I Love Ngoc Lan

Thiên thần Ngọc Lan

| iLoveNgocLan

Tác giả: Thùy Anh

Người tình hỡi nếu trên đường phố
Có anh từng khuya đón đưa em về
Giọt mưa rơi sẽ không não nề mình càng đam mê

Trong “Liên Khúc Tình Yêu 1” “Khúc 1” đó bạn, không hiểu từ khi nào và bao lâu rồi, Thùy Anh cũng không nhớ rõ nữa, nhưng Thùy Anh biết là đã lâu lắm rồi, những câu hát mềm mại đó đã đi vào sâu trong tâm trí Thùy Anh! Ngọc Lan đã đến trong đời Thùy Anh vội vàng như đó là một điều tất yếu không bàn cãi nữa!

Cuộc đời Ngọc Lan trải qua nhiều gian đoạn biến cố thăng trầm, nếu chia ra thì ta có 3 giai đoạn chính: 1956-1980; 1980-1994; 1994-2001.

Thùy Anh chỉ xét hai giai đoạn sau thôi. 1980-1994 là giai đoạn mà Ngọc Lan leo lên đến đỉnh cao danh vọng, ngự trị hàng đầu trong suốt thập niên 80 và đầu thập niên 90 của thế kỷ trước tại hải ngoại bởi tiếng hát ngọt ngào, nhẹ nhàng truyền cảm cùng với một gương mặt khả ái, dìu dàng, đôi mắt luôn ẩn chứa một nỗi buồn riêng tư nào đó luôn làm cho người ta tò mò! Cùng một vóc dáng sang trọng, quý phái và cân đối. Có lẽ điều mà làm cho Ngọc Lan dễ đi sâu vào lòng khán giả là lối diễn xuất của cô quả thật quá quyến rũ và đậm nét trào lộng! Mẹ Thùy Anh vẫn thường nói rằng: “Ngọc Lan có đôi mắt mơ hồ, cùng với nét đẹp thật quyến rũ…” Vả lại Ngọc Lan có tài diễn xuất, nếu có điều kiện có thể cô sẽ trở thành diễn viên không chừng.

Có thể khi mới xem biểu diễn lần đầu tiên và chưa hiểu gì về tính cách của cô thì nhiều người đã nói với Thùy Anh rằng:“Sao thấy Ngọc Lan điệu quá hà!”. Những lúc ấy thì Thùy Anh sẽ trả lời rằng: “Đúng! Đó là điệu nhưng bạn nên hiểu từ ‘điệu’ đó trong cụm từ ‘điệu đàng’ thì mới đúng chứ không thể hiểu theo nghĩa thường được bởi vì đó là kiểu diễn xuất rất hấp dẫn của cô nhờ đó mà cô đã ‘giữ chân’ hàng triệu khán thính giả.”

Bước qua giai đoạn 3, bắt đầu từ 1994, Ngọc Lan đột nhiên biến mất làm hoang mang dư luận, thực sự trong giai đoạn này, Ngọc Lan bận điều trị căn bệnh “đa thần kinh hóa sợi” nên cô tạm hoãn lại sự nghiệp ca hát đang đi đến đỉnh cao hay có lẽ cũng do một phần nào cái chết của nữ văn sĩ Lê Thao Chuyên – chị gái của cô. Cũng trong thời gian này, Ngọc Lan đã kết hôn với nhạc sĩ Kelvin Khoa.

Sau đó vài tháng, căn bệnh thuyên giảm và cô trở lại ca hát nhưng dường như cô không còn tha thiết với nghề như trước nữa vì khi quay hình Thùy Anh thấy cô ít cười hơn trước và đôi mắt u sầu hơn! Căn bệnh oái oăm đó cũng làm cho nhan sắc và thị giác của Ngọc Lan suy giảm rõ rệt và ngày càng nghiêm trọng. Điều này có thể thấy rõ khi cô trình bày ca khúc “Khóc Một Dòng Sông”.

Đó là lần đầu tiên Thùy Anh thấy cô cắt tóc ngắn đi, từ bỏ mái tóc uốn dài là hình ảnh luôn đi kèm với Ngọc Lan, trong ca khúc đó, trong cô già đi rất nhiều, nếu không biết thì ít ai dám tin khi ấy cô chỉ xấp xỉ 40 tuổi. Nếu so với 5 năm trước khi cô trình bày các ca khúc “Mưa Trên Biển Vắng”, hay “Và Con Tim Đã Vui Trở Lại” thì thật một trời một vực.

