I Love Ngoc Lan

Mong manh…

| iLoveNgocLan

Tôi ngồi bên cạnh bạn. Máy bay sắp cất cánh, 2 đứa tíu tít vui vì gặp nhau bất ngờ… Anh ấy tế nhị để bạn ngồi cạnh tôi, đi tìm một hàng ghế khác xa hơn phía dưới… Chúng tôi có ngàn chuyện để nói với nhau… Dù không gặp thường, chúng tôi vẫn biết về nhau qua câu chuyện kể của những người bạn.

Bạn hỏi ngại ngùng: “Hạ ok chứ? Mình biết rồi, thương quá…” Tôi cố làm tỉnh nhưng nước mắt cứ ứa ra… rồi chảy xuống thành hàng. Tôi không biết nói gì… nghẹn! Bạn cầm tay tôi giọng nhẹ nhàng “Đừng buồn nữa nha… Hạ ơi, có khi phải kết thúc một chuyện xấu, để bắt đầu một chuyện mới, tốt hơn… Bạn có biết lúc này tôi buồn, tuyệt vọng đến cỡ nào không? Tất cả những thứ tôi có, chỉ qua một đêm đã xụp đổ, tan nát hết… Lúc này tôi chỉ muốn chết…”

Tôi gượng nói gượng cười, nhưng tôi chỉ còn là một thân xác, không hồn. Người nữ tiếp viên đẩy xe nước tới gần, hỏi chúng tôi có uống nước? Hai đứa muốn 2 ly nước cam. Cô tiếp viên đưa cho tôi ly nước, rồi đưa cho bạn. Bạn nhìn cô ấy mỉm cười, nhưng không cầm lấy chiếc ly, vài giây trôi qua… gương mặt cô ấy biến đổi, nụ cười lịch sự biến mất, có vẻ ngượng và ngạc nhiên. “Excuse me… did you want an orange juice?” “yes” bạn trả lời, mắt vẫn nhìn cô tiếp viên nhưng vẫn không đưa tay ra nhận ly nước. Cô tiếp viên có vẻ cau có, cô đang rất bận, không có thì giờ đùa dai với bạn. Tôi cũng ngơ ngác vài giây, rồi vội vàng đỡ lấy ly nước. Cô quay đi, ném trở lại cái nhìn cáu kỉnh. Như có một luồng điện chạy dọc xương sống… Tôi nhìn bạn. Nụ cười hiền cũng bỗng ngường ngượng.

Có lẽ nghe tiếng xe nước đẩy đi, bạn đã đoán ra được điều gì… Tôi hỏi “Bồ không nhìn thấy ly nước?” Bạn lắc đầu, gương mặt thoáng ngượng, buồn buồn. Tôi cầm ly nước đưa vào tay bạn. Tôi hỏi “Mắt bồ sao rồi? Đời sống bồ bây giờ ra sao?” Bạn mỉm cười, đùa đùa “Đời sống mình bây giờ… mơ màng lắm, mắt chỉ còn nhìn thấy chừng 15 độ thôi.” Bạn đưa tay định vị rồi đặt ly nước xuống bàn. Giơ 2 bàn tay song song trước mặt “Thấy rõ chừng này, chung quanh thì mờ ảo lắm…”

Tôi đã nhớ ra, nhưng… Đôi mắt bạn nhìn tôi vẫn long lanh, gương mặt vẫn rạng rỡ, nụ cười vẫn dịu dàng… Tôi biết bạn đã có vấn đề về thị giác từ lâu, nhưng không ngờ bây giờ nó lại tệ đến vậy… Và bạn vẫn an ủi tôi, chẳng thở than gì về chuyện mình? Chỉ vài phút trước đây thôi, tôi nghĩ tôi đã mất hết và là người đau khổ nhất trần gian. Nhưng giờ tôi mới nhìn thấy, bạn mới là người đang mất hết, tất cả… và bạn đã can đảm tới chừng nào… “Hãy đối mặt với đời sống, và đối phó một cách dũng cảm.” Tôi đã học được bài học lớn này từ bạn. Mang ơn bạn biết dường nào, và mãi nhớ bạn, khôn nguôi…

Nhật Hạ

Comments Off on Mong manh…

Đóa hoa mong manh

| iLoveNgocLan

Các bạn đã xem bộ phim mới Đóa hoa mong manh của đạo diễn Mai Thu Huyền chưa? Nghe nói kịch bản do ca sĩ Nhật Hạ biên soạn lấy cảm hứng từ cuộc đời của chị Ngọc Lan. Nếu các bạn có dịp xem, chia sẻ cảm nhận nhé.

