she had taken from all over the world since in her line of work a great deal of travelling took place. To a 16 year old kid who had lived most of his life in Southern California, I felt like a kid in a candy store. For me to befriend someone like that who was older, wiser, and had experienced so much of life was a real treat.
Finally in May of that year, the day of the video shoot happened. We shot it at some large American-owned studio in Santa Monica. We all arrived at the studio at 6 a.m. We got ready for make-up and into our costumes. Shooting was to start at 9 a.m. Right before the camera rolled I realized I had left my pair of dress shoes behind. The director, Mr. Thuc, and the producer and owner of May Productions, Mr. Thang, were very disappointed in me, needless to say. As they proceeded to scold me, chi Lan pulled me aside and whispered to me not to worry and that she would take care of it. She slipped me a few twenties and told her friend, who I know now was Thanh Lam, the famous saxophone player, to drive me to the nearest shoe store to pick up a pair. This just goes to show how calm and cool-minded Ngoc Lan was as a person. After the shoes situation was over, the video shoot began. It was exhausting. We didn’t finish filming until the late hours of that night. Just before wrapping it up, chi Lan hugged everyone and thanked them for their hard work. When she hugged me, she said goodbye and that we should always keep in touch since I will always be her little brother.
I didn’t realize that would be the last time I would ever see her in person alive or speak with her. The years that followed, I guess I couldn’t blame her for losing contact since she would obviously be busy with her hectic schedule, and I would be equally busy with finishing up high school. As I approached adulthood, I came across a few chance meetings with chi Lan but these would never come to be. In the summer of 1990, she was performing for the Miss Vietnam Long Beach Pageant show, “Dai Hoi Hoa Hau Ao Dai Long Beach ’90”. I was chosen to be one of the male models to escort the contestants and handing them roses on stage. Ngoc Lan performed during the musical segment of the live show. I stood and watched as she sang. Then I had to fulfill my duties of escorting another contestant on stage. As soon as I returned backstage, I went looking for chi Lan as she just had finished her set of a couple songs. Unfortunately, she had already left. That would be the first of several chance meetings I would miss with my big sister, Ngoc Lan.
In 1992, Ngoc Lan did a show at Diamond Nightclub in Fullerton. I had bought tickets and arrived early. Unfortunately, I wasn’t 21 yet and was not let in by the guards at the door. In ’94, I was now a paid singer at cafes and small clubs around Orange County. I had caught the attention of some interviewer for Vietnam Performing Arts Television and been asked to appear on his television show for an interview. The day I showed up at the studio, I learned that chi Lan had just left less than five minutes ago. She had been there earlier to be interviewed for some upcoming show she was performing in at the Marriott Hotel in Anaheim for May Bon Phuong. Three years later, I was in the processing of recording my first album, “Tiec Nho” with Anh Tu, Julie, and Thai Thao for Bien Tinh Productions. On one of the tracks in that CD, I would sing Vietnamese lyrics translated by Ngoc Lan. The song was called “Magic Boulevard”, or “Ngay Vui Nam Ay” translated by Ngoc Lan. I had gotten a hold of her telephone number and called to ask for permission to use her lyrics in my recording. A woman had answered, I explained my reason for calling, she took down my phone number and that same woman called back the following day to say that it was okay for me to go ahead with those lyrics with Ngoc Lan’s blessings. It wasn’t chi Lan that I spoke to. That same year, I had a booking to perform at some casino outside of Atlanta, Georgia that consisted of a gala of Vietnamese top performers like Thanh Tuyen, Henry Chuc, Dalena, and Ngoc Lan whose pictures were all included in the poster flyers to promote the show. I was so excited that one of my dreams in being able to share the same stage with chi Lan, an idol and of course, “big sister” of mine during a performance was about to come true. Unfortunately, this chance meeting would also not come to be. When I arrived in Atlanta, I was told Ngoc Lan was not going to be there due to health reasons. This saddened me. In the years to come, I would release my CD and perform at many more shows throughout the United States working with many other singers. Through the circle of other performers, I would hear many horrific rumors about her health. I heard from one person she had a brain tumor, another said she was a bedridden diabetic, then she was suffering from multiple sclerosis, to even parkinson’s disease. No story seemed to be the truth. And some rumors were just downright vicious. But one thing for sure, she was ill. In 1999, I was working on my second album, “Ngay Em Di”. Before the release, I had been referred to Kelvin Khoa, a musician, to remaster some tracks off the CD by singer Ngoc Hue. I then learned he was her husband. I tried many times to ask anh Khoa about her condition but never went through with it fearing he might think I was prying into her business. I did, however, tell him about my past friendship with her and that I miss her very much. When he finished with the re-mastering work for my songs, he did tell me that he did speak of me to her and that yes, she did remember who I was. He also said that together he and she listened to my CD that he had re-mastered and that her favorite song that I had recorded was “Lemon Tree”. That made me very happy.
I guess like with all singers, I had idols to look up to before I went into the profession. One of those idols was indeed Ngoc Lan. In a selfish way, I had always wished for my idols to see me sing and receive feedback or critique from them. Sadly, this occasion with Ngoc Lan for me never happened. But I can be thankful she did get to hear me sing via audio. I’m also sad I didn’t get the chance to thank her for all that she taught me, and her generosity to me when I was just a 16 year old dancer. She will always be a true inspiration to me.
As for that video we shot together 15 years ago, I was told by Mr. Thang when I bumped into him at her funeral in March of 2001 that some footage had been damaged and what was left wasn’t enough to make a releasable video. So all I have now are memories of her and her voice. Thank you chi Lan! Who knows she might be listening now.

Thien Phu