Và kể từ thời gian sau đó, Ngọc Lan hầu như không xuất hiện nữa, cô tự mình lui vào bóng tối vì căn bạo bệnh tái phát để lại biết bao nhiêu tin đồn cũng như huyền thoại xung quanh cô. 06/03/2001, vào lúc 8 giờ 25 phút sáng, Ngọc Lan đột ngột qua đời tại bệnh viện trong sự bàng hoàng và ngậm ngùi thương tiếc của hàng triệu triệu khán thính giả tại Việt Nam cũng như toàn thế giới, Ngọc Lan đã ra đi nơi xứ người, chưa lần nào có cơ hội trở về Việt Nam.

Một chút mặt trời trong nước lạnh*

Khi lệnh trú ẩn tại gia (shelter in place) bắt đầu vào giữa tháng Ba, tôi đã không thấy việc phải cách biệt với bên ngoài là điều quá sức chịu đựng. Trái lại, tôi bỗng dưng có được một khối thời giờ to rộng để làm vô số những việc mà tôi không thể làm trước đó. Tôi đã dành ra nhiều ngày, nhiều buổi sáng và buổi chiều ngoài vườn, để nhổ sạch đám cỏ dại mọc chen chúc giữa những bụi Hồng đã từng rất xinh đẹp ngát hương, cắt tỉa cho hết những cành hoa Lài, hoa Giấy, hoa Tử Đằng quấn quanh tường cột. Những đám lá khô phủ lớp dọc chân tường từ mùa Thu năm trước cuối cùng cũng được an nghỉ trong những bao rác to kềnh. Tôi đã nhảy cẫng vui mừng khi mảnh vườn nhỏ của mình đã trở về hình dạng cũ. Cũng có khi tôi không làm gì hết, chỉ ngồi hàng giờ trong nhà, nhìn nắng chiều nhạt nhòa dần ngoài song cửa. Tôi thở sâu hơn và đêm ngủ dài hơn. Tôi từ tốn uống trà, thong thả nấu ăn, rồi nghe nhạc đọc sách. Không gặp ai để nói chuyện, tôi dùng Iphone học Pháp văn và học thêm tiếng Tây Ban Nha. Nói đến tiếng Pháp, tôi tìm nghe những bài hát đậm nét Ngọc Lan; Viens m’embrasser, Lui, Avec lui, Joe le taxi, Comment ça va… Cảm thấy cô đang rất gần bên. Có lẽ cô vẫn luôn ở quanh. Tôi đã quên quay lại nên không thấy đôi mắt thân yêu đó vẫn luôn dõi theo.

Cuối tháng Ba, một người bạn gọi bàn chuyên tổ chức sinh nhật cho một người cùng nhóm “chỉ có mấy đứa mình thôi” Tôi vào mạng mua bánh. Đến tiệm tôi ngồi ngoài xe. Cô bán hàng bước ra đặt bánh vào sau xe cho tôi. Tôi cũng gọi phone trước khi đến nhà người bạn và để hộp bánh trước cửa. Tôi áy náy nhưng không làm khác được. Tôi hết sức cẩn thận để bảo vệ tôi và những người chung quanh, nhất là bố.

Đầu tháng Tư, nhận được tin một người bạn qua đời. Tôi mất ngủ nhiều đêm. Tại sao? tại sao? Tôi mới nói chuyện với Robert hai ngày trước đó mà? Hỏi thăm và nhắc nhở Robert phải cẩn thận khi ra ngoài, phải nhớ rửa tay kỹ. Robert nói vẫn khoẻ và sẽ nhớ lời tôi dặn. Sao lại ra đi đột ngột đến vậy? Robert sống một mình. Người con gái duy nhất thỉnh thoảng đến thăm bố. Tôi không liên lạc được với ai, không biết gì hơn. Vào lúc cả thế giới đang rúng động vì bệnh dịch Covid-19, đám tang của Robert chắc cũng vội vã lẻ loi như khi mất. Tôi thầm lặng giã biệt người bạn rất tội nghiệp của tôi, rất tội nghiệp khi còn ở cõi đời này.