Comments Off on Đóa hoa mong manh

Đọc thư xưa

| iLoveNgocLan

Thỉnh thoảng tôi đọc những bức thư xưa của những người hâm mộ viết cho cô. Tôi muốn gõ lại thành chữ cho dễ đọc hơn nhưng có chữ tôi nhận không ra. Tôi thử dùng Google Photos để scan lại chữ nhưng Google chưa nhận ra được chữ viết tay. Không biết trong các bạn đọc ở đây có ai có thể dành chút thời giang để gõ lại không?

Sẵn đang nói về đề tài thư, mời cả nhà nghe lại “Bức tâm thư” của cố nhạc sĩ Lam Phương qua giọng hát ngọt ngào và dễ thương.

Đôi lời về Don Hồ

| iLoveNgocLan

Hôm nay tình cờ nhìn thấy album Những lời mê hoặc của Ngọc Lan và Don Hồ do trung tâm Ngọc Lan Musique thực hiện vào năm 1995. Tôi đã mua CD này ở Eden Center, tiểu ban Virginia, lúc album mới phát hành. Mới đó mà đã gần 30 năm. Mở booklet ra xem lại nhớ ngay hai câu Ngọc Lan viết về Don Hồ rất dễ thương:

Được làm việc chung với Don Hồ trong cuốn băng thứ nhì của Trung Tâm Ngọc Lan Musique là một niềm vui lớn đối với Ngọc Lan.

Don Hồ – một tiếng hát đam mê, của một danh vọng lừng lẫy, cũng là một Don Hồ rất giản dị dễ thương của tình bạn.

Mời các bạn nghe lại album Những lời mê hoặc.

Comments Off on Đôi lời về Don Hồ

Tưởng niệm

| iLoveNgocLan

Mới đó mà 23 năm đã trôi qua từ ngày cô ra đi. Cho dù mấy mươi xa vắng nhưng hình bóng Ngọc Lan vẫn tồn tại mãi trong tim những người yêu tiếng hát của cô. Những ai còn ghé lại trang nhà này hãy chia sẽ những cảm nhận của mình trong phần comment dưới đây.

Mưa Trên Biển Vắng

| Truong Van Hoe

Saigon một chiều mưa bất chợt làm mình nhớ đến Mưa Trên Biển Vắng:

Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm
Ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm
Cơn sóng nào gợi lên nỗi đau trong em
Bao nhiêu chiều lang thang một mình.

Ca khúc đã đưa Ngọc Lan đến với khán giả một cách ” đi vào lòng người” nhất !

Thông tin cũ trên Wikipedia  nhưng gợi nhớ rất nhiều:

Ngọc Lan (sinh ngày 28 tháng 12 năm 1956 – mất ngày 6 tháng 3 năm 2001) là một ca sĩ hải ngoại nổi tiếng. Cô được biết đến với giọng hát ngọt ngào, trữ tình và man mác nỗi buồn. Cô còn được khán giả đặc biệt yêu mến vì khuôn mặt khả ái và tính cách nhút nhát, khiêm tốn của mình .

Ngọc Lan là người con thứ năm trong số 8 người con trong một gia đình khá giả. Cha của cô, ông Lê Đức Mậu, từng phục vụ trong Binh Chủng Truyền Tin của Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Khi còn ở Việt Nam, cô đã đến với âm nhạc qua nhạc sĩ Lê Hoàng Long và từng học nhạc và biểu diễn trong một số dịp tại Nha Trang .

Bạn có thể tìm thêm thông tin về Ngọc Lan trên các trang web như Wikipedia tiếng Việt  hoặc các trang web khác.

Ngọc Lan (ca sĩ) – Wikipedia tiếng Việt

Comments Off on Mưa Trên Biển Vắng

20 Năm

| iLoveNgocLan

Hôm nay 20 năm trước trang nhà iLoveNgocLan.com chào đời. Xin cảm ơn những con tim vẫn còn yêu thương tiếng hát Ngọc Lan đã đến và đã chia sẻ tình cảm đặc biệt dành cho cô. Để kỷ niệm 20 năm, mời cả nhà nghe ca khúc “20 Năm Tình Cũ” của nhạc sĩ Trần Quảng Nam qua tiếng hát Ngọc Lan.