Thường là tôi đến nghĩa trang vào buổi sáng. Ngoài việc giới hạn ngày giờ mở cửa, nghĩa trang Chúa Chiên Lành không có gì thay đổi. Cỏ trong khuôn viên nghĩa trang vẫn xanh, gió vẫn rì rào. Cư dân nói đây xem ra rất an vui thanh thản, hoàn toàn miễn nhiễm với dịch bệnh đang hoành hành bên ngoài cánh cổng sắt. Tôi lại nghĩ đến Robert. Có lẽ Robert đã gặp lại vợ, có lẽ họ thong dong hạnh phúc hơn rồi. Vợ Robert mất cùng ngày cùng tháng với chị Ngọc Lan. Tôi muốn tin rằng cả ba đã có dịp quen nhau trong một thế giới đẹp đẽ, không còn đau đớn bệnh tật.

Tháng Năm, nhiều người bắt đầu cuồng chân, bứt rứt. Không xa nơi Ngọc Lan yên nghỉ, ở cuối con đường Beach, người ta biểu tình đòi mở lại bãi biển, công viên, tiệm ăn, quán rượu. Phải được tự do đi lại, nhiều người la lớn. Tự do ăn uống, trượt sóng và leo núi nữa chứ? Đây có phải là nước cộng sản đâu mà cấm đoán đến như vậy? Họ phản ứng đúng y như người chưa hề sống với cộng sản. Riêng tôi vẫn cố thủ trong khoảng không gian nhỏ xíu của mình. Một vài người bất đồng: “chị có lo sợ quá đáng không? Mang mặt nạ, bao tay, đứng cách xa vời vợi. Mỗi năm chẳng phải có cả trăm ngàn người chết vì cảm cúm đó sao? chị đã có quen người nào chết vì Covid-19 chưa?” Nói sao đi nữa, tôi vẫn nghiêm túc làm theo những gì được giới thẩm quyền yêu cầu. Một ngày 2 lần qua TV, tôi xem họp báo của ông thống đốc nói về những biện pháp đối phó với bệnh dịch, sau đó là buổi họp báo của bộ y tế, cập nhật số người mới bị nhiễm bệnh, và số người vừa qua đời trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Cuối tháng Năm, tôi trở lại làm việc. Bắt đầu căng thẳng và mệt mỏi.

Tháng Sáu, California bước vào giai đoạn 3 trong việc tiếp tục mở lại những hoạt động kinh tế cũng như xã hội. Nhiều người vẫn còn làm việc ở nhà. Nhiều cơ sở vẫn còn đóng cửa. Vậy mà ngoài đường phố, trên xa lộ đã đông đảo, nhốn nháo. Hai ngày cuối tuần trước khi vào tháng Sáu cũng bùng phát dữ dội những cuộc biểu tình chống kỳ thị mầu da, và cũng tạo cơ hội cho những kẻ phá hoại hôi của, cướp phá. Kỳ thị, nguyên nhân xấu xa gây ra hầu hết các bất công trong xã hội. Kỳ thị chủng tộc, giai cấp, giới tính, tôn giáo, đẹp xấu, thấp cao, mập ốm. Lần này người ta quyết liệt đi tới cùng. Đã quá đủ rồi đấy. Không thể tiếp tục đối xử với chúng tôi như thế. Đám đông tràn về phía trước lôi cuốn theo những người chỉ định đứng ngoài lề, nên ngày càng lớn và tiếng nói ngày càng mạnh. Người ta chen vai sát cánh, có người mang mặt nạ, có người không. Lệnh giới nghiêm bắt đầu lúc 8 giờ tối, rồi lui xuống 5 giờ và 1 giờ ở những khu phố thương mại, nơi mà chủ tiệm đã cố gắng bảo vệ bằng cách bịt kín cửa kính với những tấm gỗ to dầy. Cảnh sát và vệ binh quốc gia dàn thành những bức tường chắn kiến cố ở những địa điểm quan trọng. Không như 3 tháng trước, suốt ngày nghe nói về covid-19, sự tập trung bây giờ là những cuộc biểu tình. Tôi không thể tiếp tục nhìn những bạo động phát hình liên tiếp trên TV hàng phút, hàng giờ, hàng ngày được nữa. Ngay cả những cuộc biểu tình ôn hòa cũng khiến trái tim tôi thổn thức.

Trời đất bắt đầu chuyển sang Hè. Những cơn mưa lạnh cuối Đông đã qua từ lâu. Cả những chiếc lá xanh non mùa xuân cũng đã chuyển sang màu xanh thẫm. Vạn vật không ngừng chuyển động biến đổi. Tôi nghĩ đến Ngọc Lan, một người không hoạt động chính trị. Trái tim cô chỉ hướng về nhân bản và xem đó là kim chỉ nam cho cuộc sống. Nếu còn ở đây, Ngọc Lan sẽ nghĩ gì? Có phải khi hoang mang, khi chỉ thấy màu xám, cứ lắng nghe tiếng nói từ trái tim, và sẽ biết mình nên làm gì. Có phải Ngọc Lan sẽ nói thế.

Mặt trời lên cao. Nắng xuyên qua kẽ lá và rơi xuống thau nước uống của lũ chim. Một chút mặt trời trong nước lạnh. Một chút nắng ấm đầu hè. Một chút hy vọng giữa những hỗn loạn bao quanh. Một chút Ngọc Lan vương vấn giữa những tàng lá xanh, giữa cuộc đời tôi.

06/23/2020.
Thảo

* Un peu de soleil dans l’eau froide. Tựa để cuốn tiểu thuyết của Françoise Sagan

19 năm vẫn nhớ như in

| iLoveNgocLan

Nga Đinh chia sẻ:

Tôi đã yêu tiếng hát của Ngọc Lan ngay từ lần đầu nghe tape nhạc Tình Xanh của chị. Kể từ khi nghe được giọng hát của chị thì hầu như mỗi ngày tôi đều phải nghe chị hát thì mới chịu. Thời đó chỉ có băng cassette thôi nên mỗi lần mua, tôi phải mua đến 4 hay 5 cassette để trừ hao khi hư cái này thì tôi còn có cái kia để nghe. Tôi nghe đến nỗi mà bát hát nào do chị hát, tôi đều thuộc nằm lòng còn hơn là thuộc bài học trong trường.

Không những tôi yêu giọng hát của chị mà ngay cả mọi người trong gia đình tôi, từ ông bà, cha mẹ, cô bác chú dì và các em của tôi đều yêu giọng hát của chị. Theo tôi, giọng hát của Ngọc Lan là 1 giọng hát lạ, hiếm và không lẫn vào đâu được. Chị hát mà như không hát vì khi thưởng thức kỹ từng lời trong từng bài hát mà chị trình bày thì tôi có cảm tưởng như chị đang sống với bài hát, chị đang thể hiện nhân vật của bài hát đó. Chị hát rất nhẹ nhàng, tự nhiên nhưng cảm xúc và có hồn không thể nào diễn tả được!!! Chị không cần phải dùng kỹ thuật nào cao siêu, không cần gào thét, rên rĩ nhưng tôi cũng như mọi người cũng có thể thấm vào lòng tâm sự của chị trong từng bài hát.

Rồi tôi lại càng yêu chị nhiều hơn khi có lần tôi được gặp chị ở ngoài đời vào 1 show ca nhạc vĩ đại ở quận Cam. Phải nói chị rất đẹp, đẹp toàn diện từ khuôn mặt vô cùng khả ái đến làn da, vóc dáng, mái tóc, cách trang điểm và phục trang nhưng đặc biệt là nụ cười của chị như thiên thần… Mặc dù lúc đó chị rất nổi tiếng, nổi tiếng vô cùng nhưng tôi và vài người bạn gặp chị và ngỏ ý muốn chụp hình với chị thì chị nhận lời ngay mà không hề tỏ vẻ chảnh chẹ gì cả. Đã vậy chị còn nói chuyện rất dễ thương, lịch sự và thân thiện vô cùng. Chị luôn mở miệng nói lời cảm ơn tụi tôi khi có lòng đến tham dự show diễn của chị và các ca sĩ khác.

Lúc đó tôi và các bạn không đem CD của chị đi để xin chữ ký vì tụi tôi không nghĩ là sẽ có dịp gặp chị ở ngoài đời nên tôi xin chị ký tên trên cái bóp hiệu Louis Vuitton mà tôi đang đeo lúc đó để làm kỷ niệm. Tôi nhớ tôi mới vừa mua cái bóp để đi coi show ca nhạc của chị và sau khi được chị ký tên trên đó là tôi trang trọng cất kỹ cái bóp đó trong tủ để mỗi ngày lấy ra nhìn mà trong lòng cảm thấy vui và hạnh phúc vô cùng.