Comments Off on 20 Năm

Ngọc Lan hát những “Bài không tên”

| iLoveNgocLan

Qua giọng hát hồn nhiên và sâu lắng, Ngọc Lan nhẹ nhàng bày tỏ nỗi đau nội tâm trong ca từ của nhạc sĩ Vũ Thành An qua những “Bài không tên” bất hủ của tác giả. Chẳng hạn như cô mở đầu “Bài không tên số 2” với một nỗi buồn tràng đầy tự sự: “Lòng người như lá úa, trong cơn mưa chiều / Nhiều cơn gió cuốn, xoay xoay trong hồn”. Ngọc Lan phát âm chữ “xoay xoay” nghe xao xuyến vô cùng. Với “Bài không tên số 3”, cô “buông xuôi” một cách nhẹ nhàng nhưng đầy nghẹn ngào: “Đêm sâu mái tóc em dài / Buông xuôi, xuôi theo dòng đời”. Phần điều khiển dàn nhạc giao hưởng của nhạc sĩ Thanh Lầm với dàn dây, đàn dương cầm, và tiếng kèn saxophone sát cánh bên giọng hát của Ngọc Lan rất chặt chẽ. Hơi đáng tiếc là cô quyện hai ca khúc này lại với nhau nên người nghe dễ bị lẫn lộn không biết khúc nào là của bài nào. Phải chi cô hát riêng từng bài.

Những “Bài không tên” khác, Ngọc Lan đem đến khán giả những nỗi niềm chua xót trong ca từ của tác giả. Với “Bài không tên số 4”, cô hát với tâm trạng đầy chất chứa: “Đời con gái cũng cần dĩ vãng / Mà em tôi chỉ còn tương lai”. Với “Bài không tên số 5”, cô thả nhẹ như đang tự trấn an mình, “Hãy cố yêu người mà sống / Lâu rồi đời mình cũng qua”, và cô lên thật cao để nhấn mạnh, “Lâu rồi đời mình cũng qua”. Với “Bài không tên số 7”, cô xuýt xoa, “Thân em giờ hoang phế / Lê theo thời gian giông gió”. Với “Bài không tên số 8”, cô chạm vào nỗi đắng cay của tác giả, “Vắng nhau một đêm, càng xa thêm nghìn trùng / Tiếc nhau một đêm, rồi mai thêm ngại ngùng”.

Ngọc Lan hát “Bài không tên cuối cùng” cũng tốt nhưng phải chi cô giữ nguyên lời của tác giả và đừng đổi “em” thành “anh” như:

Này anh hỡi
Con đường anh đi đó
Con đường anh theo đó
Sẽ đưa anh sang đâu
Mưa bên chồng, sẽ làm em khóc, sẽ làm em nhớ
Những khi mình mặn nồng.

Khi Ngọc Lan sửa đi đại từ, lời hát không còn đúng với lời tâm sự của nhạc sĩ Vũ Thành An nói với người yêu của mình khi cô lấy chồng. Qua phần trình diễn của Ngọc Lan, người con gái muốn trách người yêu của mình rằng anh có chọn lựa nhưng anh lại không chọn em mà để em đi theo chồng. Lời gốc của nhạc sĩ, “Mưa bên chồng có làm em khóc, có làm em nhớ”, chỉ thể thôi nhưng lời đổi là sẽ khóc và sẽ nhớ “những khi mình mặn nồng”. Đó không còn là lời trách móc nữa mà lời nói khiến cho chàng trai phải đối diện với tội lỗi và trách nhiệm về hành động của mình khi đã “mặn nồng” với nàng.

Tôi đùa tí cho vui thôi chứ không có ý mổ xẻ gì hết. Nếu bạn hứng thú muốn biết về những câu chuyện đằng sau những “Bài không tên”, tìm đọc quyển sách Chuyện tình không tên của chính tác giả. Sẵn đây, tôi xin trích một đoạn thư tình nhạc sĩ Vũ Thành An viết:

Em yêu dấu,

Em bỏ đi làm anh hụt hẫng, nhất là không còn biết tin vào ai nữa. Anh đã tin những lời Em hứa, thế rồi Em bỏ đi, anh trở thành kẻ mất Đức Tin không còn biết bấu víu vào đâu. Đức Tin là quan trọng nhất cho một đời người. Chính Đức Tin sẽ cho ta Hy Vọng, có thể giúp ta chịu đựng được những điều phi thường và vượt lên khỏi sự bình thường. Mất Đức Tin ta sẽ rơi xuống hố thẳm của tuyệt vọng.

Em đã từng muốn anh ghi lại kỷ niệm cho cuộc tình chúng mình. Và anh đã viết nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng Bài không tên cuối cùng anh đã viết ra trong sự thảng thốt khi Em đột ngột bỏ anh đi, sau đó lại được phổ biến rộng như thế! Chắc chắn những lời ca đó đã gây ảnh hưởng đến Em. Anh hoàn toàn không muốn như vậy.