Đến ngày nghe tin chị mất, lúc đó tôi đang lái xe trên freeway trên đường đi làm về nhà, tôi không tin được vào những gì tôi đã nghe họ báo tin Ngọc Lan vừa qua đời trên làng sóng radio của Little Saigon. Tôi bàng hoàng, sững sơ, chân tay rã rời, đầu óc như quay cuồng vì không hiểu chuyện gì đã xẩy ra? Cũng may lúc đó tôi bị kẹt xe nên tôi phải tìm cách exit để tịnh tâm 1 hồi lâu rồi mới định thần lại để lái xe về nhà 1 cách an toàn. Tôi chạy ngay vào phòng tắm, ngồi bẹt xuống sàn rồi khóc, khóc như chưa bao giờ tôi khóc như vậy. Sau đó tôi buồn quá nên phải gọi vào sở làm để xin nghỉ 1 vài ngày rồi đi viếng chị ở nhà quàn cũng như dự lễ tang của chị sau đó. Cảnh tượng ngày hôm đó cho đến nay cũng đã 19 năm rồi mà tôi vẫn còn nhớ như in.

Ngọc Lan ra đi là 1 sự mất mát không nhỏ cho nền tân nhạc Việt Nam. Cố danh ca Ngọc Lan là 1 sự tổng hợp của tài năng, thanh sắc vẹn toàn, dù rất nổi tiếng nhưng lại rất khiêm nhường, hiền lành, thân thiện, đạo đức và có lòng. Việt Nam mình không thiếu những ca sĩ có tài nhưng có tâm, có lòng, và có đạo đức như cố danh ca Ngọc Lan thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà thôi!!!

Cảm ơn Chúa và Đức Mẹ đã ban cho chúng con có được 1 người ca sĩ thánh thiện và tài năng như vậy. Bây giờ các Ngài đã rước chị về thiêng đàng để lại cho chúng con muôn vàn những tiếc nuối khôn nguôi. Cứ mỗi lần tôi nhìn chị hát, tự nhiên nước mắt tôi tuôn trào vì thấy thương chị quá nên có 1 thời gian, tôi không dám coi lại vì sợ… nhưng dù sao đó cũng là những cảm xúc rất thật, rất tự nhiên của 1 người ái mộ chị.

Mỗi năm đến ngày giỗ hay sinh nhật của chị, tôi và gia đình cũng cố gắng dành chút thời gian để ra thăm chị ở nghĩa trang. Nhìn chị mĩm cười mà lòng tôi vẫn cảm thấy nghẹn ngào và xót xa. Mặc dù chị đã mất nhưng sự yêu mến tiếng hát và con người của chị vẫn không hề thay đổi và biến mất đi trong lòng người mộ điệu. Tiếng hát của chị luôn sống mãi trong lòng người yêu chị và riêng đối với tôi, tôi sẽ yêu tiếng hát của chị cho đến suốt cuộc đời. Nếu còn có kiếp sau, tôi sẽ còn yêu chị nhiều hơn thế nữa.

Chân thành cảm ơn I love Ngọc Lan đã post tuyệt phẩm này để tưởng nhớ đến cố danh ca Ngọc Lan, người ca sĩ đa tài. Rest in my peace, my forever idol, NGỌC LAN.

Nguồn: I Love Ngọc Lan YouTube

Lưu ý: Kênh YouTube I Love Ngọc Lan không có liên hệ với iLoveNgocLan.com.

17 Năm

| iLoveNgocLan

Hôm nay kỷ niệm 17 năm ngày thành lập trang ilovengoclan.com. Thú thật tôi cũng xém quên nếu như không xem lại bài viết hai năm trước

Sau 17 năm trang này cũng đã thay đổi rất nhiều. Không còn rộn ràng như những năm mới bắt đầu. Những bài viết đã thưa dần đi. Có những năm phần comments bị spam quá nhiều nên chúng tôi chỉ cho phép những ai có tài khoản mới comment được. Đó cũng trong một lý do mà trang web không còn những phần giao lưu nhiều như xưa. Nhưng dịp  kỷ niệm 17 năm, hôm nay chúng tôi mở phần comment trở lại. Hy vọng sẽ dễ dàng cho các bạn giao lưu với nhau và càng hy vọng sẽ không bị spam nữa. 

Cám ơn những ai còn thương nhớ Ngọc Lan và còn viếng thăm căn nhà thân yêu này. 

Comments Off on 17 Năm

Cô Lan và tuổi thơ con

| iLoveNgocLan

6-3-2020

Ngày hôm nay chúng ta nói nhiều về con số 19 năm, bằng tất cả lòng thương tiếc, mến mộ, xót xa và cả tự hào. Thời gian trôi chẳng chờ đợi một ai, rồi cái cột mốc 19 năm ấy sẽ thay bằng 20, 30, 50 năm sau. Duy chỉ có 1 điều mãi chẳng thể nào xóa mờ được, đó là tình yêu dành cho cô, cho giọng hát đã làm nên những bản tình ca bất hủ.

Xin phép được gọi Ngọc Lan là cô, vì tính ra cái quãng thời gian 19 năm cô rời bỏ nhân gian, nó còn dài hơn cả nửa cuộc đời mà con đang đi. Những “đứa trẻ” ở lứa tuổi 24 như con, còn trưa nếm trải hết cái cay đắng ngọt bùi của cuộc đời, nhưng lại trót say đắm giọng ca của cô, biết rằng chưa hiểu hết từng tâm tư cô đặt vào, nhưng cô ơi, tình yêu nào có lý do, chỉ biết rằng 1 đêm mưa não nề, phố khuya vang lên bài hát của nữ Danh ca quá cố Ngọc Lan, nó hay mà xót xa quá cô ạ.

Âu cũng là cái duyên, con biết đến cô ở cái thời lên 6 tuổi. Trong ký ức còn non nớt ấy, con chẳng biết cô là ai, từ đâu đến, chỉ xem cô qua 1 đoạn phim ghi lại lễ tang của cô. Lại phải nhắc đến chú Kelvin Khoa—chồng của cô. Chú Khoa là người Quy Nhơn, Bình Định. Chú Khoa là bạn rất thân với dì Út của con. Năm đó là năm 2002, một năm sau ngày mất của cô. Chú Khoa có về nước, lái xe cả 1 quãng đường 90km từ thành phố Quy Nhơn về Bồng Sơn (nhà dì út con) để thăm gia đình dì. Thật sự con đã cố gắng rất nhiều để nhớ lại cái ngày hôm đó, nhưng kí ức thật sự không rõ ràng. Chỉ biết chú Khoa lúc đó dáng người hơi to con, da chú trắng, giọng nói rất nhẹ và từ tốn. Chú ngồi lại nói chuyện rất lâu, gửi tặng gia đình 1 vài hình ảnh về lễ tang của cô. Chiếc hộp đựng trong vỏ nhựa dẻo, có 2 ngăn. 1 ngăn là chiếc CD về lễ tang, ngăn còn lại là CD ghi lại những bản nhạc bất hũ của cô. Mặt trước in hình chân dung của cô, mặt sau in hình cô ngồi ôm chú cừu nhỏ với suối tóc bồng bền. Một điều rất tiếc là sau đợt chuyển nhà, con đã làm thất lạc mất chiếc CD đó. Đây là điều con nuối tiếc và ân hận nhất mỗi khi nhắc về cô.

Chú Khoa có 1 người anh rể ở chung huyện với con, nhà anh rể chú có 1 quán cơm rất lâu đời và nổi tiếng. Cô chú anh chị có dịp ghé qua mảnh đất Bồng Sơn – Bình Định hãy hỏi thăm quán cơm Lưu Ý, ai ai cũng biết. Từ dạo đó chú Khoa hầu như không về quê nữa, gia đình con cũng mất liên lạc với chú. Nghe dì con nói, chú đã có gia đình mới, vợ chú hiện tại là 1 người phụ nữ có gia cảnh khó khăn, cách quê con 30km, là người chịu thương chịu khó, được gia đình chú mai mối và ủng hộ, nên tiến tới hôn nhân, giờ đã theo chú định cư ở bển.

Một vài kỷ niệm mà con còn nhớ được về chú Khoa, cầu nối đưa con đến sự mến mộ và trân quý cô Ngọc Lan. Người thì đã ra đi, nỗi nhớ thương thì năm nào cũng kể chẳng hết. Đôi khi, cứ nghĩ rằng việc cô tạm biệt tất cả quá sớm, nghĩ tích cực lại hay. Chúng ta sẽ không phải nhìn thấy lúc cô già đi, chúng ta sẽ không phải đau lòng khi chẳng may một ngày nào đó ở cái tuổi xế chiều cô mất đi giọng hát. Hãy cứ để hình ảnh của cô mãi là 1 danh ca kiều diễm, sang trọng với giọng hát thiên thần.

Sài Gòn 6-3-2020, viết cho cô Lan, cho chú Khoa, và cho những ký ức đẹp đẽ nhất của tuổi thơ con!

Theo: Long Hổ Đinh, Ngọc Lan Fan Club

Comments Off on Cô Lan và tuổi thơ con

Nữ đế vương

| iLoveNgocLan

Long Phạm viết:

Nếu Bảo Yến là bá chủ ở Việt Nam thì Ngọc Lan chính là “nữ đế vương” ở hải ngoại. Giống như Tiểu Long Nữ, Ngọc Lan nổi bật bởi vẻ đẹp tuyệt trần, mềm mại, cùng chất buồn đặc trưng trong âm nhạc.