Chắc chắn là câu “Mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ / Những khi mình mặn nồng” đã khiến cho người nhạc sĩ tài hoa hối hận những gì ông đã viết. Sau 25 năm, ông phải viết lời thứ hai cho “Bài không tên cuối cùng”. Dù sao đi nữa, tôi vẫn quý mến phong cách nhẹ nhàng và nét đẹp êm dịu của Ngọc Lan khi cô hát những “Bài không tên” của nhạc sĩ Vũ Thành An.

– Donny Trương

Ngọc Lan Sang in English

| iLoveNgocLan

Ngọc Lan was a multilingual musician. In addition to her native language, she could sing French, English, and even Chinese. Her Vietnamese was impeccable. She knew that the diacritics were as essential as the letters in a tonal language; therefore, she made a clear distinction between her hook above and her tilde in her phrasing. Her effortlessness on accenting the tilde, in particular, was unmistakable. She also articulated her “tr” and her “ch” with distinguishable nuances.

For Chinese, she only recorded a few songs; therefore, I won’t get into that. Besides, I don’t know Chinese. As for French, she had been praised for singing with fluency. My French is very limited; therefore, I’ll leave that one out too. Since I know English and love my second language as much as my first, I would like to focus on her English singing, which fascinated me.

I have spent years listening to jazz legends, including Billie Holiday, Ella Fitzgerald, Sarah Vaughan, Anita O’Day, and Lena Horne, as well as modern jazz vocalists, such as Tierney Sutton, Madeleine Peyroux, Melody Gardot, Sophie Milman, and Diana Krall. I love them all, but one particular singer has me hanging onto her every word is Stacey Kent. I adore the way she enunciate each syllable. I could listen to her records all day just to learn English. Similar to Ngọc Lan, Stacey Kent can sing French fluently. If you want some relaxing French jazz ballads, check out Stacey Kent’s Reconte-Moi.

When I wanted to put together a collection of Ngọc Lan’s English recordings, I had trouble finding them. Fortunately, Ngọc Lan still has many devoted fans who know her repertoire inside out. One of them is Nguyễn Quốc Anh who I had reached out through I Love Ngoc Lan Facebook Page and he provided me with a list of sixteen songs recorded in English and Vietnamese. Although incomplete, the list gives me enough materials to pore over.

I was not impressed with her early English works, particularly her new wave covers. From John Christian’s “Ebony Eyes” to Optimal’s “Kimi Ga Suki” to John Farrar’s “Magic,” the uptempo productions drowned out her soft voice. With Brenda K. Starr’s “I Still Believe,” the bass-pounding r&b beat overpowered her vocals. I could barely make out what she was singing in English. With Bertie Higgins’s “Casablanca,” she mispronounced the lyrics quite a bit. When I heard her sing, “Popcorn and Cokes beneath the stars,” I almost fell out of my chair. I had to repeat it several times to make sure I didn’t mishear the word Cokes. The mispronunciation was just hilarious, but it might make sense with, “Making love on a long hot summer’s night.” I am kidding.

Fortunately, Ngọc Lan’s English improved tremendously in her later works, starting when began recording for Mây Productions. Her rendition of Alan Nguyễn’s “Whenever You Come to Me” was damn-near perfect. I love the way she enunciated truth in these bars: “It’s time to tell the truth, please tell me what to do / Someday I’ll find the way to get to you.” Her cover of The Beatles’ “Yesterday” would have been excellent if she adhered to the original pronoun. Changing from “she” to “he,” she lost that sweet s sound: “Why she had to go? I don’t know, she wouldn’t say.”

Her interpretation of The Righteous Brothers’ “Unchained Melody” worked surprisingly well. She kicked off the tune in Vietnamese and she sounded lovely. Saxophonist Thanh Lâm played a soulful solo at the break. Ngọc Lan picked up the second half in English: “Woah, my love, my darling / I’ve hungered for your touch.” I love how she ended the word touch. She pulled off the high note, “Are you still mine?,” with ease and wisely departed from the famous climax, “I need your love.”

Although her accent had not completely gone, she had proved that she can adapt and adjust to English. As someone who still struggles to learn English after 30 years living in the United States, I admire how quickly she picked up a new language. At first I was not impressed, but I found her accent to be charming and intoxicating. Her take on Paul Anka’s “Diana” puts a smile on me every time I hear her sing:

I’m so young and you’re so old
This, my darling, I’ve been told
I don’t care just what they say
’Cause forever I will pray
You and I will be as free
As the birds up in the trees

Yes, fly freely my love.