Nhưng chính cái buồn và mỏng manh đó lại là “bí kíp võ công” đặc biệt giúp cô đánh bật mọi giọng hát nội lực khác để tạo nên đẳng cấp của riêng mình. Theo lời Trần Thiện Thanh từng nói: “Ngọc Lan đã tạo ra trường phái riêng mang tên Ngọc Lan”.

Trích đoạn từ bài “Lệ Thu chỉ cúi đầu trước Thái Thanh và chuyện “võ lâm tam bá” trong giới nhạc Việt” của Long Phạm.

Comments Off on Nữ đế vương

Idea cho iLoveNgocLan.com

| iLoveNgocLan

Lâm Huyền Vi góp ý:

Hi Donny,

Đúng như Donny nói, xem ra trang nhà ILOVENGOCLAN.COM đã không còn có nhiều bài viết như những năm đầu, sau ngày chị Ngọc Lan mất. Đây cũng là điều dễ hiểu vì nỗi thương nhớ nào, dù thắm thiết đến mấy cũng dần vơi đi theo thời gian. Có chăng, chỉ còn là hoài niệm trong tâm khảm của những người yêu quí chị.

Chị Ngọc Lan ra đi đã gần 20 năm! Suốt thời gian qua, các bạn đã đóng góp cho ILOVENGOCLAN.COM rất nhiều bài viết, bài thơ tràn đầy cảm xúc, thú vị và dí dỏm, mà chính cá nhân Vi khi đọc, đã không khỏi chạnh lòng, và mỉm cười một mình.

Các bạn nghĩ xem, nếu những lá thư, bài thơ, những tâm tình, những thương tiếc của các bạn được viết vào những năm đầu sau ngày 6/3/2001 mà được làm nóng lại để truyền cảm hứng cho nhau và cho thế hệ 10x trở về sau thì sao?

Các bạn có thể nào DÙNG LẠI những bài thơ, bức thư, tâm tình, khóc thương, tiếc nuối … mà các bạn đã từng viết để NÓI, để TÂM TÌNH với thần tượng của mình vào máy thâu âm một lần nữa không?

Các bạn chỉ cần một 1 điện thoại cầm tay, chọn một nơi yên tĩnh nhất, không có tiếng động (tốt nhất là thâu vào ban đêm), rồi NÓI tiếng nói của chính các bạn vào máy thu âm rồi gửi về cho Donny. Vi sẽ cho nhạc vào, và cuối cùng sẽ kết thúc bằng 1 ca khúc của chị Ngọc Lan.

Uploading các bài hát của chị Ngọc Lan là điều cần và hay mà ILOVENGOCLAN.COM đã làm gần 20 năm qua. Tuy nhiên, chúng ta nên có thêm một hình thức mới nữa để đỡ nhàm chán.

Vi nghĩ, biết đâu, người hâm mộ Danh Ca Ngọc Lan sẽ có cảm hứng để gửi thư, làm thơ về chị. Chúng ta sẽ lại có thêm các bài viết, bài thơ, hay các sáng tạo nghệ thuật như của NTK Lê Hoàng Hải, …v…v… để duy trì ILOVENGOCLAN.COM lâu dài hơn?

Cám ơn Donny và các bạn.

Rất cám ơn sự góp ý của Vi.

Comments Off on Idea cho iLoveNgocLan.com

Vẫn yêu

| iLoveNgocLan

Đêm qua sau khi mọi người đã ngủ tôi lôi trang nhà ra sửa chữa và dọn dẹp lại chút đỉnh. Không phải là vì quá rảnh tay nhưng tôi thích làm những công việc nho nhỏ như thế để giúp mình thư giãn trong lúc chống cự với con vi rút đang náo động thế giới.

Lúc đầu chỉ muốn đổi mới phông chữ sơ sơ nhưng đó không phải là công việc đơn giản. Tôi muốn chọn phông chữ không chỉ đẹp mắt mà còn phải dễ đọc và hợp với phong cách Ngọc Lan. Sau khi thí nghiệm với một số phông, tôi đã chọn Crimson Pro, thiết kế bởi Jacques Le Bailly, cho chữ chính. Crimson Pro là một trong những bộ phông miễn phí có dấu tiếng Việt tôi rất ân ý. Bộ phông này được thiết kế kỹ lưỡng và nhìn rất tao nhã nên thích hợp cho phần đọc của trang nhà.

Để có thêm chữ phụ như dùng cho tựa đề của mỗi bài viết, tôi chọn Work Sans, thiết kế bởi Wei Huang. Đây là một tình cờ tôi đến với bộ phông này dù đã biết đến khá lâu như không chú ý. Trái ngược với sự thanh lịch của Crimson Pro, Work Sans có hình dáng đơn giản nhưng mạnh mẽ. Khi dùng phông thêm nặng (extra bold) cho headlines, Work Sans nổi trội nhưng không dành sự chú ý về chính mình.

Kết quả là sự phối hợp giữa hai phông chữ khác nhau tạo ra một phong cách rất Ngọc Lan: nhã nhặn nhưng không yếu đuối và đặc sắc nhưng không khoe khoang. Đặc biệt là cả hai phông chữ này đều áp dụng công nghệ mới của variable fonts nên rất dể dàng uyển chuyển trong nghệ thuật sắp đặt chữ.

Chỉ việc chọn những bộ chữ thích hợp đã mất đi hết mấy tiếng đồng hồ nên tôi chỉ chỉnh sửa lại cách trưng bày một tý. Đặc biệt là cuối mỗi bài viết có một trái tim. Và phần chân (footer) của trang được cắm thêm cành hoa Ngọc Lan.

Những năm gần đây trang I Love Ngọc Lan đã không còn phổ biến như xưa. Những bài viết đã ít đi nhiều và những người viếng thăm cũng thưa dần. Khi gõ “Ngọc Lan” vào Google, trang này đã không còn đứng ở vị trí thứ nhì nhưng ngày xưa nữa. Thậm chí không tìm thấy trên những trang kết qua của Google nữa. Năm ngoái tôi đã báo cáo với Google nhưng vẫn không thấy thay đổi.

Dù sao đi nữa đây cũng là dự án lao động tình yêu dành cho tiếng hát có một không hai của làng âm nhạc Việt Nam. Đây là sự cống hiến của tôi để giữ gìn lại những kỷ niệm của cô cho nên tôi vẫn còn có trách nhiệm với trang đó. Cho dù không còn ai đến thăm viếng tôi vẫn sẽ tiếp tục duy trì trang web này như tôi vẫn đã làm mười mấy năm qua vì tôi vẫn yêu Ngọc Lan.

–Donny

Tiếng ca đêm

| iLoveNgocLan

Có người hỏi chúng tôi có biết tác giả của bài “Tiếng ca đêm” không.  Có ai biết xin đưa vào comment hoặc email chúng tôi nhé.

Anh hát lên đi giòng sông cũng hát những câu từ ly.
Anh hát lên đi ngoài kia mưa gió bay mù não nề.
Anh hát lên đi, mình không còn có nhau sao ngày mưa lê thê
Ta sẽ xa nhau, em sẽ không nghe anh ngồi hát bên bờ hiên.

Anh hát lên đi lời ca như lũ chim sau mùa đông
Anh hát lên đi tình yêu đang vỡ trên giòng bão bùng.
Anh hát lên đi tình yêu rồi cũng như con thuyền trôi trên sông
Ta mãi xa nhau, em sẽ cô đơn mang hồn gió mưa lạnh lùng.

Ngày xưa anh đến trao em xuân nồng.
Ngày nay mơ ước em thành viễn vông.
Ngày mai em sẽ như mây trôi theo giòng
Âm thầm khép kín tình mong
Còn đâu mà nhớ nhung.

Mưa vẫn vây quanh nửa đêm gác vắng hoang liêu buồn tênh.
Xin mắt môi xưa về ru đêm tối cho mộng yên lành.
Xin chén môi cay dìu ta vào lãng quên những ngày vui bên nhau
Ôi tiếng ca đêm xin tắt trong tim cho hạnh phúc không buồn phiền.

Ngọc Lan & Những Tình Khúc Vượt Thời Gian

| iLoveNgocLan

PBN Collection

  1. Về Đây Em (Trịnh Nam Sơn) PBN31 0:00
  2. Em Về Nào Có Hay (Hoàng Trọng Thụy) PBN34 4:27
  3. Mùa Xuân Trong Đôi Mắt Em (Đức Huy) PBN33 8:57
  4. Cơn Mưa Trong Đời (Lời Việt: Khúc Lan) PBN35 14:26
  5. Kiếp Đam Me (Duy Quang) PBN32 18:51
Comments Off on Ngọc Lan & Những Tình Khúc Vượt Thời Gian