– Donny Trương

Ngọc Lan: Cho người tình em yêu

| iLoveNgocLan

Tôi mê “Dáng tiên nữ”, một ca khúc ngoại được nhạc sĩ Phạm Duy viết lời Việt, do Ngọc Lan hát mấy mươi năm trước nhưng không để ý cô thu âm vào thời điểm nào, người nhạc sĩ hòa âm nhịp điệu rumba đầy quyến rũ đó là ai, và thậm chí ca khúc ấy nằm trong album nào. Gần đây, tôi mới khám phá ra “Dáng tiên nữ” là bài mở đầu album Cho người tình em yêu do trung tâm Mai Khanh Music Productions thực hiện và phát hành vào năm 1991. Tuy nhiên vẫn chưa rõ những người nhạc sĩ ở hậu trường đóng góp cho phần hòa âm phối khí là ai.

Khi nghe Cho người tình em yêu từ đầu đến cuối tôi đã bị lôi cuốn ngay. Về phần hòa âm phối khí và âm thanh thì không được chỉnh chu như những ca khúc được đầu tư cho Mây Productions. Cách hát của Ngọc Lan tự nhiên hơn lúc cô hát cho Mây Productions. Theo cá nhân người nghe này, những album của Mây Productions quá hoàn hảo từ hòa âm đến cách hát của Ngọc Lan. Kết quả là những ca khúc giảm đi phần cảm xúc một ít vì nó đã được sắp xếp rất kỹ lưỡng. Ngược lại những ca khúc trong Cho người tình em yêu rất nhiều sơ hở trong kỹ thuật nhưng bù lại là những cảm xúc trong giọng hát của Ngọc Lan vì cô hát với tâm hồn của mình.

Chẳng hạn như “Người chết trở về”, của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, Ngọc Lan hát với những hơi thở nặng nề, nhất là những đoạn cao, “Tình trăm năm cho tình ngắn trên trần gian / Tình trọn nghĩa yêu đương”. Ít khi Ngọc Lan trình bài một ca khúc cô lên cao quá mức và để lộ nhịp thở của mình. Hơn nữa, bài này dài hơn bảy phút rưỡi.

Còn “Chiều trên phá Tam Giang”, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh phổ từ thơ của Tô Thùy Yên, Ngọc Lan hát rất thấp hai câu đầu, “Chiều trên phá Tam Giang / Em sực nhớ rằng”, nhưng cô nhảy qua một octave để lên, “Nhớ ôi niềm nhớ, ôi niềm nhớ / Đến bất tận, anh ơi, anh ơi”. Khác với tác giả, trong khi ca sĩ Nhật Trường nhấn mạnh chữ “sực” thì cô lại nhả mềm mại đến nỗi thoáng nghe qua như “sợc nhớ”. Đồng thời cô đỗi “nhớ anh” thành “nhớ rằng” nghe gần gũi hơn một tí. Hơn nữa cô chuyên chở từ giọng thấp lên thật cao khiến cho “niềm nhớ” cô hát da diết hơn.

Hai nhạc phẩm nữa của Trần Thiện Thanh mà cô hát rất nồng thắm là “Anh về với em” và “Chuyện hẹn hò”. Bài hòa âm của “Anh về với em” qua điệu rumba rất thu hút, nhất là tiếng kèn saxophone. Còn “Chuyện hẹn hò”, chứng minh cách xử lý nhạc bolero khéo léo của cô. Cô hát không mùi mẫn cũng không sầu thảm nhưng vẫn giữa được sự nồng nàn và thơ mộng: “Em cứ hẹn chiều mai rồi lại không thấy em / Áo ai bay hờ hững đi vào đêm”. Và một lần nữa cô sửa “Áo ai xanh” thành “Áo ai bay”, chứng tỏ cô chú trọng vào ca từ rất kỹ.

“Xin dìu nhau đến tình yêu” của nhạc sĩ Đỗ Kim Bảng đem đến sự ngạc nhiên qua cách xử lý một ca khúc trữ tình thật dịu dàng của Ngọc Lan. Khi nghe cô hát, “Người đem giọng ca để xóa đau thương / Mà sao đời em chỉ biết cô đơn”, tôi cảm nhận được đó là “Tiếng ca khắc khoải đêm đêm”. Theo như lời nhận xét của cố ca nhạc sĩ Nhật Trường, đây là một phong cách và đặc điểm của “trường phái Ngọc Lan”.

– Donny Trương